Người st lại của rừng cười

Người st lại của rừng cười

V Thị Hảo

 

Một kho qun nhu v bốn c gi nu mnh dưới tn cy rừng Trường Sơn. Bốn c gi trẻ măng nhưng mi tc chỉ cn l một dm xơ xc. Dng nước khe mu xanh đen thớ lợ đ dần d vặt trụi tc họ. Hm đn Thảo, c gi thứ năm về, bốn người cũ mừng rỡ khi nhn thấy mi tc ng mượt di chấm gt của c. Họ cưng Thảo như vng, nhất tr rằng khng thể để rừng cướp mất mi tc ấy của họ. Nhưng rừng mạnh hơn.

Hai thng sau, bất chấp đủ loại l thơm m đồng đội đ mang về cho gội, tc Thảo chỉ cn l một tm sợi mỏng mảnh xơ xc.

Cả bốn c gi m nhau khc cay đắng cn Thảo th cười :  Cc chị khc lm g. Đằng no th em cũng đ c người yu. Người yu em chung thủy lắm nh. Em thế ny chứ gi như c bị trọc đầu th anh ấy vẫn yu cơ m .

V thế l cc c gi nn khc, trn xoe mắt nghe Thảo kể về mối tnh của c với chng sinh vin Văn khoa H Nội. Người con trai ấy được khc xạ qua bao lớp bụi v khi, cuối cng đến lớp sương m lung linh huyền ảo của k ức Thảo, hiện ln như một chng hong tử ho hiệp thủy chung.

Cả bốn c gi đều đem lng si m chng trai ấy, nhưng khng phải cho họ, m cho Thảo. Ci sự si m hộ người khc ấy khng hy vọng cắt nghĩa nổi trong thời bnh, dưới những nh đn mầu huy hong, m chỉ những ai đ từng qua chiến tranh, trải nỗi c đơn đặc qunh, qua cảm gic đang cựa quậy giữa chốn gip gianh, giữa địa ngục v trần gian mới hiểu nổi.

Họ ở đy đ qua ba ma mưa rầu rĩ v đang ở giữa ma kh thứ tư bỏng rt. Kho qun nhu im lm np trong vng tay ma qui của rừng su. Thỉnh thoảng mới c một đon qun tạt qua lĩnh qun trang qun dụng rồi vội vng đi. Họ đến mang theo những cu bng đa suồng s, dăm ba ci cấu vo của những người đn ng sống xa thế giới đn b lu ngy c xu hướng trở thnh hoang d. Thảng hoặc cũng c những người lặng lẽ chim ngưỡng họ như những nữ hong, chăng vo lng những c gi b nhỏ cht hy vọng mơ mng vương vấn như tơ nhện rồi thoắt biến, cho cc c gi cng thấm tha nỗi c đơn.

Mặt trận đ li về gần kho. Năm c gi sống trong lo u m rừng th cứ lầm l trải đầy thảm l rụng. nh đỏ của thảm l hắt ln cả bầu trời nh ỏi, khiến cho đm của họ cũng mang mầu đỏ.

Một buổi trưa c ba người lnh đến lĩnh qun trang. Cch kho một qung, họ bỗng chn chn v vẳng tiếng cười man dại. Nghe ngng một chốc, ba người lnh lại bước tiếp, thong nhớ lại cu chuyện hoang đường về bữa tiệc của cc mụ ph thủy trong rừng. Gần đến chi canh kho, bỗng  soạt , rồi  huỵch  - hnh như c con vượn trắng vừa nhẩy từ chi canh xuống v lẩn vo đm l. Ba người tản ra, một người chui vo bụi đuổi theo con vượn. Anh ta đang ngơ ngc nhn ngược nhn xui th  phốc , một đi tay từ đu đ gh chặt lấy cổ v sau gy anh vang ln tiếng cười man dại lc ny. Vừa cố sức gỡ ra, vừa ngoi lại, anh kinh hong thấy con vượn lc ny đang m chặt lấy anh. Nhưng anh cn bng hong gấp đi khi nhận ra rằng  con vượn trắng  ấy lại l một người con gi hon ton trần truồng tc xa, vẻ mặt bơ phờ v đang ngửa cổ ra sau cười khanh khch.

