CoNguDemNghiNgai

Cổ Ngư

m Nghi Ngại

(Trch tập truyện Đm Nghi Ngại, nxb Hội Nh Văn, VN, 2005)

 
Margot

Tin bo tử (thng 11) :

Roger CLEMENT, 95 tuổi - Jeanne PREVOT, 89 tuổi - Yingfei SHEN, 40 tuổi - Marguerite LORIN, 78 tuổi - Semsha DENDANI, 1 tuổi - Philippe ZANINI, 76 tuổi

 

Rani

Ti nhn Sylvia. Bắt đầu đẫy. Ci đẫy đ kh trnh khỏi cuả những c gi gốc Ty Ban Nha đ ngoi tuổi hai mươi lăm. Da thịt hnh như vội qun đi tnh đn hồi săn chắc thời thiếu nữ. Bợt bệu. Nhớ đến ci chn gi c lần thấy vội trong bo quảng co. T ma !

_ Vo nằm với em đi !

_ ang ramadan.

_ m lu rồi, mặt trời lặn từ năm rưỡi chiều

_ Ti đ khấn sẽ giữ mnh suốt thng.

_ Vo nằm với em đi. m em thi !

_ Ti đ bảo khng, l khng !

Sylvia vng dậy, thu mnh vo gc giường, lưng dnh tường, bưng mặt rưng rức. Ngực trần rung từng chặp. Những giọt mascara đen bẩn len qua kẽ tay, văng lốm đốm ln nền chăn ố.

_ Em sợ !

ể mặc Sylvia với tiếng nấc nghẹn, ti trnh tấm o giả lng bo nho trn sn, bước đến cưả sổ, nhn xuống đường. Bn trong hai mươi hai độ C, ngoi kia, chắc chưa được đến một phần ba. Ti nghĩ đến Sylvia, những đm như vầy, bn ngoi o khoc dy, bn trong mỏng tang đồ lt, g mn lề đường bằng gt guốc cao, v giư hai lần đn đưa, phải chống chọi với từng ln gi buốt bằng những điếu thuốc hăng mi bạc h di ngoẵng. Ti nghĩ đến Sylvia, những đm như vầy, chắc cần tiền trao tay t hơn cần một căn phng được sưởi ấm, với một thn thể đn ng ch xt, dy v, hay may mắn hơn, vuốt ve, mơn trớn. Khch quen, thng đi ba bận. Khch lạ qua đường. Khch phương xa. D sao cũng l thn nhiệt, với một mảnh chăn, một khoảng nệm Mờ mịt ngoi kia. Thm gi. Thp Eiffel cụt đầu trong biển sương cuồng động, từ xa, toả quầng mờ hiu hắt. nh đn đường chỉ vư soi đủ ngọn hng cy mới lớn bn kia đại lộ. Mất gốc, lửng lơ, những tụm l heo hắt cuối thu vật vờ, đứng yn m như tri, bơi ngược chiều gi tạt. Tự nhin, đầu c ti lởn vởn cu thnh ngữ  Sương m Lun n . Một huyền thoại ? Ti chưa biết Lun n, d Php v Anh chỉ cch nhau bằng eo biển Manche hẹp tẹo, d Paris v Lun n, từ nhiều năm nay, đ nối tay nhau qua đường xe lưả ngầm xuyn biển, chỉ vo vi ba tiếng đồng hồ l đ đến nơi. Cũng như cha ti, từ hơn năm mươi năm nay, vẫn khng sao vượt nổi iạ Trung Hải để thăm lại cố hương. ng đ từng c dịp đi xa hơn thế, Mỹ chu, chu, tận cả c chu, nhưng mỗi lần nảy ra định lấy v về Maroc, lại tr trừ, do dự, rồi bỏ qua một bn. Hnh như, mỗi chuyến đi xa, d đ được chuẩn bị từ nhiều thng, nhiều năm trước, vẫn l kết quả ngẫu nhin do định mệnh dẫn dắt ?  Sương m Lun n . V cn g nư, lẩn khuất trong lớp hơi nước mờ đục kia ? Lại thm những huyền thoại, người ho si, ho Jack-kẻ-phanh-bụng-đn-b, ho st nhn, ho nạn nhn, ho dơi, ho c, ho tin, ho Peter Pan. Khng gian trước mặt được đi qua hai lần knh lọc, nh đn vng v lớp sương đặc, nhận chm nhiều chi tiết, xo sạch mọi sần si, th thp, hoang lạ khc thường. V ti, với bao hm mnh khổ hạnh mu ramadan, c cn phải l ti nư khng ?

