KeDoiMo-LTHuong

 

Kẻ đội mồ

1. Em, mười su tuổi.

Tc vng như rơm, lởm chởm như rạ.

o thụng quần treg.

Giy cao một tấc.

Em nhn vo gương chẳng cn nhận ra đứa no. Lạ thật đấy, sơn phết ci vỏ bn ngoi một t m thay đổi được cả con người. Em tot miệng cười, đứa con gi gầy cm đen đủi trong gương đang t m nhn ra bỗng rồi cũng tot miệng cười. R chn, ho ra n l con b lặn ct đổi cơm bn bờ sng Chuối, ho ra n l chu gi b Thnh m lng Vũng Chim.

Em, mười su tuổi, trn giấy tị nạn chỉ c mười lăm.

Chị Thu bảo:

Nếu my lấy chồng th khai ln mười tm tuổi, ra dịch vụ chạy lại giấy tờ, chẳng kh khăn g.

Chị Thu l b chủ hiệu cắt tc thời trang ở khu chợ người Việt. Tấm bảng mu xanh treo trước cửa hiệu kẻ hng chữ rất to, rất chong:

THĂNG LONG ĐỆ NHẤT KO

Chị Thu bảo:

Đặt tn thế cho chng n hi.

Em nghe thế th cười kh. Khng biết chng n l ai. Khch vo cửa hiệu chị Thu đa phần l những người đn ng xuề xo dễ tnh. Họ đnh xe đến chợ cất hng, tranh thủ gh qua hiệu lm vi nht ko cho thong da đầu, chẳng đi hỏi kiểu cọ g, cũng chẳng bắt bẻ than phiền ai. Chị Thu lc no cũng cười cho đon đả, lại c khun mặt rất xinh. Thn hnh chị Thu nhỏ nhắn gọn gng, như một đứa b mười lăm, nhưng bn tay chị rất to khng giấu đi đu được, n cứ như một lời tố co. Bn tay bấu vo ci ko, trng như con cua ni kềnh cng vụng về bm vo đm cu. C lẽ, bởi v thế m chng n hi. C lẽ, bởi v thế m cc b cc chị hi. Nhiều b đỏm dng vo hiệu chị Thu cắt chưa xong mi đầu m đ rơm rớm nước mắt. Cắt xong rồi l họ đi lun, may m họ đi lun, chứ khng th họ quay lại nh nhằng đi bắt thường.

Những khi vắng khch, m thường xuyn vắng khch, chị Thu cứ than vn ca cẩm chuyện đời như ci băng karaoke ruỗng toẹt. Bn tay cua ni lại phe phẩy b giấy bo chy ngn ngụt, khi phong long bay m mịt. Em lẻn ra đứng dựa cửa nhn sang mặt tường đối diện dn đầy giấy quảng co. Giấy nhằng nhịt đủ loại, to nhỏ, dy mỏng, trắng vng, lnh rch lớp ny chồng ln lớp nọ, lớp sau đ ln lớp trước, chẳng r đ nằm đấy từ bao giờ, đ c ai đọc qua hay chưa.

San nhượng cửa hng ăn uống - Nhận trng trẻ - Đội xy dựng Hải Phng - Cần người gip việc cửa hng hoa - Dịch vụ lo cc loại giấy tờ tị nạn - V my bay gi rẻ về VN - Cho thu xe tải - Bn một tủ kem - Lao động nữ, khng giấy tờ, nhận lm mọi việc.

Một tấm giấy in chữ hoa mu đỏ nằm lẫn trong đm quảng co bừa bộn ấy:

BẠN CẦN MỘT NGƯỜI ĐN NG ĐỨC? XIN LIN HỆ SỐ MY 0175. 9328

Em đứng bn bờ tường loang lổ những vệt nước bẩn, dn mắt vo hng chữ trn trịa kia, khng thể dứt mnh ra khỏi nỗi m ảnh. Em, mười su tuổi, khi cng đường sẽ bấm my gọi số 0175. 9328 Chị Thu biết cả, chị vừa phe phẩy đốt phong long vừa quan st em. C khi chị cn dấm dẳng bảo:

Đ khổ thế ny cn nui thm con bo c.

Em biết thn phận mnh nn chỉ ci gằm đầu, giấu đi bn tay chai sần vo ti quần. Chị Thu mắng mi, chửi mi, đi lc hăng qu chị cn doạ nm lun em ra đường. May m chị chưa lm thế. Xin chị đừng lm thế, em rời chị ra th khng biết bm vo đu. Chị với em chẳng c mối rng buộc no cả, chị đưa em về nui m chẳng hề bảo v sao. V sao chị cưu mang em, v sao chị vừa sợ hi vừa tm cch xua đuổi em. Em lại vừa sợ hi vừa mang ơn chị.

Tấm giấy mỏng in hng chữ đỏ lại đeo bm vo suy nghĩ em. Một người đn ng Đức Một người đn ng Đức Một người đn ng Đức Một người đn ng Đức cứ như lội qua sng l đến được bờ bn kia. Em ln ghi số my vo mảnh giấy nhỏ, giấu vo ti quần để phng thn, bỗng dưng rồi lại thấy sợ. Nỗi sợ hi mơ hồ lắm, v em cũng khng r điều g sẽ đến, những ngn tay em dưng cứ run rẩy thế no, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực nằm ở đấy như khối đ lạnh. Những con số nguệch ngoạc b lổm ngổm trn mảnh giấy, b nhột nhạt trong ti quần. Bn tay em chặn ngang miệng ti, cố giam hm, cố đ nn thứ cảm xc kỳ dị đang ngọ ngoạy trong đấy.

Em trợn mắt nhn hng chữ mu đỏ trn tường. Doạ nạt nhau đấy Những ngy thng đi kht ngụp lặn đội ct bn sng. Những giờ pht kinh hong đối diện với ci chết Những thứ gh gớm nhất em đ trải qua cả rồi, giờ đy, em nghĩ mnh đủ liều lĩnh để c thể lm mọi thứ. Kể cả Em, mười su tuổi, đ đi được một đoạn đường di, liệu cuộc đời ny cn thứ g đng sợ hơn nữa hay khng, liệu ngy mai c cn điều g kinh khủng tn khốc hơn nữa hay khng? Một người đn ng Đức? Xin lin hệ số my Chị Thu nhn em lọng cọng giấu tay trong ti quần, chị rng mnh quay mặt đi. Tại sao chị lại sợ hi thế kia.

Một người đn ng Đức. Tại sao mnh lại sợ hi thế kia?

Gi ma đng luồn qua tấm mn nhựa đem theo hơi mưa lạnh ướt. Bc bn bnh dầy, bnh cam, bnh da lợn ngồi bn gc tường xoa hai đi tay lạnh cng vo nhau. Bc thn thiện ni vng sang chỗ em:

Trời mưa lạnh thế. Hm nay lại vắng khch.

Trn ci mẹt bằng nhựa cu đen, mấy tấm bnh ế kh lạnh nằm lạc lng. Bc chẳng đủ sức cạnh tranh với cửa hiệu thực phẩm Chu bn cạnh, chỉ ngồi bờ hnh lang cầu may đn khch mua lẻ lười ra quầy tnh tiền. Bc lại nhn mảnh giấy trn tường rồi nhấp nhy mắt nhn sang em, cười khọt khẹt:

Tao m trẻ lại vi chục tuổi th nhất quyết lấy Ty, vừa được giấy tờ lại vừa được một thằng đn ng sức khoẻ như tru, ăn dễ như lợn

Em ph cười, mon men ra bn gc tường. Bc gi vui tnh thật đấy, chẳng đon được bc bao nhiu tuổi. Nhưng bao nhiu tuổi th gi, bao nhiu tuổi th khng cn sức lấy chồng, bao nhiu tuổi th khng cn cơ hội lấy Ty. Bc lại cười khọt khẹt:

Bảo l lấy nhưng cần g đến giấy hn th cho tốn km rườm r, chỉ cần ti ra một đứa con lai. Trẻ như my th...

i, th ra l thế, em rng mnh, lại giấu đi bn tay lạnh ngắt vo ti quần, mảnh giấy nằm trong ấy mềm ỉu ẩm ướt mồ hi. Bc bn bnh lại nhn em, lại nhấp nhy mắt đồng lo. hay, bc biết cả rồi hay sao. Nhưng em c biết g về bc đu. Em chưa bao giờ hỏi bc sống ở đu, sống cng với ai, sang đy bằng cch no. Chị Thu đ căn dặn kỹ lắm rồi:

My đừng tọc mạch chuyện người ta. C hỏi họ cũng chẳng thể ni thật. Đn b tha phương cầu thực c trăm nghn nỗi khổ nhục khng thể ni ra. Sống để bụng, chết mang theo.

Em nhn con b tc vng trong gương, cả hai đứa cng gượng gạo cười. Nụ cười bỏ đi từ lc no, để lại trn mặt một lằn ngang kh cứng.

Bn ngoi trời rt căm căm, gi ma đng ko đi cuồn cuộn trn mi nh tn, x nh trn cao vặn mnh răng rắc, gi thổi tốc qua những tấm mng cửa bằng nhựa dy, cuốn mi rc thải chạy thng thống dọc hnh lang. Vi người khch mua hng vội v bước, cứ như họ muốn biến nhanh khỏi nơi ny để về lại mi gia đnh ấm p. Bc bn bnh cuộn mnh trong tấm khăn chong đen xơ xc, đi mi tm ti mo xệch đi, bc vừa ho vừa gọi với theo:

Ny, anh trai ơi, mua hộ em t bnh lm qu noGớm, sao trời rt thế. Gi m được rc vo giường ngủ một giấc.

Em sợ rt, sợ cả bng đm. Đm l một thế giới khc, mnh khng cn l mnh nữa, mnh thụ động, bất lực v yếu đuối. Những nỗi m ảnh như lũ dữ o ạt trn về từ trong một vng tăm tối, khi ấy, em c muốn trốn đi cũng khng được. Khng phải l giấc ngủ, m l một cảm gic kỳ quặc như đang tri đi, m thường tri về bn một dng sng.

2. Đấy l Rạ.

N nằm im lm trong hốc đ, bng đm phủ kn thn hnh n, nh trăng b xuống ăn loang lổ khun mặt n. Tiếng than khc u uẩn lẩn trong gi, thấm xuống đ, chảy vo bng đm, khng tan biến đi m cũng khng nắm bắt được. Tiếng than khc của n lần m tm đến em trong đm vắng, lạnh lẽo trm ln thn thể em, quấn qut, nức nở gọi em đi cng.

Đấy l Rạ, n nằm bất động như thế đ rất lu. Từ ma h qua ma thu, từ ma thu qua ma đng. Xun hạ thu đng, vẫn nằm như thế. Em vạch bng đm b đến bn cạnh n, đau đớn lắng nghe tiếng th tho chn dưới nấm cỏ kh mục.

mnh kht lắm bị thương c uống nước được khng

Đấy l Rạ. N nằm dưới đấy, đi kht v c đơn. Em rưng rưng bảo n.

