GDBM-10

Gia đnh b mọn

Dạ Ngn

 

10

 

 

 

 

 

 

Từ thị trấn Cầu Quay, Tiệp đi ngược trở lại bằng xe li my, xuống ng ba Cy Gn rồi lại đn xe đi Kinh Cạn, loại xe chở hng cải tiến, ghế băng k dọc, ngồi phải vng tay qua khung sắt cho đỡ lắc lư. Đy cũng l tỉnh lộ nối thị x với huyện nh của Tiệp v Kinh Cạn l thị tứ chặng giữa, hồi đầu qun vo Cứ ở Đồng Đưng, Tiệp v chị Nghĩa đ phải vượt con lộ sinh tử nầy vo ban đm nhờ những chiến sĩ đường dy coi sống chết như chuyện cơm bữa, sau nữa, khi cuộc chiến ở miền Ty lm vo thế ngn cn treo sợi tc th Kinh Cạn l đầu mối ra vo của đm cn bộ nữ chạy dạt cơn lốc bnh định lấn chiếm của đối phương.

Tiệp xuống xe lc trời gần giữa trưa, đoạn lộ vắt ngang miệt đồng trũng như quằn xuống ở đy, phố khng c vỉa h, người đi bộ ngờ nghệch với ci xe, những cửa hiệu đầy ắp vật dụng chi lưới v nn l, cả hai dy phố sng lo v nhiều sạp nn l hơn bất cứ thị tứ thn qu no. Chợ cuối buổi, chỗ khu vực chồm hổm dnh cho dn trong đồng ra chỉ cn rc rến, l rau a, những con cua chết v những chm bnh l dừa ruồi bu kn cng những xề bnh cam chảy nước đường dưới nắng thng Tư. Tiệp khng r mnh tm g ở đy nhưng nng đ gặp lại mi snh bn cua cy của những người đn b đ từng qua mặt cảnh st v đồn bt giặc để chở nng v rất nhiều nữ cn bộ khc ra v hai vng. Ni như Sếp nh thơ, khi đi đứng như vầy l mnh đang lm ci việc khai thc một thứ vỉa quặng ngay trong lng mnh.

Tiệp tm thấy chiếc vỏ li mui ngắn rộng hng nguyn mu gỗ mộc, loại tu đ đường ngắn chuyn chở dn ngho Kinh Cạn. Từ đy về lại nơi ch Tư Thọ nằm chỉ bằng phn nửa đoạn đường chnh nếu đi từ Cầu Quay như Qu đang đi nhưng nng sẽ khng ln nghĩa trang vo hm nay. Nấn n chờ khch mi trn mặt kinh quanh năm lững lờ bo cm v rc rến bi chợ, chiếc tu mới chịu pht my. Bảy năm sau ho bnh Tiệp mới đi lại tuyến đường nầy, nng nhớ những cy cng thương tch trn những bến sng hoang vu, những con kinh đo đỏ u sầu trong ma ngập lụt, những con lạch như hệ thống chỉ tay cho những người ở Cứ nương nu. By giờ những mi l tạm bợ nối nhau, những đứa trẻ bụng ỏng đt beo, những ngi trường rch rưới nham nhở v lục bnh th vẫn cứ như một thứ tai ương bất diệt.

Tiệp bước ln vm knh Cy Go, đng hơn, chiếc tu đ nhỏ thả nng ln đ rồi quẹo phải để đi xuống tận ci nơi hồi xưa nng từng đứng giữa xuồng vo những chiều tốt trời để ngng xem c nhn thấy Cầu Quay lờ mờ ngoi kia khng. Ci vm kinh từng c con đập do dn qun v du kch lm lấy để giữ c giữ nước cho dn khng chiến tồn tại trong Đồng Đưng, nơi ch Tư Thọ v Tiệp thường g lưng ko xuồng qua đy trong sự ăn cảm động giữa đm hm. Sau nầy, trn doi vm l ci đồn tam gic của một tiểu đon bảo an, cửa ải mỗi khi Tiệp tr trộn trong dn chng để ra v hai vng, nơi c những tn lnh ru ria hầm hố hay chọc họng tiểu lin vo nch đn b con gi nhưng chng khng dm bp c hay li họ ln đường ho, thực sự họ l nguồn cung cấp rau c ra rắn cho chng giữa lng nhng ro gai v đổi lại, chng cũng để cho họ yn ổn qua ngy.

