ThuaDuCTBien

 

 

 

THỪA DƯ

 

Truyện ngắn Cung Tch Biền

 

 

Thuở ấy, chuyện ăn nằm giữa vợ chồng ngoi sinh th m dương, cn c tnh nhn linh l lưu lại một con người, thay mnh sống đời. Khoa học chưa can dự vo cng việc trn chiếc giường rằng lc ny chưa nn c con; hoặc đ hai con, l vừa. Để hạn chế việc sinh ra những nhn ảnh giống Adam, Eva, ngy nay, c phương php Ogino, thuốc ngừa thai, đặt ci vng, dng bao ni lng. Nhưng thuở ấy, vng, thuở con người hồn nhin ha mnh cng tự nhin, đa phần vợ chồng nếu lnh mạnh sẽ rất đng con; chưa kể ngũ giao sinh lục tử.

 

Khi Hương Vn sinh đứa con thứ su, ng chồng đinh ninh vợ mnh sẽ Thi đẻ, bn đặt tn thằng b l Thi. Stop. Về mặt tư tưởng l vậy; thực tế, bất kể rằng xun hạ thu đng, đm trăng thanh gi mt, hay nửa khuya ging bo, sấm chớp lo ln sau vườn tối, hễ cứ ăn nằm với chồng l Hương Vn c bầu.

 

B Thi được hơn một tuổi th c em. Hương Vn đặt tn cho đứa con trai thứ bảy l Thm; bởi cơ trời thm thắt chứ con người khng muốn.

 

Hai năm sau, thằng b trai thứ tm cho đời. Lọt lng mẹ, n nhỏ xu, như được đẻ vội, đỏ hoe như giống chuột con, khc cầm chừng, chiếu lệ. Mt my hết sạch tinh huyết, người mẹ mới sinh được n, nn c tn con l Mt; như chị gi qu bn mt chạc khoai, bng la lp trn ruộng đồng.

 

Đng con qu rồi. B đẻ nữa ti khng nui nổi. Bỏ xứ m đi thi. Chồng bảo vợ lm vậy. Nhưng c nỗi, ng hy vừa chừng năm mươi; đm, thật kh ngủ nếu khng m vợ bn mnh. Rồi, dường như trời đất lại cựa quậy trong người mẹ, bụng Hương Vn lớn dần. Lại sinh con. Cắt cớ sinh đi: thằng Dư v thằng Thừa. Sau, để khỏi nhầm lẫn trong hng ngũ một bầy trẻ, hai cậu trai được thm thứ tự: Chn, Mười. Chn Dư Mười Thừa.

 

Trong lng thuở ấy cũng c một cặp trai sinh đi: Gio v Giai. Giai Gio giống nhau như khun đc, nhiều người nhầm lẫn. Nhưng khng c khun đc no kể cả my đc hai vin gạch lại cực kỳ giống nhau như Dư v Thừa. Giống tới rợn người. Giọt nước chia đi. Như c bn tay thần linh phụ họa cho Sự-Giống.

 

Con nằm trong ni, o t giống nhau, người mẹ c khi chẳng nhận ra đu l Dư, đu l Thừa, nn thường cho đứa b rồi b tiếp. Chng khc cười, đi ỉa cng lc. Đứa ny đau, đứa kia chẳng lnh mạnh. Cch ly hai đứa hai nơi để thử nghiệm, chng đều chọn đồ chơi c mu sắc, kch thước, hnh dạng giống nhau; ăn thức ăn bỏ dở, uống ly sữa để thừa, đếu bằng nhau. Chng như hai con người my, cng kch thước, với bộ nhớ, nhưng linh kiện, được điều khiển vi mạch, trong tch tắc c phản ứng như nhau.

