KeSanBuom-LTHuong

 

 

 

 

Kẻ săn bướm

 

2.

Cấn l ni

 

Năm nay sương m ko về lng u Lạc dy đặc, sương vy kn ngọn ni giữa đồng, sương chảy trn trn dng Lạc Hồng, sương trắng nn như hoa đại, sương ướt đẫm như mưa phn. Sương khng khởi đầu, sương khng kết cục. Bn tay đưa ln trước mặt, những ci ngn chm vo mn sương mỏng, bỗng ho xa xăm kỳ ảo lạ thường. G đi lạc trong vng sương trắng, tm khng ra lối về, tm khng ra chị v, g thảng thốt gọi, chị ơi, chị ơi. Tiếng gọi tức tưởi bị giam hm trong sương đặc qunh khng thot đi được. Tiếng khc mng muội chạy loanh quanh giữa những bức tường trắng, tri đi lng đng m hoặc rồi lại mn mỏi quay về. G ngẩn ngơ lắng nghe, tiếng khc nghẹn ngo của mnh m ngỡ như tiếng khc của chị v. Lạnh qu. Lạnh lẽo qu. G lần m đi tm hơi ấm của chị, lạc vo căn phng đầy xc bướm kh. Những con bướm sặc sỡ tung cnh bay trong sương trắng, những ci đầu bị đng gai chặt cứng trn bức tường đất. Những cố gắng giy giụa đo thot chỉ mang thm cảm gic đy đoạ v vọng. Gi bờ sng la về từng cơn, mịt mng u uẩn, gi thổi lớp lớp hoa đại trn vo phng. Những cnh hoa trắng quyện vo xc bướm bay ln chập chờn m ảo. G thả những ci hộp bằng đất st xuống sn nh. Từng ci hộp đất vỡ toang, tiếng vọng tan long trong sương m rồi biến mất. V nghĩa lạ lng. Mấy con su ốm đi chui ra từ đống đất vụn, ngoe nguẩy b đi.

Thn thể người đn b lạnh ngắt trong sương hoa đại. G gục đầu xuống vng ngực tm ti, vng tay m lấy tấm thn trơ cứng, chỉ thấy xa lạ. Xa lạ qu. G khc nghẹn ngo. Nửa khun mặt mu trắng chm trong nỗi đau thương mất mt. Nửa khun mặt mu đen hằn ln lng hận th tn độc. Chị ơi. Chị ơi.

Sương trắng xo đỉnh Thuần Cấn. Nước lục đại hồ theo sương dng như thc lũ, đổ ập xuống sườn ni, chảy trn qua Thuỷ Sơn Kiển ko o ạt về phương Thuần Khảm.

Chị ơi.

Chị ơi.

 

5.

Tốn l gi

 

Chị thường chạy qua những bậc cầu thang bằng đ, đứng ở ban cng, chờ nghe gi trn qua đập vỡ. Mi tc di xanh mượt xo bay lồng lộng. Mắt chị trng mn mỏi về pha con đường lng, tiếng gi ro trn lm chị nhớ tiếng xe của ng. Chị chờ mi, chờ mi, tc thi xanh, m thi hồng. Đm, chị m g vo lng khc uẩn ức. Anh chẳng được như ng. ng chẳng được như người ta. Nh ny tuyệt tự mất thi.

Năm Canh Dần, lo thầy bi đi ngang qua lng. Bn tay kh quắp đưa ln trước mặt, những ci ngn cng queo chm vo mn sương mỏng, bỗng ho xa xăm kỳ ảo lạ thường. Lo gi vẽ ln mặt đất phương vị su mươi bốn quẻ của Phục Hy, lng u Lạc nằm trn cung Thuần Khảm. Đồ hnh Lạc Thư chồng ln Tin Thin Bt Qui, pha ty nam c nhị đại hồ, pha đng nam c tứ đại hồ, pha ty bắc c lục đại hồ, pha đng bắc c bt đại hồ. Nhị thập đại hồ m hn hung hiểm cng đổ vo dng Lạc Hồng chảy về Thuần Khảm. Khi ấy l ma xun, sen hồng nở kn đầm Lạc Thuỷ. Mặt lo thầy bi xanh như l sen, đầu lo thầy bi to như l sen. Miệng rộng như cnh cung. Lo cười nức nở, lo khc sằng sặc, lo quỳ xuống lạy tạ đất trời, ngn tay kh quắp chỉ vo đồ hnh Lạc Thư. Lo bảo, bao giờ lũ về lng Thuần Khảm họ Vương sẽ tuyệt tự, bất đắc kỳ tử. B mang thai mười hai thng đổ gục bn thềm, nửa đm giờ t khai hoa, nở ra thằng mặt quỷ nửa trắng nửa đen. ng hoảng sợ cho người tri lo thầy bi ngoi bờ sng, ra lệnh dn lng nm đ vo thi m tn yu mị. Khng ai dm. Lo gi tự chết kh trn đập đ, lưỡi th di như con rắn mối. Tấm o nu xo bay trong gi chấp chới như con bướm đm.