_ Tại sao c sợ ?

Khng c tiếng trả lời. Quay lại, ti thấy, giư những tầng thm đen cuả ch kẻ, cuả mascara, cuả những đm thiếu ngủ, rực ln cơn sốt động kinh từ đi mắt đứng trng, trợn mở.

 

Rmy

_ ứng lại !

Giật bắn người, Rmy lao chạy. Lộ rồi ! ầy truyền đơn trong người thế ny ! Tiếng giy bốt rầm rập phi sau. Gắng ln ! Phi trước l cng vin. Sương m bưng cả mắt, hy vọng lọt được vo đ, sẽ thot. Rmy vượt qua ro chắn, len lỏi giư những thn cao gốc gi vng tay m, những bụi thấp răng rắc cnh vụn gy gục. Tiếng lao xao nhỏ dần, chm khuất trong mn sương đục. Ht thật đầy. Thở thật chậm. p nhịp tim lại. Mười lăm pht, nưả giờ hay hơn một tiếng đ vt qua? Thời gian c tri đi khng, hay chỉ chầm chậm đong đưa giư ci khng gian đặc sương quền quện ny ? Im như tờ. C khi sự im lặng cn đng sợ hơn cả những tiếng động khả nghi. Khng biết Margot c sao khng ? Mỗi đư một nẻo. Tại sao c ấy muốn đi cng m mnh cứ khăng khăng từ chối ? Tại sao trước lc chia tay, c ấy lại vt cổ mnh xuống để hn một nụ di ? C bao giờ thế đu ! Lạ thật ! Nng ruột qu ! Chẳng lẽ cứ nấp mi trong ny hay sao, cn bao nhiu truyền đơn phải rải. Rmy nhn qua kẽ l. Tại sao mnh lại liều lĩnh lao vo nơi nguy hiểm ? Yu nước ? Tinh thần i quốc được nhắc nhở trong những buổi họp tổ b mật, với mnh, mơ hồ qu, chẳng khơi gợi được g cả. Tham gia hoạt động, phải chăng v nhớ đến gia đnh David, thằng bạn thn nhất lớp, cha gio sư đại học, mẹ nhạc sư dương cầm, một ngy bi thảm, nh cưả đồ đạc bị tịch bin, vợ chồng con ci mất tăm trong trại tập trung dn Do Thi ? Phải chăng v đọc được tin, nhn thấy ảnh những thy người gục xuống bn cọc hnh hnh, ven chn tường, bao ngi lng bốc chy, lưả thiu rụi gio đường v Chu v mẹ v em thơ ? Hay, phải chăng chỉ v muốn tỏ ra xứng đng với Margot, khun mặt đẹp nhất trường, đng yu nhất phố ? Khng biết. Khng r. C thể mỗi thứ một cht, nho trộn thnh mong ước muốn đuổi người ức về nước. Người ức. Mnh c căm th họ khng ? Hnh như, khng. Chọn tiếng ức lm ngoại ngữ. ọc Goethe. Nghe Beethoven. Chẳng c l do g để ght người ức cả. Nhưng đừng giết, đừng bắn, đừng hại ai nư, bọn st nhn sng cầm trn tay kia m vẫn lặng, kht ngốt mi dim sinh. Trời gầm gừ sấm động. V sương. Tẩm nh đn đường bệnh hoạn, nhờ nhờ vng. Phải đi thi. ợi đến lc sương tan hay ngy rạng th khốn ! Len người khỏi bụi rậm. Xổm ngồi. Nghe. Im. Nhn. Vắng. Một bước. Tiếng cnh l lch tch dưới chn. Khng động vọng. Hai bước. Ba bước. Thoăn thoắt chạy. Nhanh ln, phải xong nhiệm vụ được giao, ngy J sắp đến Xạch ! Xạch ! Hai bng đen trồi ln từ lng đường-điạ ngục. Chỉ vư kịp quay ngược hướng, hai tiếng nổ đanh lạnh bốc gọn Rmy ln theo đ chạy trước khi quật thn mảnh chi sấp. ng bnh minh. Sương trời chuyển mu. Bầm đậm.