Một cy cầu khỉ ba nhịp bằng tre b vắt qua vm knh thay chỗ con đập. Trạm y tế mi tn vch l c vi chiếc xuồng dưới bến, một ton phụ nữ nng dn ngồi quanh một nữ y t mặc o y vụ đang thuyết trnh g đ dưới tn cy trứng c, nghe tiếng cười Tiệp đon l họ đang hướng dẫn để sinh đẻ c kế hoạch. Những bụi chuối xim rậm rạp bn mỏm doi v nhn đu cũng thấy cỏ ống phởn phơ, Đồng Đưng l ci ti chứa ph sa, ngy trước cy cỏ lưu nin đ hết sức che chở cho dn khng chiến th by giờ, chnh chng lại lm cho thời hậu chiến nặng nhọc v kh khăn ra. C tiếng ai gọi Tiệp trong ci qun nước khng vch xế kia, th ra l Qu, như Qu vẫn ngồi đy từ rất lu để đợi nng. Qu rời chiếc bn con cc khom người bước ra khỏi mi qun, trnh sang bn ra hiệu cho Tiệp thấy một người đn ng ngồi cng với mnh trong đ :

- Tiệp ln đ một hồi th ci ng tn Đnh đ bước xuống, cứ hỏi b chủ đ c c no tre trẻ, nhon nhon, đẹp đẹp, tc hnh tri to vầy vầy đi v Đồng Đưng khng ? Ti ngứa miệng ti hỏi, th ra ổng kiếm Tiệp thiệt. B lm g m c người từ H Nội theo dấu vậy ?

Qu đ khc hơn ban ny, gần gũi v bỗ b.

Qu đỗi t m, Tiệp bước vo gian qun một mi thấp t v như khng tin vo mắt mnh. Đ tm thng kể từ buổi chiều mưa ging ở Điệp Vng, mi tc của người đn ng đ phủ t trở lại, chiếc ti giả da vng vng hư kho sờn hơn, chiếc o bludng mu kem thật sự ng mu cho lng, chiếc quần phăng đ rch một bn gối, chiếc điếu cy cũng khng thể khng trc lở v gương mặt cũng hp đi, c phần khổ hạnh. Người đn ng tn Đnh vẫn ngồi trn ghế cc, hai ci tay t ln đầu gối, yn lặng trững giỡn như thể đang tận hưởng vẻ sững sờ của c bạn m mnh đ thất lạc vậy. Tiệp ngồi s xuống chiếc ghế trống của Qu, vui mừng, bối rối :

- Em khng ngờ, khng thể no ngờ anh em mnh gặp lại m lại c thể gặp ở nơi khỉ ho c gy nầy !

Người đn ng để nguyn những ngn tay vung dưới vm mũi nhưng nh mắt th khng nn được ngất ngy :

- C em thấy ti săn lng c giỏi khng ? Như l c trời mch ấy chứ !

Tiệp khng dm nhn lu vo đi mắt nu nu ma lực ấy. Ngoảnh nhn ra chỗ mỏm doi, nng thấy Qu đứng lom khom bn mp bờ chuẩn bị bước xuống một chiếc ghe tam bản đi cho. Tiệp xin lỗi Đnh rồi chạy ra chỗ đ. Qu đ đứng trn mũi ghe, tứ :

- Ti qu giang ra Kinh Đứng. Tiệp cẩn trọng, đừng để sơ sẩy nữa nghen !

Nếu trn đời c cuộc chia tay no giản dị, t lời m ray rứt nhất th chnh l cuộc chia tay của nng v Qu trưa đ, Tiệp nghĩ v bồn chồn quay lại với người đn ng khng thể gọi l xa lạ nữa, trn kia. Chị chủ qun lu đu cứ phải cui ci như thể trời đy dưới mi l thấp, chị bưng tới hai tri dừa tươi ống ht bằng nhựa ti chế đục đục vng vng. Khăn rằn hai mối trn đầu, chị ta khng lc no rời nh mắt t m trẻ con khỏi hai vị khch quả l qu xa lạ với ci mỏm doi nhiều cỏ ống của chị.