Giết ta đi. Lẽ Trời đừng mong cưỡng đoạt.

Tiu huỷ thn xc ta đi. Vận Nước đừng hng huỷ diệt. Kiếp nghiệp ny th lm quỷ chứ khng lm ti đi nh họ Vương

Lời nguyền tri lng đng trn ruộng ng, ruộng ng nh họ Vương chy l gục cờ. Nghiệp bo tri bồng bềnh giữa đầm Lạc Thuỷ, sen xun thui nụ ho ngồng. Oan hồn tri qua đập nước, con đập nh họ Vương xy bằng xương người nứt dần rồi vỡ toang. Dng Lạc Hồng cạn kiệt, qua ma xun chỉ cn trơ đy.

Sương trng điệp trắng xo đất trời.

G cười ng ngh, rc đầu vo ngực chị tm hơi ấm. Đm theo gi trn về rạn vỡ. G nằm trong lng chị, lắng nghe tiếng của gi, lắng nghe tiếng của đm, lắng nghe tiếng của loi su bọ chuyển mnh. Tiếng xo xạc của những ci vỏ nhộng căng dn đang khe khẽ nứt ra. Chỉ c g mới nghe được những m thanh kỳ ảo của sự chuyển đổi gian tr m hoặc đấy. Những con su vặn mnh trong lớp vỏ kh cứng, vặn mỗi lc một nhanh, mỗi lc thm hung tợn. Trăng trn sắc lạnh trườn dần khỏi mn my vỡ, tham lam vồ lấy thn hnh người đn b trẻ. nh trăng vng quạch đọng trn nửa vng ngực đầy, loang dần xuống vng bụng phẳng. G nhn chị lấm lt như đứa trẻ phạm lỗi, bước chn khỏi giường, bng g biến thnh bng đm. Chị khng bao giờ đi tm g lc giữa khuya, chị nằm đấy với tnh trăng, với một người đn ng khc.

Căn phng đổ nt đầy bụi đất, tấm mn cửa rch đong đưa trong gi. Những ci hộp bằng đất st nằm ngổn ngang trn sn nh, nằm ngổn ngang trn chiếc giường đi. Tấm khăn trải giường ngả mu nu xm bẩn thỉu. Những vệt dao rạch ngang rạch dọc, xẻ su xuống lớp nệm mt l dấu tch của một cơn phẫn loạn. G bước qua những chiếc hộp đất trn sn. Tiếng nứt vỡ tht go trn giường ngủ, mỗi lc thm cuồng nộ. C mười hai ci hộp đất trn giường. Mười hai con nhộng đang vặn mnh rn xiết. G mở nắp một chiếc hộp, ngồi thu mnh chờ đợi giy pht bẩn thỉu thăng hoa của sự thật. Nửa khun mặt đen hn hoan ho hức. Nửa khun mặt trắng gh tởm kinh sợ.

Con nhộng vng kh đt uốn cong mnh.

Lch tch.

Lch tch.

Đm nứt dần.

