GDBM-04

Gia đnh b mọn

Dạ Ngn

 

4

 

 

 

 

Một giạ gạo trắng mới xay đựng trong vỏ bao phn ur, c thể thay được một thng gạo sổ phn phối thường l vn cục v nt bt trong vụ h thu. Một tri mt chn cy chưa cắt mặt, loại mt nghệ trứ danh của vườn nh m m của Tiệp từng ln c Rng d ring để cho mấy đứa nhỏ - tức con Nghĩa con Tiệp v con Mỹ t - ăn cho đ đời v theo b, ăn trong sự kiểm sot của c Rng th chng khng đ, đựng chung trong bao mt cn c mấy tri dừa kh lột vỏ để Tiệp nấu ch hay hầm b rợ hay ăn trộn với mn bo bo hầm m Thu Thi v Vĩnh Chuyn sợ như sợ thuốc. Để dn miền Ty ăn độn th đng l trời cn phải chịu thua mấy ng hợp tc ho !, đ l giọng điệu bất mn thm căn cố đế của chị Hoi, ni theo cch ni chnh thống của anh Năm Trường v đức ng tuyn gio nh Tiệp, chị cũng đ đay lại chnh ci cu đ trước mặt Tuyn hm đnh vỏ li đi một ngy đường suốt kinh Xng Chủ để tiếp tế cho ba đứa em ở thị x gạo củi v mọi thứ cy nh l vườn, lun tiện cắp hai đứa con Tiệp về qu để chng khỏi phải ăn bo bo hầm của cn bộ ! Một bao nữa đựng nguyn buồng chuối xim cn xanh để Tiệp treo gần bếp lửa cho mấy đứa nhỏ ăn dần, nếu kẹt tiền chợ qu th bổ đi từng quả ra nạo nhuyển nấu với nước cốt dừa lm canh, mn ăn m hồi ở Cứ, Tiệp coi l mn tủ của mnh. Thế l đồ đon hm ấy đ c tới ba ci bao, ngoi ti xch quần o của ba mẹ con cn c hai chiếc giỏ đệm lớn cộ từ mắm sặc mắm lc đến chanh hạnh rau m rau đắng bồ ngt, đủ cả, rồi c cả nửa con vịt kha nước dừa tươi v một gi xi v để ring từ bữa giỗ hm qua để mấy mẹ con Tiệp ăn đường. C Rng khng cho m cụ bị nhiều để nối di ngọn roi cảnh co Tiệp, chị Hoi cau my lo lắng cho em khi thấy đống bao ti đ nằm sẵn trn vỏ li, ring m, tc giả của đm đồ đon th vẫn cứ chặc lưỡi :Đi tu đu cch rch g, ln trển ku xe chở va nh, tiền xe li với tiền mua mấy thứ nầy ci no lợi hơn ? Thật tnh m khng thể no lường được con gi b đang dở khc dở cười với cng trnh thương con của b trong ci ngy bất hạnh nầy.

Sau khi đi ch chn g đ bn chợ về, đi vợ chồng nh tu lục cục ban sng ngạc nhin nhn thấy trong tu của mnh một đm hnh khch ngồi sẵn như thể đang lm reo với họ. B chủ khoảng năm mươi tuổi, da rất hồng v tc rất mượt, kiểu đn b m đỏ v gu sng trong cu ca dao cổ cười hăng hắc ph cả hai hm răng vng cho :

- Ngộ h, biết tụi tui c đi khng m ngồi tề chỉnh qu vậy ta ?

ng chồng c vc dạc v bộ mặt g Lao i trong L Bất Vi đnh đnh cy tăm xỉa răng trong miệng, e hm :

- Nể b con lỡ xe lỡ cộ, thi th nhổ so nhưng phải lấy gi bao tu, mch lng trước được lng sau, nghen !

Tiệp ật lưng vo thnh tu tuyệt vọng v bầm gan tm ruột nhưng thật tnh nng cũng khng biết mnh nn tức giận ai. Gi m khc rống ln được hay c thể đứng trước mũi tu m chửi vung ln được. Nng nhẩm tnh: tu chỉ c khoảng mười lăm người, bổ đầu chia theo gi bao trọn chuyến tu, chắc nng phải cầm cả đồng hồ, cả đi bng cưới trn tai đy may ra mới đủ ph tổn cho ba mẹ con !

