XuDongVatMauHuyetDuCTBien

 

 

 

XỨ ĐỘNG VẬT MU HUYẾT DỤ

Tn Truyện Cung Tch Biền

 

 

I

BNG

 

1

Tu đường sắt chạy trong đm. Chừng giờ ny đ tới miền Trung bộ.

Lo Kin đi tu hạng nằm. Mỗi phng c bốn giường ngủ; hai tầng. Lo nằm giường bn dưới để bớt độ lắc lư. Ha bnh đ nhiều năm, đầu my tu được thay mới, cc phương tiện phục vụ hiện đại hơn, nhưng đường tu vẫn cn l con đường sắt hẹp, bề ngang chỉ một mt, được người Php lm ra từ đầu thế kỷ trước. Tương truyền vua Khải Định c dự lễ khnh thnh.

Thời nội chiến, đường tu bị ph hoại tan nt, nhưng khi đất nước ha bnh n vẫn kch thước đ. Khng c kinh ph đủ để lm một đường tu rộng hơn theo mẫu đường hiện đại. Chỉ trn ci nền cũ thời thuộc địa. Lắp ghp lại những g đng ra phải phế thải. Nn đường ray hẹp, lỗi thời; tốc độ ra. Thường xuyn gy tai nạn nơi những đường bộ cắt ngang. Mỗi tai nạn c ngay ci chết tập thể, rất tang thương.

Tu chạy cng nhanh sức chịu của đường ray hẹp bn dưới cng khổ sở. Lo Kin tưởng như ci sống lưng mnh xoắn lại, cong vổng ln theo tnh kh con tu. Đi khi n lồng ln như con cọp đin tốc độ cũng chỉ hơn bốn chục cy số giờ. D bực mnh ci chậm, lo lại rất sợ tu tăng tốc. N c thể rời khỏi đường ray v bay xuống những vực su hai bn đường bất cứ lc no.

Lo Kin thấy nao nao, khi mn sương về sng tan dần, nhấp nh vng nh điện xa xa một thị trấn. Lo tắt đn ngủ. Ko ci mn che mỏng cửa sổ. Giăng bn trn thị trấn mờ nhạt nh đn l giải ni ngy ngy dưới lưỡi trăng bạc hạ tuần.

Trời thưa my. Loang thong những vệt hồng hoang. Chạy theo ni một giải my xm đen mờ ảo, c tượng hnh một người đn b nằm. Tấm khăn qung my ở cổ gi bay di. Vạt o my bung ln đi cnh đen. Hnh tượng đầu ni bm mi theo mắt nhn lo Kin. Lo nhủ thầm: B vẫn đeo đuổi theo ti mi ư?

Lo chong chiếc o ấm, bước ra ngoi hnh lang. Đm miền ngoi kh lạnh. m thanh tu khn đặc. Len qua mấu sắt nối vừa lỏng lẻo, vừa lắc lư giữa hai toa, tay bấu vo thanh sắt, Kin bước sang toa hng ăn. Tu nổi một hồi ci di. Sắp qua một cy cầu sắt cũ kỹ. Tu lắc mạnh lm lo sut rớt xuống ci khoảng trống giữa hai mấu nối. Lo bất gic thấy hai đường ray song song bỗng chạy hnh chữ Z trn mặt đất run rẩy. Khng gian như si sng sục. Lc ngồi hẳn trn ghế lo cn chưa hết bng hong. Nhắm mắt vẫn thấy những thnh cầu sắt như hng nghn con rt đen lướt đảo.

Phng ăn vắng vẻ, chưa một thực khch no. C gi bồi bn ngi ngủ. Đn trang tr đỏ xanh nhấp nhy. Giữa tịch lặng Kin bất ngờ nhận ra c một mi trầm. Khng phải thoang thoảng. Mi thơm rất c đặc như bị phong kn trong căn phng thiếu gi. Kin chẳng thấy ci lư no tỏa khi quanh đy. Lo rng mnh, nghi hoặc.

Pha ni, giải my hnh người đn b nằm vẫn bm theo con tu đang chạy. Hnh người c thay đổi đi cht, cnh đen của o my bung cao lưng chừng trời, ci khăn qung cổ my ko di về pha sống lưng, như một ci đui rắn m ảnh.

Lo rt một hơi thuốc, nghe ấm. C gi kh xinh xắn đ tỉnh ngủ. C lễ php hỏi Thưa, ng dng g ạ? Kin bảo cho ti một cốc c ph. Đột nhin qua ln khi thuốc bay Kin thấy một chiếc lư trầm hiện ra trn mặt bn. N như được mang tới bởi một bn tay v hnh.

Chiếc lư nhỏ, kh đẹp, mu đồng lu ngy đ ln men xanh đen. Kin đưa tay định nhặt xem, v tnh chạm phải một cnh tay lạnh lạnh trong khoảng khng. Khng thấy ai. Nhưng c một giọng ni kh nhẹ nhng từ chỗ v hnh:

Cho anh. Ti đ ngồi trn ci ghế đang đối diện với anh qua một đm rồi. Đm di qu. Anh c thấy kh trời năm nay lạnh hơn mọi năm? Nghe đi loan tin đang c một cơn bo hnh thnh ngoi biển đng.

Lo Kin c cảm gic đ nghe giọng ni buồn hoang ny đu đ một đi lần rồi. Khi ngủ, hay cả khi mơ mng trong tỉnh thức. N xa vắng lắm. Vang thot từ một khoảng khng v ảnh. Đầm đầm ci hương vị hờn on, đau đau. Vi lo dưới lớp cỏ ngập a kỷ niệm. Hoặc treo lơ lửng trong những giấc mơ ngột ngạt:

Xa qu, bỏ vợ đ mấy mươi năm, anh nn về để xem ci đốt xương cụt của người anh từng m ấp. Con gi anh sắp trở về qu nh quật mộ em, để hốt hi cốt mẹ đem qua Mỹ. B ấy qua đời cũng đ nhiều năm.

C bồi bn mang đến một cốc c ph đặt ln bn, mời khch:

- Mời ng dng c ph ạ.

- Cảm ơn c.

C gi quay sang pha ci ghế trống, đối diện chỗ Kin ngồi, hỏi trong khng:

- Thưa b dng g ạ?

Một giọng nữ nhẹ nhng trả lời c gi:

- Cảm ơn c, ti c thức uống rồi. Ti đang uống nước khong đy ny.

Trn bn bỗng dưng c một chai nước trong. C bồi bn đ nhn thấy một người đn b ngồi trn chiếc ghế trống. Kin khng hề thấy.