Anh ta lu cả lưỡi, gọi khng ra tiếng : Hin ơi ! Hin . Một người lnh cao cao, trng gi dặn hơn, chạy vội đến. Thấy anh bạn mnh đang đứng như trời trồng trong tay một người con gi la lồ th vừa sợ vừa buồn cười. Anh đ từng nghe ni đến chứng bệnh m cc c gi thường mắc phải trong những trường hợp tương tự. Anh bước tới, ra hiệu cho anh bạn đừng cố sức gỡ tay c gi ra lm g, m cứ dịu dng vỗ về an ủi, một chốc, c ta sẽ dịu lại. Rồi anh nhảy ba bậc một ln chi canh kho.

Trn sn chi khấp khểnh, ba c gi đang vừa cười vừa khc, tay dứt tc v x quần x o. Cn một c khc trẻ hơn đang chạy tới chạy lui m đầu đầy vẻ tuyệt vọng. C chưa bị ly, nhưng với cung cch ny, chẳng bao lu, c ta cũng sẽ khng thot khỏi.

Đ dạn dy với cảnh chết chc, m giờ đy, khi đứng trước thn thể la lồ căng đầy sức sống của những người con gi, Hin run bắn. Người đn ng đ ngủ qun trong anh vng vằng giẫy đạp. Trong pht chốc, Hin muốn bung tri, muốn qun hết. Phải một lc sau, Hin mới trấn tĩnh được. Anh nhớ lại cch chữa bệnh ny. Trước đy, hồi cn l một cậu b, anh đ nghe kể lo pho bn tai. Hin kha chốt an ton, cầm ngang khẩu sng, đột ngột lao tới đạp mạnh vo cửa chi, gn cổ qut lớn :

- Mấy con Việt cộng kia ! Kho đu ? Chỉ mau, khng tao bắn vỡ sọ !

Như c php lạ, cc c gi đang cười sằng sặc bỗng im bặt, bng hong rồi sực tỉnh, vơ ngay lấy sng, nhảy vội xuống đất chĩa vo Hin định bp c. May sao, người bạn đứng trong lm cy vội la ln :  Đừng bắn ! Qun mnh đ ! . Khi ấy, cc c gi mới nhn r ngi sao trn mũ v bộ qun phục anh đang mặc. Họ từ từ bỏ sng xuống, bất chợt nhn nhau rồi ci xuống, thấy mnh khng một mảnh vải che thn trước mặt ba người đn ng xa lạ. Cc c kinh hong chạy biến vo rừng, chi vo gốc cy khc khng ra tiếng. Cả Thảo, c gi duy nhất khng mắc bệnh cười, cũng chạy trốn. C thấy thương cc chị đến quặn ruột. C buồn tủi, tiếc cho lng trinh bạch con gi. Đến tối, năm chị em mới dm du nhau về, nghe ngng động tĩnh mi mới lần ln chi.

Ba người lnh đ ra đi. Họ ci lại mảnh giấy x vội vng từ một cuốn sổ nhỏ :

 Knh cho cc đồng ch ! Chng ti sẽ lấy qun trang ở kho khc v gọi bc sĩ đến. Cc đồng đội thn yu ! Chiến tranh m. Mong tha lỗi ! Vĩnh biệt. 

Vi ngy sau, c y t đến, cho cc c gi uống thứ thuốc g đ mu trăng trắng. Khng thuốc th cũng đ khỏi. Nhưng cc c gi trầm lặng hẳn v gi thm hai mươi tuổi.

Cnh rừng ny được mang tn  Rửng Cười  từ đ. Từ đy, người ta khng gọi tn kho ấy theo k hiệu quy định nữa, m bảo :  Hm nay, ti về kho rừng cười lấy qun trang. 