Để mnh ra bờ sng lấy nước cho cậu.

cậu đừng bỏ đi xin đừng bỏ mnh đi mnh biết l cậu muốn bỏ đi nhưng mnh van cậu đấy giữa lc ny đy ci chết đang tm đến n ở cạnh đy thi mnh sợ hi lắm

Khng. Mnh khng đi đu cả. Mnh sẽ ở lại đy chờ cậu khoẻ lại. Cả hai đứa sẽ bơi qua sng.

thật sao cậu nghĩ mnh sẽ sang sng được sao đấy sng lại nổ nữa rồi đấy

Cnh rừng im ắng gh rợn. Sng đ ngừng nổ từ lu. Nhưng những m thanh kinh hong dường như vẫn cn vương vải đu đy. Trn từng chiếc l xanh. Trn từng đm cỏ bị cy xới. Trn từng vin đ vỡ nt. Bất cứ lc no. Bất cứ một pht giy no. Tiếng nổ cht cha rng rợn ấy sẽ lại vang ln. Nỗi sợ hi lại đột ngột trn tới, đậm đặc khốc liệt tưởng như cảm nhận được n trn ln da nổi sần, nắm bắt được n trong lng bn tay tướp mồ hi lạnh. Ci chết chệch qua đời em trong gang tấc, m cũng khng r tại sao. Tại sao n nhằm vo mnh rồi lại chệch đi như một php mu, như một sự gian lận.

Em run rẩy np vo hốc đ, nghe hơi lạnh của đ thấm vo thn thể mnh. Con quạ đen đậu trn bộ xương cy kh quắt, con mắt vng ệt hiện ln trn bộ mặt đen đủi như khun trăng chết chm dưới đy giếng. Tại sao con quạ bm mi theo em, khng r l điềm may hay rủi.

Rạ nằm im, nh trăng vng xuyn qua tn l đen ăn gần hết khun mặt Rạ. Trăng ăn ho hức, khun mặt Rạ đầy lỗ thủng by giờ chỉ cn một hố đen. Đi mắt Rạ chậm chạp mở ra từ ci hố đen ngm, nhn con quạ dại khờ, nhn em van xin.

nước nước nước đang cạn dần

Cậu c đau lắm khng? Mnh phủ thm cỏ cho cậu nh.

Rạ khng ni g nữa, n lại lẩn vo bng tối, giận hờn uẩn ức nhn em, nhn thn thể nguội lạnh của chnh mnh. Em nhổ cỏ bn bờ đ, phủ ln mnh Rạ. Ci bng em vừa chạm vo bng con quạ, n giật mnh cất tiếng ku thảng thốt rồi vỗ cnh bay vo mn sương đục nhừ.

Con quạ bay đi để lại một khoảng trống cho bầu trời đm xanh xẫm, lc đc sao rơi. Em bẻ đm l xanh quanh bờ phủ ln mnh Rạ. Nhựa cy ứa mu đỏ sẫm dưới nh sao. Thn xc Rạ vẫn nằm đấy, lọt thỏm trong ci ổ l chỉ c khun mặt nhợt nhạt v một bn tay bất động th ra ngoi. Em định phủ cả cỏ v l ln bn tay n. Nhưng nghĩ phải phủ kn cả thn hnh Rạ, phải chn vi Rạ vo trong bng tối, lm em kinh hi. Bn tay cứ nằm th ra từ đống cỏ, bất động nhợt nhạt. Chỉ c ci đầu Rạ v bn tay Rạ l cn đấy. Mọi thứ khc đ mất đi đu. Đi mắt Rạ vng ệt như mắt quạ, chập choạng bm lấy em.

đm người đi trước đ sang sng cả rồi sang đến bn đấy l thot sang đến bn đấy l thot sang đến bn đấy l thot

Sang đến bn đấy l thot. Sang bn đấy l miền đất hứa l những cng vin đầy hoa l những thảm cỏ xanh ngt l những đại lộ xe hơi nườm nượp l những cửa hng cửa knh chong ngợp l những dy nh cao chọc trời. Bọn mnh sắp đến đch rồi, bin giới l đy. Chỉ cần qua được con sng l sẽ c những cng vin đầy hoa v những chiếc xe t bng long.

Em nắm lấy bn tay Rạ, bn tay n xanh như sao, mỏng như l, lạnh như đất.

Cậu lm sao thế? Cậu đừng bỏ đi nh. Mnh nắm tay cậu đy. Cậu c nhận ra mnh khng? Chắc bọn họ sắp quay lại tm chng mnh. Cậu cố chờ nh. Bọn họ sẽ quay lại đưa chng mnh sang sng.

bọn bun người sẽ chẳng quay lại đu bọn chng bị mafia bin giới đẩy li lại rồi

Mnh nghe tiếng người gọi ngoi bờ sng, hay l anh Chắt quay lại tm bọn mnh đấy. Cậu nắm tay mnh đi. Đừng sợ.

khng phải tiếng người đấy l tiếng ma quỷ đưa tử t qua gềnh đ

Cậu đừng ni thế, mnh sợ lắm. Vũ v anh Chắt sắp quay lại tm bọn mnh.

chẳng c ai quay lại đu chỉ c bọn đầu tru mặt ngựa đang đến ko mnh đi

Đừng đi, Rạ ơi. Bọn mnh gần đến đch rồi.

Bn tay Rạ vẫn th ra từ đống cỏ, trong suốt lạ thường, những ci mng tay di dần ra. C ai từng bảo rằng, con người ta khi chết rồi mng tay v tc vẫn cứ tiếp tục di ra. Rạ nằm im đấy, mng tay di ra, tc di ra. Sự sống bn dưới đống cỏ theo bn tay thot dần ra bn ngoi. Sự sống đội cả lớp cỏ un ln như sương trắng. Em li lại, li dần lại, nhưng những sợi cỏ di ra trong sương nu chặt chn em. Dưới đm cỏ kia l Rạ, l sự thật, l vết thương vỡ toạt trn lưng. N nằm trong cỏ cứ h miệng ra ku rn đến kh ho.

Em go ln, gọi Rạ, gọi Vũ, gọi anh Chắt, gọi con người. Chỉ c tiếng quạ, tiếng si hoang, tiếng ma quỷ dẫn tử t qua mỏm đ. Đầu Rạ chm dần trong nấm cỏ. Bn tay bỗng ngc ln, hốt hoảng vẫy gọi. Những ci mng tay di ra như những con rắn, b vội v về pha em. Đm cỏ lởm chởm như tc Rạ đỏ qunh quạch. Những sợi tc di ra, tứa mu, trườn đi theo nh trăng. Trườn đến bn em, tr ko than khc.

cậu đừng bỏ mnh đi nh

Em r ln kinh hong, phng chạy ra bờ sng.

bao giờ cậu gặp anh chắt th bo cho anh ấy chỗ đi tm mnh nh

Nước sng lạnh ngắt, đi chn em cứng đờ khng cử động được. Em lại go ln, nước trn vo miệng. Tiếng ku vng vẫy trong cổ họng em m khng thot ra được. Bn tay em ngm trong nước, da trắng nhợt bong ra từng mảng. Những sợi tc đỏ đuổi theo phất phơ. Phất phơ.

*

Chị Thu bảo:

Sao đm no my cũng ngủ mơ, khc la vật v gh thế. Thằng Martin hi qu, n b sang phng tao gọi cửa, khc um ln.

Em m thằng Martin vo lng, p đi mắt sưng v của mnh ln mi tc vng mềm như tơ. Giấc mơ đm qua như cn lẩn quất trong gian phng ny, hơi thở ẩm ướt của đm tri ngoi khung cửa. Đầu em nhức cứ như bị nht cuốc bổ lm đi, cứ như vin đạn trong đm bắn vo đầu d khng lm em chết đi nhưng lm em đau đớn khủng khiếp khi tỉnh dậy. Bước ra khỏi những giấc mơ hi hng lại khng biết mnh đang ở đu. Trong bng đm chỉ cn lại một thứ. Chỉ cn lại một thứ.

Sự kinh hi.

Sự kinh hi.

Sự kinh hi.

Em run rẩy m chặt thằng Martin vo lng, run rẩy p mi mnh ln mi đầu thằng Martin, run rẩy tm cht hơi ấm. Mớ tc mềm phất phơ. Phất phơ.

Em gượng gạo ni với thằng b:

Martin đừng sợ nữa nh. Buổi tối c chơi ct bắt với bạn b đấy.

Thằng Martin ngước đi mắt xm ngắt nhn em, n ho hức bảo:

Ối ay, chu chơi chung ới.

Đi mắt n như thuỷ tinh trong suốt, lại su thẳm như lng giếng đm, nh trăng vng lung linh dưới đy. Em lặng người đi:

Ơ ny, đi mắt Martin lạ qu, nhn vo hun ht sợ lắm.

Chị Thu nhn sững em chứ khng nhn vo mắt con, rồi chị rng mnh quay mặt đi. Hnh như chị cũng sợ đi mắt thằng b. Cứ mỗi khi n đến gần, ngước đi mắt xm ln nhn mẹ, chị lại rng mnh quay mặt đi như chối bỏ, như trốn chạy.

C lần em hỏi bố thằng Martin l ai, mặt chị Thu bỗng ti nhợt như người chết tri. Chị lng đi rồi khẽ khng bảo em đng hết cửa sổ, ko kn mn che, đừng để trăng rọi vo nh. Trăng vừa bẩn vừa hi, đeo bm như ma quỷ.

Bn ngoi cửa sổ, con quạ đen đậu trn ngọn cy sồi cất tiếng ku di b ẩn.

Quạ quạ quạ Qua sng.

3. Thằng Martin ngồi trn ban cng.

Thằng Martin mỗi ngy theo chị Thu ra hiệu cắt tc. Mỗi khi chị Thu c khch, n chơi với em. Mỗi khi em c khch, n đi lang thang qua những dy hng chợ, đi m khng bao giờ nhớ đường về. C hm em tm được n nằm ngủ co ro trong gc hnh lang, nơi đổ rc thải. C hm n đứng ở hng thịt sống, trố mắt ngy độn nhn người ta mổ c. Con c chp đầy mu nằm co giật trn tấm thớt nhầy nhụa. Thằng Martin ngoẹo đầu cười, ngn tay n thập th chạm vo thn hnh con c, ngn xoa mi miết lớp mu đỏ trn ln da nhờn, ngn tay ho hức luồng vo bụng c ngoy tung gan ruột.

Chị bn hng qut ln:

Thằng ranh, my lm g thế?

Thằng Martin t chạy. N chạy ra hng hin, giữa trời rt căm, n đứng ngoẹo đầu nhn người ta nướng chả. Khi bay m mịt, mỡ chy xo xẹt. Cặp mắt thuỷ tinh của n phủ mng sương mỏng, đ xm lại cng xm ngắt. Nước di n ứa ra hai bn mp, chảy di xuống cổ o.

Chị nướng chả mặt my bịt kn, vừa đảo chả trn bếp than vừa lu bu ni sau lớp khăn:

Thằng ny trng hay nhỉ. Mẹ my lm cch no m đẻ ra được thằng con lai. Hay thế. Tao m c được một đứa con như my th khỏi phải ra đy nướng chả.

Chị nm cho thằng Martin miếng chả chy vng. N khng ăn ngay m bp miếng chả giữa hai bn tay, bp mi miết. Miếng chả ngấu đi thnh b, cn lại mỡ thịt trắng nhờn bm trn lng tay. Thằng Martin thả miếng b xuống đất, n th lưỡi liếm hai bn tay.

Chị bn hng qut ln sau lớp khăn bng:

Thằng ranh, my lm g thế?