Lo nghe trong mơ hồ một hơi thở di. Thong một mi người đn b. Ci hơi da thịt v hnh ny đ từng như quen thuộc. Rất cũ. Hnh dựng từ một tiềm thức xa xưa. N rung chuyển, biến ra tm thức Liếp cửa tre, một căn phng nhỏ, mở ra mặt nước sng Thu lấp lnh dưới nắng trong. Hoặc đấy ắp đm trăng ma. Hoặc phong kn trong mịt mng đng. Những buổi sớm ghe thuyền từ nguồn Vu gia Giao thủy, chở sản vật về xui. Một thằng Kin trai trẻ thuở ấy vo đời, bồng bồng như sng. Đng rồi, ln da thịt ny như lửa bn qu khứ; đm, trong liếp cửa; cũng đ mấy mươi năm.

Uống c ph đi anh. Kẻo nguội. Sớm lạnh thế ny uống một ngụm nng th tuyệtSao anh thẫn thờ qu vậy. Bng đnh thức.

- Kin giật mnh, nhn qua chiếc ghế trống, nơi pht ra giọng ni

 

2

Trời rưng rưng sng. m dương r thực hơn. Giải my đen đầu ni mang hnh người đn b nằm tan dần. nh điện mơ hoặc từ cc lng mạc xa trong đm đ tắt. Tu chạy qua một vng ct ven biển. Dương liễu xanh ngn trong sương sớm. Hnh như đi pht thanh loan một tin bo bo xa.

Chỗ ghế trống, thoảng mi da thơm v trầm ngt, by giờ c một người ngồi. Giải my đầu ni đm qua đ tan đi, để ha hnh một người đn b trước mặt lo Kin. Lo nhủ thầm: B bay theo ni, b ngồi trn ghế, vẫn một hnh thế đen.

B ta ko ci t o bung cao chỗ lưng chừng khng, thu ngắn khăn qung cổ, thuần thục như dụ rắn. B chậm ri mở chiếc khăn trm mặt. Một vừng trn trắng bạch như mu bột. Đi mắt kh nhiều lng đen. Một chiếc mũi cao, di, thoạt nhn như khun mặt Đức Mẹ.

Đy khng phải người đn b Kin đ thường trực thấy trong những giấc ngủ khuya khoắt. Người ảo tượng kia đen kn cả người. Lun trm khăn che mặt. Chỉ rao truyền lời phủ dụ: Về đi. Tm qu đi. Con gi em sắp đo mộ em, v mang xương em rời khỏi qu nh ny

Những lc như thế, thường l trong giấc ngủ, sau lời mơ hồ nhắc nhở, lo Kin bắt đầu rơi tự do, c khi từ một đỉnh ni, khi từ lưng chừng my cao, nhưng tốc độ rất nhanh, khng kịp thở, v lo rớt chết giấc trn một nền đất mu me. Tỉnh giấc, Kin hiểu l c mộng.

Dần d những c mộng l của ring mnh, l bạn lữ, l bệnh, l thường trực ci bng đen lơ lửng, to lớn. N huyễn hoặc. N lẫn pha giữa ci thực v ảo gic. Nỗi đau nhức khng rời trn sn khấu tồn tại. Lo phải thường trực đnh vật với ranh giới thực, mộng. Phải kh khăn để nhận mặt chn hư.

Lm sao lo c thể tự khấu trừ những tr hư ảo tn ph, ăn su t-xt vo những thng năm xương mu c thực. Khấu hao xong những tr vong mạng phung ph, đời lo chẳng cn g. Một cục cứt tri sng. M con sng lịch sử chẳng hiền ha chi. N đnh tan tc khng cn một-đơn-vị-cứt-no-được-ring-cục-hn. Tất cả ha thnh bi rộng bn hi. Tăm tắp. Tất cả l một mnh mng hư huyễn.

Nhưng trn ci bi lầy vĩ đại, c bọn người duy nhất ngụy tn l sẽ vĩnh cửu tồn lưu. Cỏ khng xanh ra mu xanh. Bo khng đủ nước sạch sng trong để tri lung phận bo. Chỉ cn trng, ễnh ương, nhi cc trn ci thảm sử lịch tồn vinh ấy. Ci xứ Ton-Chuồng. Khng nền tảng để bm rễ lm sao c đại thụ. Một x tắc xiu ng. N rất ph hợp với những Sắp-tắt-t-huy. L nơi trăng khng mặt nước đổ vng. N tối ci u minh hiểm c, khng dung chứa giấc mơ đẹp no.

B. Ci Bng đen ha thực. Vẫn ngồi đy. Một trực diện. M mu thuẫn đồng hnh.

Lo Kin nghe mi c ph đắng trong sớm lạnh. Tu chạy ra khỏi một ci hầm nhỏ trong ni. Một cnh đồng xanh hiện ra trong nắng sớm. Xm lng xa xa. Trn đồng ruộng đ rải rc nng phu. Con đường ci quan song hnh với đường tu xuyn Việt từng tốp xe tải chạy nối đui nhau.

Miền Trung bộ c một địa hnh kh đặc biệt. Giải Trường Sơn bắc nam mấy trăm dặm chạy song song cặp bờ biển đng. N cong cong ci sống lưng chữ S. Khom khom ci cng nặng gnh ngho khổ, phn ly v nỗi nhớ. Nhiều nơi ni khinh bạc, ngang tng đm ra biển, tạo nn những đo cao hun ht, hiểm trở.

Đường tu c nơi st rạt đường xe. Người trn tu c thể vẫy tay cho, nhn r mặt người đang ngồi trong xe bon bon. Xa hơn một cht thi, qua một rặng dừa rậm bng, l biển xanh vỗ sng trắng vo bờ. Những bnh nguyn hẹp, khim tốn khổ đau ny Huyền Trn đ đi qua, Nguyễn Hong mở nước phương Nam, Nguyễn Huệ đ vượt dặm ngn đến Thăng Long. Ca dao đ đi qua. V mu xương gởi lại.

 

3

Bất ngờ xuất hiện trn bn một ci lọ bằng gốm. Người-đn-b-bng-đen nở một nụ cười thn thiện. Tay chỉ vo ci lọ, giọng ni trầm, chậm ri:

Ci lọ ny ti mua về để cho con gi sẽ đựng di cốt của ti.

Lo Kin bng hong:

- B mua ci lọ đựng hi cốt b ư?

Dạ, hi cốt chnh ti. Mấy mươi năm. By giờ chỉ cn tuyền xương đen.

