Truyện ngắn

Truyện ngắn

m vang

 

Cơn mưa tầm t, chợt đến. Mưa như trt nước, ầm ầm. N nhn qua cửa knh, rng mnh v cơn thịnh nộ bất chợt của đất trời. N thấy ngấm mệt, bụng đ si ong c. N nhn đồng hồ, đ hơn bảy giờ tối rồi.

 

Đy l đứa học sinh cuối cng v cũng l buổi cuối cng n phải dạy thay cho một đồng nghiệp bị ốm đ hai thng nay.

 

Đồ....r ...fa. . .. fa. Phải thả lỏng cổ tay ra... thế... thế... được rồi... cố ln, chơi nốt đoạn ny no.

 

Đứa b ngồi trn xe lăn, cố gắng điều khiển bốn ngn tay của bn tay bị tật. Trn c b nhu lại, mồ hi lấm tấm.

 

Hỡi i! Mnh cn đủ cả mười ngn tay m cn đnh vật với ci nghề ny. N ngao ngn nghĩ.

 

Thi được, n đột ngột kết thc v ngắm nhn c b học tr, muốn ni mấy lời thật dịu dng, an ủi m lời tắc trong cổ họng v mệt mỏi.

***

Cch đy hai thng, n đang tập đn ở k tc x th bỗng c tiếng g cửa dồn dập.

Ai m mất lịch sự thế. Khng nghe thấy người ta đang tập đn ?"

N bực dọc nghĩ, rồi miễn cưỡng ra mở cửa.

Dobry den - Cho một ngy tốt lnh.

Một thn hnh đồ sộ v mi tc nhuộm vng rực của b hiệu trưởng trường nghệ thuật hiện ra ở cửa.

Anka B ta hổn hển, chắc l vừa phải l thn hnh phục phịch leo ba tầng thang gc.

C c thể dạy trong hai thng được khng ?

N mở rộng của mời b ta vo v suy nghĩ: Kỳ thi quốc tể cn xa, vả lại cũng thấy cần tiền qu.

 

Đi dạy ở đu, thưa b?

 

Trường trẻ em tn tật, Starohajska!

 

Ối, thế th xa chết!" N buột miệng.

 

Ti biết, ti biết."

 

Nhưng c cố gip ti đi - b hiệu trưởng năn nỉ. Đang giữa năm học thế ny, ti biết l kh lắm. Xin c hy gip ti.

***

Thế l n đến đy. Một tuần ba buổi chiều, từ 12 giờ 30 đến 19 giờ 30 để dạy Piano cho trẻ tn tật.

 

N đưa mắt t m nhn khun vin đầy cy v hoa l. Ngi trường đẹp

qu, chắc l được nh nước ưu tin ti trợ nhiều, khng xập xệ như những trường m mnh đ từng dạy trước đậy.

 

Sau bữa ăn trưa, lũ trẻ con hồn nhin h ht. Một đứa trẻ ci nơ đỏ trn mi tc gọn gng, ng mượt chợt va vo n.

 

Pardon xin lỗi.

 

Th ra n bị thong manh. Thong manh m tc tai rất gọn gng, diện vy đỏ, giy đỏ, trng vui tươi, rộn r như con chim. N nghĩ v bất gic sờ ln đầu rồi nhn lại bộ quần o của mnh. Ci quần b mặc lin min đ te tua nơi gấu. Tc tai b rối v phải chạy đuổi theo xe but cho kịp giờ. N bước vo toalet, chỉnh sơ qua quần o, đầu tc rồi bước vo phng học.

 

Giờ đầu tin l giờ của cậu b bị liệt chn. Cậu tiếp thu rất nhanh, chơi rất chnh xc. Được khen lin tục nn cậu tỏ ra phấn chấn v bạo dạn hẳn ln. Cậu hỏi n từ đu đến. Rồi hồn nhin kể cho n nghe l ng nội cậu ốm nặng, cậu sống với ng từ nhỏ v mới vo trường ny ở được một năm.

 

Sao m giống mnh thế! N chợt se lng.

 

N vuốt tc cậu b v hẹn tuần sau gặp lại.

 

Nhn ci bng nhỏ lăn xe khuất sau cửa sổ cn cố ngoi lại cười.

nh mắt thằng b trn đầy niềm vui v hy vọng. N chợt nghĩ đến mnh:

Cn đầy đủ chn tay v khoẻ mạnh thế ny tại sao lại hay bi quan thế ?