 

Theo thi quen, cũng l biểu lộ hạnh phc, cc b mẹ thường cho cặp song sinh ăn bận giầy vớ, o mo giống nhau. Người hng xm nhầm lẫn hoi. Để phn biệt, Dư được mẹ đeo nơi cườm tay một chiếc vng đồng đỏ. Nhưng tạo điều kiện để hai đứa giống nhau l tạo sự đau khổ, ray rức cho chng. Dư, Thừa ln đổi nhau đeo vng. Cho nn nhn Thừa lc đeo vng, ng nội cứ bảo: Ny Dư đưa cho ng ci tăm xỉa răng xem no.

 

Một hm, Thừa ra chợ G chơi, gy sự với bọn trẻ. Hm sau bọn trẻ chợ G tm tới đnh Thừa. Lc đ Dư ra can thiệp, bọn nhỏ bỏ chạy; tưởng ma; cho rằng Dư chnh l Thừa hiện hồn.

 

Mường Lai, chị đn b bạo miệng v lng mạn nhất vng, đ nhận xt về Dư Thừa:

 

Hai cậu ny về sau phải lấy chung một vợ. C vợ phải tinh lắm mới nhận ra anh no lc ăn nằm. Của qu của hai đứa chắc ni tất cũng y hệt nhau.

 

B mẹ mắng Mường Lai: Ăn ni chi m bậy bạ. Xi giục con người ta v lun hay sao?

 

Chuyện tưởng đa, m về sau, hai anh em Thừa Dư cng yu một c gi. C Thoan con nh, xinh đẹp duyn dng, c cũng cng lc yu cả hai chng trai. Cuộc tnh ấy khng thnh v cả hai gia đnh cng ngăn cản. Nỗi buồn nghi ngt trong lng Thừa Dư. C Thoan than van:

 

Yu một chng cũng như hai, lấy cả hai cũng chỉ một. Yu hnh chẳng lẽ bỏ bng?

 

+++

 

Bnh minh của bọn trẻ bỗng nhin c sương m che phủ. Một thời, họ khng cn thnh thang đi tới chỗ hạnh phc.Qu nh khng cn thi bnh.Ci hoa dại trn đồi chẳng được bnh yn.Con suối trong veo giữa rừng ni tinh khi bấy lu, nay đ loan cht mu vết thương người. X hội chợt bừng sng chợt m u; vừa bao la vừa hao mn. C người đổ mồ hi giữa đm lạnh, lại chợt giật mnh chỉ v cơn gi thỏang ban trưa.

 

Dưới lng trời xanh đen, nơi ny hay chốn nọ, hon cảnh no, con người đều c chung kẻ th: chiến tranh.Tri nổi theo điều tn mnh mng đ l những bng đen, khng thiếu tn nhẫn: đi km, lạc hậu, dốt nt, chia rẻ.Cả một giống ni phải vươn mnh bao năm mới tới chỗ để đứng-đợi-bnh-minh. Mọi người đ một thời tự la bỏ mnh, từ gi căn nh thn yu bờ tre khm trc, đi về đầu nguồn của phiu tn, phn lập, ha thn.

 

Chnh lc ny Dư Thừa chia tay nhau, sau mối tnh buồn, Anh em một nh, ra nng nỗi

 

Thừa cưới vợ, sinh con, đưa vo lập nghiệp miệt ni rừng Bnh Thuận. Thưở ấy, thin nhin nơi đy hy cn hoang sơ với trng trng lau trắng bn sng, ni đồi trầm tch hồn người dng th.

 

Rồi cũng như mọi trai trẻ, Thừa vo lnh.

 

Mất nhiều năm, Thừa từ lnh giải ngũ, về khai hoang, đốt rẫy lm vườn; vợ sinh được ba con, th Thi đẻ. Thi thật. Chớ khng phải l rặt thi l thuyết như cha mẹ anh xưa. Thừa c nương rẫy, khu vườn cy tri, đn b, heo g, nh cửa tạm l khang trang.

 

Một chiều Thừa ngồi trn chuyến xe từ rừng về, qua con suối, xảy ra tai nạn, anh bị gy một chn. Chn tri. Phải cưa bỏ một đọan từ dưới đầu gối trở xuống. Thừa khng dng chn giả m dng nạng gỗ. Lần đầu tin anh biết thương mến thn thể mnh, hiểu rằng đ chia lại cho đất, đ chn vi dưới ấy một khc xương chưa tn, của mẹ cho anh. Thừa chợt nhớ tới Dư. Nhớ tha thiết, như nh thơ nhớ my trong nghn trng.