Đường nứt chạy dọc từ đầu xuống thn, chậm chạp mở ra. Một ci đầu đen đa lng l trồi ln từ ci đầu vng trơn bng. Hai bộ mặt dị biệt trong cng một thn xc. G nghẹn ngo thốt ra một tiếng ku phẫn nộ. Bn tay kh quắp c những ci mng đen thui cng queo cha ra, chực bp nt con vật gớm ghiếc. Con nhộng rng mnh, trồi ln, vết nứt di mi, xẻ đi thn xc. G rn rỉ vặn mnh đau đớn. Ci đầu đen đốm đỏ hung tợn ko theo phần thn thể xm ngắt nhầy nhụa. Con vật xấu x run rẩy, chấp chới đi cnh. Dương kh trn o ạt vo tĩnh mạch, ko căng những sợi cơ, đẩy đi cnh vươn di. Trong pht giy kỳ ảo, con vật gớm ghiếc bỗng rng mnh, bật tung đi cnh rực rỡ. Đi cnh nhung xanh biếc viền những đốm lửa đỏ. G nhn n, bng hong mất mt. Sự thay đổi mu nhiệm vừa tri tuột đi vo chốn khng khng. Khng nắm giữ được. Khng l giải được. Con vật kiều diễm ngc đi vi mu đỏ thẫm, chực giương đi cnh sặc sỡ bay ln. G phẫn uất go ln, gi đập vo thnh cửa, tiếng gỗ nứt kh khốc. Ci gai hồng qun nhọn lểu bổ xuống, đm xuyn qua cổ con vật xinh đẹp, găm n xuống đệm giường. N đập cnh giy giụa cuồng loạn tuyệt vọng. G cắm con bướm xanh c những đốm lửa đỏ ln tường. N cố vng vẫy bay ln, ci đầu bị ghim cứng giữ chặt thn thể n lại. Ci chết khng đến vội v như sự ho thn thnh ci đẹp. Chẳng việc g phải vội v. Đy l giy pht tuyệt vời nhất của sự huỷ diệt. Chậm ri v tn khốc. Thằng Đen cười sằng sặc. Nước mắt chảy di trn khun mặt thằng Trắng. Sự thật, sự giả dối, ci xấu x, ci đẹp đẽ đều đ quy về một mối. Ci chết.

Những đốm lửa thoi thp tắt dần.

G giết lần lượt mười hai con bướm. Chậm ri. Mười hai ci xc mới bay chấp chới trn tường cng những ci xc kh cũ. Trn sn nh, những con su ngủ ngy dần tỉnh dậy. Chng ăn ro rạt hối hả. Đm l đồng lo, đm l chốn hiện thn. Giấc mơ hồ điệp như sương trắng ngập ngụa trong căn phng đầy tử kh.

Gần sng g trở về căn gc xp, hiền lnh yếu ớt rc vo lng chị. G nhắm mắt chm dần vo giấc mơ tật nguyền. Thn thể g t cứng chm trong dng nước lạnh, thm kht được thăng hoa, thm kht được cất cnh bay ln. Nước mắt chảy di bất lực. Con su dưới bụng g mềm oặt ho rũ, n ngủ thoi thp giữa ma đng sương trắng. Sương trắng xo trn dng sng cạn. G rc su vo lng chị tm hơi ấm, chỉ thấy tuột mi vo ci m hn. Lạnh u u.

U u u

*

Chị v khng bao giờ buớc vo căn phng đổ nt c những hộp đất st. Khng phải chị sợ đm su lc nhc trong hộp. Chị sợ ci giường đệm bị chm nt. N nhắc chị nhớ đến thn phận con su ci kiến của mnh. ng cũng thi khng đưa chị vo căn phng đổ nt đấy nữa. Những đm ng về lng, ng m ln phng chị trn căn gc xp. G bị đẩy ra ngoi cầu thang, g nằm trong sương lạnh gầm gừ như quỷ dữ suốt đm. Gần sng, g khc oe oe như trẻ nt sơ sanh. Tiếng khc theo tiếng gi trn vo phng. Chị sợ hi rc su vo lng ng. Ngực ng rộng v ấm, thn hnh ng rắn như tầm vng. ng đưa chị ln cao, cả hai cng biến thnh bướm, do nhau tri mi vo vng sương đặc qunh. ng đưa chị về thnh phố, c những con đường rộng, những ngi nh cao tầng sng nh đn, những người con gi trắng trẻo nn n. ng đưa chị đi ba ngy rồi đưa về lại căn nh cũ nằm bn đập nước.

G nằm trong gc nh lạnh lẽo ẩm ướt suốt ba ngy, khng ăn, khng ngủ, thn thể nguội lạnh dần. Những con su bị g băm nt trn sn nh, chỉ cn l những mảnh xanh ngắt kh ho. G cất tiếng go ln khi chị trở về. Mi nước hoa trn người chị lm g kinh sợ. Bộ quần o mới của chị lm g ho đin. G xng vo x nt tấm o, co cấu thn thể chị. Nhưng chị khng cn thuộc về g, chị x g ng chi vo gc. G nằm vật ra, khc oe oe như trẻ nt, đi mắt chy đỏ căm hờn. Chị cười ngơ ngẩn mơ ngy ng về đn chị ln thnh phố. Chiều chiều chị ra đứng trn ban cng ngng mi về pha đường lng. Thằng Đen căm ght nhn chị xo tc bn lan can. Thằng Đen khoi tr nhn chị m bụng khc nức nở tuyệt vọng.