Đy l loại lọ gốm thường được by bn trong cc cha dng đựng tro người, sau khi hỏa thiu. Lọ c những hoa văn, mu sắc trang nh, rất giống nhau, v được sản xuất hng loạt trong cc l gốm. Bng b chiếc lọ ln. Bn tay trắng như bột bn mn m lọ. Bng ni:

Ti mua ci lọ gốm ny từ cha Php Giao. Nhờ anh bạn họa sĩ vẽ thm ci hnh ci xương cụt cho đặc biệt ring ti. Ti khng muốn linh hồn mnh đồng phục, lẫn lộn trong hng. Anh xem, nguời họa sĩ c ti tnh khng no? Thọat nhn ci hnh vẽ xương cụt y chang một ci xương thật gắn ln mặt lọ. N gồ hẳn ra đy ny...

Bng quay lọ, pha c hnh họa một chiếc xương cụt mu đen qua pha Kin để ng nhn được r.

Tương truyền trong dn gian đốt xương ny c một lin hệ kh b ẩn với danh dự người đn b. N l một thử thch, một chờ đợi di dặt cho chứng nghiệm một sự thực, về sau ci chết. Khi ci xương đ tn, đen trong huyệt mộ, chnh l lc n lm chiếc gương soi cho lng chung thủy.

Lại một giọng nhẹ, kh thn thiết của Bng:

Con gi ti năm hm nữa sẽ hốt cốt ti. Trn đồi Ph An. N khng hề biết mặt cha. Cha đ bỏ đi khi con chưa cho đời. Con gi ti xinh đẹp lắm. Thướ ấy chồng ti đoan quyết l ti đ ngoại tnh. Đứa con bốn thng trong bụng vợ khng l con của mnh. L con thằng Thuồng. Chồng ti đ bỏ xứ ra đi. Rồi nhn danh ci l tưởng chnh trị ring ng, để chnh danh cho hon cảnh biệt xứ. Theo chồng ti khng nỗi nhục no bằng ci nhục bị vợ cắm sừng.

Bng lại thở di than van: Đ mấy chục năm qua

Kin cũng c một nghi hoặc như thế đ mấy mươi năm. Cuộc độc thoại ẩn mật đ ru kn, ẩm mốc, luống su trong mưa nắng. N giờ đy mở ngỏ để Kin dứt khot bước khỏi ci liếp cửa, bỏ lại con sng Thu.

Quả thực Kin đ ngụy trang, đ trung ha nỗi nhục ring tư, vợ ngoại tnh, vo một nỗi nhục lớn hơn. ng đ bỏ một con su nhỏ vo ci mi trường nghn triệu su bọ; rồi phong kn, t vẽ v tn xưng nhn hiệu. Ci l tưởng no vĩ đại đủ che bng, ho nhong cho lớp su trng đen. Ci lăng tẩm tổ tin vua cha no rực ho quang trang nghim để cứu chữa, rửa sạch ung thư cho những thế hệ lừa. Những thế hệ lừa đ biến thnh si, cực hung hăng trong hoang mạc đồng loại Ton-Chuồng

 Hm nay trn mặt đất đi qua đ thừa bng mặt trời để nhn lại, nhận ra. Kin thở di, bung một lời tự hối với Bng:

Hồi y khc. By giờ c thể chồng b đ hiểu ra l c những nỗi nhục gấp nghn lần ci nhục bị vợ cắm sừng. Con mụ vợ đưa đồ cho thằng khc xi l chuyện nhỏ. Cả một dn tộc ny bị li ln giường gian dm với những tn đồ tể, bị hn m bởi những lời dụ dỗ, bị chủ thuyết hn m ma đưa lối quỷ dẫn đường. Nhục thời thế chẳng hạn. Nhục mnh ht ru, tự lừa phỉnh để tiu pha v nghĩa cả sinh mệnh ring mnh chẳng hạn."

Bng buồn phiền:

Đ l nỗi nhục ph điu thn phận của ring cc anh. Ci nhục của chng ti l m thầm, tềm ẩn. Nhục ở dạng chỉ l ta - nghi - ngờ. M anh , sao cc anh mi lẫn quẫn trong nhục vinh?

Bng b chiếc lọ c hnh xương cụt, quấn ngoi một lớp lụa dy rồi cẩn trọng đặt lọ vo một ci hm nhỏ bằng gỗ qu sơn mu huyết dụ. Trn nắp hộp c hnh một ci xương giống hệt xương trn chiếc lọ.

Tu h ci. Lại qua một cy cầu di chừng hơn một cy số. Con sng rộng mnh mng vo ma nước cạn đ by ra giữa dng chảy những cồn bi rộng. Ct vng v mu xanh của những vng dn chi rỗi việc trồng khoai đậu qua ma. Những chi l lc đc xa. My đn đen đằng đng.

Bng lấy một ci khăn lớn trải ra, gi ci hộp sẽ chứa đựng hi cốt chnh mnh. Lo Kin khng ăn điểm tm m gọi thm một cốc c ph. Dạ dy của lo đ quen ướp mỗi ngy dăm bảy ly đen đen, phổi vi ba chục điếu thuốc l. Lo thường v von: Ta un khi tm linh.

Bng nghe m vang tu rng rng bởi chiếc cầu sắt kh cũ, đột nhin hỏi lo Kin:

Anh c nghe dưới lườn tu đang xui ngược bắc nam ny, con đường sắt ni g khng?

Kin trả lời với khoảng trống:

-Con đường ny c hơn trăm tuổi, đ lắm tm sự. Nhưng ti hỏi b ai l kẻ đọc được tm sự của sắt thp.

Bng giảng giải:

C đấy anh ạ. L một kẻ đang chết trn dương gian v đang sống trong m phủ, ti hiểu được nỗi lng con đường tu nối xứ sở ny. Ti c thể nghe được đất đ ni g. Hiểu cả sc vật quanh đy buồn g. Cỏ cy đau g. V sao anh biết khng? V tiến trnh của cc anh, v con đường Bắc Nam ny của cc anh đang chạy trong một Ci địa ngục."

Kin nghĩ về chuyến đi, bất ngờ than thở:

- Khng biết bấy giờ ngoi ấy ra sao. Ti đang trn đường trở về thăm qu nh đy.

Bng vang:

Si gn qu hương thứ hai của anh đang l xứ sở của Rắn. Nơi chn nhau cắt rốn của anh thuở xưa nay cũng chẳng cn đu. Con sng Thu đ đổi dng chảy. Khng phải Lửa thiu, m l Nước tn ph. M Lời lạc lối. Sng ph du đ xa tan lng Lạc long qu cũ của anh rồi. N mang đất ct sng Thu bn ny bồi sang bn kia bờ. Qu nh anh mất dấu bn bờ ny. Để ha hnh bi bồi bn đen ct vng bn bờ kia. Ngy mai về tới lng cũ, anh sẽ tận tuờng. Anh đang trn một qu nh lun mất bng...''

Kin nắm chặt bn tay. Những đầu ngn bầm mu.