Vi thng sau, kho Rừng Cười nhận được lệnh chuyển. Tiếng sng của những trận đnh nghe đ gần lắm. Chưa kịp đi th địch đ đưa cả một đại đội đến đnh chiếm chi v năm cố gi nhỏ. Lc đ, Thảo đang bị sốt m man, những trận sốt rt nhập mn cho người ở rừng. Bốn chị kia đ du Thảo đi giấu ở một hốc cy kn đo rồi về cầm sng. Chuyện thần thoại của chiến trường khng xảy ra ở đy. Bốn c gi khng chống chọi nổi đ dnh vin đạn cuối cng cho mnh để trnh nhục. Tn tuổi họ, lẽ ra phải được in bằng chữ đậm trn trang nhất của cc bo như những anh hng. Nhưng cũng chẳng c g lạ. Họ nằm lặng lẽ dưới nấm mồ chung do bn tay yếu ớt của Thảo cố sức đắp sau cơn sốt. Khi c từ hốc cy tỉnh lại th địch đ rt.

Đầu Thảo như muốn nổ tung. C khc khng nổi. Nhớ lại đm trước trận đnh, cả năm chị em cng như linh cảm thấy một điều g khc thường. Đm oi ả, t đọng. Mấy chị em ni chuyện bng quơ rồi một chị đi Thảo kể về người yu. V như mọi lần, Thảo vừa kể bằng chuyện thực vừa bằng hoang tưởng, vẽ ln chng  hong tử . Ba chị kia mắt sng ngời, lắng nghe như nuốt lấy từng lời. Nhưng Thắm, chị tổ trưởng, trước lc chui vo mn đ đến vuốt tc Thảo v bảo :  Thảo ơi ! Liệu em c qu yu người ta khng đấy, khng hiểu sao, chị bỗng thấy sợ cho em. Em l người duy nhất trong chng ta đang c hạnh phc. Mai ny, c trở về, d thế no, em cũng khng được để đn ng người ta phải thương hại mnh nghe ! 

Lc đ Thảo đ thong cht hờn giận chị. Thế m giờ đy, Thắm v ba đồng đội của c đ chết trong những tư thế rất khc nhau. Một lưỡi l cay c đ đm nt một bn ngực của Thắm. Trước đy mỗi lc tắm chung dưới khe, Thảo thường ngắm trộm ngực chị Thắm v thầm nghĩ :  Ngực thần Vệ nữ cũng c lẽ chỉ đẹp đến thế l cng v ước ao phải chi mnh cũng c bộ ngực như thế.  Gờ đy, Thảo chỉ cn mỗi cch l vần cc đồng đội của mnh xuống huyệt, rải ln bốn thi thể con gi một thảm l thật dầy rồi lấp đất. C trồng ln mộ bốn cy bằng lăng nhỏ, rồi dốc nốt chỗ nước trong bi đng xuống tưới cho cy. Mặt đất kh khan ku  xo  một tiếng, bốc hơi ngn ngụt quẩn vo chn Thảo.

Sau ny, khi đang nằm điều dưỡng ở qun y viện, Thảo được biết l Hin, người đ cứu họ trong cơn đin loạn cũng đ chết trong một trận đnh. Nghe rằng, cấp trn đ nu gương hy sinh anh dũng của anh, đang lm giấy định gởi ra Bắc truy tặng danh hiệu anh hng th chnh trị vin đọc được những ging ny trong cuốn nhật k nhầu nt nht dưới ti c ba l.

 Sẽ khng bao giờ mnh qun được những g đ nhn thấy ở Rừng Cười. C lẽ cảnh chết chc cn dễ chịu hơn ! i ! Thế l sau chn năm ở chiến trường, nay ti đ nhn thấy ở Rừng Cười ci cười mo m man dại của chiến tranh.

Việc chiến tranh li những người phụ nữ vo chiến cuộc thật khủng khiếp. Ti sẵn sng chết hai lần cho họ khỏi lm vo cảnh ấy.