 

Sylvia

Hắn nhn chăm chăm. Ci nhn lạ lắm. Nưả t m nưả thn thiện. Như cuả tụi tỉnh lẻ, hay, cuả bọn khch du lịch. Khng phải ci nhn lạnh tanh, nhn-m-khng-thấy cuả lũ thị dn thủ đ. Cch ăn mặc cuả hắn cũng buồn cười, cứ như từ trong phim, trong hnh những năm năm mươi bước ra. Chắc l một thằng nhc lập dị, lng tơ cn mướt trn mặt m lại by đặt đội b-r ! Dấn thm vi bước, hắn dừng lại. Vẫn ci nhn đăm đắm. Dưới nh vng hắt cuả đn đường, vẫn c cảm gic đi con ngươi cuả kẻ đối diện xanh trong. Như thuỷ tinh gắn vo hốc mắt hnh nhn.

_ Chị vư dọn về khu ny ?

_ Ư, gần đng Cn ch em ?

_ Ti sinh ra ở đy.

Dn Paris trăm phần trăm ! Coi vậy m khng phải vậy !

_ Chị đứng đy lm g ?

_ Tui đứng đy lm g thy kệ tui ! Ch l cớm hay sao m khoi hỏi vậy ?

_ Chị đứng đường ?

_ Ư, tui l điếm đ, rồi sao ? Ch muốn g ?

Nng mặt gằn tiếng, nhưng khi ng thẳng vo đi mắt tn nhc con, chỉ thấy chnh bng mnh phản chiếu, rồi nho tan giư nh nhn chăm ch, nưả t m, nưả thn thiện. Như bng con b tc bum b xo o đầm hnh diện soi vo lng suối trong ở một thời rất xưa, tại một nơi rất xa, ấm nắng. Con b ấy, cũng đ từng c tiếng cười rất dn, mắt mi đằm thắm, ngực nẩy thanh tn. Con b ấy, cũng từng c những thằng b bảnh trai như tn nhc trước mặt chết m chết mệt, vậy m, chỉ một lần thi, rồi sụp đổ hết, tan vỡ hết. Mẹ, đầu gối đ cứng ln tay con giăng chữ thập, tọng khăn chẹn họng, giữ chặt lấy tiếng tht cuả đư gi tơ đang bị ph trinh trn sn bếp. Phơi thn dưới tay đồ tể. Tn dượng ghẻ h hục thọc mạnh, đm su, vư go vư tt mẹ, đầu mng cu bẩn dầu nhớt xe cuả bn tay cn lại co ngấu ngực non. Từ đ, con b lăn vo đời, mu khng ngưng chảy từ vết thương chẳng bao giờ liền miệng. Khng căm đn ng. Khng th dượng ghẻ. Nhưng hận mẹ, cng những dng nước mắt tun l ch ngay khi ấy, cả mấy ngy sau. V c lẽ sẽ chẳng ai hiểu nổi v sao con điếm khng lại hả h cười mỗi lần bị chửi " mẹ my ! " Ừ ! Cm ơn ! Lm đi ! ừng ni ! Tự nhin, c nhu cầu muốn kể, muốn trt xả hết mọi điều vo ci hồ thuỷ tinh phẳng lặng kia.

_ Tui dn thứ thiệt nghe ch, khng phải như mấy con nhỏ ng u hay Trung Phi tay mơ đu ! M, mấy năm nay sao xui qu, ch! Dnh dụm mua được nguyn chiếc xe camionnette vư ấm cng vư kn đo để hnh nghề, một đm ngủ qun, đn cầy bắt v mng, chy rụi, chỉ kịp m đầu mu m chạy thot thn ! Rồi xuống cấp, đứng đường, nhưng ở m bn kia ki, gần xa lộ vnh đai, để khch tiện đưa đn. Rồi cũng tại mấy con nhỏ mắc dịch đ cứ đứng lềnh khnh ồn o ginh mối, chặn cả xe qua lại để ni ko, bo ch truyền hnh la-d ni qu, nn tụi cớm bố rp lung tung. Bị vạ ly, nn tui phải bỏ qua kiếm ăn ở khu phố ny, nhiều bư, như bư nay, ế độ, ế chổng cẳng ! M, tức cười thiệt, dưng khng tui lại kể tuốt luốt cho ch nghe mọi chuyện Khuya rồi, ch về nh hả ?