Bng bỗng ni, như lạc đề, kh mơ hồ:

Mỗi lẫn bốc mộ tổ tin, con chu c dịp nhn r, nhưng chỉ những xương tn đen đẫm. Anh linh no, kh phch no của qu khứ? Khi bọn trai trẻ phải quay lơ khng đủ can đảm nhận mặt cha ng, ci đ  r mục rặt mi tử thi nghĩa địa."

Con gi yu dấu khi bốc mộ Mẹ khng biết c đủ thn i nhn r xuống huyệt cũ? C đủ bnh tĩnh sắp đặt xương cốt Mẹ cho đng vị tr hnh hi? C cẩn thận xem cn st ci xương no trong hộc mộ hay khng? Rồi chng sẽ b mớ xương tn ti ra đi. Cũng đnh

Trời nắng cao. My. Ni. V người. Trong đầy mặt trời l sng biển.

 

 

II.

LNG V SNG

1

Kin về tới qu nh, sau mấy mươi năm, đ non một ngy khng thấy ai l người quen biết. C thể bọn trẻ lớn ln, khng hề biết ng l ai. C thể nhn qua đm trẻ ng khng r trong đ đứa no l chu chắt của mnh. Đường thn d, xe honda chạy cn lướt, phịt khi, lấn lề. Bức tranh qu trước mặt khng phải đ khc đi, m hon ton bị xa nha.

Ng ba Trạm xưa kia chỉ dăm mi l by giờ l một khu thị trấn với một ci bến xe to rộng, đường phố nh đc, cửa hng tiệm ăn. Cch ni năng ăn bận xử sự, cch vội v tranh giựt, nng sốt v bng long. N l ci khun đc của một gc nhỏ Si gn. Kin đứng yn, thấy mnh bốc khi mau chng trong một ng ba qu ha cuồng.

Cch ng Ba Trạm xưa kia chừng cy số c một ngọn đồi, chn đồi c một hồ nước rộng, ma mưa hồ rộng như một căn biển đối với Kin tuổi thơ. By giờ ngập nh cửa dn cư. Ngọn đồi ấy sao b tẹo to teo như một ci g cỏ xanh trn trang giấy vẽ. N chm trong tiếng đời nhấp nh, v Kin đ đi qu nhiều, đ ngủ trong ci cao ngất của ni gi, đ từng ngồi trong một chiếc thuyền bị bo đnh mất phương hướng, tay sờ được thần chết chỗ bọt sng trng khơi. Những nỗi đời di dặt to lớn kia đ gi gọn ci lớn lao mang tnh huyền ảo tuổi thơ trong một vin kẹo nht ti.

Trong vin kẹo nht ti giang hồ ấy, c một đm Kin hai mươi dụ được con Ngha mười tm ra bờ hồ ng ba Trạm ngồi chơi. Trăng trải ngời ngời. Bờ cỏ ướt. Trải tấm ni lng nhỏ ngồi chung. Tiếng gi tiếng dế, ngọn đn xm người xa ngi. Mi tc gi con Ngha thong mồ hi qu lm Kin ngy ngất. Nhưng ngồi mi đm vắng nhiều sao trời, Kin chẳng biết lm g con Ngha. Chỉ lng tng ni vẩn vơ. Một lc con ny bạo, cầm bn tay Kin đặt ngay ln ngực mnh. Một khun ngực to bự, chắc như ci lốp xe căng. Từ đ Kin trai trẻ biết bp v l g. Một thằng Kin hiền dại như thế by giờ thnh lo Kin ha ma tinh.

Rồi con Ngha c bầu.

Một phần hương qu nay khng hề cn trước mặt. Chỉ sau lưng thng ngy một bản đồ qu khứ. N V hnh? Hay ch mạng Ha hnh trong đầu thai kiếp mới?

- Qui, ta nhớ chỗ từ mp đường ny phải đi hơn cy số, qua những vườn tược, ci đnh lng, mấy đm thổ ngơi ma xanh l khoai luống bắp, rồi mới tới bờ sng. Sao by giờ nước sng vỗ ngay mp đường ny. Vậy nương khoai đnh lng đụn rơm khi chiều nay tri về đu. Lo Kin than thở.

Người li xe m trai trẻ nhn ci bờ sng bị nước chảy xiếc khot lm, bờ đất thẳng đứng hiểm trở, như một lưỡi dao trời dựng, c độ cao hơn chục mt tnh từ mặt nuớc sng, cậu ta trả lời:

- Chu c biết m t g đu. Chu từ bắc v nam sau bảy lăm m. Tới đy đ thấy trời nước như vầy rồi. Chỗ vực sng ny ma h năm ngoi c bốn em học sinh chết đuối. H năm nay lại ba đứa. C ma đấy. Lun chết chm, chết chm một lần một lc.

Bọn họ dừng xe trn một khoảng đất rộng nhiều bng mt, ngay bờ sng. Gi trống khng, lồng lộng. Sng Thu hm nay, bị nước ph bờ, nn rộng gấp đi dng sng xưa. Giữa dng thuyền ngược xui. Thuyền lớn hơn, sức chạy mạnh hơn. Những con đ nhỏ đ c my đui tm nổ vang ph phạch băng nuớc. Về pha biển một chiếc cầu mới, di gấp đi chiếc cầu cũ.

Mu nắng trưa xa ngn sương khi. Một cy đa nhoi ra vm nước. Chm rễ to lớn tua tủa như ru ph thủy bung thng từ cnh l sum s. Ở đ bỗng xuất hiện mờ thong một người đn b trong trang phục mu đen.

B phảng phất như my ni sớm Kin đ thấy. Như ci dng xa vắng v phiền muộn giới thiệu ci lọ xương cụt. Như ci bng lnh đnh trong giấc ngủ hằng đm lo Kin rơi rụng.

Người đn b đen bước ra khỏi bng ru đa. Sng vỗ dưới thấp những mảng đất xm pha bn. Bng tiến đến chỗ lo Kin đang ngồi thẫn thờ khi thuốc bay đầu mi. By giờ lo nghe r tiếng gi, tiếng sng sng, tiếng đ my xa xa. Hng cy con đường nhựa trưa như bốc khi trắng, dẫn về hướng ni. Con đường ny dẫn về vng thp Chm Mỹ Sơn đy. Ti c một tuổi nhỏ với ru v cỏ hoang, với những đỉnh thp l xanh thưa v chim ma đng. Những cơn mưa hoang mị cng những tiếng vang động mơ hồ khng thể định hướng từ dĩ vng Chm. C một lần ti thấy xc người v mu giữa những khe đ. Những bầy dơi thing. V những vỗ cnh trong khng, khi chiều xm

Vẫn khun mặt trắng mu bột, thn nhẹ như tri, b ta một ln khi trn sng trưa. Bng hỏi Lo Kin:

Anh tm Lạc Long?

