Nhắn

Tiếc

 

Sau thời trung học, c nhiều lần, ti tiếc. Tiếc con dốc đổ, mu ngi nu, hnh lang ht gi, khung cửa lớp mở ra khoảng xanh, tiếng giảng bi, nụ cười, nh mắt. Tiếc những buổi đến trường, tan học, rong ruổi đạp xe cng hai thằng bạn thn, to lao tn dc, mắt di theo bng dng cc nữ sinh cng trường, khc lớp, tc ngắn, tc di, nn rộng vnh, ru rt đi ba đi bảy bn nhau. Những vng quay theo chn đạp rồi được cơ động ho. Những ước mơ thời nin thiếu rồi t nhiều trở thnh hiện thực. V mỗi đứa bạn thn rẽ theo một nhnh đời tch biệt, xa dần nhau.

 

Sau ngy rời Si Gn đi xa, c nhiều lần, ti tiếc, Tiếc những buổi sng tinh mơ, chạy bộ ngang ngi nh c dn ti gn nở hồng từng tri tim ngỏ, thấp thong một bng thon gầy trn lối sỏi lao xao. Tiếc những buổi trưa mồ hi đổ hột, ngồi vo qun quen bn ly ch lạnh hay nhấp một ngụm nước ma thơm lt du, mi qut p cng. Tiếc những buổi tối giảng đường tấp nập, nạp cng lc vo người ny kiến thức, ny c ph, ny chuyện phiếm, ny tnh tự lăng nhăng. Tiếc những đm lặng, một mnh, một guitare, một nguyện ước thả vo trời rộng, nhấp nho triệu nh sao.

 

Sau lần chuyển hng vo nội thnh, c nhiều khi, ti tiếc. Tiếc những chuyến xe lửa vượt qua đoạn rừng thưa mỗi ngy. Ma nối ma, rừng đổi dng. C l chớm xanh, c nhnh a vng. C hoa đồng nội tưng bừng khoe cnh bn vệ cỏ. C bướm cam bướm trắng nhởn nhơ. C quả dại lc lỉu đầu cnh. C từng vạt rừng đổ ụp theo vệt gi qut ma bo, chy nm v lưỡi lửa v tnh hay trắng lạnh ngy tuyết đổ. V cả vi đốm thỏ nu quen thuộc với độ phng của mỗi đon tu, điềm nhin gặm cỏ st cạnh đường ray. Buổi sng, buổi chiều, thin nhin đi lc vẫn ưu i dnh tặng những bất ngờ, khi thả vội một dng chim lạ vt vo khoảng rừng rậm bng, khi thổi bng ln một đm vng lốc l, hoảng loạn xoy trn trong hong hn phớt mu nắng a.

 

Sau ma son rỗi, c nhiều khi, ti tiếc. Tiếc khng cn mỗi ngy, tay trong tay, cng em nhịp bước một qung đường, qua sng, vo ga, chia nhau mỗi đứa một bến. Em ngược ngoại xa, ti xui phố lớn. Người đi sau vẫy cho người đn được tu trước. Tạm biệt đầu ngy để lại quấn qut cuối ngy, lại tay trong tay, mi liền mi, ủ tnh, nhen yu, nồng nn đi lứa.

 

Sau chuyến dời nh, c nhiều khi, ti tiếc. Tiếc con đường mỗi sng dẫn con đến trường mẫu gio. Hết lượt thằng anh lớn đến dạo con em b. Con đường vi trăm thước năm ny qua năm khc, xun-hạ-thu-đng, mưa-nắng-gi-tuyết, cứ vang vang tiếng bi b lu tu bao chuyện nhỏ chuyện to theo từng bước chn loắng quắng của con. Con lớn dần ln, thời gian mỗi sng dnh cho đoạn đường t dần đi, nhưng những chiếc l hnh tim che rợp hai bn lối vẫn mi tiếp tục trnh tự thường nin của chng : mầm-chồi-l-bay. Ti cũng tiếc chiều cao tầng thứ bảy, từ balcon nhn ra một khoảng trời rộng, thỉnh thoảng điểm một bng phi cơ cất-hạ cnh, gợn ln ước muốn viễn du. Đoạn sng lấp lnh sng bn dưới, nằm ngoan giữa con đường tản bộ song song với hnh trnh xui-ngược những chuyến xe lửa ra-vo thủ đ. V đm quốc khnh xứ người, pho bng nở rộ hết vm trời ny đến khoảng tối nọ, hng chục thnh phố ln cận bắn vo trời niềm vui, khoe giu, kể mạnh. Nhưng tiếc nhất, c lẽ chnh l khoảng khng gian nhỉnh hơn su mươi thước vung, với balcon di lc no cũng xanh l, đỏ hoa, nơi giữ lại những khc-cười-vui-giận của con trẻ, những bước chn lẫm chẫm đầu tin trn sn gỗ của thằng anh, những điệu đng duyn dng trước tường gương soi của con em. V hnh như mỗi bức tường, từng vật dụng trong khng gian ấy phập phồng hơi hướm của hạnh phc chung gia đnh, hoan lạc ring chồng vợ.