Chiếc b-r ko xuống, xoay xoay trn tay. Tc gợn sng, chải lật hết ra phi sau, căng rộng khoảng trn phẳng. Hắn ngập ngừng :

_ Chưa, ti cn phải đi c việc Chị biết khng, chiến tranh

_ Hả, chiến tranh hả ? Ở đu ? Hồi no ?

Hắn nhn sững. Như ma nhập. Mắt xoe trn. Mi mấp my. Giọng run.

_ Chị hỏi lạ nhỉ ! Sắp hết chiến tranh rồi, hết chiếm đng, sắp đến ngy trọng đại rồi.

_ M, ngy g ?

_ Kh ni qu

_ Ch ny cứ p p mở mở, tui khng c khoi ci tr đ đu nghe ! C g cứ ni mẹ n ra đi, ch khinh, nghĩ mặt tui khng đng bắt chuyện với ch hả ?

_ u c ! u c ! Nhưng m

_ Thi, bỏ qua, mới h cht xi đ muốn t đi rồi, bắt tội nghiệp ! N, ni thiệt đi, ch về nh hả ? Ch c sống mnh n khng ? Tui theo ch nghen ? ứng đy ny giờ, lạnh qu !

_ Ti đi c việc thật m, với lại, Margot Marguerite

_ Ch c vợ rồi hả ? Mng ơi, cn trẻ măng vậy m

_ Khng, Marguerite khng phải vợ ti người yu ti ti yu c ấy.

_ , rồi con nhỏ đ c thương ch khng ?

_ Ti ti khng r, chắc l c.

_ Nhưng m n đu c sống chung với ch, tui c đ, đng khng ? Thấy ch dễ thương, tui mến. ừng lo, tui tặng khng ch đm nay, b lại, ch cho tui trọ tới sng, được khng ?

Chiếc b-r quay tt trn ngn trỏ bn tay tri.

_ Khng được đu ti Marguerite Thi, ti phải đi đy. Chị đọc đi, sẽ hiểu.

Hắn rt một tờ giấy từ chiếc ti vải đeo cho người rồi băng qua đường, chạy khuất vo bng tối, phi gc phố gập thước thợ. Nhn xuống, lật qua lật lại. Tờ giấy trn tay trắng cả hai mặt, nhu nh.

 

Kết / Mở

ều nhịp thở. Biết Sylvia đ ngủ say, ti vẫn tiếp tục vuốt xui từng sợi di mượt. Ln tc đen thẳng như tc đn b Tu, đng khung lấy khun mặt trắng bệch, với quầng mắt thm v đi con ngươi xanh lạnh nh thp, Sylvia ma qui cuốn ti vo tr tnh những đm trăng rực. Ti, thằng đn ng ba mươi tuổi, hnh như thn thể chỉ thực sự bừng thức quanh vi buổi trn trăng. Mỗi sợi thần kinh căng t, chỉ chực tung đứt. Từng bắp thịt co cứng, tức nhức. Sylvia đến, thường, khoảng hai, ba giờ sng, giải phng ti khỏi mọi bức xc, hứng trọn những xung động d th cuả con đực, đ m r rt giư bao dấu răng, vết mng. Ả điếm thập thnh cứng xơ cảm xc, một thng đi ba lần, trải hết mọi gic quan mời ti lăn lộn trn đ, rồi bất thần, cuốn trn, khp chặt, để cng nhau rung ln những tần số cộng hưởng cực đại. Mảng bầm nơi đầu ngực, lằn hằn di khoảng lưng, những chứng tch nhức nhối nhưng khu gợi ấy nhắc chng ti nhớ đến nhau suốt khoảng thời gian cn lại, khi trăng khuyết dần, mất dấu rồi ti sinh. Từng mảnh da non ngư ngy kch thch, bồn chồn thc dục. Trn trăng, trn trăng. D mỗi đm, ti vẫn đứng từ cưả sổ, nhn Sylvia g gt trn lề đường phi bn kia đại lộ. Trn trăng. Trn trăng. D da thịt Sylvia đ cọ mi in ấn ln bao thn thể đn ng những đm tăm tối, vẫn trinh nguyn toả sng gọi ti nhập cuộc đng thời nguyệt rạng. Vậy m, đm nay, trăng chết. Sylvia đến, để lm g? Ti, g rối gỗ đứt dy, liệt lực, my mc mi một động tc chải gỡ mi tc mượt cuả con bp-b vải bng đang m gọn trong lng. Con nộm vải ngấm nước, iủ rũ, phnh phều. V cảm.