Hai thng sau ng về, chị quỳ xuống m chn ng khc. ng x toạt o chị, phẫn nộ nhn vo khoảng bụng lp kẹp. Chị nằm mọp ra đất như con su đi, vặn vẹo van xin. Bn chn ng giận dữ đ vo ci bụng trống khng v dụng. Từ đấy ng t về lại căn nh cũ. Chị như ci bng, ở lại trong căn nh rộng thnh thang, mn mỏi chờ những buổi chiều gi trn qua đập vỡ. Chị bật dậy reo to. ng về. Thằng Đen cười sằng sặc, đấy chỉ l tiếng gi.

U u u

*

B cũng đi lun khng về, từ sau đm chm nt chiếc giường. Nht dao chm chệch qua bụng ng, lăm lăm bổ ln người chị. Lẽ ra b chm chết chị ngay trn giường b, nhưng thằng con tn tật ở đu xng vo. N m chong lấy chị v. Bn tay gầy guộc như mc cu cướp lấy con dao của b, lăm lăm chực bổ ngược. Con mắt đen to lửa, hận th huỷ diệt. Bn tay c những ci mng cng queo như bn tay lo thầy bi. Lo gi kia chết đi sao vẫn để lại bn tay. B hoảng hốt go ln. My c cn l con tao khng đấy? Thằng con bung dao ngơ ngẩn gật đầu, thn hnh đổ ập xuống nền nh.

Tiếng st nổ bng trn khng trung. nh chớp sng lo bổ xuống, xẻ đi thn thể thằng người. Thằng Trắng thằng Đen đứt rời. Tay chn g co giật. Cả người g co giật. Đấy l những lc g ln cơn động kinh. Đấy l những lc hai con người xa lạ phn ly, thot khỏi sự rng buột trong cng thể xc. Ma quỷ ko thằng Đen đi vo lng vực tối. Thằng Trắng cn lại một mnh, tuyệt vọng mong ho thnh bướm bay ln. G trợn ngược mắt si bọt mp. Cnh tay kh quắp chấp chới nu ko bầu trời.

B bỏ lại thằng con tn tật trong ngi nh bị nguyền rủa. Thầy phong thuỷ đưa b đi biền biệt. Chỉ c người quen của b thỉnh thoảng gh xe về lng đổ gạo, thức ăn v dầu đốt đn cho chị v. Chị ở lại trong căn nh rộng thnh thang chờ đợi một người. Những đm mưa rt trn căn gc xp, chị m g vo lng rạo rực. Nh ny tuyệt tự mất thi. Bao giờ lũ về lng

Nhị đại hồ nổi cuồn phong. Nước từ cửa Thuần Tốn, vượt qua Thuỷ Phong Tỉnh, theo ging gi trn về phương Thuần Khảm.

 

8.

Ly l lửa

 

G đi lng bắt su trong những thửa ruộng hoang. Cnh đồng đất st kh cằn nui khng nổi bầy su ci cọc. G đi mi, lng sục qua những triền ng, triền sắn hoang vu. Ci hộp đất st trn tay nhốt những con su di thượt xanh xao. Buổi chiều g về lại nơi đập vỡ, ngồi trn bờ đ chnh vnh. Dng sng đỏ quạch trơ đy, nước đọng ru xanh l. Nhn qua bi ng hoang, ngi nh mu xm nổi ln sừng sững trn đỉnh ni cạn.

Năm Canh Dần, ng đưa lo Tu gi về lng đo đất, gọi l thầy phong thuỷ. ng nghe lời thầy phong thuỷ thay trời đắp ni, đưa mệnh mnh vượt ln đỉnh trời. ng đo đất thnh những ci hồ su như vực, vẫn chưa đủ đất cho thầy. ng đo đất, san bằng mồ mả tổ tin. ng co đất, lấy hết đất thịt quanh vng đắp ln long mạch, thnh ngọn đồi chơ vơ nằm giữa cnh đồng trơ đất st đỏ. ng bắt người lng gọi đấy l ni. Ni khng ra ni, như quả đồi con, như một bầu v gi cạn kiệt nh ln lẻ loi giữa vng ngực gầy cm. Thầy phong thuỷ ni, lng Thuần Khảm c một ho dương bị giam giữ giữa hai ho m hiểm trở. ng muốn thot ra, đưa mệnh mnh vượt ln lẽ trời. Bn tay ng lm nn tất cả. ng xy đập ngăn ngang thượng nguồn, ngăn ngang cửa lng, khng cho nước về Thuần Khảm. ng đo đất, khai quật ho dương. ng muốn vắt đất ra nước thay trời lm mưa. ng xy nh đ trấn giữ long mạch. Ngi nh to lớn nằm trn ni cạn chưa kịp đầy năm, long mạch pht lộc, ng rời lng đi cai quản cả dải đất bao la bn kia dng sng.