 

Thời gian ny ti biệt tin tức về Dư nhưng vẫn hay gặp Thừa. Sau tai nạn, tuy cn trẻ,Thừa đ c ci cch của người gi: ngn ngẩm ci sống, lại sợ ci chết; đầu hng thời gian; suy gẫm điều trước kia khng cần thiết suy gẫm; thiếu hưng phấn trong hnh động, nhưng sing năng lục tm con su ci nấm trong thế giới được gọi l dĩ vng. Thừa nhớ nhung thời trai trẻ. Tm cảm thin về k ức; một thong nắng lm anh nhớ mồ m cha ng; con chim khch ku trưa, anh mong đợi bạn về. Bạn đy khng phải l Dư, hay ai khc, m chnh l anh: một bạn-Thừa-thn-yu nay đ thất lạc. Anh lang thang trong hiện thực.

 

Một vệt my đen trn đỉnh ni, rất vn cẩu lại rất ph du, trong my đ lắm hong hn; ngần ấy, cũng lm Thừa bng chy dĩ vng, tri giạt về chỗ bồng bềnh: nhớ ma xun tắm truồng ở bi sng, anh với Dư cha hai con cu ra đọ xem đứa no di ngắn, so lỗ rốn đứa no su hơn, tạt nước ln mnh con tru trưa da lng kht mi nắng; rồi chợt nhớ c Thoan c đm thanh vắng tắm truồng; nhớ những chiều, ra ba rừng lng nhn xa xa thị trấn lố nhố những tường vi dưới nắng hồng. Chao ơi, cả một nhn gian nơi đy rất thực, m phải li mấy mươi năm để tm về một nhn gian xưa; để được sờ tới, ngửi được mi, được nằm vi trong ci hương thời gian tươi vui sực nức. Hm nay đi khi giữa ng ba đường, Thừa như một hnh tinh m u, mơ nhớ thuở đi về, tiếc thương chiếc bng thanh xun của mnh; một chiếc bng r nt, tinh anh trong Ci Đời, giữa Ci Người.

 

Lng bỗng dưng nhớ một chiếc bng l Ta đ suy kiệt tương lai. Ti no khc chi Dư Thừa. Bởi ti cũng l thế hệ Thừa Dư.

 

Vừa đy, ti bỗng nhận được một l thư của Thừa. Thư c đoạn:

 

Ch Ngọc, nh thờ họ ta gần nửa thế kỷ nay khng được sửa chữa, đ sụp đỗ tan tnh, hay gần như tnh tang. Ch phải cố gắng về. B con bất kể l ai, mn phi chi, tri giạt nơi đu, cũng phải về cng nhau gp cng của trng tu. Chim c tổ nước c nguồn. Ch l tr thức, cả họ mong chờ ở ch. Khng phải chờ bọt nước miếng m chờ tấm lng nơi ch. Ch đ khng-chạy-đi, vậy hy-quay-về, khng thể sống-ở-giữa-bng-my. Chng ta phải đon kết m sống, lm trong veo tinh khiết chỗ lạch nguồn. Nơi đy, hạnh phc chng ta cng chia, khổ đau cng chịu, chắc ch hiểu. Tin ch hay, trong việc ny c anh Dư cng tham dự.

 

Thật lạ lng, Dư Thừa khng ai nhắc tới c Thoan, đỉnh cao tnh yu l tưởng thuở nọ, m quay về lập nh thờ. Vậy l cố thủ trong nền mng? Chỗ an ton tm linh? Hay sau hnh trnh phn lập đơn lẻ, con người nhận ra được chỗ chung cng. Anh c thể v thần nhưng khng thể khng c cha mẹ ng b, tnh linh của dng giống, hồn thing Đất Nước. M ci tnh linh ci hồn thing ấy như trầm thơm ngọc qu, đi khi hữu ảnh v hnh, bao la đến nỗi ta khng c tấm lng th chẵng thể nhận ra.

