QuaCuoiNam-CoNgu

Qu cuối năm

Anh thức giấc. Bảy giờ, ngy đầu đng. Ngoi cửa sổ, trời cn nhờ tối, đỏ v mọng. Pha xa, sương bọc quầng mờ quanh mỗi ngọn đn đường. Phố nh vật vờ từng khối, phủ đều một lớp chăn khi nước mỏng tang. Như mọi ngy trong tuần hay cuối tuần, ngy đi lm hay ngy nghỉ php, từ mấy mươi năm nay, anh tự thức dậy đng bảy giờ khng cần chung bo, v cho mnh ci quyền được nằm nướng trn giường thm dăm pht. Chăn trm kn người, anh mỉm cười với những mảnh vụn của giấc mơ cn nhớ được. Mấy đứa b chn trần, o ngủ mong manh, từ phng chạy ra balcon vi hi một cụm my lơ lửng vừa tầm tay. Chng vo từng nắm trắng nn, vo trn rồi đt cho nhau ăn, ru rt lời chim. Giấc mơ đứt đoạn ở đ, nhưng đủ khiến anh vui. Phải ghi lại chứ, trước khi tất cả sẽ tiu biến đi trong những tất bật của một ngy sắp tới! Anh tự nhủ rồi tung chăn bật dậy, bước ra phng ngoi. Cy thng cao nửa thước đặt trong gc cn nhấp nhy đn. Lại qun rt dy điện trước khi đi ngủ, đoảng thật. Trch mnh, nhưng anh lại tm cch bo chữa ngay: thi, đm Ging Sinh m! V cũng như mọi năm, chẳng c mn qu no dưới gốc thng cả. Cũng đng thi, căn phng khng c l sưởi, cửa lớn cửa b đng kn mt, ng gi Nol lm sao m tm ra ng ngch no để vo đy bỏ qu cho anh chứ? Mở my vi tnh. Mn ảnh sng lo. Ừ, m giấc mơ ban ny, c khi lại l mn qu cuối năm của ng gi tốt bụng ấy gửi cho mnh. Chắc thế! Lần thứ hai kể từ lc thức dậy, anh mỉm cười. V bắt đầu lc cc g ln bn phm.



Choisy-le-Roi 25.12.2009