BotBienCoNgu

Cổ Ngư

Bọt Biển

Thằng b rối rt gọi:

- Bố ơi, bố! Nhn ny!

Một chiếc tu tuần duyn lừ đừ tri dọc k đ, ngọn cờ cắm đầu mũi phần phật trong gi chiều.

Vẫy vẫy bn tay mũm mĩm, thằng b ku vi:

- Tu ơi, đi nh!

N cho con tu như người trn bờ tạm biệt người trn boong trong những chuyến hải hnh. Con tu đp lời bằng một hồi ci rc. Thằng b tiếp tục vẫy tay, nhưng mắt đ bắt đầu di theo đường liệng của lũ hải u đang chao chc đuổi nhau. My nặng, mọng, đ khuất đường chn trời

 

Như một sự tnh cờ, ti ci xuống, vi tay nhặt vội chiếc vỏ ốc biển. Chiếc vỏ ốc nhỏ b thật bnh thường, khng mu m, khng cổ qui, cũng khng phải l chiếc vỏ ốc huyền thoại c những vng xoắn ngược chiều kim đồng hồ của Jules Verne, nhưng c điều, chiếc vỏ ốc bnh thường ny khc hẳn với những chiếc vỏ ốc bnh thường khc m ti đ lượm lặt được trn bi biển Vũng Tu, Long Hải thuở ấu thời

 

Những cơn gi ma thu đ qut sạch đm người của ngy h no nhiệt. Bi biển đ trở lại ci nhịp điệu thường nhật của n, ci nhịp điệu m một triệu năm trước v một triệu năm sau của tuổi biển, c lẽ vẫn thế, vẫn l những đợt sng bốc đồng, vươn thẳng, đập mạnh, nt vỡ tung to trn triền đ lầm l, vẫn l ln nước mặn đến tnh tự vuốt ve bờ ct mịn, l tiếng gầm go của gi dữ giữa trời khng... Ti chẳng biết loi c Địa Trung Hải c hiểu ngn ngữ của đồng loại chng sống ở Đng Hải hay khng, nhưng ti chắc chắn một điều rằng, giữa cơn thịnh nộ của thủy thần Poseidon ngự trị Đại Ty Dương hay trước cột nước vi rồng của Long Vương chốn Thi Bnh Dương, con người đều c ci khiếp hi rừng r run rẩy từ vạn kiếp cn lưu truyền trong cơn cuồng bạo của thin nhin. Khi ấy, anh, ti, hắn, chng ta hẳn đều cảm thấy thật yếu đuối, thật vi ti tựa một hạt ct v danh lăn lc ven bờ biển thẳm, v những hạt ct, d vĩ m hay vi m, giữa chng, sự khc biệt c l bao nhiu?

 

Ấy vậy m chiếc vỏ ốc trn trịa ti đang mn m trong tay lại chứa cả một đại dương tư tưởng. Ti ham hố khm ph, ti ngụp lặn giữa những đợt sng triết l v lũ bi ghềnh chữ nghĩa, ti tham muốn, quăng từng mẻ lưới to gom về đầy trn học thuyết. Nhưng dầu sao, ti cũng vẫn mang danh l kẻ đi ăn my chữ nghĩa, ăn my ở ci nghĩa hẹp l ngửa tay chờ đợi, hay ở một ci nghĩa khc, lớn rộng hơn, l ginh giật, l tranh đấu, đua chen... Thnh phố ti sống đang kỷ niệm bảy trăm năm ngy thnh lập trường đại học. Ti, một thằng v danh tiểu tốt, vinh dự được đứng ở ci cột mốc kỳ lạ ấy để nhn về qu khứ. Những chng tuổi trẻ, những g nng nổi, cuồng si, những người một thời đ khoc o sinh vin của bảy trăm, năm trăm, một trăm năm trước, nay ở đu? Họ đ để lại những dấu vết g trn con đường ngắn ngủi của một kiếp người? Linh hồn của họ đ tan biến vo chốn hư v hay vội trở về nhập thn trong hậu kiếp? Phải chăng c lun hồi? Phải chăng c thin đường, địa ngục? Gio l no chẳng hướng con người về chn-thiện-mỹ, sao thế giới vẫn cn đầy dẫy những on th, tranh chấp, những tn bạo cha v những kiếp lưu vong? Thượng Đế cao dy phải chăng đ qun phn pht sự bnh đẳng cho định mệnh của mỗi con người, d ngay từ lc sơ sinh khc buồn cho nh sng?