 

Nghĩ chi th nghĩ, nhận được thư, ti về, nhn thể nhn lại đồi sim ci suối.

 

+++

 

Từ xa xa, dy đồi qu nh đ hiện ra như những chiếc nn l p trong chiều xanh. Trời ngọc bch. Ti xuống xe, tạt vo một qun nước đầu lng. Pha kia, cạnh chiếc nạng gỗ một người đn ng cụt chn, mặt vung vức, trn cao, bn tri cằm một nốt ruồi đen. Đch thị l Thừa rồi. Ti vui mừng mờ mắt, reo ln:

- A anh Thừa,, chao ơi!

 

Người đn ng cụt một chn trả lời :

- Ti l Dư chớ khng phải Thừa. Lại lộn anh em sinh đi rồi

 

Ti ngạc nhin ni:

- Ủa! Anh Thừa mới lnh đủ chớ anh Dư?

 

Người đn ng tn Dư nhn ti với đi mắt đượm buồn. nh mắt như nh trăng về sng, vẫn l trăng, nhưng trắng nỏn, mờ nhạt. Mảnh trăng ấy ni:

 

- Ngọc ơi, ngồi đy uống một cốc nước ci đ. Mấy mươi năm kẻ Bắc người Nam anh em mới lại trng phng. Dư ngy hm nay đ khc Thừa lắm rồi. Hy nhn đy: Hai anh em chng ti đều khập khiễng, ti gy ci chn mặt, Thừa tan tnh một chn tri.

 

Dư ko ci ống-quần-nửa-vời ln cho ti xem chỗ chn bị cưa. Như tất cả cc dấu vết tn tật: những đường may l da thịt nhu lại, nỗi chết đọng trong sự sống biến mu da tm ngắt, một con rt trn thn người. Ai cũng rng mnh, rất sợ nhn vo chỗ ấy, trừ chnh anh.

 

Ti đ thấy một vết thương ni tất, mu sắc, những chn rt như thế, nơi Thừa. Dẫu sao, Dư Thừa vẫn c ci đau chung khi lm nạn, vẫn ci m man khi bị đnh thuốc cưa đoạn một phần người.Họ cng mang vết thương như nhau trong thn thể, chỉ một bn l Tả, bn kia l Hữu, nn thường cng bị đau nhức lc tri gi trở trời. Ngoi nỗi nhức nhối r mặt, Thừa Dư cn giống nhau ở ci đau thầm lặng, su lắng v mộng lung. Đ l khi Trường Sơn đ vo hong hn, ci rng hồng rặt mu mu đ tn phai; ni sng hiểu rằng mnh đầu thai Thần Đm; l khi sớm mai biển động, bo tới; hoặc sớm mai kia bnh yn sẽ trồi ln một mặt trời tinh khi, sạch sẽ Mu sạch sẽ Lửa, thuần khiết giọt sương, thuần khiết nắng Ti xin trả mộng cho Người.

 

Hm nay nếu mẹ xưa cn sống, mẹ khỏi bận lng đeo vo tay Dư chiếc vng Đồng Đỏ để nhn gian phn biệt với Thừa. Xm trẻ chợ G khng nhầm tưởng một trong hai anh em l ma hiện hồn, hai giọt mu cng bo thai lm-ma-cho-nhau. Đ tri qua cơn mộng di khe khắc, hnh thức ny mạo ha nội dung kia. Đ rất mực chiều t trong thn phận Thừa Dư, khi nhn lại, r mặt.

 

Ni ng To hiện ra trước mặt. Gi, my, miền hoang vu trn ấy. Xa kia, con sng Đồng Du mu nước cuối đng xanh biếc. Qu hương đy rồi. Chng ti thả bộ lai rai vo xm; mảnh vườn của mẹ anh xưa, mỗi thng ging luống cải trổ những hoa vng, bướm bay trong chiều; con đường lng trắng mu sữa; tiếng trống hội lng, tiếng xưa th thng đu đ, em b chui vội qua bờ ro rch chiếc o mới. Giẫm mỗi bước ln dĩ vng, Dư im lặng. Thừa cng lặng im.