 

Sang tuần sau, n ăn vội đĩa cơm sống ở nh ăn tập thể, đổi hai chặng xe bus để 12 giờ 30 kịp giờ dạy đầu tin. Cậu b đ cầm quyển sch đn chờ n ở cửa lớp tự lc no.

 

Cậu b đĩnh đạc cho n rồi lăn xe vo lớp rất trang trọng. C gio phụ

trch lớp chợt đi ngang ni với n:

 

Jano, hm nay xin đi ăn cơm sớm để kịp giờ học đn, chắc Jano rất thch chơi Piano đấy!

 

Giờ học bắt đằu. Cậu b chơi lại gam rồi bất chợt ni: C c thể chơi cho em nghe một bản nhạc buồn buồn được khng? Hm kia ng em đ mất rồi!

 

Ồ !!!

 

N chơi cho cậu b nghe bản nhạc Bp b ốm của Tchaikovsky, rồi bản Con cu li của Beethoven. Chơi xong n quay lại định ni vi lời th bỗng thấy gương mặt cậu b đẫm nước mắt. Thấy n quay lại, cậu b o ln nức nở.

 

N cũng thấy sống mũi cay cay.

 

N m lấy cậu b v như thấy lại mnh cch đy mười năm . Trong giy lt, tm hồn yếu đuối của n như dựa hẳn vo nỗi đau của cậu b v bất chợt, n c cảm gic như cảm thấy được an ủi cho tuổi thơ m n đ từng nghĩ l rất bất hạnh.

 

Hai thng dần tri cho đến hm nay, cơn mưa vẫn tiếp tục xối xả, trt

nước ầm ầm. Sấm nổ đinh tai.

 

Thế ny th nh ăn đng cửa rồi. N thấy lả người v đ dạy lin tục bẩy tiếng đồng hồ.

 

Lm thế no để về đy? Mưa to thế ny, chắc đến đm cũng chẳng tạnh, kho phải gọi taxi mẩt. Thế l đi đời mấy trăm korun. Mất toi buổi dạy !". N uể oải đng nắp đn, nghe tiếng cạch vang ln kh khốc, n thm cốc nước ch. N loanh quanh, cố nấn n chờ đến chn giờ tối cho tạnh hẳn cơn mưa. N lơ đng nhn những cnh thng đập vo nhau vun vt, quằn quại trong gi. Mn mưa m mịt giăng giăng, trời đ tối đen.

 

Cn hai năm nữa sẽ tốt nghiệp, một xu chẳng c lm sao mua nổi cy đn?

Tiết kiệm mi m chẳng đủ tiền để lm g cả!"

N buồn b nghĩ.

Sao đời người th ngắn m phải cố gắng nhiều thế khng biết. Liệu khi c hết tất cả mọi thứ rồi th c cn nỗi lo khng nhỉ?

 

Bng b xơ nhẹ lướt qua, cắt ngang dng suy nghĩ lan man của n. T o chng thanh thot trong hnh lang vắng lặng.

 

Chiếc taxi mu vng đưa n về k tc x lc 10 giờ đm.

Người li xe ru ria xồm xom hỏi n c việc g ở trường trẻ em tn tật vo giờ ny. N thật th kể cho ng ta nghe

Lc đến nơi, n loay hoay tm tiền. Người li taxi xuống xe n cần mở

cửa cho n.

 

Thi ! Khng phải đưa tiền đu! Chc c gặp nhiều may mắn ng ta ni, giọng ồm ồm ấm p.

 

Cuối học kỳ, chương trnh học thi qu căng thẳng cộng với việc tập một

chương trnh thi piano quốc tế khiến n gần pht đin. Trường đời tai ngược cũng thừa dịp dạy cho n mấy bi học đch đng. Lắm lc n nghĩ, sao mnh khng chết quch đi cho rồi.

Nhưng, vo những lc thất vọng nhất, trong đầu n lại hiện ln hnh ảnh khun mặt đẫm nước mắt của cậu b học tr bị liệt chn v giọng ni ồm ồm của người li taxi trong mn mưa đm no.

 

Hong Thị Kiều Anh

Bratislava 2003.