Bằng sự điềm tĩnh xứng đng với sự dẻo dai của mnh, b bc đi cng giục nng đứng ln :

- Lần nầy thế no cũng được, hai bc chu mnh trở ln bến xe xếp hng cho sớm đi. Khng bốn v th ba, cng lắm th hai cũng được, được hết ! Đi, bc lnh coi hai đứa nhỏ cho, chu cứ thong thả chuyển đồ, đừng c rng qu cụp lưng th khổ mnh khổ chồng khổ con ra.

Một ni đồ phải chuyển ln chuyển xuống ba lần trong vng nửa ngy thật l qu sức một người nhỏ th, buồn thảm như nng, nhưng so với việc thần kinh bị tra tấn th n như lng hồng với ni Thi Sơn. Trời bắt đầu chinh xế, trong khi hai đứa nhỏ vật nửa con vịt v gi xi v trn ci o mưa ở gc nh chờ bến xe, Tiệp v b ngoại Hai dọc đường của chng thay nhau giữ chỗ trong hng, mỏi mắt ngng mụ quầy v n nm v cnh lơ li cỗ xe cuối cng đang vạ vật đu đ bn chợ. Khng gian vng đục thứ nắng nhoi nhi ma thu bỗng chuyển dần thnh mu ch, những đm my xam xm từ pha biển vơ vẩn bay vo, bo hiệu một trận mưa sẵn như nước mắt của chị Hoi, chỉ cần nghĩ đến n th n lập tức c mặt ngay. B bc tc ngắn ngước nhn trời, đi tới đi lui, nng nảy :

- Bc c nh chu ruột ở đy, hổng đi được th mơi mnh đi sớm. Thề l bc hổng thm xin xỏ con mẹ đ một tiếng no hết !

- Bc chu mnh phải tch ra - Tiệp cương quyết - Bc đi v ưu tin cn chu phải mua cho được hai v, khng th chu sẽ chết ở đy lun .

Ni xong, nng chạy sang dy dn thường bn kia quyết yn chỗ để được mua thm một v ngoi ci suất của cng lệnh php. Vừa lc đ, nng nhn thấy g đn ng xếp hng cả đời từ pha chợ trở về, chểnh mảng, buồn rầu như thể anh ta vừa đnh mất ci g v đang cắm ci tm lại n. Khng cn ci vẻ ho hức trẻ trung ban sng, anh ta lầm lầm đi thẳng lại chỗ dnh cho dn thường v chợt tươi tỉnh ln khi bắt gặp người phụ nữ nhiều bao v ti. Nhoẻn cười để cho lại rồi khng nhịn được, Tiệp cười to ln khi thấy mi tc xồm xộp của người ấy khng cn, ci t lởm chởm như một cậu b khng chịu ngồi yn với tng-đơ.

- ở dưới địa ngục người ta cũng khng đối xử với tc di quần loe như mấy ng văn ho thng tin xứ nầy ! - Anh ta cay đắng vỗ vỗ vo t mnh - Thi, d sao cũng cn cht an ủi l được xếp hng sau một phụ nữ miệt vườn mi-nhon như c em !

Tiệp quay lại cười khẽ :

- Theo ng anh th đy l tầng địa ngục thứ mấy ?

Người đ gượng vui :

- Khng dưới th cũng ngang ci tầng của Xn-gie-nht-xin*.

- Khoẻ như ng anh m khng vng chạy được sao ?

Người đn ng cười như mếu, nếu Vũ Trọng Phụng sống lại chắc ng cũng khng biết diễn tả nụ cười nầy như thế no :

- Đang đi, vụt ci tiếng ci, ci hẳn hoi nh, một tổ ba ng băng đỏ hẳn hoi ở đu ta ra hỏi giấy tm tay như mnh bị truy n. Thế rồi p v gốc cy dng ko sởn một nht nhanh như AQ bị người ta cch mạng ci đui sam đi. Sự thể đ vậy th theo c em, để yn cho người ta sửa sang bằng tng-đơ hay l vng ra để giống một thằng đin, hở ?