 

Trong hương xưa ngất ngy, khng ai than phiền mnh đ bị gy cẳng, hoặc vui vẻ được gy cẳng v l-tưởng-c-sẵn-m-ăn-liền. Họ ngửi trời đất, nhấm nhp vết thương, tương lai rửa hộ niềm đau, qu hương vỗ về những đứa con phiu lng trở về.

 

Lc qua chỗ bờ giếng, một c gi chừng vi mươi tuổi nhn chng ti, nhn những đầu gối, lại soi khun mặt xinh tươi xuống lng giếng. Trời nắng cao. C gi sinh sau khi chng ti bỏ lng kh lu, trai trẻ no biết ai ra ai, c ni:

 

- Hai bc giống nhau như hai giọt nước, chỉ khc

ng gio lng thầy dạy vỡ lng chng ti thuở b giảng giải c gi:

 

- Hai ng ny l cậu ruột của chu đ. Đừng nhn mặt. Cứ nhn hai ống chn. Khuyết bn tả l ng Thừa. Hụt pha hữu l ng Dư

 

C chu cười, xin lỗi, lại bỗng ni xa xi:

- Vết thương, tn tật, th c thật, cn đy. Trong sch vở sao lại nhiều anh hng ton vẹn.

 

Tới một khu vườn nhỏ, cỏ mọc tận hng hin, cy sầu đng đầu ng trơ l, đứng cạnh ci chuồng b, vắng b, Dư hỏi ti:

 

- Ch Ngọc nhớ chỗ ny khng?

- Biệt ly non nửa thế kỷ mần răng m nhớ.

- Chỗ ny xưa l ci chi h. Mẹ ti đập bầu sinh hai đứa ti. Đng ra, ti được bất ngờ cho đời chỗ ny. Sau, cha ti bế mẹ v nh đẻ tiếp ch Thừa.

 

Ti ni:

- Khi sinh nở, chắc bc gi khng đổ mu nhiều như anh em chng ta sau ny.

 

Dư ni nghim chỉnh:

- Cũng đ qua một lịch sử rợn người.

 

Nghe tin chng ti về lng, b con xm xt tới đng vầy, thp tng đ đy như một phi đon. Đặc biệt phi đon ny đa phần rch v. C người đang chăn b ngoi rẫy, nghe tin, mừng, vội chạy về, roi cầm nơi tay. C đứa chu đang đun bếp, lọ nghẹ đen lm, chạy tới, để: Xem dung nhan cc bc đ từng lm quan hai bn.

 

C Năm tay bưng rổ khoai lang, nụ cười như mếu, nước mắt vng quanh. Chợt thấy trong rổ khoai lang của c c một tri lựu đạn st rỉ, bm đầy đất, ti kinh ngạc hỏi:

- Trời đất! C trộn chung ci giống ny với khoai lang ?

 

C trả lời như giỡn chơi:

- Khối chi ngoi đồi nương. Lu lu bới được một tri. Thứ chết tiệt ny đu cn sức nổ m sợ.

 

Ti nạt:

- Coi chừng banh thy bất cứ lc no.

Năm ni ro hoảnh:

- Tui zửa sạch sẻ tui bn cho bọn đo đi vng.

 

Thầy gio lng bnh luận:

- Ngy chiến tranh, nhn củ khoai nằm xa xa cứ ngỡ quả lựu đạn. Sợ chết khiếp. By chừ mấy con mụ ny coi tri lựu đạn như củ khoai lang.

- Trong Si Gn người ta ngồi ung dung cưa đi tri bom để bn sắt phế liệu mới ngon chớ.

- ngy khởi nghĩa chống Php bốn lăm, tao phải mất cả ngy cưa, đục, đẽo, khot một khối gỗ, chạm khứa n thnh tri lựu đạn, sơn đen m đeo. Kể lạ, cũng oai. C tri lựu đạn gỗ bn mnh, tự tin hơn.

