Đặng Mai Lan

Đặng Mai Lan

 

Vết loang

 

 

Chị ngồi bệt xuống đất, thấm những giọt thuốc tẩy vo miếng bi nhi, ấp ln cnh cửa tủ nơi c ci vệt bẩn đen. Chị lm đi lm lại vi lần cho đến khi ci vệt đen đủi ấy chảy di như một vết dầu loang th chị bắt đầu ch mạnh chng. Bn tay đầy gn xanh, những ngn tay yếu đuối, thoăn thoắt như một con rối.

Như thể chị đ vắng nh lu lắm v c một kẻ lạ mặt no đ đột nhập, lm xo trộn mọi thứ đồ đạc trong nh. Nhn đu chị cũng thấy bề bộn, bẩn thỉu. Chị lm việc cập nhật. Tinh thần ch của chị được điều khiển bởi một động lực no đ khng r lắm, trt xuống đi bn tay. Đi bn tay lc nhẹ nhng, khi mạnh bạo. Những động tc vừa dịu dng nng niu lẫn cu kỉnh bực bội. Chị lau chi dọn dẹp, vất bỏ khng thương tiếc những vật chưng by m chị nghĩ chng v tch sự, chỉ để m bụi. Chị sắp đặt, k cất lại những thứ cần dng. Phải để ci ghế di chỗ ny v dời chiếc tủ sch vo pha trong kia. D chiếc tủ sch đồ sộ ấy c thể che khuất một cht mặt trời chiếu vo khung cửa mỗi buổi chiều, c coi ti vi cũng khng cần phải ko tấm mn che nắng. V c lẽ cũng cần thay lun tấm mn cửa. Tấm mn nu nhạt, hợp với mu giấy dn tường v bn tủ trong nh nhưng sao by giờ chị thấy n tối tăm qu. Chị nghĩ gi như chị c thể thay đổi được hết. Đu phải chỉ tấm mn nu, mu nu bng ngời của những phiến gỗ ln vn cũng lm chị kh chịu. Chị đ mm mi buồn rầu khi rờ m chng. Chng vẽ ln trong tr chị hnh ảnh những vung gỗ khp kn, bưng bt.. Tất cả mọi nơi chốn, x xỉnh của căn nh đ sạch sẽ gọn gng vậy m chị vẫn nhn thấy ci vết bẩn lấm lem ấy. N c tự lc no bỗng l l hiện ra thật l chướng mắt. Tối hm qua khi chi rửa ci l nướng v tnh chị đ vấy ln từ chiếc ni giẻ chăng? Chị nhn quanh quất gian bếp, phng ăn. Mơ hồ đu đ trong mắt chị một khoảng tối m khc. Tự đ, một điều g đ, đang rnh m tru ngươi chị m chị chưa nhn ra.

 

Khi ci vệt đen mờ hẳn đi chỉ cn lại cht vng ồ m mờ trn nền gỗ p chị mới nhớ đến tch c ph đ pha, chưa hề đụng đến. Tch c ph nguội. Cuốn sch đang đọc dở dang nằm gọn một gc bn. Đọc đến đu rồi chị cũng khng nhớ. Chị mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế nệm mầu liu. Một chỗ ngồi ring của chị nơi gc bếp, của những sng thức sớm, m ả. Từ chỗ ngồi ấy chị c thể nhn thấy khu học x sinh vin bn kia. Nc khun vin được kiến trc theo m hnh của những vỏ s lật ngửa, vươn cao, tựa một đo hoa khổng lồ đang h từng cnh uống sương đm. V khi ngy thực sự bắt đầu th lũ chim bồ cu từ đu đ thường bay về đậu trn bồn đất đầy cỏ dại ngoi bao lơn, nơi chị vẫn vất những mẩu bnh vụn cho chng.

Lũ chim! No phải những con chim bồ cu nhn thấy mỗi ngy trước mảnh sn kia, m l những tiếng chim của bầy chim ẩn nu đu đ sau nh. Sng nay, những tiếng chim chợt vọng về trong tm tr chị thật bất ngờ, ngay khi chị vừa thức dậy, cn nằm trn giường. Khng biết tự bao giờ chị khng cn nghe tiếng ru rt pht ra từ pha ngoi khung cửa? Chng vẫn ht mỗi ngy, hay cũng c thể chng vừa mới ht xong, vừa mới ngưng nghỉ m chị khng nhận ra chăng? Thực sự chị c để g đu. Khng gian ny, khung cảnh ny, mọi điều như khng cn thuộc về chị. Chị nhớ nhớ qun qun nhiều thứ. Chị đ nghe thấy g giữa bao nhiu tiếng động quen thuộc cất ln mỗi buổi sng trong khu chung cư đng đc ny? Tiếng giật nước trong toilette, tiếng mng vuốt của bầy ch co cấu trn cnh cửa đi đi ra ngoi. Tiếng những hn bi lăn se sẽ trn sn nh của một đứa trẻ thức sớm n đa. Tiếng bn ghế x động, lch cch Khng, hon ton khng c tiếng chim vui. Những cơn mưa nhẹ nhng dai dẳng rải xuống thnh phố đ la bầy chim di tản về một nơi no kh ro?