Ti rng mnh khi nghĩ rằng, người yu ti, em gi ti, cũng đang cười sằng sặc như thế, giữa một khu rừng mnh mng no đ. 

V những ging ny, người ta kết luận rằng Hin c tư tưởng dao động, sặc mi tiểu tư sản (anh vốn l sinh vin). Hnh động anh hng của anh chỉ l ngẫu nhin, bột pht. Chnh trị vin ni :  Anh ta khng bị kiểm thảo l may rồi ! 

Đ l chuyện cũ.

Hai năm sau, Thảo - người st lại của rừng Cười - đang học năm thứ nhất, khoa văn.

Thảo vẫn giữ được những đường nt bẩm sinh. Nhưng đi mắt c như mắt của người đang đi trong một giấc mộng di. Ln da xanh ti v những cơn sốt rừng. Khun mặt chỉ sinh động ln mỗi khi c cười, m những nụ cười thường hiếm hoi. C thường xo đi vai gầy, np mnh trong gc giường tầng để viết nhật k. Trong những cuộc đối thoại, c thường lơ đễnh.

Thảo thường qua đm với hai loại giấc mơ : một loại giấc mơ thời thơ b, c thấy may mắn nhất l nhặt được cặp ba l, kh nữa l nhặt được trứng vịt đẻ rơi. Cn trong giấc mơ tuổi thanh xun, c chỉ thấy tc rụng như trt, rụng đầy khun ngực đ bị đm nt của chị Thắm, v từ trong đm tc rối ấy lẩy ra hai giọt nước mắt trong veo v rắn cng như thủy tinh, đập mi khng vỡ. Đến đy, c ht ln v tỉnh dậy, nắm chặt lấy hai thnh giường lạnh buốt.

Trong đm Thảo nhn suốt lượt mười một c gi đang nằm ngủ. Họ cũng đang trong mơ, nhưng mi cười thanh thản, mặt ửng hồng. Trng họ đng yu lm sao. Giấc mơ của họ khc xa với giấc mơ của đồng đội c hồi cn sống. Thảo thở di, biết rằng mnh thật l quỷnh, thật kh nhập cuộc.

Người yu - chng hong tử của Thảo, của năm c gi Rừng Cười - giờ cũng đang học năm cuối, cng trường. Họ cũng hẹn h, đưa nhau đi chơi mỗi tối thứ bẩy, trn con đường trồng phi lao ngập đầy nh trăng. Thnh đ giữ lời thề thốt yu đương ngy trước. Anh săn sc Thảo chu đo, n cần. Nhưng họ t c chuyện để ni với nhau. Họ thường im lặng đếm bước, nghe r cả tiếng của những con chim ăn đm về tổ muộn hốt hoảng vẫy đi cnh nhỏ. Thứ bẩy no Thnh cũng chờ Thảo ở hnh lang để đưa Thảo đi chơi v về đng chn giờ.

Nhưng mỗi lần gặp nhau, cả hai đều ngượng ngập, như cảm thấy c lỗi, như khng cn chuyện g để ni. Mỗi thứ bẩy, Thảo vừa mong lại sợ. C khng cn thấy lại nh mắt long lanh vụt sng mỗi lần Thnh gặp c như ngy xưa.

Thảo thường nhăn mặt mỗi khi nhớ đến lần gặp lại đầu tin sau mấy năm xa cch. Khi Thảo xuống tu, vai đeo ba l, Thnh ra đn, anh ngỡ ngng đến khng thốt nổi một lời khi vừa nhn thấy c. Đi mắt anh lướt qua thn hnh gầy g trong bộ qun phục lạc lng, qua ln mi nhợt nhạt, mi tc xơ xc của c rồi mới ku ln :   ! Em . Lc đ, Thảo cảm thấy như vừa c cơn sng lạnh buốt trn qua ngực. Thoắt chốc, mắt c đong đầy nước hờn tủi. Thnh giật mnh chợt tỉnh. Để chuộc lỗi, anh tỏ ra vồn v hơi qu đng. Điều đ cng lm Thảo chạnh buồn. C nhn xu vo đy mắt Thnh :

 Anh khng nghĩ rằng em sẽ như thế, phải khng ? 