 

Hết chuyện lựu đạn ti hỏi thăm đời sống gia đnh, c Năm than vn:

- Bết lắm ch i. Sưu cao thuế nặng.

- Con ci học hnh kh khng?

- Thời buổi oi ăm. Trẻ nhậu nhẹt, gi trai gi đo đĩ. Trẻ để ru ria cho ra gi. Gi nhuộm tc đen đầu. Đứng ni ny trng ni nọ.

 

Trong lc hn huyn, c Năm chợt nhn Dư Thừa từ đầu tới chn rồi nhận xt. Như c thần linh ph hộ c rao truyền:

- Nghe người ta đồn tới by chừ hai anh cn giống hệt nhau như Dư Thừa ngy cn nhỏ, m đu phải vậy. Khng biết trong ci đầu ci no cc anh ra lm sao, chớ bn ngoi hai anh đ khc nhau từng nh mắt, nụ cười, cch cư xử, cả tiếng thở di. Anh Thừa knh cẩn lạy ng b m anh Dư th đứng từ xa x x vi ci. Tiếc chi vi cy nhang đối với tổ tin. Một anh ci g cũng ra điều quan trọng, b mật, mặt gằm xuống đất. Một anh ăn ni rỗn rảng, cứ nhơn nhơn ta đy. Sao cc anh khng ni thẳng vo chỗ con người, khng nhn thẳng vo nhau m ni.

 

Thầy gio lng giận mắng:

- Thm Năm ny thậm hỗn.

 

Thừa can ngăn:

- C Năm cũng c ci đng. Lu nay mnh cũng c phần cm điếc. Học hnh nghe ra gh gớm lm vậy chớ thật ra mnh chưa được người nng dn dạy dỗ điều chi.

 

+++

 

Hết thăm người sống lại viếng kẻ chết.Chng ti ln đồi, nơi c nghĩa địa từ đời ng cao tằng trở xuống. Xưa, mồ m rải rc trong đồi sim, mỗi lần con chu đi chạp mả, thường thất lạc trong rừng. Nay, rừng sim bị tiu diệt, mả mồ trn lan.Trng điệp bia nấm. Thỉnh thỏang mới vi hng thng reo. Người chết sướng thật, an hưởng một hư v trong ngần.

 

Dư chống nạng lửng thửng đi ln đồi. Ti ở chn đồi, lẩn quất với mu hoa bng trang, mi hoa dại, vồng khoai l cỏ.Ti thch th nằm thẳng cẳng trn nền cỏ, cng bia mộ đ, nhn trời xanh. Ti ht, ti thở. Ti co ro trong trn lan nỗi nhớ. Cả một đồi qu mộc mạc tỏa hương. Ti nghĩ về Khổng Tử khi mắt nhn bi cứt tru kh. Ngm cu thơ Nguyễn Du khi đầu k trn lớp đ ong kh. Nghe trong tơ tc c lời vng thau. Đy l thuở thanh bnh, ci chết đạn bom đ dừng gt, nhưng trong ci sống m ĩ, hy cn một cuộc tranh chấp cn no xem ra dằng dai: cuộc chiến nội tạng thừa-dư.

 

Chiều t. Dư lửng thửng từ lưng chừng đồi xuống gần chỗ ti nằm. Từ vị thế dưới chn đồi nhn ngược ln, ti thấy Dư đứng xin xin, t vai ln chiếc nạng xin xin, nguời v nạng nương nhau, tạo thnh một chữ V lộn ngược chụp trm ln tất cả. Đy l đỉnh. Đỉnh chữ V cao vt giữa thanh thin, chứa trong lng n l sườn đồi, nương rẫy, chim chc, hoa rừng, mộ ch, thập gi; cao hơn l một mảng trời xanh hnh nn, vi giải my trắng bay, lại như c gi phiu bồng. Đng ra, Dư cng sự tn tật tương hợp đang bao trm ln một qu nh; một bức tranh hiện thực, cho d sau ny thời gian gội rửa, cho d tương li bừng sng, th ci-được-gọi-l-hm-nay vẫn l một dĩ vng hằn in. Ti nhắm mắt, hiện thực ấy vẫn cứ mi đen ra trong mắt no một vết chm.

