TrichTuyenBacLenNgonGioMaCan

 

 

Chn Phương trch tuyển

 

mồng một hay l mười lăm.. 1

mượn gi m thề. 2

bỏ lng ln phố ai ơi 2

nỗi qu. 2

trắng một bề nhớ thương. 3

giấc ngủ qu. 4

con nam m g nữa. 4

sao lại l l thu rơi 5

thức dậy bơ vơ. 6

đ ơi 6

cạn đy giọt đời 7

sợ một ngy no. 7

 

mồng một hay l mười lăm

 

mỗi tối ngồi trước mn hnh

xem thế sự ng nhn tnh m hay

 

hm nay mưa phố ngập đầy

hm nay xe lại đm ngay mấy người

 

lại tăng cao gi vng mười

lại phin họp lại c nơi sụt nh

 

mỗi tối bao chuyện xảy ra

như gần m lại như xa với mnh

 

xt thương cũng trước mn hnh

bực bội cũng chỉ một mnh với ta

 

sớm ra chợ thấy nhiều hoa

hm nay mồng một hay l mười lăm

 

 

mượn gi m thề

 

chợ tnh họp ở đu em

cho chị theo b kht thm bấy lu

mờ sương chẳng thấy mặt nhau

th ta quờ quạng dăm cu với tnh

mờ sương chẳng r đẹp xinh

chỉ bng người với bng mnh quện đi

 

đến chợ chợ đ vn người

trao nhau một cht tnh rơi vội vng

của em chị chẳng chng mng

của chị giờ đ lỡ lng đam m

ln non mượn gi m thề

mượn sương m ước m về tay khng

 

 

bỏ lng ln phố ai ơi

 

bỏ lng ln phố v ai

luống rau để ho củ khoai để h

bt cơm chan với quả c

một gian trọ hẹp p ba bảy người

 

bỏ lng ln phố đi thi

bn mua chi cũng được mươi đồng tiền

mưa nhiều th dạt mi hin

nắng nhiều th đội ưu phiền m đi

 

 

nỗi qu

 

cnh đồng qu với cnh c

đưa ti về với con đ dng sng

 

chiều thưa thớt thả ước mong

gần xa nỗi nhớ long đong một mnh

 

cha cho một đấu tm tnh

mẹ cho tc rối thn hnh mỏng manh

 

một đời xa cội xa cnh

bức tranh qu họa bức mnh lưa thưa

 

ơi cu ca ngy xưa

giờ ru chu ngủ m đưa lng về

 

nếu như phố gọi l qu

cnh diều giấy gấp mải m nơi no

 

trời cao hay thấp đầy sao

nỗi qu viết mi chẳng bao giờ đầy.

 

 

trắng một bề nhớ thương

 

 

một ngi mộ ở ven đường

thng năm khng đặt bt hương để thờ

một ngi mộ thật chơ vơ

khng bia để biết by giờ l ai

 

cuộc chiến th r l di

hai bn ni biết sớm mai chiều t

người ng xuống địch hay ta

mẹ ơi tiếng gọi thiết tha chm dần

 

bao năm tm mộ người thn

hồn chưa thot khỏi ci trần được đy

nu vo ni dựa vo cy

chốn xa hồn cứ lắt lay đợi chờ

 

để cho người chết bơ vơ

một thời tnh nguyện by giờ v danh

một thời v cuộc chiến tranh

by giờ dưới đất yn lnh những ai

Luang Prabang chặng đường di

bao ngy mai để ngy mai anh về

vẫn dnh phần mộ nơi qu

hoa th vẫn trắng một bề nhớ thương

 

 

giấc ngủ qu

 

ta l đứa con gi sinh ra từ qu ngoại

iu ấp lng b thnh hai tiếng qu hương

k ức tuổi thơ lục lọi bộn bừa

chỉ cn lại một lần tắm ao nh năm mười tuổi

chỉ cn lại một lối gập ghềnh cỏ ướt dẫn đến mộ ng giữa cnh đồng ngt la

khng cn ai người thn

 

ta l khch trọ qu hương trả tiền phng

lật mở mớ tc xa xa mảnh trăng thượng tầng thng qua cửa

go vẫn gi thoảng hương cau đầu ng

go chia cho thời gian ma la

đm nay gom cho ta những chữ ci rời rạc ghp về hai chữ qu hương

mẹ gnh ta qua dng sng xưa chỉ c bến ph gnh ta đi trn con đường di khng đo cy số

nắng kh tuổi thanh xun cạn kiệt lc tuổi gi

ta ở phố dng người x vo bụi bặm

mỗi ngy tm hồn mất đi yn lặng mỗi ngy vầng trn cy thm rnh lo toan

sự kỳ diệu như hạt thc nhỏ nhoi như lặng lẽ đm nay trăng chiếu giấc ngủ qu m ả

sự kỳ diệu cho ta vượt qua bản ng yếu hn cho nhịp sống khng tuột xuống con dốc của ght ghen v th hận

những tứ thơ giy đạp con nước sng qu thm ầu ơ của ngy xưa xa ngc ngoắc

ta l khch trọ qu hương trả tiền phng

 