G ngồi bn bờ đất cằn cỗi nứt nẻ, ngắm bng chị trn thnh lan can. Tc chị xa lồng lộng bay trong gi. Hng hoa đại nở dưới chn chị trắng như dải my.

Mấy con su ốm đi trong hộp b lổm ngổm. G chn ght đổ chng xuống lng vực.

Lng vực su hun ht, cy dại um tm. Đ vỡ trn đập đổ từng tảng trải theo triền vực. G bm theo đ, chnh vnh tuột dần xuống đy su tối tăm. Bn dưới ẩm ướt lạnh lẽo lạ lng. Hai bn thnh vực, đất nứt thnh những khe hở lớn, su hun ht. Đất nứt ra những con đường b hiểm ăn su vo gan ruột đất. G m vo con đường hẹp m u, trượt chn vo một thế giới chỉ c mn đm bất tận. Thằng Đen đau khổ cất tiếng cười hoang mang. Thằng Trắng vui sướng khc nức nở. G tm khng ra lối về, đin loạn ku ro trong hốc đ. Chị ơi. Chị ơi.

G b loanh quanh mi, ho ra cả buổi chiều chỉ bị vy hm trn mặt đ hẹp. Quay sang hướng ty l nh sng. Quay sang hướng đng l bng tối. Quay ngang, quay dọc, vẫn khng c hướng về. Trong bờ cỏ rậm đn su xm ngoe nguẩy b ra. Những con su lớn bằng ngn tay. Cng xuống nơi tăm tối, su bọ cng bo tốt phởn phơ. Chng b đi trước, g b theo sau như lũ m binh. Những khối thịt nung nc no đủ, xấu x th tục, co duỗi, co duỗi, cứ thế m trườn theo nhau. G phấn khch co duỗi b đi. Hơi ấm bất chợt toả ra từ sau một tảng beton vỡ lm g rng mnh đ m. Những con su bo nc cũng rng mnh co duỗi. Cảm gic ham muốn đột ngột trn tới gần như cướp đi hơi thở. Những con su khc dường như cũng bị ht vo đấy. Ho ra chng khng đưa g đi. Ho ra cả một bọn chỉ bị ht về hướng c hơi ấm. Da thịt g căng ra kht thm. Những khối thịt nung nc mu xm cũng căng ra bo mẫm.

G hăm hở ko cọng sắt cong quo l ra từ khối beton, xoay trở vật lộn với tảng đ. N chuyển dịch, nghing dần về pha g rồi đột ngột bật ra, tuột xuống lng vực. Lớp đ pha trn mất điểm tựa rng rng chuyển động. G hốt hoảng nhảy vo khe nứt bn cạnh. Đ đổ từ trn cao trn xuống, rơi vo lng vực, dội ln những tiếng ầm ầm kinh khiếp. Đ tun o o qua chỗ g nấp. Bn tay g m chặt đầu, đ sượt qua chm dập ngn tay trỏ. Nửa thn hnh v cnh tay g xy xt, tươm mu.

Cơn bo đ chấm dứt từ lu, g vẫn sợ hi ngồi im trong hốc đất m chặt đầu. Hơi ấm từ pha sau lan dần tới cạnh bn, cả hốc đất nơi g ngồi cũng trở nn ấm p. Một con su mu đỏ đang trườn dần về pha g. N nhỏ bằng cy tăm tre, đỏ như lửa. Hơi ấm từ thn mnh n toả ra thnh một ln hơi mỏng. G h hốc mồm nhn n. Con su b đến thật gần, cứ như n đi tm g. G chuồi tay tới bn n, khoan khoi lắng nghe hơi ấm rạo rực. Ngn tay g vừa chạm vo người, con su cong mnh bm chặt ngn tay. N bm chặt đến độ lm ngn tay g đau nhi. Những ci chn nhỏ xu như đeo những ci mc sắt dnh cứng vo da tay. G chưa từng gặp con su no c chn, n c rất nhiều chn. Những ci chn trong suốt.