 

Gi g chiếc vỏ ốc trn tay l một vin ngọc ước, ti sẽ xin thực hiện ngay một giấc mơ nho nhỏ. Ti muốn chọn một gc no đ trong ti để tn thờ biển, để mơ thấy biển bắt nguồn từ ti, v ti thừa biết mnh c cội gốc sơ khai từ biển. Biển của cha Lạc nhớ mẹ u, biển của Thủy Tinh dng nước gy tương tn huynh đệ, biển của Mị Chu hiến dng mu nồng nn nui bầy trai ngọc, biển của năm mươi dng con Việt ngy ngy chống chọi cng bo tp mưa sa, thuồng luồng, c dữ, bi tc, xm mnh, dữ dội m hiền kh, tặng cho bao đời c tươi muối trắng. Nhưng biển của ti giờ đy vật vờ xc chết thuyền nhn, mắt mở to đi giải oan, chuộc tội. Đ c ai khc hơn l bạn b anh em, người thn kẻ thuộc của mỗi chng ta, phải đu người dưng nước l? Biển của ti by giờ l biển mu, l biển chết, l hải ngục giam hm bao oan hồn uổng tử... Cn biển ở đy giu sang, xa hoa qu! Ti ngại ngng trước biển, như lạ như quen. Khi ti đứng xoay lưng ra biển, trước mắt ti sừng sững bao cao ốc tn kỳ, bao sắc mu lộng lẫy, ti lạc lng, bơ vơ trong một rừng kiến trc đường nt huyền ảo, nhưng, khi ti quay lại đối mặt với biển, khi ti ht căng ngực mi gi muối, ti bỗng qun hẳn nỗi u lo vớ vẩn, ti như bất chợt gặp lại một người quen, hay t ra l một cảm gic thn thuộc, ci cảm gic của ch b con kinh ngạc trước sự bao la vĩ đại của trng dương xanh ngắt...

 

- Bố ơi, con muốn tm sao biển.

Thằng b loay hoay với mấy mảnh s vỡ lẩn giữa đm rong. Cuối cng, n cũng tm được một vỏ ốc trn, xam xm.

- Sao biển ở tuốt ngoi xa, n khng c b ln bi ct đu con!

- Nhưng c nhiều khi sng đnh sao biển vo bờ, thằng b l sự, như hm nọ con thấy con sứa..., hồi ny c con c nhỏ với ci cng cua mắc kẹt trong hốc đ nữa đ bố!

- Ừ, nhưng nếu sao biển bị sng đnh dạt ln bờ, hải u đ ăn n mất tiu rồi!

- Sao hải u dữ vậy bố? Mnh đuổi đnh hải u đi!

- Hải u bay ln cao, lm sao con đuổi được?

- Th mẹ đứng ln vai bố, rồi con đứng ln vai mẹ, mnh cao cao, bắt được hải u!

- Khng được đu con, hải u c cnh, bay cao lắm. Khi sợ, n bay tt ln my...

 

Trời đang thu. Lần thứ hai, một ma thu thật sự lại về quanh ti, thu của l vng, của gi buốt mưa tun, thu cc, thu sương, thu hương, thu nguyệt. Ti khng biết ma thu chốn ny c khc những ngy thu lng đng trời H Nội m bố mẹ ti vẫn thường kể lại, hay những hồn thu đ từng ro rạt trn nhạc, trong thơ, nhưng sao ti vẫn yu những ma thu-khng-thật-l-thu của Si Gn, những ma thu của mưa, mưa ro v mưa bng my, mưa đổ từ trời v mưa trn h phố. Khi ấy, ti nhớ mnh đ nghĩ nhiều về b bạn, những đứa bạn ấu thời mơ thnh người lớn, những đứa bạn chuyền tay ht chung một điếu thuốc đen khng đầu lọc v uống cạn giọt c-ph cuối cng trong đy tch, tn gẫu chuyện yu đương. Những đứa bạn đi khi trốn su trong vỏ ốc chật chội của mnh để gậm nhấm niềm tuyệt vọng khi nhn về tương lai xa xi, m mịt. Những đứa bạn của ti nay lang bạt kỳ hồ bốn phương tm hướng, đi khi ngẫu nhin gặp mặt, chỉ đủ thời gian để nguệch ngoạc lại một gc trời Si Gn nắng mưa nha nhạt, rồi lại vội chia tay, v đều vốn lỡ mang trong người dng mu bọn thủy thủ nổi tri, lnh đnh bốn biển

 