 

C tiếng động ở lầu trn. Nặng. Chậm. B Marguerite, với chiếc gậy ba chn. Lưng cong gập, như cng hết tuổi tc, khổ đau, ẩn ức cuả cả đời di trn đ. Người đn b cm ci ấy c thi quen khua gậy lọc cọc lc trời gần sng, v bao giờ, tiếng động cũng ngừng lại phi cưả sổ. Người đn b c đi mắt bạc mu lạnh băng, gy nơi ti nỗi c cảm ngay lần đầu chạm mặt. Cứ tưởng b c thi quen phn biệt đối xử với dn gốc bắc Phi, nhưng lu dần, ti hiểu, tia nhn hằn th ấy, b dnh cho tất cả mọi người. Lo gc-dan, một hm vui chuyện, kể cho ti v cặp vợ chồng chu vư dọn đến nghe lai lịch cuả b cụ. Sinh ra v lớn ln ngay trong ngi nh chng ti đang sống, c thời, b cặp k với một vin sĩ quan ức Quốc X v theo hắn về nước, vư kịp trước khi chiến tranh chấm dứt. Mi gần đy, khi người thn cuối cng trong gia đnh qua đời, b mới quay lại Paris, thừa hưởng cả một tầng lầu thnh thang, đầy cuả nả. Ci biũ mi cuả g gc-dan v nụ cười ng ngh trn miệng mấy người da vng khiến ti phải suy nghĩ nhiều hơn về b Marguerite. Con người ấy, hnh như cả cuộc đời gi trọn trong nỗi c đơn, chỉ cn biết trt hết tnh cảm vo lũ mo trắng quanh quẩn bn chn. Theo cảm nhận cuả ti, với b, đu cũng l chốn lạ, ai cũng l người dưng. B co đầu rc cnh giư một chiếc lồng v hnh, đan dệt bằng nỗi nghi ngại, đến cả từ phi b lẫn phi đối diện. Chẳng ai thấy cần phải cảm thng với ai cả. M, như bản thn ti, hay, như Sylvia đang thim thiếp cạnh bn, c chung được với đời, c chung được với nhau cht tnh no khng, hay chỉ đơn thuần thịt da go gọi Tiếng x dịch, như lệ thường, dần ra phi cưả sổ. B Marguerite thấy g mỗi buổi mờ sng, bằng đi mắt hằn học với cả thế gian ? Từ cưả sổ phng b, c g khc hơn khung cảnh ti từng lướt nhn qua mỗi ngy, ở đy ? ại lộ, hng cy viền quanh cng vin, nh cưả nhấp nh v thp Eiffel vt cao c độc, đm đm rọi đn qut sng, nm từng quầng trn buồn b vo sương dy, my đục những buổi nặng trời. B nhn g, hay chỉ thấy nhập nho trước mắt những hnh ảnh tun tro từ hồi ức cũ kỹ, chập choạng đuổi bắt nhau lc tn đm Như c tiếng tht nghẹn. Xầm một ci. Thn đổ. Sylvia giật bắn trong tay ti, mắt trợn ngược, h hoảng : mu, mu văng đầy o em ! X Sylvia, ti nho xuống giường. Chn vướng mớ o lng dy, chi nhủi. Chỉ vư kịp bm tay vo bệ cưả sổ, tia mắt ti phng thẳng ra ngoi. Phi bn kia đại lộ, nơi Sylvia thường đứng chờ khch, một bng nhỏ cũng vư ng sấp, chung quanh tung to bay cuồng những mảnh trắng. Lấp lo ln tinh.

Cổ Ngư

Paris 01.2004