Con su b đi trong lng bn tay g, b ln cnh tay. N rc đầu vo vết thương đang tươm mu. G ht ln kinh hi, bn tay cn lại đưa ln định ko con su ra bỗng bủn rủn mềm oặt. G ng xuống, chm trong trong vng sương m dy đặc, thn thể lạnh dần. Dương kh tun qua vết thương chảy o ạt ra khỏi cơ thể. G mấp my mi gọi. Chị ơi. Cơ thể g co giật lin hồi. Hai thằng người hoảng loạn trốn ra khỏi phần thn thể đang mất dần sự sống. Chng nhảy nht ku la bn bờ vực. Chng m nhau vặn vẹo khc cười.

*

G nằm trong lng vực hai ngy hai đm. Nhờ cơn mưa dầm tưới nước ln thn thể kh quắt, g vật vờ tỉnh lại. Nước mưa thấm trn da thịt khng ngui được cơn kht, chỉ lm tăng thm cảm gic m hn lạnh buốt. G b trn nền đ, l lưỡi liếm những vũng nước mưa đọng. Liếm mi, kht mi. Thn thể g lạnh tot. Nước mưa thấm vo thn thể g lạnh tot. G ngồi dưới ln mưa, bần thần nhớ lại chuyện con su đỏ. Nửa khun mặt đen co rm lại căm phẫn. Nửa khun mặt trắng đin loạn kht thm.

Mưa tạnh dần, khng kh dưới lng vực cng thm lạnh lẽo ẩm ướt. G run rẩy b dọc theo triền đ d tm hơi ấm. G b loanh quanh xuống gần tới đy vực tối tăm, bất chợt cảm nhận được vng hơi ấm sau khe đất. Cng đến gần, cng ấm p lạ lng. Ln hơi mỏng như sương trắng toả ra sau tảng đ nhỏ. Chn tay g run lẩy bẩy, chng xỏ xin bươi quo trn mặt đất, chẳng cn biết nổi đu l tay đu l chn. Bốn ci tay chn cng xng vo lật ngược tảng đ. Con su đỏ nằm co ro trong hốc. N lớn gấp bốn, năm lần ngy hm trước, lớn bằng đầu đũa. Thn hnh n đỏ ối trong veo như m no.

Con su nằm co ro trong hốc, dường như n biết r kẻ đang tm đến l ai. Từ trong thn thể đỏ ối ln hơi ấm kỳ diệu toả ra trắng xo m hoặc. G thở hồng hộc, cởi o bọc kn con su, nht n vo cạp quần. Dương kh ấm p lan qua lần vải, khoan khoi thấm su vo bụng. G lần m tm đường b ln.

Trời xẩm tối g m về tới nh, khun mặt xanh xao vằn vện mu kh. Chị tht ln như thấy ma. Chị tưởng g đ chết.

 

4.

Chấn l sấm

 

G hăm hở chọn ci gai hồng qun di nhất sắc nhất, chờ dịp ghim đầu con bướm. Cy hồng qun gi cỗi sau nh c từ thời cụ tổ họ Vương. Cy khng bao giờ ra tri, chỉ mọc ton gai, những ci gai độc địa, nhọn lểu cứng đanh. G chờ mi, chờ mi. Con su đỏ bị nhốt trong hộp đất khng ho thnh bướm. N chỉ kh ho dần, bạc mu, nhợt nhạt v lạnh lẽo.

Một buổi sng, chị la tht ngoi chuồng g. Con g mi nằm chết rũ, kh như b đậu. Tuần sau, con g trống lại chết kh. Chị khc nức nở. Tiếng khc của chị lm g đau đớn. G tm ra ci lỗ trn hộp đất. Con su đỏ ối, to bằng cọng rau muống, hơi nng toả ra ấm cả mặt giường. Chị m con g khc ngoi chuồng. Tiếng khc của chị lm g hoảng sợ. G dơ bn chn ln định đạp nt con su. N nằm im trong hộp đỏ ối v m hoặc.

G đnh đất st, nặn chiếc hộp mới, đem nung trong bếp. Vỏ hộp đỏ au, rắn đanh lại lại. Chị chửi rủa, g cười sằng sằc. Chị m g vo lng vuốt ve, g nằm im như con su ho.

