ThayChoMotLoiKhiXuanDen-BKAnh

 

 

 

HOA M THẦM NỞ

 

một nhnh đo cũng khng thể gửi

người ở xa hoa chẳng di dầu

gi ghm lại hoa m thầm nở

lẽ no gửi cnh hoa rơi

 

một nhớ thương xa đến ngại nhớ thương

người chưa gặp chỉ người tm tưởng

xun cứ đến để đo hoa rực rỡ

nhặt sắc hồng ủ trong cu thơ

 

 

 

NGƯỜI ƠI NGHE GI

 

by giờ em đ sang sng

đ xưa vắng bng bởi khng c người

tiếc thương một vệt my tri

bận chi để nặng đi lời vấn vương

cầu đng hai lối ngược đường

muộn chiều nghẹn nắng lạc phương trở về

buồn như cỏ mướt bờ đ

người ơi nghe gi l th nỗi niềm

 

 

 

NĂM QUA MỞ CỬA ĐN XUN VỀ

 

hnh như như l thơ c lỗi

chỉ viết cho mnh chỉ vơ vẩn khng đu

dẫu xun về cn bao nỗi đau

thơ cứ ngợi ca thơ cứ ngồi than thở

 

đo Nhật Tn bừng trn nẻo phố

chậu quất chậu cam khệ nệ bước lầu cao

o xun khoc mới về nơi xm nhỏ

hay xun lạnh lng nơi mi rch lạnh run

 

thơ hồn nhin tấm lng thơ hồn nhin

anh v em lời thơ ru lại

thơ c lỗi g đu chỉ người thơ quen lối

ngm nga cảnh sắc lc xun về

 

dẫu viết g chỉ ta với xun thi

chuyện cơm o mặc thi nhn thơ thẩn

chuyện đầy vơi đong lời trn trang giấy

chuyện năm qua mở cửa đn xun về

 

 

 

ĐOẠN KHC THNG GING

 

 

1. khi cu thơ khng viết được cho mnh

ta giống kẻ tnh si bất lực

nghĩ trong veo v vẩn đục

nắm hai đầu dy ko co

 

2. ngho đi hn hoan ta ngho đi tứ thơ

kẻ ăn my sợ thốt lời sợ ngửa tay

ta sợ tnh người quay trở

ta sợ mnh cằn cỗi trước thời gian

 

3. l ta hay l ai đy

chẳng th l kẻ tỉnh say một mnh

một mnh yn một mnh tĩnh lặng

mưa ở ngoi kia v gi ở trn trời

 

 

 

TAY NẮM PHẢI GI

 

sợ rồi nhn nghĩa tri ngang

số đ như vậy biết qung vo đu

gi to sợ gy nhịp cầu

mưa to sợ ngập nẻo su lối về

 

một niềm tin giữa u m

một bnh yn lạc bộn bề lo toan

sớm mai ko long bức mn

tay nắm phải gi mở chong vạt đm