Vng, Lạc Long lng cũ của ti.

Lạc Long tri đi rồi. Bn kia sng kia ka.

Người Bng chỉ tay qua bn kia, bờ pha nam.

Con sng Thu chảy rất xiết, sng to, lại tnh kh cuồng bạo. Nước ph Nước. N tn ph Lạc Long chỉ trong vng ba mươi năm. N bưng b nh cửa vườn tược, từ đường, đnh miếu, giếng nuớc, lư đồng, tiếng cười nỗi nhớ của Lạc long đi rồi. Nếu Lạc long cn hồn thing đu đ hồn sẽ bay lnh nạn. Anh c thấy bi xanh xa xa bn bờ Nam kia khng. Đ, n lm tiu tan ci lịch sử phương ny để l ct vụn bờ kia. N biến ci Sống cng tổ tin Lạc Long cc anh thnh những bi lầy để mi chờ tương lai cải tạo.

Kin di mắt qua bn kia bờ phương Nam, chếch về hướng biển đng. Một vng cồn đất mới, xanh biếc mu cy cng sương khi, những bi di ct pha đất mu thoai thoải. Lc đc những mi chi. Chưa thấy xm lng nh cửa sầm uất. Hậu thn của Lạc Long l cồn bi kia ư?

Trong lịch sử khng chỉ một lần sng đổi bờ. Tương truyền thời phn tranh xa xưa, từng một lần sng qut dữ, chuyển mấy trăm mẫu đất lng Ph Ly pha Bắc đổ qua bn kia sng phương Nam, thnh những bi bồi bt ngt. Dn Ph Ly mất đất bn rủ nhau qua sng cắm cọc trn bi bồi đất mới, để dnh lại đất.

Một cuộc tranh chấp đẫm mu đ xảy ra giữa một bn bị Nước lm mất Đất, v bn kia được đất mới. Dn chng vng bi bồi mới cho rằng do tự nhin trời đất ban cho. Dn Ph Ly đinh ninh như đinh đng cột rằng khng c đất của họ tri đi th sng lấy đất đu bồi đắp cho bn kia.

Khng bn no nhịn bn no. Cuộc chiến dnh đất đ lm cho một số dn hai bờ mất mạng.

Vụ n ra tới cửa quan. Trong lc chờ quan về xử phải tri, dn mất đất khng cho chn người. Họ căn lều bạt dưới gi để xc snh thối trn bi nắng lm cớ. t hm sau, Quan về tới chỗ rặt mi tử kh. Đầu tin dn bờ nam phải dng rượu cho quan uống. Để mần chi. Để khử mi v giữ thần thi bề trn.

Vị quan kh từng trải, lại thng minh. Quan quan st hiện trường. Lại nghe sức gi nhẹ. Hướng gi l hướng từ đất liền thổi ra giữa dng sng. Mi thối nếu lan tỏa cũng chẳng bao dặm xa vo pha xm lng, nghĩa l khng ảnh hưởng g vo phần đất cũ của dn được bi bồi. Do đ, l đại diện triều đnh, quan xử thế ny:

Phải trả đất cho người mất đất. Mi thối từ thy người trn bi bồi bay tới đu th đất đ thuộc Ph ly, tức dn lng bị sng Thu xa đất.''

Quan lớn xử xong quan ln kiệu ra về. Mọi việc do quan nhỏ hơn, ở sở tại lo thừa hnh.

Nhưng thin đạo năm ấy cực c. Sau khi c lệnh quan rnh rnh, gi bất ngờ đổi hướng. Giống như thuở Nguyễn Huệ vo Thăng long nhờ gi thổi khi ngược chiều, trả kh độc do Tn sĩ Nghị đốt về lại cho Nghị. Nhưng đ l gi thuận lng trời muốn cho mun dn thot ngục. Đằng ny trời c, muốn cho mun dn lm nạn.

Khi quan triều đnh vừa rời khỏi bi bồi, tức th gi trời khng thổi thuận chiều theo ma, từ nam ra bắc, nghĩa l từ bờ nam ra sng nước giữa dng như mun năm thổi. M trời bắt gi trở ngược từ Bắc v Nam. Nghĩa l đưa ci mi thối tha từ sng nước ba lng, chỗ tranh chấp mu me thy người, vo su lng xm phương Nam. Lm cho thối đnh lng, thối miếu thờ nh cửa. Thồi cả đường đi sỏi đ, khm tre bụi trc.

Tắm xong cho một em b, ngửi n lại nghe thấy mi tử thi nơi đứa trẻ sơ sinh. Đốt nhang trầm cng vi tổ tin đ nghe ra ngay mi tử kh trong hương trầm nghi ngt chỗ bn hương n. Lm như thối từ tin tổ thối ra. Gi trai xinh tươi thề non hẹn biển yu thương nhau, l giữa hai ln mi ch tnh đ c ngay mi thồi tha chết chc oan khin đm chm.

Trn bi chiến trường dnh đất tanh hi, cng lc gi cng mạnh hơn. Reo rẻo. Từ bờ Bắc vo xm lng phương Nam. Ra đầu ng thấy xc người. Đm nằm đầy c mộng. Tỉnh giấc l tứ phương thối hoắc. Dn bờ Nam hoảng loạn bỏ lng xm miếu mộ gi trẻ nhất tề bỏ xứ m đi. Tre trc c hồn m khng c đi chn, đu thể ra đi, đnh đau đnh a. Những sinh linh, hồn phch v cội nguồn đ lỡ cắm rễ su trong Mẹ. Đnh ở lại th đnh tan, chịu gục."

Tương truyền, sau khi dn bờ Nam bỏ chạy, dn bờ Bắc được nhiều vng đất mới, đ lập Lăng thờ quan. L Người đ định danh lịch sử, đ tn lập địa giới mới, thng qua mi tử kh, v xc người ngập ngụa.

Nhưng r rng Lo Kin đang di mắt nhn ci bi lầy tăm tắp kia. Cy đa trn sng qu Lạc Long rủ bng trưa một chm ru ma. Người Đn b đen lc ny đ tức tốc ha my. Con đường nắng nha, dẫn về xa kia vng thp Chm Mỹ sơn, như c nếp gy. Lo chợt nghe một tiếng trống xun vang vang ở đu giữa dng con sng Thu của dĩ vng đang gầm dữ.