Cuối ma đng, thời tiết đ bớt lạnh nhưng mưa khng ngừng từ mấy ngy nay. Những giọt nước lộp bộp đập vo cửa kiếng như hơi thở ngột ngạt, hỗn loạn thot ra từ một buồng phổi teo tp. Chị biết trời đang nổi gi. Anh dặn, hoặc l ko những mnh cửa kn xuống, hoặc cuốn cao hẳn ln, đừng để lưng chừng n sẽ bị gẫy cong khi gi thổi mạnh. Chị bước nhanh ln phng khch, rồi vo phng ngủ. Chị bật hết những ngọn đn quan st từng cnh cửa. Đu cần chị phải cuống cuồng như thế. Chị qun mất l nhiều ngy nay chị sợ hi bng tối. Những liếp cửa khng cn được bung xuống như bao đm. Ngay cả tấm mn đ được chị vn gọn về một pha. nh sng của những ngọn đn đường chiếu vo khoảng hở của tấm mn lm chị an tm hơn. Chẳng b lc trước, chị sẽ khng dỗ giấc được nếu c một đốm sng no đ chui lọt vo phng.

Bn kia rừng cy, qua lớp kiếng dầy loang long ẩm hơi nước, những con dốc quanh co biến hiện giữa ln mưa, từng vạt trắng đang o ạt x đẩy theo cơn gi xoy. Mưa nhẹ nhng qu, xa tt pha ngoi, lm g c tiếng động lộp bộp no như chị đ nghe thấy. Nghĩ thế, nhưng chị khng buồn tra vấn tr nhớ. Chị quen rồi với những tiếng động chợt đến, chợt đi. Những tiếng động đnh thức, cảnh gic ci tm xiu lạc của chị. C m như khng, xa m gần, quen m lạ, như tưởng từ hư khng, vang từ k ức. Chị chỉ nghĩ đến ci vệt bẩn đen. , n c thật đy! Chị đưa những ngn tay ln mũi như chứng nghiệm thm một lần nữa, những ngn tay sực nức mi thuốc tẩy.

 

Khi chia tay, anh thường đưa chị ra tận thang my v đến ngồi ở một gc hnh lang nơi đặt chiếc bn trn, dăm ba ci ghế dnh ring cho những người ht thuốc. Từ chỗ ngồi trước một khung cửa rộng, anh c thể nhn thấu suốt bi đậu xe bn dưới. Trong khi chị loay hoay dời xe l lc anh tm cch gợi chuyện với vi người đồng cảnh ngộ thường tụ họp ở đ. Đa số l những người gi, thn nhn ở xa hoặc khng c thn nhn. Nơi đ như một điểm hẹn của họ sau bữa cơm tối, nhn rỗi khng biết lm g. V khi xe chị vượt qua khoảng sng ấy, anh thường ngoi nhn theo cho đến khi n khuất hẳn ở một khc quanh. Anh rnh rẽ lắm con đường đến đy. Anh mường tượng dễ dng từng lối đi đầy bng tối. Con đường m u với những tng cy xo rộng, ng chừng che hết nh sng những ngọn đn trn cao. Chị sẽ đi qua một nguyện đường dựng bằng những tảng đ xanh cũ kỹ, một nh dưỡng lo vừa mới xy, vi bi đậu xe vắng ngắt trước khi bước ra khỏi cnh cổng c ci cần gc tự động nhấc ln v hạ xuống. Ci cần như một nht chm cắt la, chận đứng bn ny bn kia, đi bờ, đen v trắng. Đen su ht, trắng đặc cm. Người ny sẽ chẳng thấy người kia. Sự suy tưởng lun dừng lại ở đ. C biết bao ng đường sau đ v ti lm sao biết được em sẽ lấy con đường no để về nh tối nay? Em sẽ lm g một mnh khi khng c ti? Một lc no đ, ti sẽ khng cn nhn thấy em, khng thể nhận biết g về em nữa. Nht dao di lu nghu phập xuống thn anh, đ ln buồng phổi. Anh cảm tưởng như c một khối trắng đục đang di động, loang, vỡ. Ci khối nho mềm nhưng c hng ngn vết chn li ti rắn rết cắm vo da thịt anh, mọc rễ. Anh ngột ngạt, bật tiếng ho khan. Anh thm muốn, ao ước được nn thốc hết mọi thứ trong lồng ngực.