Con su đỏ nằm trong hộp đất nung hết đường trốn thot. G chờ mi, n khng ho bướm, chỉ kh ho dần chờ chết. G thả những con su khc vo hộp con su đỏ. Qua một đm, những con su kia chỉ cn xc kh, con su đỏ lại vật vờ sống. G nui su lm thức ăn cho su. Rau cỏ khng đủ cho su ăn. Su khng đủ cho su ăn. Đ trn vực tuột dần đi mất, g khng sao b xuống lng vực được. G phải đi suốt đm, sục sạo quanh vng, tm su v tm rau. G chẳng gặp ai, người lng bỏ đi cả, để lại những mi nh tranh rch nt, những thửa ruộng đất st kh nứt.

Một đm trăng trn, g lạc vo vườn rau nn n xanh tốt. Mi ta t, ngi cứu, đương quy, m đề thơm đ m. G tần ngần đứng bn hng giậu ht thở mi hoa cỏ m đềm. Đứa con gi nhỏ mặc o mu xanh đang ngồi xới đất. Chiếc bng mảnh mai lung linh dưới nh trăng huyền ảo. G rn rn mở cnh cổng tre phủ kn hoa bm bm xanh, bước vo khu vườn mu xanh. Bn tay thm kht của g vừa chạm vo tấm l non, đứa con gi quay lại th tho. Giọng n nhẹ v long như gi xun.

Chu xin cậu. Bao nhiu hoa mu ng đ cướp đi cả. Chỉ cn mảnh vườn ny để b chu độ nhật.

Đứa con gi gầy cm c khun mặt sng rỡ như trăng rằm. Tim g bỗng thắt lại. C tiếng ai ho kh nhọc trong căn nh xiu vẹo. C b cười xanh xao.

B chu đấy.

G bối rối li dần lại. nh mắt đứa con gi nhn g như van xin, như xua đuổi. Bn tay g vừa ko cnh cổng tre, bng o xanh đ khuất sau vch nh tranh. Tiếng ht trong trẻo tiễn chn g về tận lưng đồi.

Những đm hm sau, g vc bao gạo đi tm vườn rau. G đi mi qua hết triền ni, qua bờ sng cạn, qua đầm sen kh, qua những cnh đồng lau, khng sao tm ra ngi nh thơm mi cỏ v đứa con gi o xanh. Những con bướm đm bay từng đi quấn qut, chập chờn như l rơi. G đuổi theo những chiếc l rơi, qua hết triền ni, qua bờ sng cạn, qua đầm sen kh, qua những cnh đồng lau, rồi lại quay về chỗ cũ. Sương dng trắng xo, phủ kn cả vầng trăng. Hoa lau trắng phất phơ tri chập chng trong sương trắng. Từ tạ hay gọi mời. Chia ly hay hội ngộ. Hoa lau trắng phất phơ bay im lm theo sương trắng. G hoang mang đặt bao gạo bn hai nấm đất c độc nằm giữa đồng khng. Mi hương bch hợp theo sương đm trn về mơn man quấn qut. Đi mắt g đẫm ướt, nước mắt chảy di. Yu thương mơ hồ qu. Thằng Trắng lần m tm đến thằng Đen. Mnh tha cho nhau những dằn vặt on hờn. Tiếng ht no tri đi mnh mang trn cnh đồng đất st. Tiếng th thầm no lng đng như gi xun.

Cậu về đi.

G ngơ ngẩn quay về, bước chn tri đi trong mn sương hư ảo. nh đn dầu thắp giữa đồng hoang lung linh vẫy gọi. Thn thể chị mềm v ấm. G dịu dng m chị vo lng, u yếm ht thở ln hơi ấm trn ngực chị. Lạ lng lắng nghe hơi ấm thấm dần vo buồng phổi, dậy ln từ ruột gan. Lạ lng lắng nghe thn thể mnh rần rần chuyển đổi. G khao kht vặn mnh trong lớp vỏ kh cứng, vặn cng lc cng nhanh. G vừa sợ hi vừa hn hoan, mong muốn thot đi vo vng đất lạ. Tấm vỏ kh nứt ra khe khẽ.

Lch tch.

Lch tch.

Đm nứt dần.