V em, em ở đu giữa hơn năm tỷ thn thể loi người lc nhc trn bề mặt chật hẹp của địa cầu nhỏ b ny? Ti biết em đang hiện hữu, c thể ngay trước mặt m ti khng nhn thấy, c thể ở sau lưng m ti lười ngoi cổ, cũng c thể đ đắm ngập trong từng hơi thở m ti ti hn sức mọn chưa kịp lớn khn để khm ph. Ti hướng về em như đo d quỳ nghnh đn nh chiu dương, ti yu em như yu khi mặt trời mỗi buổi sớm mai lạnh lẽo, d chưa biết đến khi no mới phng được phi thuyền-ti vo tm điểm bỏng chy của Thi Dương hệ-em mnh mng, c thể sẽ nt tan tro bụi, c khi lại rực rỡ thăng hoa. Ti cứ đợi mi ngy em đến, chờ tim mnh sẽ rung những nhịp địa chấn khi tay em như một cnh l ng đồng ma thu rơi khẽ vo lng bn tay ti, khi mi em nở ra triệu triệu đa hồng du ti vo hoan mộng. Ti van em, nng nhn ngư vui đa một mnh giữa vng biển vắng, xin đừng v tnh lm con thuyền mong manh mơ ước của ti đắm đ, nghe em...

 

Ti nm mạnh vỏ ốc ra xa. Của biển xin gửi lại biển. Nhưng giờ đy, giữa lng bn tay ti, vẫn cn v mi mi sẽ cn xao động những tiếng mun đời của đại dương bt ngt

 

Anh gấp lại tập giấy cũ. Mười mấy năm đ tri qua. Biển của ma thu năm ấy v biển của ma thu năm nay c cht g thay đổi? V anh? Anh ngồi đy nghe gi về lồng lộng, cửa hồn lin hồi khp mở, đập dội, ro rạt vọng động. C chứ. Tc đ bạc đi nhiều, mắt đ bớt tinh anh, tr nhớ ngy một cn nhụt. Sức lực đổ vo cng việc, cng việc trả cho anh tiền của, căn nh, chiếc xe, tiện nghi hng ngy. Anh tiu hao đời mnh để sống bnh thường như tỉ tỉ người khc, từ thế hệ ny tiếp sang thế hệ nọ, mi mn, mi mn đến cng kiệt để cuối cng, r vo đất. Giữa khoảng thời gian gần hai mươi năm ấy, anh đ đnh cắp được của biển một nng nhn ngư c thn hnh v giọng ht tuyệt vời, đ lấy trộm được của trời một tin đồng thng minh sng lng. Anh hi lng với những điều c được ngy hm nay cho đến khi, lc ny, đọc xong tập giấy mỏng, rng động v chợt nhận ra mnh đ qun, đ tự mnh đnh mất mnh đi qu nhiều, đ bnh thường ho, tầm thường ho mnh đến khng ngờ! Cuộc đời cứ xui dng v anh ngy cng tri nghing, lệch xa dần hướng ban đầu muốn định vị. Cn biển, biển trung thnh với con trăng, với thủy triều xuống ln đều đặn, với cuồng nộ v bnh yn. C thật vậy khng? Biển vi mươi năm nữa tan hết băng sơn, phồng cong, nuốt trộng ny bờ ct ny hng dương ny thnh phố đền đi dinh thự. Chỗ anh ngồi giờ đy, khi ấy nằm su đy nước. V thằng b đang lon ton trn ct kia, n sẽ lm g, ở đu, ci ngy đại dương v biển cả nối liền tay nhau lấp trn mặt đất?

 

Anh khng muốn nghĩ, khng dm nghĩ đến điều ấy. V c nghĩ đến, sau đ sẽ lm được những g? Hay lại khoanh tay đứng nhn rồi lắc đầu thở di nn lng chui vo vỏ ốc của mnh, lẩm bẩm tự an ủi: mặc cho con tạo xoay vần Biển sẽ lặng thầm xo dần từng dấu tch, nuốt hết vo lng mọi tn dư rc rưởi của loi người. Tập giấy mỏng ny, c l g so với nhiều triệu năm tuổi biển? N đ nặng trong tim anh, nhưng chỉ cần một nhong sng nhồi, sẽ chẳng cn st lấy một dng chữ. Thằng b đang v tư đa nghịch với lũ chim biển kia, l cả cuộc đời của anh, nhưng c nghĩa l g giữa một trận tsunamie hung bạo, vi dập khng thương tiếc ngn vạn sinh linh? Một nỗi sợ v cớ dấy nhanh trong lng, anh go vang trong gi:

- Về, con ơi, bc Mai với mẹ chờ mnh ngoi qun c-ph ki!

Anh bnh tĩnh lại ngay khi thằng b quay nhn, nhoẻn cười, ht lớn:

- Bố đợi con một cht, con cho biển đ!

N nấn n thm năm ba pht, mớ tc tơ bay xa trong gi, tay đt trong ti, mũi giy hất hất cht ct ẩm. C phải thằng b đang thầm th:

- Biển ơi, về nh!

Montpellier 11.1989 Anguerny 11.2006