Em ko thằng Martin về hiệu cắt tc, n chẳng ni g, chỉ cười, chỉ l lưỡi liếm mi mấy ngn tay bẩn.

Chiều cuối năm, chị Thu đng cửa hiệu sớm, chị gọi em đi mua t qu bnh về đn giao thừa. Mi chả nướng, mi dưa hnh, mi gi lụa, mi măng chua, mi bnh chưng từ những gian hng ăn bay ra thổi thng thống suốt dọc hnh lang. V cả mi hương khi cuối năm. Em nghe tiếng người ta rộn r gọi nhau, tiếng hng họ xn xao cho hỏi, bỗng nhớ nh, nhớ b qu. Nỗi nhớ giấu kn trong lng chợt tro ln trong buổi chiều đn giao thừa lm em t dại cả người. Năm nay b đn giao thừa một mnh, m lo thui thủi trong căn chi rch trn mảnh vườn cầm cố. Em đi xa lơ, xa lắc thế ny, biết bao giờ mới quay lại được, m khng quay lại được đu, phải trả cho xong nợ đ, rồi cn phải tm được t vốn lận lưng nữa chứ. Ny, khng được khc đu nh. Khc l b cả người ra thi. Em gạt nước mắt, gh ra hng bc bn bnh mua cho bố mẹ ci bnh chưng, mua cho Rạ cặp bnh dy.

Bc bn bnh hm nay khng ni g, lặng lẽ chậm chạm, cứ như ngy cuối năm l phải gnh trọn mười hai thng đầy ắp nhọc nhằn.

Chị Thu nhn em lọng cọng trả tiền, chị cũng im lặng khng ni g. Th cũng l t tiền lẻ chị cho m em cố dnh dụm đấy thi. Chị Thu mua ở cửa hng thực phẩm Chu nhiều qu bnh lắm, một xấp bnh cuốn, một khc gi lụa, một tấm thịt quay, hai ba đậu phụ rn, bn chả, bnh đc Nh c ba người thi m chị mua thức ăn lm g nhiều thế. Về đến nh, chị bảo:

My xếp qu bnh vo đĩa, đặt ln bn thờ, cắm hoa vo lọ hộ tao.

Giọng chị buồn b qu, ci buồn ấy bị ma đng giữ lại, giam kn trong căn phng nhỏ. Em ngạt thở đến nổi khng cn sức mở miệng. Nỗi buồn trong lng mnh, nỗi buồn trong căn phng đầy ắp quấn qut lấy nhau. Em lẳng lặng đặt bnh tri ra đĩa, đặt hương hoa ln bn thờ. C đơn lặng lẽ như thế ny m thắp hương cho bố mẹ th bố mẹ lại đau buồn hơn thi. Em gắng gượng cười với bố mẹ, cầu xin bố mẹ ph hộ cho b được mạnh khoẻ, xin bố mẹ ph hộ cho em bm được ở đy để kiếm tiền trả nợ, kiếm tiền nui b. Em thắp cho Rạ nn hương, mong n tha lỗi cho em, mong n ph hộ cho em tm được Vũ.

Chị Thu ra ngồi cạnh em, lại rưng rưng nước mắt, giữa lc em muốn vui vẻ để đn năm mới m chị lại tht tht. Thật kh lng m vui.

By giờ l su giờ chiều. Ở qu mnh vừa đng giấc giao thừa.

Rồi chị thắp nhang, lầm rầm cầu xin Trời Phật ph hộ cho chị tm lại đứa em gi.

N bằng tuổi my, mất tch trn đường sang đy, chẳng r tri dạt nơi no. Khng biết giờ ny n đang đn giao thừa ở đu.

Em nhn chị sững sờ, ho ra l thế. Em hỏi chị:

Chị c thử tm chưa?

Khun mặt chị Thu vừa bị quất một nht roi, n co rm lại như quả thị ho.

Trời đất bao la biết đu m tm. Nhất định l n vẫn sống. Nhất định l c người tử tế no đấy cưu mang n. Nhất định

Ny, c một ci g đấy khng thật ở đy, cu chuyện lấp lửng như quả bong bng bọt x phng thế kia. N chờn vờn trước mặt mnh đấy, ng ả trn trịa thế đấy, nhưng chạm nhẹ tay vo l vỡ toang ra.

Chị Thu lng đi, gọi thằng Martin vo thắp hương cho bố. Thắng b ngước đi mắt xm trong suốt nhn ln bn thờ, ho hức hỏi:

Ao ờ ăn?

Chị Thu hỏi lại:

Con đi ?

N lắc đầu, l lưỡi liếm ln cy hương. Lưỡi n nhuộm phẩm đỏ của chn hương, đỏ nhon nht. Chị Thu rng mnh quay mặt đi.

Em hỏi:

Bố thằng Martin chết rồi sao?

Đm giao thừa khng trăng. Gi lạnh rt từng hồi bn ngoi khung cửa sổ. Gi đnh bật chậu hoa kh trn thnh ban cng, tiếng rơi vỡ đột ngột lm chị Thu tht ln thảng thốt. Em nhn ra bn ngoi, chỉ thấy đất đen v mảnh snh vỡ văng tứ tung. Bụi hoa cc trơ xương trơ rễ nằm vật v dưới chn tường. Chị Thu rn rỉ trong gc phng tối:

Đm nay ai gọi cửa my cũng đừng mở ra nh.

Em lắc đầu, mưa gi thế ny, ai m gọi cửa cơ chứ. Tiếng gi go tht lch qua những dy nh cao tầng, tuồn hết vo khoảng sn trống. Mấy tấm cửa knh rung ln kn kẹt như muốn bật ra cho gi trn vo. Thằng Martin khc r ln trong bng tối.

ng ấy lại i o, mẹ ơi.

Chị Thu nạt bừa, giọng run rẩy như tiếng nhnh cy kh g ln cửa knh.

Gi đấy, gi đnh mấy nhnh cy ln cửa knh thi m. Lm g c ai ngoi đấy. Lm g c ai gọi cửa. Đ khuya lắm rồi, hai c chu ngủ đi.

*

Đm ầm o chuyển động, giấc ngủ lao đao trong vật vờ động tĩnh, trong nhập nhoạng sng tối. C rất nhiều người ko đến cng nh trăng vng vọt. Họ cười ni chuyện tr ngay đầu giường, họ đi ngang phng khch, đi vo nh bếp. Họ lấy thức ăn chia nhau, dường như l đi lắm. Em muốn ngồi dậy nhưng bn tay đặt ln ngực đ nặng như xc quạ. Em muốn la ln nhưng tiếng la khng thot ra được, cổ họng trống hoang như ci giếng kh. Một b gi tc trắng ci xuống bn em, những sợi tc lo xo b ngổn ngang trn mặt em. B gi th thầm:

Con b ngoại quốc, my đến đy lm g?

Từ ci miệng mm mm tối tăm trổ ra cười u m, Em nghẹn ngo tht ln, tiếng rn rỉ ứa ra bn mp:

B l ai?

B gi li lại tht ln, tiếng tht nhức nhối như tiếng quạ ku. Những người trong nh giật mnh, chao đảo, chao đảo rồi tan biến mất. Em lồm cồm ngồi dậy, thấy ngực mnh đau nhi dường như nơi ấy c vết quạ mổ. Những người khch lạ đ đi cả rồi, trăng bn ngoi sng vằng vặc. Họ vẫn hay đến đy vo đm trăng sng, đi kht, ồn o v t m. Đm ba mươi sao trăng lại sng thế kia. Cnh đồng hoang sau nh phủ tuyết trắng, lấp lnh dưới nh trăng như biển muối. Trăng lạc lng từ đu tri qua đy. M đy l đu? Em mệt mỏi đổ gục xuống giường. Ai đấy nắm tay em đưa đi qua những dy nh đổ nt, cuối con đường lửa bốc chy ngn ngụt.

Tiếng phi cơ gầm r trn cao, tiếng nổ vang dội, khi bốc ln, mi kht bốc ln, bụi bặm mịt m bốc ln. B Uschi hng xm của chị Thu, vừa gi vừa lẫn, chết c đơn trong căn hộ hm tuần trước. Giờ đy, trong giấc mơ kỳ dị của em, b ấy đang go khc bn đường. Đứa trẻ tc bạc đưa cnh tay chy đen chỉ vo căn nh đổ.

Cả bố v mẹ bị chn trong đấy.

Chiến tranh đ đi qua nơi ny, hoang tn, chết chc.

Những người đn b gầy g rch rưới đo bới trong đống gạch đổ. Họ mang những vết thương kinh dị trn thn thể. B Uschi th thầm bảo, đấy l những vết thương chiến tranh. Em m lấy đầu mnh, cảm thấy đau đớn nhức nhối khng chịu được. B Uschi th thầm bảo, đấy l vết thương ho bnh. Em khng r hai ci ấy khc nhau như thế no, nhưng đầu em đang c một lỗ thủng đen ngm. Tr nhớ rơi ci lỗ ấy, biến đi mất tăm. Những người đn b rn rỉ:

Chng ti cũng đnh mất tr nhớ, bởi thế m khng cn biết mnh l ai, bởi thế m khng siu thot được

Họ dang tay đi về pha em, ku go khc lc. Ci lỗ thủng trn đầu em cứ mở to ra, nuốt dần tr nhớ. Em o ln khc, c qu nhiều thứ bị đnh mất vo đấy khng lấy lại được, c lẽ rồi mnh cũng bị giam cầm trong thế giới tối tăm ny thi. Bởi thế m khng siu thot được. Bởi thế m trở về lại thế giới con người, như một sự gian lận.

Những người đn b trn đến quanh em, những bn tay xương xẩu sờ soạn nu ko em. Họ muốn em đi cng, đi vo thế giới bị đnh mất của họ. Em kinh hi m khng sao la ln được. Từ trong bng tối, giọng một người đn ng qut ln giận dữ:

Để cho con b yn!

Những chiếc bng rng mnh rồi tan biến trong đm bụi m. Người đn ng mặc o chong đen lầm l đứng bn bờ chiến ho. Sng ống, xc người nằm lổm ngổm dưới nh trăng. Em khng thấy được khun mặt của ng ta, chỉ c đi mắt rọi ra hai vệt thuỷ tinh sng lạnh lẽo. Trăng vng lơ lửng pha sau, đẩy chiếc bng cao gầy của ng ta đổ di trn mặt đường.

Em sợ hi li lại. Nỗi sợ hi đậm đặc tưởng như cảm nhận được, sờ m được. Đấy l cảm gic khi cận kề ci chết, đấy l cảm gic đ từng đn đường em nơi cnh rừng bin giới. C lẽ, em đ từng gặp ng ta, ở một nơi no. Bn tay em hoảng hốt nắm lấy bn tay b Uschi, bn tay đứa trẻ ướt lạnh, tri tuột đi như hơi sương. Ci miệng mm mm khng răng của b Uschi h ra như con c mắc cạn cố đớp lấy khng kh, b ấy sợ hi chiếc bng đen, b ấy đang vật v tm cch thot khỏi nh trăng nhưng bn tay b ấy bị giữ lại trong tay em. B Uschi cố vng vẫy cố ko em theo cng. Em kinh hi tht ln, mồ hi ta ra trong đm.

Cả gian phng ngủ lạnh tot như đy nh mồ. Đy l đu? Những hồn ma kia muốn g?