 Anh khng quan tm đến hnh thức. Chỉ cần em trở về. 

 Khng đng. Em biết mnh. Hm nay, anh thật lng mừng v em đ trở về, nhưng ngy mai, anh sẽ thấy rằng yu một người như em l hy sinh qu lớn. 

 Đừng ni thế em. Anh đ chờ em rng r mấy năm ! 

 Đng thế, nhưng giờ đy em giải thot cho anh khỏi lng chung thủy của anh. 

 Đừng c khẩu thế c b ! Chưa chi chng ta đ ci nhau rồi. Lời đầu tin em ni với anh sau những năm chờ đợi l như thế sao ? 

Thnh cười độ lượng v nắm tay Thảo. Lng c dịu hẳn.  C lẽ mnh trở nn cứng nhắc v hiếu chiến sau mấy năm ở chiến trường !... 

Thời gian thấm thoắt đ nửa năm với những tối thứ bẩy đến đều đặn như my.

Một hm,Thảo c việc phải tm đến tận lớp Thnh để gặp anh, tranh thủ mấy pht nghỉ giữa giờ. Đang đứng ni chuyện với Thảo ngoi hnh lang, Thnh bất gic ngừng bặt, mặt ti đi rồi đỏ ửng. Thảo ngạc nhin quay lại, nhn thấy từ pha sau lưng mnh một c gi c đi mi mng mọng như nũng nịu, với ln da trắng hồng, tươi mt, trẻ trung đang đi đến. C nhn Thnh qua vai Thảo bằng nh mắt say m ngưỡng mộ hồn nhin như trẻ thơ. C gi ấy học cng lớp Thnh. C đi vo lớp rồi, Thnh mới sực nhớ ra, nối lại cu chuyện cũ. Nhưng bn tay rất đẹp đặt trn lan can của anh thong run rẩy. Bực mnh v sự yếu đuối của mnh, anh nắm tay đấm nhẹ vo thnh lan can. Đi mắt anh ngước nhn trộm Thảo, vẻ c lỗi.

Thảo chợt hiểu. C nhanh chng kết thc cu chuyện, ra về. Thảo tủi thn v thấy thương Thnh. R rng l hai người kia thầm yu nhau. Họ đẹp đi qu v lại ở gần nhau, lm sao khng yu được ! Thảo l vật cản. Thnh gắn b với c chỉ bằng nghĩa chứ khng c tnh.  Vậy m nhiều lần mnh bảo anh ấy đi yu người khc, anh ấy khng chịu. Anh ấy khng nỡ. Rồi đy, lấy nhau, cuộc sống sẽ hết sức tẻ nhạt  Thảo chợt nhớ lại lời dặn tưởng như vu vơ của Thắm đm trước khi chị bị giết.

Sau nghỉ học kỳ, Thảo từ qu ln, bảo Thnh c xin ni chuyện nghim tc với anh, rằng hai người khng hợp nhau, rằng c đ c người yu khc, mong anh đừng nghĩ tới c nữa. Thnh nghe những lời Thảo ni với vẻ thờ ơ : anh biết c ni dối. Nhưng sau vi thng, thấy cứ mỗi chiều thứ bẩy, Thảo lại ln văn phng khoa nhận về một phong thư dầy cộm với dng chữ nắn nt đề ngoi :  Thương yu gửi em Mạc Thị Thảo .

Thnh dần tin l thật. Anh thầm trch con người phụ bạc, nhưng đồng thời thấy nhẹ nhm như vừa cất được gnh nặng.

Một thng sau anh chnh thức ngỏ lời với c gi cng lớp v sau hai thng, họ cưới vo dịp nghỉ h để sắp sửa ra trường.

Đm tn hn của Thnh, Thảo chong ngọn đn dầu trn giường nhỏ, khng dm bật điện, sợ lm mấy c gi cng phng kh ngủ. Từ khi Thảo nhận được những l thư vo thứ bẩy, cc c gi đ lần lần xa lnh c. Họ coi Thảo như một ổ dịch.