Cả hai bất ngờ nhn vo mắt nhau, ở đ l những tiếng ni chung về sự đau khổ, nỗi thất vọng v cả nỗi ngờ vực bn trong mỗi người. Tiệp xoay người lảng đi, nng nghe thấy một tiếng thở di rất su ở sau lưng mnh, một đi mắt cn đo sục sạo v hnh như c cả kht thm. Trước kia, khi chưa gặp Người ấy, người đn ng đ xuyn qua đời nng như một nh chớp, người đ khiến nng được sống lại thời trinh nguyn khao kht v cũng đ khiến nng rơi xuống như một con chim khờ khạo, phải, trước khi gặp ci người đ khiến nng ni toang ln với Tuyn chnh nghĩa của một cuộc ly dị để rồi phải gục xuống qui hng v roi vọt của gia tộc, tổ chức v dư luận, phải, trước khi bập vo một sự kiện gh gớm dường ấy nng cũng đ từng xao xuyến khi th một giọng ni, một mi tc, một nh mắt... Nhưng nng đ nguội lạnh với những cơn cớ dọc đường ấy rồi. Với người đn ng ngộ nghĩnh, đặc biệt v chắc l rất phong tnh đang đứng sau lưng đy, nng thấy t m vui vui m cũng thấy sờ sợ, như đứng gần một thứ điện cao thế.

Một cơn ging vần vũ ko đến, bầu trời tối sầm như sắp chạng vạng, gi thốc bụi ct, l cy v cả l bnh trong đống rc sau khu nh bến tung đi loạn xạ. Mụ nhn vin quầy ưu tin v cnh lơ li của cỗ xe cuối cng khom mnh chạy lp xp từ chợ sang. Dy dn đen vừa so hng cho ngay ngắn vừa nhớn nhc hỏi nhau sao quầy bn nầy khng c người bn v ? Người đn ng trấn an Tiệp :

- Ti đếm rồi, chừng nầy người th vừa đủ, khng lo ! Nhưng sao dn trong nầy khng biết kiếm gạch, kiếm ci g đ xếp hng thay mnh để tản ra cho đỡ chồn chn, nhỉ ?

Tiệp ngoảnh lại ngạc nhin như nghe chuyện từ một hnh tinh khc.

- Ngoi kia chng ti xếp hng mọi nơi mọi chốn, xếp hng từ giữa khuya nn gạch vỡ, rổ rch, nn m, thậm ch một ci ni giẻ cũng l vật hnh thay cho con người !

- Coi bộ dạng anh cũng cn bộ, sao khng c giấy đi đường để mua v cho dễ ?

-----------------------------------------

* Văn ho Nga, tc giả Tầng đầu địa ngục.

 

Một ci chậc lưỡi ởm ờ :

- Th c em cũng đu phải nng dn hay dn bun bn ?

Mưa ly phy, đng lc đ, b bc Hai bn dy kia ro Tiệp, như một b m của nng :

- Sao hổng chạy đi coi đậy điệm đồ, cn đứng đ ?

Người đn ng ni nhanh :

- C chạy lại với hai đứa nhỏ với đồ đạc đi, ti giữ chỗ cho bằng ci ti xch của ti đy nầy !

Trời chỉ dọa chứ khng mưa hẳn, xong v cho dy ưu tin, mụ nhn vin ngắn ngủn đi ngay sang quầy bn nầy. Khng c ko nho v vặn vẹo, chuyện mua bn diễn ra cm lặng, thc bch, cng với sự gầm gừ của đất trời. Người bn v khng đi giấy tờ của Tiệp, lẳng lặng đẩy ra hai v, nhận v thối tiền, mặt mũi trng c nhẹ đi hơn ban sng, chắc l được đẫy một giấc trưa. Người đn ng cầm được mẩu v số năm mươi hai, số ghế cuối cng. Anh ta hớn hở :

- Khng phải ngồi ghế sp l may rồi. Ti sẽ đỡ gip c đứa nhỏ trn lng của ti.