Thằng Martin đ biến đi đằng no. Tấm đệm nơi n nằm vẫn cn trũng ấm. Bn ngoi trời đ ngưng gi. Cnh cửa sổ h mở, từ đấy hơi lạnh trn vo, từ đấy nh trăng trn vo, từ đấy qu khứ thương tật trn vo. Từ đấy những người chủ cũ đến v đi.

Em đứng ln định đng lại cnh cửa sổ, cũng chẳng r tại sao n mở ra trong đm như thế. Chiếc bng trắng đong đưa bn ngoi lm em kinh hoảng, sut nữa th tht ln. Chiếc bng mặc tấm o ngủ phong phanh, n ngồi vật vờ trn bệ ban cng. Khun mặt n trắng tot đờ đẫn kỳ dị trong bng đm. Trăng lặn từ bao giờ như khng hề c trăng. Em khng biết, bằng cch no thằng Martin leo từ cửa sổ phng ngủ ra được ban cng phng khch. Từ tầng lầu ba nhn xuống bn dưới, mặt đất tối đen. Em nhn sững vo bng đm, nhn sững thằng b, nhn đầu n gục dần xuống trong giấc ngủ.

Con quạ mặc o chong đen lầm l đậu trn ngọn sồi gi. nh mắt n như vệt trăng vng lạnh lẽo. Em hốt hoảng nhn n van xin. Nếu by giờ con quạ ku ln th thằng Martin giật mnh rơi xuống đất chết mất thi. Con quạ trố mắt nhn em, ci mỏ xm xịt h ra đe doạ.

Chị Thu thức dậy từ bao giờ, th tho sau lưng em.

i giời ơi, n rơi xuống mất.

Giọng ni của chị lạc lng v cảm, lạ qu, sao chị khng đau đớn, sao chị khng kinh khiếp, sao chị khng lo lắng. Em nắm tay chị ko ra phng khch, chị lẳng lặng đi theo em như ci bng. Em cố mở cnh cửa đi ra ban cng, cố đẩy thật l nhẹ, cố khng gy ra tiếng động no. Bn chn em rn rn bước đi trn nền đ lạnh vương vải đất v mảnh snh. Bn tay em khẽ khng chạm vo vạt o thằng Martin. Khẽ khng đến thế m n vẫn giật mnh ng chi vo người em. Sut nữa th hai c chu ng lăn ra trn nền đất. Em m n trong tay m vẫn khng hết sợ hi. Mặt đất bn dưới phủ kn tng l sồi tối thăm thẳm

Thằng Martin ngủ say đờ đẫn, cả khi em đặt n ln giường khun mặt n cũng vẫn đờ đẫn khoi tr như thế. Dường như n mỉm cười, dường như n tho mn. Chị Thu gục đầu giữa hai lng bn tay. Em khng nhn thấy mặt chị, nhưng em đon l chị khc. Nhưng sao tiếng khc của chị kỳ dị qu, tiếng khc khng đau buồn khng on thương. Tiếng khc cứ ngằn ngặt như tiếng mo hoang ci ct gọi tnh ngoi bi tha ma. Gi đm lạnh buốt la vo phng đuổi bắt tiếng mo hoang, đẩy những tấm mn cửa đong đưa.

Tiếng quạ ku khắc khoải ngoi rặng thng.

*

Những đm hồn ma khng đến, th con người tm đến. Họ đến rất muộn, qua đm với chị Thu rồi lại biến mất, khi ấy chị khng khc m cười ằng ặc. Anh Hng, anh Chu, anh Tm, anh Hảo anh no đấy m sang g cửa phng em, van vỉ xin vo. Em kho chặt cửa phng, m lấy thằng Martin.

Chị Thu biết cả, chuyện người với người ngay trong một nh c g m khng biết. Nhiều lần chị răn đe em:

My liệu hồn đấy. Chng n chỉ bm vo đứa c giấy tờ, loại như my l rc rưởi qua đường thi.

Chị Thu, hai mươi mốt tuổi, khun mặt nhẵn thn chưa một vết nhăn, nhưng nụ cười cứ mo xệu như b đồng nt quanh năm phải đối diện chủ nợ.

Giữa đm cng đinh tị nạn tả tơi giấy rch, sứt mẻ chai lọ, dm d đồng thau, chị tm mi khng ra người tử tế. Những kẻ khng giấy tờ qung xin tm nơi bm vu, đm đm, họ đến với chị rồi họ b từ phng chị sang cửa phng em th tho:

Ny, em, mở cửa cho anh vo với. Em gi ơi, em ngủ rồi hay sao?

4. Nụ cười của Vũ trong những ngy l đm.

Em chưa ngủ nhưng em nhắm mắt lại để chạy trốn. Chạy trốn hiện tại gh tởm ngoi cửa phng hay chạy trốn những giấc mơ kinh hong sẽ ko đến trong bng đm, em khng r, nhưng cả hai thứ đều đng sợ như nhau. Em khng muốn nghĩ đến chng nữa, em lẳng lặng trở về bn dng sng Chuối để tm Vũ.

Tiếng g sớm eo c cất ln trong thn.

Bao giờ cũng bắt đầu bằng tiếng g gy, chẳng r g trống nh cụ Cảnh hay g nh b Thnh. Sau tiếng g eo c, nụ cười của Vũ sẽ sng hiện ra trong nh sng ban mai nhợt nhạt vừa chuồi ln khỏi rặng tre ng. Vũ ngm mnh giữa dng sng, chờ em đội ct ln thuyền. Cả hai đứa chẳng ni năng g, chẳng ai cho hỏi ai, lc ny m ni ra một lời l mọi thứ sẽ tan biến đi. Vũ nghing người đưa đầu đội hộ cho em thng ct, từng dng nước ct chảy di trn khun mặt xanh xao của Vũ. Khi ấy, trong nỗi nhớ ấy, trong giấc mơ ấy, trong lần quay về ấy, nụ cười Vũ ở thật gần bn em, gần gũi lắm, ngỡ như đưa ngn tay ra l chạm phải.

Đằng sau nụ cười của Vũ, những đứa trẻ lng Vũng Chim cm ci cng lưng đo mi, cng lưng đội từng thng ct đưa ln thuyền. Kia l Rạ. Kia l anh Chắt, anh trai của Rạ. Kia l thằng chu nh b Thnh. Kia l chị Giang nh cụ Cảnh Họ đang tri đi xa dần. Bn tay em hốt hoảng tm bn tay Vũ giữa bến sng chm trong sương mờ mịt.

Những ci ngn tay ngm cả ngy trong nước lạnh đ tm ti, từng lớp da trắng bệch bong ra tri vật vờ.

Những chiếc thuyền chở ct đi để lại dng sng bị đo lở li, quặn mnh ngầu đục.

Những giấc mơ tri qua cng nụ cười của Vũ, khng sao nu giữ được.

Em gạt nước mắt nhớ thương, b dậy đi tm Vũ trong những khu chợ người Việt. Nếu Vũ đến được đy th nhất định l Vũ cũng đi tm em ở những nơi tập trung hng qun người Việt mnh. Biết đu Vũ đang lm việc ở một gc nh hng no đấy, chi rửa dọn dẹp hay phụ bếp. Biết đu Vũ đang lẫn vo giữa đm người lam lũ cng lưng tải hng xuống chợ. Biết đu Vũ đang mắc cạn ở nơi no mn mỏi chờ em tm ra Vũ, đưa Vũ trở về cuộc sống.

Em đi tm Vũ, nhưng rất sợ gặp anh Chắt, chẳng r v sao, nhưng em cố khng nghĩ đến nỗi băn khoăn ấy. Nếu anh Chắt cn sống, nhất định anh ấy sẽ bảo cho em biết Vũ ở đu. Nếu anh Chắt cn sống, nhất định em phải ni cho anh ấy biết Rạ ở đu.

Bn cửa nh hng, con g trống nằm ủ rũ trong ci lồng sắt chật hẹp. Hai chn n khuỵ trn sn nh. Ci đầu c mo đỏ ti nằm rụt vo giữa mớ lng cổ bờm sờm, từ trong đm lng ấy con mắt vng lơ lo nhn ra thế giới loi người. Khng biết n được đưa từ nơi no đến đy, nằm c r như thế chờ người ta cắt tiết. Trong nh hng ny, vẫn c những khch quen đặt nh bếp mang g vịt sống đến cắt tiết tại chỗ. Con g chắc cũng biết điều ấy, con mắt vng phủ nước long lanh nhn em tuyệt vọng. nh mắt đấy lm em sững sờ, n như nỗi nhớ thương, như tiếc nuối những ngy m đềm xa xăm. Bn tai em tiếng g eo c vừa cất ln, tiếng g tri đi lng đng trong sương sớm. Kia l Vũ, nụ cười m đềm hiện ra giữa vng sng ban mai. Trong nỗi nhớ nhung ấy, tiếc nuối ấy những hnh ảnh bị dồn nn nơi no trong tm khảm, giữa ban ngy, bỗng a về lm em kinh hi. Em m đầu tht ln, co chn phng qua ci lồng g, phng chạy như đin trn cnh đồng cỏ hoang.

Tiếng g gy eo c đuổi theo mi pha sau, chẳng r l g trống nh cụ Cảnh hay g nh b Thnh.

*

Suốt một tuần sau đấy, em khng dm đi ngang nh hng, cứ sợ phải nhn lại con g nằm chờ chết bn cửa bếp. Sợ tiếng gy của con g sẽ khơi dậy những hnh ảnh hi hng từ một nơi tối tăm, ngay giữa ban ngy, ngay giữa lc mnh tỉnh to.

Cứ để em lang thang đi tm Vũ như thế ny, trn ci đời ny, ngy qua ngy, đừng bắt em phải giết nốt niềm hy vọng cuối cng.

Em đi tm Vũ, cứ thấy người thanh nin no cao gầy tc cắt ngắn l em đuổi theo, đuổi đến tận nơi, nhn tận mặt rồi biết mnh lầm. Cảm gic lầm lẫn ấy d xảy ra mi, lẽ ra lng em phải chai sạn đi nhưng khng hiểu sao n vẫn gy đau đớn v hụt hẫng, cứ như mnh rơi vo ci giếng su hun ht, bị giam giữ trong bng tối đặc lừ, trong nỗi c đơn, trong sự tuyệt vọng, khng biết phải bm vu vo đu để m b trở ln. Những lc ấy, em thường chắp tay cầu xin Rạ. Xin Rạ tha thứ cho em. Xin Rạ gip em tm lại Vũ, xin Rạ gip Vũ trở về với cuộc đời. Nhưng rồi em lại lo lắng, nhỡ Rạ cũng yu Vũ th sao. Th chắc Rạ sẽ giữ Vũ lại cho ring mnh. Em muốn o ln khc. Đứa con gi tc vng trong gương mắt cũng đỏ hoe hoe. Hai người đn ng Ấn Độ trong gian hng bn o quần nhn em cười suồng s, họ đưa tay vẫy. Em biết họ muốn g, đi mắt chờn vờn nghiến ngấu của họ như con th dữ tm được mồi.

Em, mười su tuổi.

Tc vng như rơm, lởm chởm như rạ.

o thụng quần treg.

Giy cao một tấc.

5. Qua cầu mới hay - đoạn trường.

Cảnh st bố rp khu chợ người Việt.