 

 

III

XƯƠNG THẠCH TN

1

Buổi tối Kin đến ng ba Trạm thu một phng trọ. Lo nhớ hai ci v cứng như nm cao su của Ngha, bờ ao cỏ dại. Nhớ chuyến tu hỏa thời thuộc địa chạy than, phịt khi h ci hot hot qua ga Kỳ-Lam. Chiếc cầu sắt ốm o như cố khing vc con tu thuộc địa chậm chạp qua một đổi đường. Lo nhớ ng sng Giao-thủy nước bạc đầu đng. Nhớ chợ Ph Bng 1945 lnh Nhật ln đi lại, đầu đội ci nn vải c hai mảnh vải phủ hai bn tai như tai lừa.

Lo trng lẫn giữa sự đời c thật với những ảo gic, những bng hoang xa trong mịt mng giấc ngủ. Chỗ ny đy, đng rồi, hồi xưa đứng bn cha, đứa b cao ngang lỗ rốn cha. Mi tc di vo đụng ngay ci hn gii cha, phải, chỗ ny đy, dưới cơn mưa mộng thng ging, cha cho ra Phố cổ xem đn lồng trăng gương. Rồi xui sng Trường dọc xứ Quảng vo tận vng Bến vn. Trảng ct Chu lai như một ci sa mạc trng khơi vy tuổi nhỏ.

Mười giờ đm, Kin ra đầu đường mua một chai rượu trắng hiệu Thăng long, mấy ci nem Vĩnh điện, một đn lồng Phố cổ Hội an. Lo tắt ngọn non, thắp đn lồng. Để cửa mở, nhn ra con đường ci quan xe giăng hng ra bắc về nam, lo ngồi uống rượu, nhấm nhp bng mờ một mnh.

Đ bảo, từ khi biết Nhn-Lại, lo Kin c ci khả năng khốn nạn l chỉ ngồi tr chuyện với mnh, cụng ly mỗi mnh. Tự ăn mn mnh. Ngồi c ngủ độc. Đem ruột gan pho phổi mnh ra nhm nhi. By hai ci chn. Rt rượu đầy hai ly. Kin nng ly. Ng ra khoảng trống vắng chỗ bng cy mờ nh đn đường cửa vo, lo mời:

- C linh thing người hy về uống với ti một ly. Bng ơinocạn ly.''

Ni xong, lo chờ một cht theo thủ tục mời rượu, rồi ngước mặt, tay nng ly rượu. Nốc cạn. nh đn chỗ hnh lang khng đủ sng, soi mờ mờ bng cy gc vườn. Bn ngoi cổng nh trọ c một đm v gia cư, tn tật, gi nua, trải chiếu chăn ngủ tạm lề đường. Bng đen l v nh vng chen nhau lay động trn nền sn.

Bỗng, c m vang trong bng hoa nhạt nha:

Chiều mai con gi chng ta về. Sng ngy mốt mời anh ln đồi Ph An nhn xuơng cốt em. Ma ny thanh minh, nhiều người đi hương khi tổ tin. Muốn nhận ra con v em, v mộ em, anh hy tới chỗ ci mộ khng c bia đ, chỉ một cụm bng trang nở hoa đỏ. Con gi anh bận o di mu hoa c, quần trắng. N khng hề biết mặt cha n đu.''

- Uống cng ta ly rượu. Rồi hy ni. Ta sẽ nhớ lời căn dặn m.

Lc anh tới nơi c thể mộ đ đo ra xong. Một vị sư đứng chỉ vẽ thủ tục hốt cốt cho con gi anh. Bn cạnh c gi c một ci bnh. Trn thn bnh c hnh họa một ci xương cụt mu đen. Đ l những tn hiệu em gợi cho anh.

- Bảo cng ta cạn một ly m. Sao dặn d hoi vậy chỗ m dương.

Anh khng nn ni năng g. Đừng than van. Qu khứ sẽ rất bị tổn thương khi anh c kiến, d đau tiếc. Trước mộ, mong anh đừng bi lạy, d một ci nghing mnh. Anh sẽ c qu tặng từ những g được bốc ln từ mộ. Dưới mặt đất, trong lng mộ, sẽ cn, sẽ c mn lưu niệm dnh ring. Hy cầm ci xương tn ln m lm gương soi.

Ly rượu mời chỗ khoảng trống trước mặt Kin bỗng nhin cạn. Lo nhủ thầm: Vậy l hồn thing đ biết nghe lời ta. Lo rt thm hai ly rượu đầy. Bng cy mn mỏi nh đn khuya chỗ gc vườn. Lo Kin v Bng tm sự :

- Ở Ph Nam nhiều người quen biết ta lắm. Ta chẳng muốn gặp ai.

Ph An chỉ cn mỗi ci nghĩa địa mnh mng, chẳng c người đu.

- Sao chẳng cn ai?

Ph An đi lm anh hng chết ro. Phần sinh linh cn lại bị nhiễm chất độc da cam. Cha mẹ tật nguyền. Con qui thai. Đứa b lỗ tai ở trước trn. Miệng cười chỗ vnh tai. Người ta bỏ cả lng ra đi.

- Vậy thn Xm Đục dn tnh ra sao?

Nước xm Đục ton bộ nhiễm chất độc của bọn đo vng. Bờ m cỏ a. Sng khng c. Ni non trơ cnh. Uống phải nước l chết người.

Kin nghi hoặc, than van với Bng:

- Nghe rằng lng đất nhiễm thạch tn th xc người trong mộ kh thể tiu tan. Lm sao xương nng được kh ro m hốt hi cốt? M con gi nng c thể mang tro xương ra đi nơi dặm nghn ?

Bng hờn dỗi:

 Ti l một nhn phận đặt biệt trn non nước ny. Ti tự hủy khi cn đang Sống. Lại huy động được mu xương của mnh sau khi đ Chết. Ti chống lại được cả thạch tn. Ti l Xương Thạch Tn. Hủy diệt hay khng l quyền ở Ti. Cứ ln đi Ph An m xem.

- Sao m gay gắt qu vậy c?

Ai bảo xương tn khng c nỗi đau?

 

2

Đứng trn đồi Ph An, nhn xa xa thấy r nh thờ An Sơn. Lo Kin thấy thập tự gi sao nghing nghing, như một vạch cho xa sổ niềm tin trn bầu trời. Hơn nửa thế kỷ trước Cha Xứ An Sơn lm đơn xin Ủy ban khng chiến tnh nguyện đốt nh thờ. Cha bảo con chin ngoan: Từ nay cc con  hy nhn Cha trong Đỏ, v Lửa.''

