Lun Hon

 

 

Đi Mắt Xứ Ngọc Đìn

đ đến phin trở về trấn giữ

cửa đng sư đon vi tuần lễ, dưỡng qun

bố tr xong chiều ng mu tm sẫm

phố gọi lng đnh phiền đến đi chn

lững thững về ngang bến buồn xe ngựa

gi bụi nhặng ruồi theo gt ngu ngơ

bng o trắng ai lnh đnh xe đạp

mắt chạm tnh cờ rung động bng quơ

vẫn bước đều chn sao cng ngoi lại

một kẻ ci đầu, một kẻ nghing vai

hai nh mắt nhn như nguồn điện chạm

trời chẳng mưa dng, sấm chớp đường di

sao lại nhớ nhung hng mi lạ qu

ai uốn cong vng từng cọng chỉ đen

những nguồn nước no chứa đầy đi mắt

ta chợt thấy mnh bơi giữa l sen

gần hai giờ sau ta quay trở lại

nhn đm anh em bố tr quanh nh

vườn giu cy xanh, l thơm mi nước

lng dạ sng Tr đang độ nở hoa

đệ tử đ xin hin người mắc vng

cho chỗ ta nằm bớt cht hắt hiu

định mở giy sault thả chn thư gin

thn vng chao nghing lng tựa cnh diều

thấy nh đn soi lọt ra cửa sổ

tiếng gọi khng lời chợt thấy nao nao

g cửa bước vo chn tay khựng lại

cặp mắt đi mi... từng chẳng kịp cho

v những ngy sau chuyện g khng nhớ

ngoi nỗi lng lng ta đ của nhau

phố gọi khng về, bạn ku khng gh

ta khờ dại như thuở mới lần đầu

tay ở trong tay m lng vẫn sợ

bởi vẫn nhớ yu c vợ ngoan hiền

bởi vẫn giấu em điều quan trọng đ

tri tim khng hề nặng nhẹ ưu tin

khi ở bn em lng thương b x

vuốt tc vợ hiền lng lạc về em

nhiều bận ra đường chợt quay hướng khc

đi quẩn đi quanh lạng quạng một mnh

từng gh trường em, từng vo tận lớp

từng đn giữa đường tặng mấy bi thơ

bo chưa kịp đăng em cầm đọc trước

khoe với bạn b cả nỗi ước mơ

chiếc ảnh em cho nghing nghing mi tc

di bng đ vng như một đường hoa

ta giấu ngay sau ảnh b x đẹp

lng vẫn hn hoan như c hai b

tnh chẳng thong dong như dng my trắng

b x ta hay, v em cũng ngộ ra

từng l thư buồn nhạt nha dấu lệ

vợ cũng quay lưng về lại qu nh

ta bỗng hiện nguyn một thằng thua cuộc

ngồi m ng tư, đứng dựa ng ba

thơ thẩn bỗng khng hơn g giấy lộn

đắp mặt khng xong, phủ lng xt xa

định mệnh bất ngờ gip nhau mở lối

tri mn oan khin như vị cứu tinh

em chợt vội vng lm c du mới

vợ đ yn lng nui g thương binh

mấy chục năm qua tnh thnh cổ tch

nhắc lại nao nao nhức nhối như l

tội nghiệp chồng thư ta khng giữ nổi

để vắt tnh cho chữ thm thiết tha

vẫn thấy như in ta đang nằm vng

em nhn trước sau rồi gh vụt qua

một tờ lịch ngy chữ em viết vội

anh nhớ nghe khng... đừng phỉnh người ta

ta phỉnh ai đu, phỉnh ta đấy chứ

cho đến by giờ ta vẫn phỉnh ta

nhớ nước sng Tr quay bờ xe nước

lng đậu hay tri ng tư Ba La ?