Em phng chạy giữa những tiếng la ht huyn no, chạy thật nhanh, chạy đến cuối hnh lang đụng phải chn tường th bị giữ lại ở đấy, hoảng loạn go tht m khng cn biết chạy đi đu. Ai đấy thc mạnh từ pha sau, đầu em đập bộp vo vch tường xi măng tưởng vỡ toạt ra, sut nữa v đau qu m ngất đi. Một người đn ng cao to giật ngược vai em, th bạo đẩy về pha trước. Sức mạnh đi bn tay của ng ta đ ln cơ thể em như tảng đ, đi chn em quỵ xuống, cứ như phải b đi như ch.

Khi ngang hiệu cắt tc, em nhn thấy chị Thu, em hoảng hốt gọi tn chị trong khi nước mắt tro ra. Chị Thu đứng trong cửa hiệu vội v quay mặt đi, chị ấy đ ho ra người xa lạ.

Em cắn răng lầm lũi theo đon người ra xe, khng đủ sức nhn lại lần cuối cng ngi nh lồng chợ, nơi đ cưu mang em trong những thng ngy lang bạt.

Xe bt bng đưa em về trại tị nạn. Từ trại tị nạn, người ta sẽ đưa em về lại qu cũ. Em đ đi suốt một con đường di thảm khốc rồi sẽ trở về lại nơi cũ.

Căn phng em ở trong trại tị nạn c bốn người phụ nữ Việt, hai người vừa bị cảnh st đưa đi hồi hương. Giờ chỉ cn lại em v một chị tn chị Vịnh trong căn phng trống, c đơn, kinh hoảng, chờ ngy giấy tạm dung hết hạn để bị trục xuất ra khỏi bin giới. Mở cnh cửa vn mỏng, bước ra hnh lang hi hm ngập ngụa rc v nước bẩn l những kẻ xa lạ đủ mọi giống dn, da vng, da đen, da trắng, đn ng, đn b, lưỡng tnh. Mọi thứ đều xa lạ qu. Em nhớ thằng Martin, nhớ giọng ni trẻ thơ quen thuộc ngọng nghịu của n. Em nhớ khu chợ thơm nức mi thức ăn v nhớ cả bc bn bnh. Hm cảnh st dẫn em đi ngang qua gc hnh lang, mẹt bnh dy cn đổ ngang trn đường. Bnh văng vung vải, nhiều tấm bnh bị đạp phi cả ruột. Khng biết bc bn hng c chạy thot khng hay cũng đang ở nơi no trong trại tị nạn. Em cũng nhớ chị Thu, nhưng nỗi nhớ thường km theo nỗi đau bị ruồng bỏ, buồn lại cng buồn hơn.

Đm đm, những người đn ng ngoại quốc đến g cửa phng, họ cười khằng khặc, họ ni bằng thứ ngn ngữ của họ. Nhưng cả em v chị Vịnh đều hiểu, những người đn ng say bt nh đấy muốn vo đy. Cnh cửa vn mỏng ấy liệu giữ chn họ được bao nhiu đm nữa, em khng biết, chị Vịnh khng biết, cả những người đn ng đấy cũng khng muốn biết. Ở đy người ta chẳng cn g để giữ, chẳng cn g để mất, mọi thn phận đều cng đinh như nhau. Em với chị Vịnh ngồi co quắp trong bng đm, nghe tiếng đồng hồ tch tắc m mong trời sng.

Thằng say no đ vo tấm cửa vn, mấy ci bản lề kinh hoảng bật ln, chiếc bng của chị Vịnh cũng bật ln trn tường. Ci bng đứng sững ở đấy m khng biết chạy đi đu, rồi n ng vật ra giường co quắp lại. Bn dưới cnh cửa sổ kia l bi x bần lổm ngổn gạch đ, que sắt. Từ tầng hai nhảy xuống đấy nếu khng bỏ mạng th cũng tật nguyền cả đời. Trong bng tối em khng nhn thấy khun mặt chị Vịnh, em muốn b đến bn chị, nhưng chẳng hiểu sao, em cứ ngồi bất động trong gc giường em. Cnh cửa lại rung ln bần bật sau c đ kế tiếp, nhưng lần ny chị Vịnh vẫn nằm im thin tht trn giường. Đồng hồ treo trn tường g nhịp tch tắc, chậm v đều như tiếng con bửa củi. Em ngỡ l chị Vịnh ngủ, lm sao chị c thể nằm im m ngủ trong tnh cảnh ny. Mi sau ny, khi xa chị rồi em mới hiểu, tại v sao chị nằm im lm như thế.

Ban ngy bọn em cũng chẳng dm đi đu, bước ra đến nh bếp nh vệ sinh l vội vng quay về phng. Những ci miệng đn ng cười khoan khoi nuốt nỗi sợ của em vo bụng, những nh mắt xa lạ muốn lột trần em ra. Em co lại, co lại mi, mong biến mất khỏi thế giới ny. Chị Vịnh cũng ngồi co ro trn giường đếm từng ngy. Năm ngy, bốn ngy, ba ngy, hai ngy Hai ngy trước khi giấy tạm dung của chị hết hạn, chị Vịnh bảo:

Ngy mai tao trốn trại.

Em hoảng hốt nghĩ đến bng đm v v trong căn phng. Thế l em đi theo chị Vịnh, d khng biết đi đu, ngy mai ra sao, nhưng cứ phải trốn đi đ. Hnh l chẳng c g ngoi ci o khoc ma đng v ba bộ quần o cũ rộng thng thnh của trại cấp. Chị Vịnh lưỡng lự rồi gi theo tấm chăn bng, cũng khng r để lm g.

Trn cnh cửa knh của nh ga, đứa con gi tiều tuỵ mi tc nửa đen nửa vng nhn em hoang mang sợ sệt. Em khng r mnh đang ở đu, thnh phố nơi chị Thu sống ở đu, những chuyến tu rầm rập vo ga rồi sẽ chạy về đu. Xứ người rộng thnh thang khng nơi nương nu.

Chị Vịnh th tho:

My cứ bm theo tao.

Chị dẫn em nhảy tu lậu, lẩn lt đổi mấy lượt. Ho ra chị Vịnh rất thạo đường. Chị cười thiểu no:

Tao sống trn đất ny đ qu bảy năm, trốn trại như thế ny khng biết bao nhiu lần. Khi no hết sức th đnh để bọn n đưa ra bin giới.

Em khng hỏi, tại v sao chị phải trốn lu như thế, tại v sao tốn ngần ấy thời gian m vẫn khng tm ra lối thot. Nhưng em sợ lắm, cứ nu chặt o chị Vịnh lm chị phải gắt ln. Buổi chiều muộn, chị Vịnh đưa em về đến khu chợ người Việt. Vừa nhn thấy ci mi nh tn nằm giữa bi cỏ lổm ngổm gạch đ, em khc o ln, cứ ngỡ mnh về được đến nh. Cửa hiệu chị Thu kho kn, tấm bảng hiệu vẫn treo dềnh dng ở đấy, Thăng Long đệ nhất ko. Em nhn sững ln bức tường đối diện, hng chữ đỏ như rạch vo mắt. Bạn cần một người đn ng Đức

Chị Vịnh đứng tựa lưng vo vch tường, mệt mỏi chờ đợi. Em biết đường về nh chị Thu, chỉ đi hai bến tu l đến. Nhưng em cứ đứng chn chn trn hnh lang chợ, nước mắt tro ra.

Chị Vịnh hỏi:

My định đi đu? Trời sắp tối rồi.

Em lại hỏi chị:

Thế chị định đi đu?

Tao cũng chưa tnh được.

Em nhn sững chị. Ci đi, ci lạnh kiệt quệ sắp đẩy em ng gục xuống chn tường.

Em thử về nh chị Thu thi.

By giờ chị Vịnh lẽo đẽo đi theo em. Trời tối dần, gi lạnh thổi tốc qua nh ga. Căn hộ chị Thu trn tầng ba vẫn sng đn, lẽ ra về được đến đy th phải mừng rỡ nhưng em chỉ thấy tuyệt vọng. Em đứng sững trong bng tối, nhn ln căn phng nơi em đ ở trọ từ những thng trước. Ở đy, rồi phải trốn chui trốn nhủi để quay về lại đy. Về lại đy, rồi cũng khng biết mnh phải bắt đầu lại từ đu. Bắt đầu từ đu để đừng quay lại từ đầu.

Chị Vịnh ngập ngừng thc dục:

My vo g cửa thử xem.

Em lắc đầu. Chị Vịnh thở di:

Thi, tao đi đy.

Em chẳng r chị Vịnh đi đu, dường như chị cũng chẳng biết đi đu, nhưng đ đến lc phải chia tay nhau. Em nhn chị lần cuối. nh đn đường vng vọt soi ln khun mặt khắc khổ tn tạ. Tim em thắt lại, chắc sẽ khng bao giờ cn c dịp gặp lại nhau. Nỗi đau đớn n hận ngụp lặn trong cơn đi mệt r rời. Chiếc bng nhỏ nhoi của chị Vịnh len lỏi giữa những bụi cy ven đường rồi chm vo bng đm.

Khi ấy, cuộc đời em lại mang thm một mn nợ.

Em đặt tay ln cnh cửa quen thuộc, lẽ ra phải nhấn chung, nhưng em lại g lộp cộp ln cửa. G đến lần thứ ba th c tiếng th tho. Ai đấy? Em nghẹn ngo khng ni thnh lời, chỉ sợ chị nghe tiếng em th chị lại đuổi đi. Chị Thu mở h cửa, vừa thấy em chị sập ngay cửa lại. Tiếng chị giận dữ vọng ra:

My biến đi cho tao nhờ. Tao gặp bao nhiu kh khăn, khng chứa chấp my nữa đu.

Em định ni cho chị, nhưng trời đất chao đảo tối tăm, đi chn em mềm oặt ra rồi biến mất. Cả con người em vụt biến mất. Chỉ cn bng đm.

Lc tỉnh dậy, em lại thấy mnh nằm trn ci giường cũ trong căn phng ngủ cũ, thằng Martin nằm bn cạnh. Từ bn phng chị Thu vọng sang tiếng rn rỉ ằng ặc. Em đ đi được một đoạn đường di để quay về lại đy, con đường sẽ lại bắt đầu từ đy. Chẳng r đưa về đu, nhưng d g cũng may mắn hơn l bắt đầu từ nơi khc.

Em cố nhắm mắt lại, để nghĩ đến một ci g đấy gần gũi v thn thuộc, nhưng chẳng c g, chẳng cn g. Nụ cười của Vũ đ biến mất, từ bao giờ v tại v sao em cũng khng r. Từ bao giờ hnh ảnh của Vũ v những kỷ niệm rời rạc bn bến sng đ trở nn lạc lng v mờ nhạt.

5. Ci hm cho em.

Ci hm gỗ cũ s ấy chỉ đng gi ba euro trong cửa hng bn đồ cũ, đồ thải, nhưng chị Thu phải bỏ đến mười euro thu anh Hưng bn cửa hng o quần chở về hộ. Ci hm đặt trong gc hiệu, nằm sau gi treo khăn, treo bao nilon trm đầu, bn trn phủ đầy cc thứ bao bị đựng dụng cụ uốn tc.

Chị Thu cười khanh khch:

My vo nằm thử xem.