Cả hai cng nhn nhau m thầm, người ny nhn ci bng của người kia như chẳng hề nhn thấy nhau từ nhiều năm chung sống. Hạt cy kh ủ su trong đất cứng, chỉ nẩy được mầm sau cơn mưa lũ long đất vỡ bờ. Anh đu hiểu được trong bng tối chị cũng đ trộm nhn anh. Bộ đồng phục xanh nhạt rộng thng thnh, dưới nh đn trắng lạnh trng anh yếu ớt v c đơn lạ lng. Hnh ảnh bm dnh chị suốt qung đường về, theo vo giấc ngủ. Lẽ no như thế! C khc g anh, chị cũng nt lng khi đi qua cnh cổng tối m ấy. Nht chm chia la trong tr tưởng anh l ci nhắm mắt v vọng của chị. Ci ng xuống an by, lấp đậy vĩnh viễn. Giữa anh v chị, một mn kịch đ được dựng ln. Mọi lời ni cử chỉ của họ r dịu dng, r lạ xa, ngượng ngập. Chị vẫn bất chợt thả mắt vo mảnh khng gian nhỏ nhoi ngoi vung cửa v anh thường nhn ngắm bng quơ từng khoảng trắng trống lạnh của những bức tường. Mỗi người quay về mỗi gc với con mắt ơ hờ v cảm, để cố ngăn giọt lệ hay nn một tiếng thở di. Lm sao những nụ cười c thể đổi thay một số mệnh. ch, nghị lực, tinh thần phải chăng chỉ l lớp sơn phờ phĩnh t ln lớp vỏ ngai của một phiến gỗ đ mọt ruỗng từ trong.

 

Những giọt nước tun thnh ging, uốn o tri bừa trn mặt knh xe. Tin tức kh tượng vo buổi trưa loan bo ngy mai mưa sẽ ngưng. Chị tin như thế, ma xun đang đến gần. Thấp thong bn đường, trn cc ngọn đồi xa, hoa cc dại đ nở. V số những cnh trắng chen chc như một mn sương muối trải mềm trn cỏ l. V trn cc cnh kh nụ non đ len ln nh ra từng cnh biếc. Chị sẽ mở hết những cnh cửa trong nh để đn nắng. Sẽ đưa anh đi dạo mỗi buổi sng nơi cnh rừng gần nh, ht thở bầu khng kh trong lnh. Anh cn tuổi trẻ v sinh lực. Anh phải thot, chị cũng phải thot. Những bng tối u m, những vết hoen ố nhớp nhơ, bao tiếng động giục gi, thi thc từ một ci no đ sẽ khng cn l nỗi m ảnh săn đuổi, rnh rập chị. Chị sẽ khng cn nghe, thấy, mỗi ngy.

Chị vặn cần số cho chiếc quạt nước quạt mạnh hơn. Mặt kiếng xe sạch bng dưới cnh quạt cần mẫn, bi bi xo xo. Lng chị thoắt vui khi đi qua một ngọn đồi, nhn thấy cht nắng bất chợt bng ln trong mưa.

Cảm gic bnh yn thanh thản chỉ ko di cho đến khi chị bước ln bực thềm, rũ hết những giọt mưa đọng trn chiếc d ướt đẫm, dựng n vo một gc cửa, rồi lau vội những giọt nước bm trn mu bn tay. Chị đưa tay ln cnh mũi một cch my mc. Vẫn l ci mi hăng hăng của những giọt thuốc tẩy d chị đ thoa nhiều lớp kem nui da tay trước khi rời khỏi nh. Chị thở hắt ra, tống hết những lượng khng kh, cả ci mi nồng gắt đang bủa vy quanh chị, lm t nng khứu gic. V chị bung thỏng cnh tay như một hng phục khi đ lch hẳn người vo dy hnh lang sng ngời, lạnh lng im vắng.

Mưa ở pha ngoi, nhưng cn những giọt trong suốt khc vẫn long lanh trước mắt chị. N thi lăn tăn rn rụa tấp đầu ny, tạt hướng kia. N lừ đừ chậm chạp một cch nghim tc với vận tốc mười bốn giọt một pht. Cisplatine, Navelbine, Taxotre. Từng giọt ho chất , từng giọt đang tri vo thn thể anh. Chị biết lm g by giờ? Chị phải đng tiếp vở kịch. ch, nghị lực, tinh thần. Cần phải c ba thứ vũ kh để phấn đấu. Kịch bản đ được giao nhiều ngy m chị chưa thể no thuần thục vai tr.

Chị hất mi tc ươn ướt hơi mưa, ngẩng mặt ln cao như thch đố v tiến đến, nhẹ nhng ngồi xuống bn anh. Chị m anh, vng tay vừa dịu dng yu thương, vừa căm hận đau đớn. Lm sao chị lại khng hận v khng đau lng khi phải m ấp nng niu trong tay một kẻ th. Đi tay sẵn sng vng ln chống cự với bất cứ một thứ g chị th ght, gh tởm, nhưng với n th chị bất lực. N, ci vết loang đang nằm trong l phổi của anh.

 

Đặng Mai Lan