Thảo tẩn mẩn giở những l thư ra đếm. C mười su l tất cả. Cả mười su l đều chưa hề bc Bốn thng đ tri qua. Đ bốn thng, c bị cả khoa ch trch d bỉu về tội phụ tnh. M phụ ai chứ ! Nỡ phụ bạc một chng trai đẹp v chung thủy đến thế !... Thảo tần ngần bc l thư đầu tin.

Thảo nghĩ đến Thnh. Chắc giờ đy, lng thanh thản v ngập trn hạnh phc, anh đang m đắm trong vng tay người vợ mới cưới. Ngy ở Rừng Cuời, c đ khao kht đến chy lng ngy ấy ! Ci ngy ấy l một trong những đốm lửa sng nhất giục gi c cố nhoi ra khỏi cuộc sống hoang d chốn rừng su.

Ci ngy ấy !... Thảo thấy ngọn đn dầu nhe dần, v đung đưa trước mắt c một quả c chua chn đỏ lịm hnh tri tim chập chờn, chập chờn. C đưa tay bắt. Hnh như nước c chua vỡ ra, chạy dọc theo cnh tay, vo tận ngực. Thứ nước đỏ nhờn nhợt như mu long. Khng hiểu sao, c thấy buồn buồn ở nch như bị ai c, v c bật ln tiếng cười. Trong một trạng thi gần như v thức, Thảo vung tay, mười su phong thư dy cộm vung vi khắp giường.

Đang ngủ, c gi nằm cạnh Thảo bỗng mơ thấy ma cười khanh khch. C chong tỉnh, tự giật giật tc, vẫn nghe tiếng cười v nhn thấy bng đn dầu chập chờn trn tường. C sợ hi chồm dậy, thấy Thảo đang vừa cười vừa khc. Cả mười một c gi trong phng tỉnh dậy. Họ cho rằng Thảo đ bị đin.  Esteris  đ m, một c ra vẻ thnh thạo giải thch. Họ xm lại đưa Thảo xuống trạm x cấp cứu. Thảo khng đi :  Ti khng đin . Cc c gi cng sợ. Người giữ chn, kẻ giữ tay, lại c cc bạn trai gip sức, họ cng Thảo xuống trạm x. Ở đ, người ta bắt p Thảo uống những vin gac-đ-nan mu trắng. Cả k tc x huyn no cả ln, đến lc Thảo thiu thiu ngủ mới thi.

Mười một c gi trở về phng. Họ định thu dọn vi thứ lặt vặt mang ln trạm x cho Thảo, th thấy những b thư nằm vung vi trn giường. Họ tm được một phong thư đ bc th chỉ thấy vẻn vẹn mấy dng :

 Từ nay, ti sẽ viết cho ti, vo mỗi tối thứ năm, để sng mai, đạp xe ra bưu điện Ng tư Sở bỏ thư v rồi chnh ti lại nhận được n vo mỗi chiều thứ bẩy.

V duyn qu ! Nhưng khng thế, Thnh sẽ khng yn tm rời bỏ ti. Thắm ơi ! Em l người st lại của rừng cười, nhưng hạnh phc chẳng cn st lại nơi em !

Thắm v cc đồng đội của em ! Cứ yn nghỉ ở Rừng Cười ! Em khng lm cho vong hồn con gi của cc chị phải tủi hổ. Em cũng sẽ khiến cho Thnh mi mi vẫn l chng hong tử ho hiệp của chng ta. 

Cc c gi khoa Văn vốn nhạy cảm, lờ mờ đon ra sự việc. Họ khc khi nhớ lại những thng qua, họ đ xa lnh v d bỉu chị Thảo đến khi no. Trời vừa chợt sng, họ đ chạy ln căn gc xp.

- Phng hạnh phc của Thnh ở tầng trn, bo cho Thnh biết.