Em nằm vo, co chn co tay một t th vừa vặn. Chị Thu nm vo mấy tấm khăn cũ ln người em. Nắp hm đng lại, tiếng nắp gỗ đập vo thnh hm vang ln kh khốc, bng tối đột ngột trn đến. m thanh bn ngoi vch hm long thong vọng vo như từ một ci xa xăm no đấy. Em hoảng hốt gọi tn chị Thu, muốn vng dậy nhưng tay chn em bị b chặt, vch hm trơn trượt khng thể bm vo đu. Thời gian bỗng gin ra, ko di thườn thượt trong vng bng tối đặc lừ. C tiếng g lịch kịch trn nắp, tiếng dộng mạnh bn thnh, rồi những m thanh kỳ lạ khc, khng r từ đu tới, cứ lịch kịch lịch kịch như c ai đến gần, như c cả đon người tiến đến gần. Em hốt hoảng la ln, mảnh khăn cũ đắp ngang miệng giữ tiếng ku lại. Khng kh trong hm đặc qunh, ngực em bị đ nặng cứng, tay chn em t dại như khng cn tay chn.

Ci chết như tấm khăn liệm dy cuộn kn thn thể, ko em đi, lịch kịch ko nhau đi. Con đường pha trước đen thăm thẳm, bng quạ đong đưa trn những nhnh cy kh. Pha sau l qu hương, l nỗi niềm yu thương xưa cũ, nhưng chẳng c nơi no để bm vo để nu ko mnh lại. Cứ thế m tri tuột đi, khng chống đối, khng khng cự, khng cả go tht. Thế l hết, bỏ cuộc sống lại cng với sự gian lận.

nh sng bn ngoi cng tiếng cười của chị Thu đột ngột trn đến cng với cơn đau quặn thắt thn thể. Em bật chồm dậy, khng biết sức lực ở đu đẩy em nhảy lộn ra khỏi hm. Em b ra đất đớp như đin vo khng kh, nn thốc nn tho. Nước mắt, nước mũi, nước di tro ra đầm đa. Chị Thu nắm tc em li ln:

Ơ. My lm sao thế, mới vo đấy nằm một cht m sợ vi ra rồi ? By giờ yn tm rồi đấy. Bọn cảnh st đến th tao cho my vo hm, đố thằng no biết m bắt đi.

Em m ngực nằm rũ trn sn, mong cảnh st đừng đến.

*

Ma xun sang đột ngột giữa một ngy nắng. Bi cỏ hoang bn hin chợ cả ma đng vi trong tuyết trắng v sương xm, bỗng lổm nhổm trồi ln sự sống. Hoa huệ đất nở trn băng gi thnh những khoảng mu tm mng lung. Mu tm ko nỗi nhớ nhung dạt do quay về lm con tim em lặng đi. Những b lục bnh tm tri đi bảng lng trn dng sng Chuối, thng ngy tri đi mi miết m tnh. Những đứa trẻ tha phương đnh mất nhau giữa dng đời, chỉ cn lại trong lng kỷ niệm tan ra như ct.

Em bồi hồi chạm ngn tay vo cnh hoa huệ đất, sao hoa mịn mng v mong manh đến thế. Mong manh như thế ny lm sao sống qua được một ma đng di gi buốt, lm sao bị chn vi trong đất lạnh vẫn cố sức vươn ln tm về cuộc sống. Nước mắt em rơi trn cnh hoa tm, khng hiểu sao rồi em lại bật cười, c niềm vui no vừa thức dậy trong lng rộn r cng nắng ấm.

Ny hoa, hoa b bỏng ơi. Chng ta đ đi qua một ma đng nghiệt ng.

Em cởi giy, cởi tất, cởi cả o khoc, nằm di giữa đm huệ tm. Cảm gic vừa chui ln từ lng đất ẩm, đn nhận mặt trời v nắng ấm, thật l lạ lẫm v sung sướng. Chng ta đ đi qua một ma đng nghiệt ng. Em cười to. Cứ muốn cười to như thế, muốn được sống giữa ma xun, muốn được yu thương, muốn được tồn tại. Em cắm đầu chạy băng băng trn cnh vừa tan gi tuyết, khoan khoi lắng nghe hơi thở mnh gấp gp, đi chn mnh dẫm trn đất rạo rực muốn thot đi. Qua ma đng di l ma xun, ấm p như thế ny, rộn r như thế ny.

Ma xun cũng đến rộn r trong lng chị Thu.

Chị sắm vợt đi đnh tennis, mặt vy ngắn cũn cỡn vừa ngang bẹn. Hai quả bng nht vo quần lt đẩy ci vy ngắn bật nhỏng ln, khoe cả lằn mng. Chị Thu cười toe, ma vợt bn phải, ma vợt bn tri, dạng chn nhảy nht trước gương.

My xem tao vt thế ny, ve thế ny, lp thế ny. C hi khng chứ?

Chị th thầm tiết lộ:

Bng tao ủ trong người lc lấy ra vẫn cn ấm hơi. Nhiều anh chạm tay vo quả bng m cứ đệt mặt ra. Sướng.

Ngy chủ nhật l ngy chợ đng khch m chị đng cửa hiệu đi xem c độ tennis, em năn nỉ thế no chị cũng khng nghe. Chị đang sướng, đang vui gh lắm, ăn vận dim da như đi dự tiệc, cười tt cả mắt.

i, người Việt mnh lắm kẻ giu sụ, người đu m giu thế, tiền đu m đổ ra như nước.

Chị Thu rủ em đi cng, đến những nơi gặp ton đm đn ng tử tế. Họ dm bỏ ra mười nghn euro c độ cho một trận tennis. Em khng đi m ở nh chui vo gc phng ngồi ngơ ngẩn. Sự thật gần như l sự phỉ bng. Nếu phải nhn thấy cảnh người ta nm mười nghn ra bn c cược, nếu phải nhn thấy cảnh c người thua đến mười nghn euro, chắc l em o ln m khc. Số tiền ấy bằng cả sinh mạng em, sinh mạng Rạ v cả tuổi gi heo hắt của b.

Chị Thu nhn vo gương cười rin rch, chị xoay ngang một vng, ci vy ngắn xếp li lại xo ra toe hoe.

Chị bảo:

Mười nghn c độ th thấm g. Cứ nhn t bọn họ m xem, tao lm việc một năm khng mua được ci cửa xe.

Thế l chị tung tẩy ra đi, tm đến thế giới của những người đn ng tử tế. Em với thằng Martin ở lại nh, vt đến hột gạo cuối cng trong thng ăn với nước tương maggi. Gạo với tương maggi hết, em tha thằng Martin ra cửa hng rau. Hai c chu vừa đa, vừa b cải, vừa nhặt rau su, đến trưa th đổi được bữa bn chả. Giữa khuya chị Thu về, nồng nặc mi rượu, cy vợt nm lăn lc sau cnh cửa nh.

Một buổi sng chủ nhật, chị Thu gọi em:

Tao ra hiệu trước nh. My cho thằng Martin ăn m tm rồi đưa n ra sau.

Em ngạc nhin hỏi:

Hm nay chị khng đi chơi tennis nữa ?

Chị Thu chậm chạp lắc đầu. Trng chị ngờ nghệch ngớ ngẩn như một b go sồn, muốn ngủ với lo li bun m khng biết quẳng ci bn thờ chồng đi đu. Bn ngoi cửa sổ, my giăng xm xịt. Cơn mưa lạnh ko đến khi mặt trời vẫn cn lừ đừ ngủ.

Chị Thu trệu trạo nhai miếng m tm, rồi nhăn mặt nuốt vội. Những sợi m ngm nước nng đ lu, trương phềnh ln. Loại m ny khng nhai cũng vẫn nuốt được, nhưng chị cứ trệu trạo nhai nhai nuốt nuốt mi. Miếng m vo được đến bao tử, loay hoay thế no m bật ra được cu ni:

Tao khng chơi nữa. Ở đấy chẳng c thằng đn ng no tử tế. M trn đời ny lm g c ci giống đn ng tử tế.

6. ng khch lạ tc đỏ.

ng ta đến hiệu cắt tc vo một bữa trưa vắng khch, buồn tẻ, như mun vn bữa trưa vắng khch buồn tẻ khc. Chị Thu vừa đốt phong long xong, khi từ đm giấy bo cũ vẫn cn bay lng đng nơi cửa phng.

ng ta đến vo lc no chẳng ai hay, cứ như từ trong khi hiện ra. Đi mắt mu khi vật vờ đọng trn khun mặt khng r hnh th.

Chị Thu nhn bng khch cười cho đon đả, nụ cười của chị chạm phải nh mắt xm ngắt lạnh lẽo bỗng ho cứng đờ. Chị luống cuống li lại, đẩy em đi về pha người đn ng. Bước chn em cũng cứng đờ. Khng chỉ l sự sợ hi m cn l, một cảm gic khc.

Mi tc ng ta mu đỏ, di rũ rượi đến ngang vai. Những mn tc nhờn nhợn bết vo nhau thnh những con rắn ngo ngoe. Em chờ đợi mi hi rắn rết tanh tưởi bốc ra từ đấy, nhưng lại chẳng c mi g cả. Sự kinh tởm khng phải v thế m mất đi, đừng hng, n ho thnh con rệp trong suốt. Khi người ta khng sờ được n, khng nhn được n, khng ngửi, khng nhận dạng được th n đ len lẻn chui vo trong người, trốn rc nơi no trn cơ thể ngọ ngoạy ht mu. C t mu vo con rệp hiện nguyn hnh con rệp, ci bụng mu đỏ trn căng trn thn thể trong suốt, gh tởm v cng.

Nhưng đấy l chuyện con rệp, ci loi rệp l ngoi bi du sng Chuối ấy. Em khng muốn nghĩ đến những thứ xưa cũ lẩn thẩn nữa, cuộc đời đang cần ci khc. Tiền, c việc lm l c tiền. Em nhấp nht ko đầu tin ln mi tc, lẽ ra phải hỏi ng ấy muốn cắt thế no, nhưng ci đầu rũ rượi gớm ghiếc ny chỉ c một cu trả lời. Những con rắn đỏ cứ trườn đi rn xiết trong tay em. Dường như mu ta ra từ vết cắt, dường như nỗi đau tun ra từ vết cắt. Em khng dm nhn khun mặt người đn ng trong gương, sợ nh mắt xm ngắt lạnh lẽo kia sẽ lm tay chn em t dại, những cử động của em trở nn kh nhọc. Em khng biết người đn ng ny nghĩ g, nhưng cứ em vật lộn với đm tc rối b nhầy nhụa, chỉ cần cắt ngắn những ci đầu rắn kia l mọi chuyện sẽ trở nn đơn giản.

Khng kh trong gian phng nng bức ngột ngạt lạ lng. Trời chuyển mưa bn ngoi, my xm hầm hập ko đến m khng trt nước được. Cả người em v mồ hi, cổ tay đau nhừ. C những lc mũi ko trượt đi, khng r v đm tc cứng như dy kẽm hay v lớp dịch nhờn nhầy nhụa như dầu nhớt. Mũi ko sượt qua tay em, đm vo giữa lng bn tay. Một cht mu ứa ra. C tiếng ai rn rỉ, m ai rn chứ, chẳng c ai ở đy cả ngoi em, chị Thu v ng khch. Mấy con rắn trn đầu người đn ng chợt nằm im, ngoan ngon duỗi ra thnh những sợi tc phất phơ. Em vội v xn trọn mi đầu. Lớp tc ngắn dựng đứng lởm chởm trn khun mặt v hồn. Khun mặt đột ngột hiện ln trong knh như khng thuộc về ai. Cảm gic kỳ lạ thoảng qua lm em ớn lạnh, đấy l khun mặt một tử t. Khng hiểu sao em lại nghĩ như thế, em c nhn thấy tử t bao giờ đu.