Tiu thổ khng chiến l thượng sch. Cha đẻ lo Kin, từ ci hm nghe tin giặc Php trn qua Đ Xu, đ từng chất một đống rơm trong nh mnh, tnh nguyện nhiệt liệt đốt căn nh ngi cổ đ bốn đời cha ng từng cư ngụ. Lng xm chất rơm cỏ kh chỗ bn thờ. Chất lửa thường trực trong lng dạ. Về sau, qun đội Php khng tiến qun nhanh được, phải dừng bn kia bờ cầu B Rn bị ph hủy. nh hỏa chu sng rực một pha trời Vn Ly.

Đứng trn ni đồi Ph An thấy r pha biển xa một vng sa mạc ct, bn kia sng Trường, dọc bờ đng, từ miệt địa đầu Phủ Thăng vo Đồng Tr, Kỳ Yn, Đng Tc. Năm xưa ai cầu tin giữa chợ Tin Đỏa? Ai đốt lửa thin thu trn Nỗng ng To, lng Văn An? Cn đu dưới mi trời những đụn khi chy lng xm khi giặc Php đổ bộ ln mỉền biển Cổ Linh. Ai đương đm cầm đuốc thắp hồn thing thp Chm B Rầu Con Ngh? Bng ơi

Lo Kin ngơ ngc, sườn đồi man man mộ ch. Nắng vng ng trn lưng dốc mn. Người đi thanh minh khng nhiều như xưa. Lo đi tm ngi mộ c bng trang đỏ. C c gi bận o di mu hoa c, quần trắng, bn cạnh một nh sư. C ci lọ mang hnh bng xương cụtBng ơi hy dẫn đường ta đi

Rồi lo cũng đến đng nơi chỉ dẫn. Trn nền đất mu vng sậm, trải một tấm ni lng, một mớ đất bới ln từ mộ. Một nh sư đọc kinh. Một ci bnh c hnh chiếc xương cụt người đn b trn chuyến tu đm đặt ở đng đầu mộ.

Hai người đn ng lm nghề bốc mộ thu đang lom khom đo đất. Một phụ nữ o mu hoa c hy cn trẻ đứng yn lặng nhn. T o bay trong gi đồi. C rất đẹp. Da trắng ngần, khun mặt phc hậu, hai bn tay mập mạp những ngn bp măng. C l nắng thng ba.

Lc Kin đến, người ta đ đo tới nắp mộ. Một lớp vn cũ by ra. Hai người thợ cẩn thận mở tấm vn thin chưa r mục trn quan ti. Mọi người kinh hong v hnh hi người đn b nằm trong o quan vừa mở nắp, mấy mươi năm vẫn cn nguyn hnh hi. Như thịt da khng r tan. Như o mầu qung liệm chưa phai. Như mu cn m thầm cơ nguyn. Như son phấn rực rỡ một khun mặt tươi tắn, da dẻ hồng ho. Như mấy đa hoa cuối cng nm xuống hy cn nguyn mu.

A di đ Phật. Nh Sư gieo kinh.

Người phụ nữ mu hoa c khc rấm rức:

Mẹ i, mẹ đy sao. Mẹ sống lại đi

Nhưng chỉ thong chốc, chỉ mấy giy đồng hồ, hnh hi như cn sự sống tươi xinh của xc xương trong lng mộ tan biến ngay. Cn dưới nh mặt trời nghĩa trang một mớ xương đen. Gi thoảng, như son phấn ph dung.

Dn gian cho rằng đ l những ngi mộ kết. Tinh anh, hoặc nỗi oan khin, ha hnh lưu vang giy pht, khi mộ vừa được bới ra. Chỉ mấy giy đồng hồ thi; gi, khng kh v nh sng, sẽ lm phi pha, tiu hủy ci di hậu kia rồi.

Lo Kin rt một hơi thuốc, yn lặng nhn. Lo nghe lời vang trong gi:

Anh khng nn ni một lời no d đau tiếc. Chẳng nn van vi d một ci nghing mnh. Hy nhặt xương đen m lm gương soi.

Nh sư o vng niệm kinh, đốt một l sớ di. Ch tiểu g m. Hai người thợ đo tuần tự nhặt những nhnh xương sắp trn một tấm lụa trắng by sẵn. C Hoa c cầm từng chiếc xương Mẹ săm soi, trước khi bỏ vo chiếc hủ snh xương cụt đen. C chừng như rất dạn dĩ, thn thiết với mớ xương tn.

Bỗng c o Hoa c nghe vang vang từ xa trong nắng:

Hy cho người đn ng chiếc xương cụt của Mẹ đi con.

C Hoa c ng quanh khng thấy ai. By giờ lo Kin đ bước ra xa. C hỏi trong gi thanh minh:

Mẹ ơi c phải ci ng xa lạ đang rt thuốc ng mng kia khng Mẹ? ng đang nhn người ta đốt rẫy mẹ . Nơi đy chẳng cn con người sao c ai nổi lửa? Khi đn đen một gc rừng.

Lời chỉ dẫn trong lng mộ:

Đng rồi ng ấy đấy. ng ta đang c một ci knh lp trong người.

C gi nghi hoặc:

Sao lại tặng chiếc xương cụt? Mẹ sẽ thiếu mất một phần xương sống nơi xứ người. V sao mẹ trao xương?

Bng tha thiết:

Đy l việc ring của thời đại mẹ cha, con khng nn quan tm. Hy đem theo những g cn lại. ng ấy cần chiếc xương tn để lm gương soi.

Mẹ ơi con khng hiểu?

Hiểu để lm g. Đu thay đổi được g. Hy sống cho thanh thản con của Mẹ. Cc con đ c ring một nhn phận, trong một thế giới khc Hm Qua rồi.

C gi ni với Kin khi lo đ trở lại đứng bần thần bn huyệt mộ trống:

Mẹ ti biếu Bc lm qu ci xương cụt của Mẹ.

Lo Kin ngập ngừng.

C gi lại nghi hoặc hỏi:

- M Bc từ đu tới?

Kin từ tốn:

Bc từ ngy xưa trở về. Chu chẳng nn nghĩ tới Bc lm g. Bc l ci sai lầm chết người của qu khứ.

C gi ni trỗng :

- Qu khứ th buồn.

Lo Kin cũng khng vui :

Với Bc th khng buồn khng vui khng được khng mất. M chu nghĩ tới Bc lm g. Qu khứ khng thuộc về cc chu. Nn xa bỏ Bc đi. Nn gạch tn Bc trong nỗi nhớ của cc chu. Hy rộng lng xem như khng từng c Bc trn đời. Bc như một tặng phẩm sai lầm trong dng chảy gọi rằng qu khứ.

- Nhưng sao Bc lại đi tầm xương người?

- Bc lm gương soi.

- Soi những g?

Lo Kin im bặt.