Nghe tiếng gọi cửa, Thnh hơi bực mnh, cu nhu ra mở. Cc c gi khng ni g, dắt tay anh đến bn chiếc giường ngổn ngang mười su phong thư. Thnh đọc l thư đầu tin, rồi lập cập bc tất cả. Hai phần ba số thư chỉ ton l giấy trắng. Thnh chong vng như người bước hụt.

Thnh tức tốc chạy xuống trạm x, nhưng Thảo đ đi rồi. Cửa phng bệnh khp hờ. Chiếc giường trải ga trắng in vệt lm thn hnh b nhỏ của Thảo nằm đm qua, khi c bị p uống những vin thuốc an thần mu trắng, khi mọi người yn ch rằng c đ ho đin, v nhn c bằng nh mắt chế giễu, lc đ anh đang tận hưởng th vui của đm tn hn với một c gi khc.

Thnh bước ra hnh lang, bước xuống đường. Gi bấc từng cơn thổi lạnh. L bng sng vng vung đầy trời tơi tả như đn bướm bị bo. Anh vừa đi vừa nhn thấy chao qua chao lại trước mặt mnh người con gi đ bị tước đi sạch trơn, đm đm ngồi v v viết thư tự gởi mnh trước ngọn đn dầu đỏ quạch. Anh chợt nghĩ đến huyền thoại về loi yến huyết ngoi biển khơi đ nhả từng hạt mu để dệt nn chiếc tổ mu hồng qu gi. Rồi, khi sức tn lực kiệt, chim yến b nhỏ bay vt ln khng trung, lao mnh vo vch đ nhọn hoắt cho ngực vỡ nt.

Đi chn lang thang dẫn Thnh về bến tầu quen thuộc. Ở đy, đ nhiều lần, bằng những đồng học bổng t ỏi, anh mua tặng Thảo những quả mận tm đỏ đầy nước chua v cht. Thế m Thảo đ ăn n một cch nhiệt thnh, cố khng nhăn mặt, để cho anh yn lng đến thế. Thnh hỏi b bn mận đang ngủ gật, t cả ci mũi vo lng bn tay để ngủ :

- B ơi ! B c thấy c gi hay mặc bộ quần o bộ đội đ cũ đi qua đy khng ?

Bc hng mận chợt tỉnh. B vo vo mũi cho qua cơn buồn ngủ :

- Khng, ờ m c. Ci c m ngy xưa hay qua đy ăn mận cng anh chứ g ? C ấy xui tu rồi !

Thnh cũng xui tu. Thnh đi tm Thảo tận qu, tm khắp nơi m khng thấy. Anh về sống với người vợ mới cuới, rồi nhận cng tc ở ngay H Nội. Cuộc sống tri đều đều. Nhưng trong c anh vẫn chớp chới đi cnh b nhỏ của loi yến huyết.

Năm năm sau, hội trường Tổng Hợp. Những cựu sinh vin từ cc miền về đy. Họ tm về một thời lng mạn.

Trong bữa tiệc của cc cựu khoa sinh vin khoa Ngữ văn, Thnh chọn một gc ngồi cạnh cửa sổ, mặc d trời đang lạnh.

Biết đu, sẽ c php lạ, v Thảo của anh sẽ bất ngờ xuất hiện. Nếu php lạ đến, c sẽ hiện ra trước mắt anh với hnh dạng ra sao đy ? Với một thn hnh tn tạ bơ phờ, mắt mộng du, tay cầm cnh liễu ? Hay với bộ quần o nu sồng, tay chắp trước ngực :  A di đ Phật !  ? Hay một b chủ sang trọng, tay đầy xuyến v nhẫn ? Hay một phng vin đầy ti năng vừa từ Si Gn bay ra ?

Bữa tiệc ồn o, huyn no. Gi qua lại như tiếng chn chạy. Thnh vẫn đăm đắm ngng ra cổng trường.  Rừng Cười ơi ! Đ no n mu v nước mắt, lẽ no người cướp nốt của ta con chim yến nhỏ nhoi ! .