Người đn ng biến ra cửa, cũng nhanh, cũng kỳ ảo dị thường như khi đến. Xấp tiền dy cộm ng ta bỏ lại trn ghế lm chị Thu ku ln nghn nghẹn như bị xiết cổ. Chị vồ lấy xấp tiền cuống cuồng giấu vo ti xch. Tại sao chị phải hoảng hốt như thế, c bao nhiu tiền cho một lần cắt tc. Tại sao mnh lại gh sợ đến thế, đy chỉ l một cng việc đem lại tiền, c g dơ bẩn đu.

Nhưng cảm gic vẫn l thứ khng biết nghe lời, khng thể tẩy rửa. Ci thứ nhầy nhụa ấy bm mi trn bn tay suốt cả một tuần khng mất đi. N hnh hạ cả ngy lẫn đm, đưa bn tay ln mũi ngửi, khng mi vị g nhưng vẫn rờn rợn kinh tởm thế no. Đm by giờ lẫn lộn nhập nho, cnh rừng bin giới chết chc, những cuộc săn lng bố rp, cuộc sống long đong khng nơi bm vu, người đn ng khoc o quạ đen ci g thật, ci g giả, mọi thứ cứ b lẫn vo nhau vật v ko đi trong đm. Chỉ cần bung tay ra l em cũng sẽ tri tuột đi. Chị Thu hỏi:

Sao dạo ny my hốc hc như ci thy ma thế kia? Teo tp, tiều tuỵ thế l sao tm được chồng?

*

ng khch tc đỏ trở lại sau ba tuần, giữa lc nỗi gh sợ của em tưởng như tri vo giấc mơ.

ng ta trở lại để dập tắt những ảo tưởng. Sự thật l một thứ nhầy nhụa.

ng ta ngồi vo chiếc ghế cũ, v cu chuyện lập lại đng như lần trước. Như một giấc mơ kỳ qui. Rồi chẳng cn ci g thật, chẳng cn ci g giả, rồi lại khng cn biết đu thật giả. Bn tay em lại chạm vo lớp tc nhớp nha, vật lộn với những con rắn qui c. Trời ko my đen vần vũ bn ngoi. Khng kh trong phng ẩm ướt như đọng nước. Những giọt mưa lớn vỡ trn mi nh, những m thanh hung hn từ trn cao đập xuống. Mưa như đẩy gian phng chm mi vo ci hố su thăm thẳm ướt t. Thế giới chung quanh biến mất, chỉ cn ngọn đn treo leo lt. Em - v một người đn ng kỳ b trong căn phng bị c lập.

Giấc mơ khng qu ngắn, khng qu di nhưng n ko con người ta đi vn vụt, v rồi, con đường trở về bỗng xa lắc m tăm. Em vẫn cố lm xong cng việc của mnh để trở về. Bn ngoi mưa ngưng từ lu, nhưng hơi mưa vẫn toả sương xm bao phủ cnh đồng lnh đnh nước.

Đoạn kết của giấc mơ, khng c g thay đổi, may mắn l khng c g thay đổi. Vẫn một xấp tiền dy cộm để lại trn ghế cho một lần cắt tc. Chị Thy lại nghẹn ngo m lấy những tờ tiền ẩm mốc, ku ln như bị ai xiết cổ. Em bần thần nhn chị Thu đang mụ mị vuốt ve từng tờ giấy vng, lng em mềm yếu, mn nợ đeo nặng trong lng d g cũng đ vơi bớt đi một phần no. Nhưng cảm gic nhớp nha khng v thế m mất đi, sự sợ hi khng v thế m mất đi, n như lớp dầu mỡ thấm dần mi vo da thịt.

Em khng c sự lựa chọn no khc, đy l cơ hội duy nhất để trả nợ cho chị Thu. Nhưng sao em cứ sợ hi thế no, m sợ ci g kia chứ. Cng việc đem lại đồng tiền. Mn tiền lớn ấy nằm r mồn một trn ghế, nằm gọn lỏn trong lng chị Thu. N chỉ biến mất khi chui vo ci giỏ giả da mu nu. Em miễn cưỡng ni với chị Thu một lời, d vẫn mơ hồ khng r mnh thật sự muốn g, nhưng phải ni ra đ, thừa cũng chẳng sao.

Chị Thu ny, hnh như ng khch khng bnh thường. Những đồng tiền ny cũng khng bnh thường.

Chị Thu trố mắt nhn em:

My đin đấy , ngủ mơ hay sao? Tiền no m khng bnh thường? Khch no khng bnh thường? Người ta tử tế thế kia, qu phi lịch lm thế kia Ci o khoc sang trọng như từ trong catalog Lại cn ci mũ dạ, đi giy da Hm qua ng ấy tặng tao b hoa hồng đỏ, ừ, mnh cứ cảm động đến bủn rủn cả tứ chi. Người đu m tử tế thế kia

Chị Thu nhn vo gương cười lng liếng. Chị mặt ci o mới, cổ xẻ su gần đến xu ching. Đi mi thoa son đỏ chon cht như quả du ty. Em muốn hỏi thm chị ấy về ng khch, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đu. Từ đu để tm ra sự thật m khng bị lạc vo ci đống cảm xc bi nhi của chị Thu .

Chị Thu ny, chẳng ai bỗng dưng lại tử tế với mnh đu.

Chị Thu cu kỉnh gắt:

Ơ con ny, sao dạo ny cứ ni năng như b gi thế kia.

Vng. Em đang gi đi, từng ngy gi khằn đi, khng cưỡng lại được. Trong ci hm kh đ ngột ngạt kinh người ny, em v chị Thu đang gi đi như những quả chuối xanh giấm p. Chưa kịp chn đ vội thm kim, nẫu ruột.

*

ng khch tc đỏ dạo ny lại cứ đến hiệu lun, lạ lng, lm sao tc người ta lại c thể mọc nhanh thế kia. Dường như mi tc trn đầu lm ng ta đau đớn kh chịu lắm. Nỗi đau đấy lng vng trong căn phng ẩm hơi nước. Trời đổ mưa bn ngoi. Căn phng lại chm su vo ci hố thăm thẳm. Ngọn đn hiu hắt giữa gian phng, c cũng như khng, chẳng đủ soi một bộ mặt, một hnh dạng con người.

Giữa lc ấy, em nhn thấy n.

7. Khắc khoải lựa chọn - hay, phủ nhận mệnh đề.

Đấy l một vết sẹo di xẻ nửa khun sọ. N nằm đấy từ bao giờ, lồi ln gớm ghiếc như con rắn độc. Sut nữa th em ku tht ln. Ngọn đn chao đảo nhạt nho chợt tắt. Trong vng sng tối u m, đi mắt xm ngắt tuyệt vọng của con người trong gương giữ em lại. Ti xin c.

Lc ấy, bỗng dưng em nhớ đến b, khun mặt b, khun mặt người trong gương, đấy l những khun mặt lạc lng của người m cố đi tm nh sng. B vẫn thường bảo: Phải chạm vo chỗ đau th mới biết đau như thế no. Ngn tay em chậm chạp vạch lớp tc dy, khẽ khng chạm vo vết sẹo. N co rm lại, nhăn nhm. Em tẻ tc ra hai bn đưa vết sẹo ra ngoi khng kh. N nằm đấy ngoan ngon thảnh thơi như vừa được trở về với cuộc sống. nh mắt em bắt gặp nh mắt người trong gương, nỗi đau vỡ ra trong đấy chảy trn trn khun mặt u uẩn. Em gượng gạo cười, cu ni hm no tự dưng bật ra.

Chng ta đ đi qua một ma đng nghiệt ng.

ng khch nghẹn ngo th thầm:

Phải. Ti đ đi qua một ma đng tn khốc. Cảm ơn em.

Xấp tiền ng ta để lại trn bn dy gấp đi những lần trước.

Chị Thu m xấp tiền vo lng, ku ln như bị ai xiết cổ:

Người đu m giu c, m tử tế thế kia. M, lm sao my tr chuyện được với ng ấy? My học tiếng Đức bao giờ?

Em c học tiếng Đức bao giờ, cả em v chị Thu đều khng biết tiếng Đức. Ci bng cao lnh khnh đ biến mất sau khung cửa, mang theo một buổi chiều mưa.

*

Dạo ny chị Thu ăn diện gh lắm. Mỗi buổi đi lm chị thử hết o ny đến quần nọ, xoay tới xoay lui cười tt mắt. Chị mua cả o quần mới cho em, mua hng đống đồ chơi cho thằng Martin. Khi những lo lắng nhọc nhằn vơi đi, tm hồn chị bỗng thừa ra một chỗ dnh cho người bn cạnh. Chị vui vẻ bảo:

Ny, hm no đng cửa hiệu, chị đưa em sang bn Ty chơi nh, chỉ mười pht đi tu l đến.

Em hỏi:

Bn Ty c g?

Chị Thu ngớ ra, chưa bao giờ chị nghĩ đến điều ấy, chưa bao giờ phải so snh bn ny với bn kia.

Ừ nhỉ. Th cũng c từng ấy thứ, cũng xe cộ phố x, cũng cửa hng siu thị Nhưng Ty l Ty, nhất định Ty phải sang hơn Đng chứ. Cc b Việt Kiều bn ấy qua đy cũng điệu bộ vnh vo khc hẳn

Em thờ ơ bảo:

Thế th chẳng sang bn đấy lm g

Chẳng c g đng để em quan tm, chẳng cn g để em ho hức chờ đợi. Đy l lc em đang biến thnh con cc gi ghẻ lở, ngồi thu lu trong gc, đưa lưng ra ngoi. Chi bếp của b ngy trước đầy những con cc như thế, chng ngồi đng cục l trong gc tối, c lấy gậy đnh vo lưng chng cũng nhất quyết khng động đậy, khng b đi.

Chị Thu lo lắng hỏi:

My lm sao thế kia? Cứ như người ốm mới dậy. Đm no cũng ngủ mơ than khc vật v.

Dưng m em chẳng ngủ ngon được như chị.

Vẽ chuyện. Sao my biết tao ngủ ngon? Nửa đm thức dậy, khng c ai bn cạnh l tao sợ điếng người, khng sao ngủ lại được...

Em khng nghe nốt cu ni của chị, m mắt em trĩu nặng dần.

Bao giờ cơn buồn ngủ cũng ko đến như thế ny, quen thuộc đến độ em biết r n bắt đầu như thế no v sẽ tiếp diễn ra sao. Cảm gic mệt mỏi thường ko theo sự chn chường bung xui, hay đi khi lại l sự hụt hẫng trước mất mt, sự sợ hi khi sắp bị ko đi ra khỏi nơi mnh đang ở. Hơi thở mnh sẽ chững lại trong lng ngực, tay chn mnh mềm yếu bất động. Khoảng khng gian trước mắt mnh sẽ long ra, long đến lc n mỏng tanh như hơi nước, long đến lc n trong leo lẻo v bị gin lm đi. Như một vết rch. Một con đường sẽ hiện ra nơi vết rch ấy, trong vng khng gian long như hơi nước v trong leo lẻo ấy. Khi đấy, mnh sẽ tri tuột vo con đường đổ dốc su hun ht, tri tuột đi m khng cht khng cự. Những m thanh của thế giới con người li lại pha sau, nhỏ dần rồi biến mất tăm. Những m thanh của thế giới khc trn đến

Đến lc tỉnh dậy mới biết, những con đường đều bắt đầu từ một nơi, nhưng chẳng c con đường no giống con đường no. Giấc ngủ vừa lấy cắp đi một ngy, lẽ ra l để sống.

