*

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ

 

Đỗ Quang Nghĩa

 

 

 

Vẫn l những cơn gi ấy,

quay lại

gợi những qu nh.

 

Ta vẫn hnh dung được ao đnh

những chiếc l sen tn

dng sng bn lng - mắc cạn

tiếng loa truyền thanh chiều.

 

Ta vẫn hnh dung như hm qua

cha ta ngồi ăn cho

mắt người đ la

kể chuyện năm no

tượng Phật bị vứt xuống ao.

 

Những cơn gi quay lại

những ma con nhớ cha.

 

*.

 

Trong những ngy đen tối của tri đất

Ha bnh vẫn cn đy,

nhưng chiến tranh vẫn điềm nhin xảy ra đy đ

dng chiến tranh để bi xa chiến tranh.

 

C những kẻ chỉ yn tm khi nghe tiếng sng.

 

Khng đủ l tr, để gip nhau

Khng đủ tnh cảm, để thương nhau.

 

C g xoa dịu được nỗi đau,

của con người gy ra cho con người.

 

Tri đất quay những vng bất tận, như nhau

Con người sao mun đời lạc lối.

 

Tri đất vẫn nm mnh vo những cuộc chiến tranh

Đ tan nt khng chỉ những linh hồn.

 

Nhn dn, c thể lừa hng ngy, lừa suốt đời

C thể đẩy ra lm chỉ điểm, đi kinh tế mới

hoặc tuyn n cả đống.

Nay bỗng dưng c thn phận, c tn tuổi, chết dọc những bức tường, những bờ sng.

Bỗng dưng c ngy chng vẫn thầm lặng m cuốn phăng tất cả.

Nhn dn, c phải vẫn đm quần chng ấy khng?

 

19.02.06 28.09.07

 

 

*.

 

Tri tim hắn đập những nhịp cay đắng,

rất cay đắng.

Chn hắn bước những độ ngập ngừng

Hắn chm trong đy nước buồn, v tri.

 

10.12.07

 

 

*.

 

Cha c thể khng c thật

Nhưng nỗi đau v bờ l c thật.

Con người, hnh như, đ vắt kiệt mnh thờ phụng Cha,

nhưng Cha, hnh như, vẫn chưa hi lng.

 

24.12.07

 

 

*.

 

Tất cả lại bắt đầu từ đầu

từ số khng

từ hạt ct

từ nụ cười v thức của con.

 

Tất cả lại bắt đầu từ đầu

từ tiếng khc cho đời

từ nh sng bnh minh

hy biết sống v biết ơn tất cả

dẫu những gập ghềnh m con sẽ đi.

 

30.12.2007

 

 

*.

 

Những bng tuyết đa trn hoa mận trắng,

rồi tan

đất khch v thng ba.

 

Những nụ cười tinh khiết của con

ngui nhiều vết thương lng cay đắng

thng ba ơi thng ba.

 

Ước được như cy,

biết lọc những g từ đất

để ra hoa.

 

(ngy ĐN sắp trn 3 thng tuổi: 25.0.08)