Giọng người đn ng bứt rứt :

- Ti lần ra được Tiệp l nhờ ci truyện ngắn mới đy của Tiệp. Ti gọi điện cho chủ tịch Hội, th ra tay nh thơ đ l tc giả m hồi xưa ti từng viết một l thư chc mừng khi anh ta vừa c một chm thơ trn đi pht thanh được giới thiệu l từ Tuyến đầu Tổ quốc gửi ra. Sau thống nhất, tay nầy ra H Nội đi tham quan Lin X, nghe ni c lng ti m khng gặp. Như l đuổi bắt nhau. Khng hiểu sao sau chuyến bị sởn tc năm ngoi, ti lại muốn đi một chuyến thật kỹ trong nầy, khng phải Tiệp nợ ti như Tiệp viết m ti nợ Tiệp, thật khng ra sao khi ti rời mẹ con Tiệp trong tnh trạng hm đ. Ti qu ức v chuyện mi tc, cuộc đời tuy chưa bao giờ ho phng nhưng cũng chưa bao giờ xc phạm ti một cch th thảm như vậy, chưa hề. Sau nầy ngui giận th ti lại thấy mnh tệ, qu tệ, lm sao m ti lại bỏ lửng Tiệp một thn một mnh với hai đứa nhỏ v một ni đồ như vậy ? Thật khng thể tha thứ được !

Sự bộc bạch kh l nhiều lời của người đn ng khiến Tiệp t m hơn. Nng chm chm cười v biết mnh trng rất dễ ưa v nh sng bn trong vừa được thắp ln :

- ng anh cn chưa cho biết danh tnh kia m !

Người đn ng ra hiệu cho Tiệp cng uống nước dừa, khng kh b bạn tươi tắn, chng chnh :

- Ti l Đnh, Nguyễn Viết Đnh. C lẽ ti viết văn từ hồi Tiệp cn chưa đi vỡ lng. Lm khch chỗ Hội một ngy đm, ngồi mấy giờ tu đ với anh bạn Qu ban ny, ti biết về Tiệp nhiều hơn Tiệp tưởng đấy !

Tiệp lm nghim nhưng trong lng khng khỏi rộn rng. Đnh tiếp tục:

- Ti k với một nh xuất bản ngoi đ một tập bt k về vng su vng xa của miền Ty. Ban ny ti ni trnh với ng bạn tn Qu l đi tm Tiệp để mời tham gia cng. Người đ c phải l con trai của ch Tư g đ trong một truyện ngắn trước đy của Tiệp khng ?

Tiệp im lặng cảnh gic với kiểu hỏi p sườn v kh c thể thối thot. Nng bắt đầu thấy r l mnh được tm ra khng phải để mời viết vi bi k cho một tập sch g đ.

- Thi, mnh cứ xưng h thn mật cho thuận đi. Nếu em nhận lời tham gia viết th chương trnh của ng anh thế no ?

Một bn tay đưa ra trn mặt bn để Tiệp nắm lấy, một ci liếc nhanh h hửng khi thấy chị chủ qun chạy đi về pha cầu khỉ v việc g đ, một tri dừa ng nghing khiến nước ọc ra nền đất rồi bất thần Đnh bước vng sang m lấy vai nng, cả người anh như bng nổ v ny giờ bị kềm nn :

- Thế l tm thấy em rồi. Khng thể no ăn ngon ngủ yn nếu chưa gặp được em !

Tiệp so người, thấy sợ chứ khng thấy thch d nng rất muốn được khc ln :

- Em khng sao, em bnh thường rồi m !

Hnh như đ c một cht a tng của nng. Ton thn nng như được rt vo một thứ năng lượng, rạo rực, ấm p, khiến muốn được vui tươi v hnh động. Đnh xoay nng lại, để cả hai tay ln vai nng, ni thm :

- Hai đứa nhỏ thế no, anh nhớ rất r hnh ảnh con gi em, n l bản sao ngộ nghĩnh của em.

Rồi khng thm nghe trả lời, Đnh quay lại trả tiền nước, tự nhin ci xuống uống hết chỗ dừa của Tiệp v cũng hết sức tự nhin, b vai nng bước lại chỗ mỏm doi. Nng khng từ chối sự đụng chạm trai gi ấy, bồng bềnh thấy mnh như đang được du đi vo một miền phiu du chưa biết v tnh cảm bột pht ấy cũng chưa thể gọi tn.