Trong lc nu con đứng dưới cửa sau xe để xem phụ xế chuyển cc thứ khng sợ ướt ln nc mui, Tiệp nghe thấy bn trong nng một tiếng bục nhỏ, rồi một dng mu m ấm đổ từ đi xuống gt, một con rắn đỏ tươi chậm chạp ngoằn ngoo b trn mặt ct bến bi, một cảm gic kinh hong chụp lấy khiến nng đứng khng cục cựa được. Ban đầu l Vĩnh Chuyn ku Mu mu!, c lẽ n khng bận bịu như c chị nn dễ nhn thấy con rắn chết tiệt ấy hơn, sau đ th Thu Thi cũng nhn thấy v m chầm lấy chn mẹ khc r ln :

- Mẹ ơi, mẹ bị lm sao vậy mẹ !

Mọi việc quanh nng tớn tc, tối tăm, mờ mịt, : g lơ xe vừa ht g đ vừa nm cc thứ của nng xuống đất, những người ngồi bn cửa so th đầu ra chỉ trỏ thất thanh, người đn ng số ghế năm mươi hai bay xuống đường, tiếng b bc Hai ở pha đầu xe ku cứu cứu tong long. Hai đầu gối Tiệp run cầm cập, như hồi no một trận B52 đổ ngay trn đầu, thần kinh đờ ra kinh sợ. Nng chỉ nhớ l phải hạn chế cử động v chờ đợi, khng r chờ đợi ai nhưng bắt đầu thấy mừng v xe chưa khởi hnh. Một cỗ xe li ko bằng loại hon-đa 67 từ bn chợ phng sang, người đn ng miền ngoi nhảy xuống bế xốc nng đặt ln băng sau :

- Mạng c cn lớn. Băng huyết m bệnh viện gần, khng sao đu !

Rồi anh ta xốc từng đứa nhỏ đặt ln v cả đồ đon, tất cả.

Tiếng b bc ngoại Hai :

- Trời ơi, một thn một mnh, lm sao giờ, trời !

G xe li rồ ga cho xe vng qua chợ, Tiệp ngoi nhn, nng thấy người đn ng vừa chạy nhốm theo nhưng khng kịp, anh ta đứng sững lại dần dừ, ngơ ngc, cuối cng đ phải lao theo cỗ xe đ đang từ từ ra khỏi bến.

Sau nầy Đnh bảo l đm đ, khi một mnh lang thang trong thị x xa lạ anh cứ n hận mi, rằng sao buổi chiều mưa bay gi thổi hm ấy anh đ khng ở lại với nng. Anh linh cảm nng l người đn b đơn thương độc m qua ci vẻ gan gc m vẫn rầu rầu, nhưng sau khi bị cnh Nếp sống mới của ngnh văn ho thng tin thị trấn xn phăng mi tc tru ngươi của anh th anh khng cn cht kin nhẫn no để nấn n ở ci nơi khỉ ho c gy ấy nữa, anh sợ sự khng kin nhẫn của chnh mnh. Cho d sau khi xe rời bến, b cụ đi cng Tiệp đập cửa xe đi xuống để chạy vo với Tiệp, anh cũng khng thi bứt rứt cho nng. V mấy ngy lưu lại Định Bảo, anh đ mấy lần đứng ở dốc cầu Ci Bần qua m tả đại khi của Thu Thi lc anh gip chng chuyển đồ xuống bến tu, anh hy vọng sẽ gặp con b đi tựu trường, rồi anh đi di theo con phố dọc nhnh sng Ci Bần để tm xem trn dy phơi đu đ c chiếc o cổ lọ lập lo bng lựu nho nhỏ hm đ, chiếc o khiến nng dễ c cảm tnh, sinh động v đầy ấn tượng.

Khng một cht tng tch về nng, anh rời Định Bảo v vẫn cảm thấy mnh mắc nợ ai đ, mnh mắc nợ điều g đ ở ci nơi m mỗi khi nghĩ đến anh lại rng mnh v ci cảnh anh bị điệu đi như một tội nhn, ci gốc cy điệp v tiếng ko tiếng tng- đơ, cng với những trng cười h hố của những g mẫn cn chết tiệt.