 

Năm nay, thay trường, đổi lớp, giờ giấc đi lm của bố, đi học của con khng cn ph hợp, ngồi trn xe bus một mnh, ti lại tiếc. Tiếc những buổi sng của nin học cũ, ba bố con hối hả ko nhau chạy, băng qua xm nhỏ, băng qua bi cỏ cn ướt sương mai, sợ trễ chuyến bus cứ nửa tiếng mới gh một lần. Yn vị, thằng anh lấy sch vở ra n, con em tập chnh tả miệng, tập đọc, tập lm ton, nhẩm cửu chương, thơ thuộc lng với bố. Hạnh phc đấy, bnh thường, giản dị như nh mắt vui của con khi được thưởng một vin kẹo, một nụ hn ln m, một lời khen lc thuộc bi, nhận giỏi mặt chữ, lm đng những php cộng, trừ. Liều thuốc bổ đầy sinh tố ấy gip bố trữ năng lượng vượt stress trong cng việc được suốt một ngy.

 

Chiếc xe con, gần gũi đ mười lăm năm, cũng đến lc sắp phải chia tay. Mười lăm năm ấy biết bao nhiu tnh ! Chiếc xe đầu tin trong đời, lc ấy, tinh khi như những cảm xc của người cầm li, trong ti lấp l mảnh bằng sắc cạnh, cn thơm mi giấy mới. Sẽ c ngy ti tiếc chiếc xe mnh đang đi, v, như đang thấu hiểu hơn cu thơ của Thanh Tm Tuyền  m em em trong tay m đ nhớ em ngy sắp tới Nhớ dng ngồi của em, ngy bụng mang dạ chửa, xe bon bon m lng phấp phỏng sợ sẽ qu trễ khi đến được cửa bệnh viện. Nhớ nụ cười của ng b nội cng ngồi băng sau ngy đn b sơ sinh về nh, oe oe ngọ nguậy giữa t khăn trắng lốp. Nhớ nh mắt b ngoại tru mến nhn con ngắm chu khi xe len lch giữa phố phường chật chội. Nhớ anh chị em, bạn b gần, xa rm rả chuyện tr, ni cười hỉ hả trong khun xe hẹp. Xe cần mẫn băng xa lộ, vượt ni đồi, dọc sng biển hay rề r đường phố. Xe nhỏ, c lần m gọn vo lng một nhạc sĩ cả đời cặm cụi gửi cho đời ngn lời ca, một thi sĩ c trăm bi thơ được chuyển thnh ca khc từ thời thủ đ Si Gn đến thời Little Saigon, một văn sĩ tỉnh m theo thời tiết, một văn sĩ khc vừa rời mặt đất để thnh thang về với my trời, một hoạ sĩ hiền hậu như ruộng đồng phương nam nhưng nt vẽ lại muốn co rch vng mạc, một văn-hoạ-nhạc sĩ được biết tiếng, lại kiếm sống bằng nghề gio sư anh văn, một ca-kịch sĩ của thập nin 50 thế kỷ trước, một cầm sĩ guitare giu ngang ngửa gim đốc chi nhnh ngn hng, một ca sĩ vừa ht nhạc bn cổ điển u chu vừa giỏi dn ca , mấy bc sĩ, vi nha sĩ, nhiều tiến sĩ, thạc sĩ, một ấu sĩ tuổi chỉ mới ln hai. Xe thồ cả trăm k chữ nghĩa văn chương suốt từ  Ng Ng Đồng  về đến  Phố i Khanh . Xe tải đất, sỏi, cỏ, cy, bn, ghế, đồ ăn, thức uống, xoong chảo nồi niu, linh tinh vật dụng gia đnh, học cụ. Xe ngốn xăng, gặm đường, đi khi muốn qun cả lối về chỉ v một khc ht đang pht thanh, gợi đầy, dồn ứ bao hồi ức.

 

V, c thể chỉ vi năm nữa thi, khi mẹ cha trăm tuổi, khi cc con khn lớn, tản mc đ đy, sẽ c lc, ti tiếc. Tiếc những trưa, chiều, hai ba thế hệ quy quần quanh bn ăn, cạnh gc bếp thơm lừng mi xo nấu, nhắc chuyện đời xưa, kể chuyện đời nay, mơ chuyện mai sau. Tiếc cho đi chn đ khng cn thật vững vng để c thể thong dong rong ruổi đạp xe cng b bạn, chạy bộ một đoạn di đuổi theo từng đon mtro, nhấn ga rồ my trn xa lộ, xuống ln thang gc, hay tản bộ cng em trong con ng nhỏ, trong khoảnh vườn nh mướt tươi cỏ l. Tiếc cho đi tay đ mỏi, đi mắt đ mờ, đi tai đ lng, đi mi đ cằn. Tiếc cho tr nhớ cn nhụt, sức khoẻ hư hao, thịt da nhẽo nhợt

 

Vậy, ny ti ơi, hy sống cho trọn hm nay, hy m chặt vo lng những g mnh đang c, trong hiện tại. Để ngy mai, nếu c lần tiếc, sẽ khng tự trch mnh đ, đi khi, qu lơi l với qu khứ, hm qua.

 

Thiais-Paris-Chtillon

09-10.2014