- Mnh sẽ đi đu đy ? - nng hỏi v muốn ph cười v nhớ lời Tuyn: C th đ đởn chớ cng tc mẹ g ! Thế no cũng ti ra một thằng no đ nữa cho coi !

Đnh khuỳnh tay ln hng ngắm ngha mặt knh xng vng chi nắng trưa v những giề lục bnh bng tm tri từ hướng Cầu Quay xuống :

- Chng ta đi lang thang, khng dựa vo ai hết !

-Rồi ăn ngủ đu ? - Tiệp hnh dung mnh sẽ phiu lưu như một con mẹ bất cần.

- Thế những chiếc thuyền chở l chở ma ln xuống kia đi đu?

- Họ đi đu m chả được !

Đnh bồn chồn như một g trai bốc đồng hết cỡ :

- Vậy th mnh vẫy họ, qu giang, tri ln, tri xuống, đi dọc hay đi ngang th cũng l đi thực tế chứ sao !

Tiệp chủ động vẫy một chiếc tu đ ti nh từ Cầu Quay vừa trờ tới :

- Em l thổ cng, anh phải theo em. Em sẽ đưa anh tới chỗ em bắt đầu thời ở Cứ rồi mnh sẽ kết thc chuyến đi chỗ nghĩa trang ch Tư Thọ ba của Qu nằm.

Cả hai khấp khởi tm thấy cả mấy ghế băng trống giữa lng vỏ. Đ ti nh, trời đ qu trưa, hnh khch thưa thớt v c vẻ ngi ngủ. Chiếc đ thật ngon đ giữa dng knh xương sống t bị lục bnh quấy nhiễu như những con kinh nhnh Tiệp đi ban sng, nga ngễ v rau dừa rau ngổ hoang hai bn bờ được khai thng khiến mặt knh rộng như gấp ba lần hồi xưa. Vẻ ho hức trai trẻ của Đnh với những mt knh, những ci cy, những nếp nh, những ng ba ng tư lin tiếp của mạng nhện knh rạch Đồng Đưng khiến Tiệp c cảm gic mnh đang dắt tay một người thanh nin trong giấc mơ thời thiếu nữ v cả hai đang đi ngược thời gian, ngược cả qu khứ v lịch sử để tm lại những thứ m mnh đ để qun ở đu đy. Nng kể với Đnh về gia đnh người nng dn đ cho nng t tc hồi mới đi Cứ, lc đ cơ quan cn ở chung với dn, mười bốn tuổi, c thiếu nữ Tiệp phải bồng em nấu cơm giặt giũ cho chủ nh để ăn những bữa cơm mạnh miệng, nỗi thm nhớ gia đnh khng đng kể bằng thm được ăn những cy ma tm trong vườn họ, thm mọi thứ v nng đ cng với chị Mười trong tổ - chị phải ở ri trong một nh khc - đ nu tay nhau ln hai vị chủ nh đi mua bnh l dừa của một gia đnh chuyn sống bằng nghề gi bnh, những ci bnh khng nhn vừa chn tới nng hổi hồi đ đ cứu Tiệp khỏi nỗi thm nhớ những thứ khc, cũng c nghĩa l cứu Tiệp khỏi một cuộc đo ngũ thảm hại. Nng kể v kể, say sưa, mọi chặng đời ở Cứ, dĩ nhin khng thể thiếu ch Tư Thọ, chị Nghĩa v Hai Tuyn. Khi chiếc tu đ đột ngột tốp my gh vo th nng mới hay mnh đ đi tới cuối bến, qu xa nơi mnh định gh vo.

Khng sao, khng việc g, Đnh hăng hi trấn an v chủ động vẫy một chiếc ghe chở ma đi ngược trở lại. Ho ra khng chủ , hai người vẫn phải đi theo phương n đầu tin, tri ln tri xuống, đi dọc v đi ngang. Tiệp thấy một sức mạnh rủ r mnh liệt ở người đn ng đi cng, anh ta đ gy cho nng cảm gic muốn đi, muốn khm ph, muốn phiu bồng, bn nhau, chn trời gc biển. V nng cũng thấy r rằng thế l lần nầy Tuyn v nng lại xa thm, xa mịt mng d nng chưa thấy ci bến mới l đu cả.