 

con nam m g nữa

 

tc bạc rồi con vẫn cần c mẹ

nắng pha sương nn nắng nhạt trn đầu

ai cũng bảo chết đi cho đỡ khổ

sướng dẫu tới đu chỉ đau đớn nặng lng

 

nn nhang ny con thắp tới mẹ khng

quần o bạc tiền đốt thnh tro thưa mẹ

dẫu sướng khổ cũng kiếp đời sống thật

một ci m tiền của cũng kh m

 

nơi mịt mờ c thật lẫn giả khng

nam m Phật con nam m g nữa

chắp giữa lng tay những nt đời ngang ngửa

đường đời no sướng khổ hằn su

 

con chỉ muốn tin người mất mất hết rồi

bt cho nhạt nho hạt muối cht tnh nhẹ như hạt bỏng

hồn mẹ tựa vo đu hay vẫn hồn đơn độc

hay vẫn di về cuộc sống kiếp thế gian

 

nn nhang ny quện khi với người dưng

lc mẹ xa con cn điều chưa ni hết

đời nhiễu nhương lm sao thấu được

xin cho thơ con để thot nợ m hồn

 

 

sao lại l l thu rơi

 

đường H Nội mới thu sang

nu trời vẫn cơn nắng hạ

ma đng by giờ chưa đến

vay đu ngọn gi se lng

 

khắc khoải nhịp cầu chờ mong

lạnh lng vương qua khe cửa

sao lại l l thu rơi

sao người lại đi khng đợi

 

chiều của ring ai đu

hững hờ ru ngoi ngọn gi

đnh mang tnh vờ vĩnh vậy

đi theo ma đng cuối trời

 

 

thức dậy bơ vơ

 

người ở cch ta một giấc mơ cch những nghĩ nỗi ngy len đến

chẳng cn khoảng trống để dnh cho người nữa

chỉ những khe hẹp khng đủ cho gi lch vo

khe hẹp của đi lần chợt nhớ

ta đ quen sống với nỗi niềm của chồng con

24 nấc lẫn lộn thảnh thơi v mỏi mệt

ta đ quen l người đn b như bao người đn b giữa bữa ăn v giấc ngủ

lẫn lộn đi chữ nghĩa tnh

cht dại lm thơ để mở mắt cả trong mộng mị

một pht người xưa thức dậy bơ vơ

 

 

đ ơi

 

ai gọi ta khng gọi dng nước xui đ sang ngang cho ngược

ai xuống đ khng bn ny bn kia bi lặng nắng xng xnh mắt chi bng khng người

cy gạo li si chong thm dng đứng bng la xa chẳng biết đn đưa

bến sng xưa thưa thớt đ chng chnh con nước

ai xuống đ khng bn ấy c cn ai trượt theo triền dốc

người xưa ơi gi đ ngả về chiều

ta tm g sng vẫn nước đ cho khng thay dng

bn ny qun bn kia qun

lỡ chuyến sang ngang lỡ nhịp đời

đ ơi năm bảy nhịp cầu đ vẫn đn đưa

một dải đ lầm lụi

ta đợi g triền cỏ hoang nở hoa hoang dại

biết gọi tn no cho thủa đi mươi

 

 

cạn đy giọt đời

 

thả k ức xuống dng sng

mắt sng đu m giọt cạn đy giọt đời

qu khứ vơi đầy đầy vơi

đ bao giờ đau đến cạn cng lng nước

sng Hồng ơi biết bn no bến lở thuyền xui tp bi soi soi

ước g trở lại tuổi ln mười

ta v chiếc xe b bỏng cng nhau đến nhịp giữa cầu Long Bin chạy cuồng xuống bi

ước g trở lại tuổi đi mươi

ta v mối tnh đầu sng đi ci nhn dng sng ngầu nước chảy

sng Hồng ơi mang đu kỷ niệm của lng của phố mang đu hnh bng mỗi tuổi đời

năm thng vơi đầy đầy vơi

đ bao giờ cho ai thấy trũng su ph sa khng chỉ l hạt ct

đ bao giờ phơi sương phơi nắng lng mnh

sao phải ước sng lững lờ cho thuyền ngược ln bến đợi

sao phải ước sng trở nước đến vặn dng khi thng bảy thng ba

 

sợ một ngy no

 

ta c lỗi với những cu thơ của mnh

nặng nề bung lời ln trang trắng

nặng nề nhặt từ ngy đổ vo đm gy dng thi tứ

ta c lỗi với c đơn của mẹ của cha từ thủa lọt lng

ta c lỗi với lận đận của con khi khng biết chọn năm sinh trai hay l gi

chữ nghĩa vặn thở di với ta

 

trả cho cha mẹ ở nơi no đy

chờ một ngy tm về v vọng

trả cho con hm nay v mai mốt k ức tro trở đầu đui

cuộc đời bạc nhuộm đi lại bạc

gip được g cho những tri ngang chứa đầy oan khổ

thi tứ vẩn vơ chưa bn được một ho

c lỗi với thơ ta sợ một ngy no

đm cứ thức v thơ khng về nữa

trang giấy trắng nguyn chờ bnh minh

 

 

trang giấy trắng nguyn khng vọng tiếng đm

trang giấy trắng nguyn khng phả hơi nồng nặc ngy

vần thơ đứt như cnh đồng nứt nẻ nứt nẻ gt chn lng qu trn phố chật người

khng viết nổi cho mnh ta sợ một ngy no

chỉ l chữ a b đnh vần trẻ nhỏ

chỉ l nghĩa gắn tnh năm thng

nhn mưa rơi nhn mồ hi rơi lnh đạm

đọc trang bo mạng lướt qua người đẹp chn di lướt qua trẻ bị xm hại thờ ơ

chỉ hai chữ ci v một dấu nặng m khiến ta b nhỏ thm cm ci

ta sợ một ngy no