*

Suốt mấy tuần nay khng thấy ng khch đến cắt tc. Chị Thu bồn chồn đốt mi phong long, bụi tro vương vải. Đnh thm t phấn, thoa thm t son mi, rồi chị lại ca cẩm, rồi chị lại nhn ra cửa chờ đợi. Em mong ng ấy đừng quay lại, nỗi sợ hi mơ hồ trn đến trong đm như những điềm khng lnh. Em lại mơ thấy b, m lo chống gậy đi dọc bờ đ. Chiếc nn l tả tơi cuốn theo gi bụi bay đi. Em đuổi theo mi m khng đến được bn b. Em mơ thấy mnh gặp lại Vũ ngụp lặn đội ct bn bờ sng. Nhưng mỗi lần em đưa tay chạm vo l hnh ảnh ấy vỡ đi. Khun mặt Vũ vỡ đi đau đớn thảm khốc. Cảm gic mất mt đấy như vết chm ngang vng k ức.

Ở giữa l dng sng, đi bờ xa thẳm chm trong mưa m.

Cuối cng rồi em cũng gặp lại anh Chắt, như định mệnh, mnh chẳng thể chạy trốn mi được. Anh theo xe tải chở rau xanh từ Tiệp về bỏ mối cho chợ. Em đứng sau tấm mn nhựa chắn gi, nhn người thanh nin đen đa đang cng lưng khun từng bao tải nặng nề ướt sũng vo hng rau. Anh Chắt vẫn thế, vẫn lam lũ như những ngy lặn ct bn sng, chỉ c gi đi rất nhiều. Mi tc anh bạc lốm đốm, những nếp nhăn trn mặt hằn su. Người ta c thể v đau khổ, dằn vặt m gi nhanh đến thế sao. Em sờ tay ln đầu, mi tc kh gy xc xơ v thuốc nhuộm. Nếu em khng nhộm vng hoe thế ny th chắc chng cũng bạc lốm đốm như tc anh Chắt mất thi.

Anh Chắt cười to ra vẻ thn mật với chị chủ qun lắm. Họ hẹn đến lần sau, lần sau sẽ c thm mồng tơi v rau dền. Tim em thắt lại v đau, ho ra l thế, khng phải lần đầu anh đnh rau sang Đức. Anh Chắt biết em ở đy. Anh biết em ở đy nhưng anh trnh mặt em. Ho ra cả hai cng sợ phải đối diện với sự thật m chạy trốn mi. Em đến gần bn anh Chắt, gần thật gần, để anh c muốn n trnh th cũng khng cn cơ hội. Nhưng đến lc ny, tiếng gọi nhau cứ ngượng ngập khổ sở lm sao.

Anh Chắt.

Anh chậm chạp đặt bao rau cuối cng xuống quầy, chậm chạp quay lại rồi trố mắt nhn em, mừng rỡ hấp tấp ku ln:

A. Em đấy ? Đến được tận đy cơ đấy. Ti thật.

Nước mắt em chảy vng quanh, sao anh giả vờ km thế, nhạt nhẽo thế.

Anh Chắt ny, anh c khoẻ khng?

Anh Chắt khoa tay ni như hụt hơi:

Khoẻ lắm. M ny, anh phải đnh hng đi ngay. Lần sau anh gh thăm em nh.

Em đứng sững trn bi đỗ xe, vẫn chưa c dịp ni cho anh ấy biết Rạ ở đu. Chiếc xe nổ my quay đầu ra cổng, em ht ln:

Anh Chắt ơi, khoan đ.

Tiếng my xe nổ ầm t cả tiếng ku. Khi đấy, em biết anh Chắt thực sự muốn chạy trốn. V, anh ấy sẽ khng bao giờ quay lại thnh phố ny để gặp lại em. Như chị Thu, như em, anh ấy vẫn muốn tin rằng em gi mnh vẫn cn sống, ở một nơi no đấy trn đường bin giới.

Em để anh Chắt ra đi. Đấy l chiếc cầu nối duy nhất đưa em về với qu khứ. Nơi ấy, trong vng qu khứ đau buồn ấy, Vũ trng đạn chết giữa rừng bin giới, ci đầu vỡ toạt lm đi rơi bn đường, khng một lời trăn trối, khng một lời h hẹn. B em thắt cổ tự tử trn mảnh vườn cầm cố. B đi trước để chu đừng vướng bận m lo tương lai mnh.

Em, chuẩn bị gi từ tuổi mười su.

*

Trời mưa mi mưa mi, nước phủ trắng xo khoảng đất hoang quanh chợ như mặt hồ mnh mng. Nhn ra bn ngoi, trong ln mưa trắng chỉ thấy mịt mng my nước. Em chạnh lng nghĩ đến những bụi hoa huệ tm bị chn vi trong đất. Những ngy mưa thế ny, b em hay bảo, đến cả người chết cũng khng chịu nổi phải b ln m đi lang thang.

ng khch trở lại hiệu vo giữa ngy mưa mờ mịt, khng thong dong kẻ cả như những lần trước. Chiếc bng đen ngập ngừng mi bn khung cửa rồi mới khẽ khng bước vo. Hng qun vắng vẻ buồn tnh, chỉ c tiếng gi no nề v tiếng mưa xo xạc. Em vắt kh mi tc ướt sũng, cm nn với cng việc quen thuộc. Dường như hm nay thời gian tri đi nhanh hơn, dường như đm tc ướt t ngoan ngon hơn, chng chịu nằm im cho em cắt xn. C thể em đ quen với cng việc, c thể lng em chẳng cn nghĩ ngợi vẩn vơ g nữa. Sợ hi. Nhơ nhớp. m ảnh. Những ci đấy chẳng cn nghĩa g.

Em cần tiền, thật nhiều tiền để mua lấy tự do.

Ci tng đơ lần đầu tin đi được trn lớp tc cắt ngắn, tiếng my r r khoi tr vang ln. Em cẩn thận đẩy tng đơ qua vết sẹo, cảm gic bất an rng rợn lại đột ngột trn đến. Vết thương khủng khiếp thế ny sao ci đầu khng vỡ toạt lm đi. Em lại nghĩ đến Vũ, nỗi đau trn qua như mưa m. nh mắt em chạm phải nh mắt người trong gương, nỗi niềm bi thương đọng trong hai hố đen su hoắm lm hơi thở em chững lại. Khng, khng phải thế. Em thở di quay mặt đi.

Gian phng hiệu cắt tc treo đầy gương. Pha bn phải l gương. Pha bn tri cũng l gương. Bộ mặt ti nhợt của người đn ng treo lơ lửng trn những tấm gương, nhn hai, nhn bốn, nhn mười su... Mười su bộ mặt của một con người đang đuổi bắt nhau v vọng. Em bắt gặp mnh trong gian phng đầy gương, những bộ mặt của mnh cũng đang đảo chao trn những bức tường. C qu nhiều bộ mặt của một con người để lựa chọn, lại chẳng biết lựa chọn ci no, lại chẳng biết ci no dnh cho mnh. Ci no dnh cho cuộc đời mnh. Những bộ mặt ko nhau đi như lễ hội, như đn c, như diễu qun, trong pht giy quay cuồng m lẫn ấy, em ngỡ mnh đang đi lạc vo thế giới khc, hay những bộ mặt của thế giới khc đang lạc vo căn phng ny.

Từ trong bng đn c, từ trong đm qun binh tam cc vật vờ, người đn ng đột ngột đứng ln, ci bng cao lớn dị thường chắn ngang quầng nh đn vng, đẩy những hnh ảnh đột ngột li vo bng tối. Em lảo đảo, tưởng mnh như con bướm giấy vừa chao qua nh lửa, vụt chy rồi tắt ngấm.

Bn tay lạnh lẽo bỗng tm nắm lấy tay em. Bn tay c một vết xăm cũ kỹ ng mu xanh ti, bợt bạc như mảnh vải ngm nước lu năm. Vết xăm c hnh khun mặt người đn b, nhưng cả khun mặt ấy cũng bợt bạc khng cn r nt, chỉ cn nụ cười phảng phất. Em hoảng hốt rt tay mnh lại, giấu vo ti quần. Lẽ ra phải nhn bn tay th em chỉ nhn thấy vết xăm, đấy lại l khoảnh khắc của sai lầm v ngộ nhận.

Tiếng người đn ng th thầm chậm ri bn tai, em hiểu ng ấy ni g, em hiểu đ đến lc phải lựa chọn. Đ đến lc kết thc sự gian lận, v trả gi. Một ci kết cuộc vin mn kh lm sao khi mưa bo thc dục bn ngoi. Đồng hồ treo trn tường g nhịp tch tắc, chậm v đều như tiếng con bửa củi. Cũng đm no trong trại tị nạn, em ngồi nghe tiếng đồng hồ g nhịp mong thời gian tri đi. Ci bng gầy g của chị Vịnh bất chợt hiện ra trong gc căn phng, trong đm tuyệt vọng, trong bước đường cng. Sao chị nằm im đấy, sao chị khng vật v, khng khắc khoải? Em ứa nước mắt trong lng bn tay. Sự lựa chọn no cũng tồi tệ như nhau, c g m khắc khoải. Như người hnh khch cuối cng trn bến đ khuya, như một cố gắng cuối cng đối diện trước sự thật, em ngước mắt ln nhn thẳng vo khun mặt người đn ng.

Một nụ cười ai hoi hiện ra trn bờ mi tm ti. Nụ cười ấy như tia chớp quất thẳng vo đầu em, ci lỗ thủng đen trong đầu bị xẻ đi, từ nơi ấy k ức thương tật tro ln, từ nơi ấy những điều ngỡ đ đnh mất rộn r quay về. Trời đất chao đảo, sương sớm phủ mờ trn dng sng Tiếng g eo c cất ln trong thn. Bao giờ cũng bắt đầu bằng tiếng g gy, chẳng r g nh cụ Cảnh hay g nh b Thnh

Tiếng chị Thu lng đng gọi:

Ny, em ơi, em lm sao thế. ng ấy ni g m xy xẩm thế kia.

Em lắc đầu như con g r vừa khỏi bệnh cm, cứ vng vất đin loạn m cười với chị. Gi lạnh thổi từng cơn bn ngoi, c lẽ ma đng vừa đến, c lẽ ma đng ra đi. Em cười sằng sặc, bảo chị Thu:

ng ấy ngỏ lời hỏi em lm vợ.

Xấp tiền trn tay chị Thu rơi xuống đất, những tờ tiền ướt t nhu nh xổ vương vải trn sn nh. Người đn ng khoc o đen lặng im bn khung cửa. Trn khun mặt thương tật l nụ cười m đềm của Vũ, khắc khoải chờ cu trả lời.

Berlin, 01.10.10

Lưu Thuỷ Hương