 Lo cầm chiếc xương cụt. N khng ấm p như chiếc xương cụt cn mu chảy trn đồi xưa. N khng vang động tiếng kn. N c tiếng gọi khc thường, như một nhiệm mầu từ lu vắng bng. Chiếc xương cụt giờ đy khng tuyền đen. Sao c mu xam xm? Nếu soi dưới knh hiển vi, nếu chụp cắt lớp chắc n hng tỉ tỉ ci chấm trắng.

Năm xưa lc ln đường chỗ ng ba Trạm, lo Kin nhớ r, Mụ Snh ngăn Kin lại v ni: Chuyện thường tnh thế gian m cậu bỏ xứ m đi l quyền của cậu. Nhưng sau ny đo mộ con vợ cậu ln m khng c dấu vết ngoại tnh th cậu phải đội quần cả đn b trn thế gian ny thi. M ci xương cụt vợ cậu c một ci đốm trắng đ chưa chắc con vợ đ ngoại tnh như thế gian đồn đi. Đừng tin vo những chuyện nhảm nh nhn gian m ph hoi thng năm cho th hận. C ngy cậu phải trả gi cho ci l tưởng đội quần, ci khẳng định mơ hoặc, ci niềm tin m chỉ khi đo mả quật mồ nghiệm thu mớ xương tn, đ chưa chắc khẳng định được rằng đng tin, hay chưa đng.

Bỗng, sư o vng ni:

Vng ny nhiễm độc. C những ci xương thạch tn trắng nn như da dẻ ng Đờ Gn.

Sư tưới một một mớ rượu trắng, mi rượu thơm, ln chỗ tro tn của l sớ tống tiễn vừa đốt. Đồi thanh minh gi ngn. C khi bay đưa ln từ vng rẫy đốt. Đồi nương thanh minh.

Lo Kin ngy ngất, bất gic quỳ xuống đưa lưỡi liếm chiếc xương đen pha xm vừa nhặt ln từ mộLo th ci lưỡi khng cn đỏ tươi như lưỡi son thời trai trẻ. M lưỡi lo xm mu, pha v vng đốm trắng bợn bợn như ci nang con mực tươi. Nước miếng lo chảy dng như miệng đứa trẻ thơ mt kẹo. Miệng non tơ thm thuồng lc ngậm v mẹ. Lo ngậm trọn ci xương tn ho hon mn nhỏ vo tận cổ họng, hai m phnh ra, cố đưa ci hơi xương, cố nghe tiếng th thầm của xương vi lu trong đất vo tận ruột su gan kn... Rồi lo nhả chiếc xương. Nhn trời xanh khi ni. Thở. Lại nhắm tt hai mắt ngậm xương. Liếm. Mt Lo nghe da thịt bờ ao chiếu nh trăng. Nhớ mu nước ma la trổ đng đng. Ru v chim hoang đỉnh thp. Ci xương cụt lốm đốm thạch tn bỗng đen dần ra. Lo định nhai lun xương. Nuốt. Nhưng lo muốn ko di ci vị t t từ no. Ci tm thức hoang dại hn m. Lại mt liếm ngọt ngo xương tn. Liếm đau. Liếm mi Lo tm sữa Mẹ trong xương.

C gi o hoa c kinh hong, đứng run rẩy nhn Người-Liếm-Xương.

Sư o vng g một hồi kinh, niệm nam m A di đ

Hai phu đo đất ni nhỏ với nhau: Chết mẹ thằng Cha Gi ăn xuơng như nhậu xu quch.

Đứng trn đồi Ph An nhn thấy con sng vng kh cạn. Những thn ni Truờng sơn trơ đứng đằng ty. Ny đy, ni xương, sng độc, Bng ơi

Cha-gi-chết-mẹ-ăn-xương như nhậu xu quch đang m man, bỗng nhận ra lời r ro trong gi :

Người c nghe ra mi xương v m vang xương của Ta khng?

- C. Ta nhận ra cả mi lẫn vị người xưa ạ. Ta biết được tm sự chỗ xương tn người ơi. Xương sẽ cn Lời tới nghn sau.

Bất ngờ, Lo Kin bước hẳn xuống lng mộ chưa lấp đất. Ngồi. Tựa lưng vo nền đất đen ẩm hơi ma. Trn bầu trời thoai thoai những my đen. My che nắng, nắng chen trong my, lm rừng ni xa trở nn trắng đen, m sng chen lẫn. Thin nhin một đa hoa chuyển lun.

Rồi trời rắc hột vung vi trong cảnh mờ ảo. Lo Kin nhận ra trong lng đất thng ba nắng trong, gặp mưa vội, một mi khen kht. N khc với mi thuốc đạn. Khc mi Ngha tương tư. Nhưng cơn mưa hoa m-dương-thanh-minh ny khơi gợi trong lo một phần đời khc. N khng thuộc về lo nữa. N l một trang kinh của rắc hạt Hoa nghim.

Chiếc xương cụt xm lốm đốm trắng by giờ trở nn bng đen như khối ngọc huyền. C gi rng rợn nhn Kin, ni thầm, m cũng l ni với trời xanh:

Bc i, Bc biết hối cải th nghn triệu xương oan cũng trở tuyền như ngọc. Chỉ c Bc mới tự rửa oan, v giải được oan cho bao nấm mồ.

Hai người phụ việc xc đất lấp lại huyệt mộ. C gi ngồi chỉnh tề, trải vạt o di pha trứớc, nơi c by hoa quả đồ tế cng. C ci mặt trn vạt o hoa c lạy đất đai nơi an nghỉ của Mẹ, cũng l nơi cuối cng xương Mẹ ra đi. C mở ci hủ snh nhn xương Mẹ lần nữa. C khc rấm rức.

Kin ngập ngừng ni với c gi:

- Ti trao lại cho c ci xương cụt ny. Hy bỏ vo bnh. Cho ton vẹn.

- Chu khng dm. Để chu hỏi Mẹ.

C lại hỏi lo Kin:

- V sao Bc gom nhặt xương tn

Lo Kin im bặt. Rồi lại ngập ngừng:

- V Ta c lỗi với mu xương.

Họ cng đi xuống triền đồi.

 

C gi m ci hm mu huyết dụ trong c ci lọ hnh xương cụt. Lo Kin lại thấy ở đu ni xa một bầu trời nắng hanh vng chen trong mưa bụi. Một đm my đen trải di theo ni, giống như đm my lo đ nhn thấy lc ngồi trong con tu thời gian. Nhưng giờ đy vừng my khng cn l hnh người đn b nằm như lo hằng thấy. Kin van vi thầm: Mong Em được giải kiếp.

 

CUNG TCH BIỀN

Sơ thảo tại Vuờn Cy Cau 2005,

 ba mươi năm chưa giải oan.

Phc thảo 2007, năm tm thấy xương cụt của u Cơ.