 

Nhn cch tạo hnh của Dư nơi sườn đồi. Thừa tự mỉa: Trong mỗi chng ti đ c một Việt Nam hoặc một vinh quang lộn ngược. Ti ni Ci chnh l những g trong ruột chữa V. Thừa khẳng định: Khng phải. Phải đảo chữ V lại, cho thuận chiều lịch sử.

 

Ti quay đi, p mặt trn lớp đ ong kh.

Tuy nhin ngy hm sau lại c một cuộc sum họp vui vầy. Họ hng nh ti c mu đờn ca so thổi, nn mấy ngy khnh thnh nh thờ Họ, ngoi cc nghi lễ cổ truyền, tế tụng, cn c một đm lin hoan văn nghệ.

 

Buổi trnh diễn c một mn kh độc đo, mang chủ đề: Anh em một nh, chng ta cng tiến bước, do Dư v Thừa thủ diễn.

 

Dư v Thừa, khng ai dng nạng, cng du nhau ln sn khấu. Hai anh ghp lại thnh một, tạo ra một hnh nhn đủ cả hai chn nhưng bn trn c hai thn hnh, hai ci đầu; đ l chưa kể những chi tiết lặt vặt như bốn con mắt, hai ci miệng, hai quả tim, hai bộ no, bốn ci hnNgười no chủ trương mỗi con người chỉ nn c mỗi ci đầu th rất kh chịu về hnh tượng lắp ghp đa nguyn ny.

 

Thn hnh kp đ bước đi trn sn khấu rất dịu dng, rất nhịp nhng. Kinh ngạc hơn cho đm khn giả khi Dư đnh đn guitare, Thừa thổi khẩu cầm ha điệu bi The Longest Day. Ngy di nhất của Normandie đ qua, nhưng trong m nhạc, ci nhịp điệu trần gian, ngy di nhất vẫn cn.

 

Dư Thừa rất cần thiết tựa nhau m đi, lại hnh như khng tựa vo nhau. Một sự tựa nhau rặt hnh thức, cn nội dung tự ai nấy lo. Một nương nhau biểu trưng, ấn tượng về một ha nhập trong một lai người cần thiết ha nhập. Dường như c một mẹ gi, v ảnh, gip họ bước đi; ci vi mạch thiếu thời đẩy họ tới chỗ ha điệu.

 

Mn trnh diễn Anh em một nh, cng nhau tiến bước đựơc b con hoan h hết mnh, c người khc; v được trao giải. Ti được vinh dự ln trao huy chương. Ti hỏi ban tổ chức: Ai huy chương vng ai bạc? C tiếng h lớn: Huy chương vng cho cả hai. Lại c tiếng ni tiếu lm: Thưởng l thưởng ci chỗ cn một chn m biết dng n đấy.

 

Đm đ, ba anh em ti ngủ chung một giường, tm sự thu đm, từ chuyện nhỏ nhặt như ci răng trong mồm chng ta đ rụng lai rai, tới vấn đề lớn lao của lịch sử, nhn loại; từ ci nng bỏng tầng -dn thủng bể từng giờ, tới sinh họat thường hằng l lm đệ tử khoi ngoi ruộng đồng trăng thanh gi mt thường l th vị hơn ngồi trong nh tiu chốn phố phường.

 

Gần sng, trời trở lạnh. Thừa quơ mền đắp cho Dư v đắp qung qua cho ti. Chn chạm vo nhau mới sực tỉnh: Ha ra trong bao năm di chng ti ba người chỉ c, v chỉ sống trn bốn ci chn. Lịch sử từ lu nhường bước cho một đm sinh vật bốn chn thủng thỉnh đi qua.

 

 

Cung Tch Biền

Si Gn, 1992