Đường nứt chạy dọc từ đầu xuống thn, chậm chạp mở ra. G vng vẫy lin hồi trong lớp vỏ chật căng. Niềm ham muốn thot thn dồn ứ chực nổ tung. Dương kh từ hai phần thn thể khc biệt cuồn cuộn trn về một ngả. G rng mnh trồi ln, hối hả x toang phần hnh hi xấu x t hm, mạnh bạo đm chiếc đầu cứng vo vng sương ẩm ướt. Dng mu ấm tun o ạt vo tĩnh mạch, duỗi những sợi cơ căng cứng như dy cung, mở toang đi cnh lạ. Tiếng sấm động từ trong tiềm thức hoang sơ bng nổ, g tung cnh bay ln trong vng chớp sng lo một ci cuồng m.

Đm l đồng lo, đm l chốn hiện thn. Mộng uyn ương hồ điệp như mưa lũ trn về.

Phương Thuần Chấn sấm chớp chi la, những cnh rừng phong bốc đỏ, nước từ bt đại hồ xẻ ngang Phong Li ch ngn ngụt ko về Thuần Khảm.

 

3.

Đoi l đầm

 

G lặn lội tm kiếm miệt mi trn những cnh đồng đất st. Chị ngồi bn bếp lửa may những tấm khăn, may những chiếc o nhỏ xu, mắt chị long lanh. Tiếng gi trn qua đập vỡ khng lm chị mừng rỡ, n chỉ lm chị lo u. Chị ra ngồi bn bậc cửa, v v chờ g về.

C những lc g về đứng sau lưng chị, cất tiếng gọi mơ hồ. Chị ơi. Chị ơi. Chị bng hong quay lại, chỉ thấy g nhn mnh cười ng ngh. Bn tay chị nu lấy bn tay g, đặt ln bụng mnh. Khun mặt thằng Trắng lặng đi, n tựa đầu vo bụng chị, lắng nghe hơi ấm của sự sống đang cựa quậy chuyển mnh. Nước mắt chảy di trn khun mặt trắng trẻo hiền ho. Chị nhắm mắt lại, ngỡ ngng nghe g gọi. Chị ơi.

G đi mi trn cnh đồng đất st, khng tm được con su no đầy đặn tốt tươi. G mang về những đm cỏ cằn cỗi v những con su oặt ẹo. Đi lc g nhớ tới lng vực ẩm, nhưng con đường xuống vực đ mất dấu. Cũng như căn nh tranh xiu vẹo của c b o xanh đ biến đi mất tch trong bng đm. Con su đỏ ho hon dần. G trch mu mnh để nui n, để nui hy vọng sẽ c một ngy tước đoạt sự sống của n. G ho hon dần. Con su vẫn khng ho thnh bướm. G v n cng nhau cầm cự, vật vờ sống.

ng về vo một ngy mưa dầm, nước theo trăng dng o ạt, trn qua cnh đồng đất st, si ro sng sục. Con sng kh cạn đang im lm ngủ bỗng rng rng chuyển động ho ra hung tợn. Long mạch quẫy đui đập vỡ chn cầu, h miệng nuốt chửng tu b. Xe ng bị nước chặn lại bn cy cầu đổ. Xe quay ngược về thnh phố lại bị kẹt giữa đầm lầy bn đỏ. Đất st nho từ đu dng ln o ạt, nhầy nhụa như biển keo. Khi ấy, ng mới nhớ mnh cn một ngi nh nằm trn ngọn ni cạn v một người đn b rất trẻ. ng bỏ xe lội ngược về lng, sut chết chm mấy bận giữa đầm lầy bn đỏ, đi chn r rời cố lết ln triền cao. Lạnh lẽo qu, gi nua chậm chạp qu. nh đn lấp lnh giữa vng nước mnh mng lm ng xn xao. ng nhớ tới căn phng nhỏ trn gc xp v những giờ pht thăng hoa tuyệt vời. Thn thể mềm ấm của một người đn b trẻ, n để dng hiến cho một người, chung thuỷ thuộc về một người v yn phận chờ đợi một người. ng rạo rực nghĩ đến ln hơi ấm đm đm đưa ng bay bổng trn cnh đồng qu, cảm xc đ m hoan lạc chỉ tm được ở nơi chn nhau cắt rốn.

Chị ngồi trong căn gc xp lạnh lẽo, bn cy đn dầu t m, cặm cụi may những chiếc o nhỏ. ng đứng sững bn bậc cửa, vừa rt vừa đi, chăm chăm nhn người đn b qu lứa ngồi trong căn phng tồi tn cũ kỹ, chỉ thấy xa lạ. Gi rt từ sau lưng ng thổi tốc tới lm chị kinh hoảng. Chị la ln một tiếng sợ hi, khng kịp giấu đi chiếc o may vụng, khng kịp che ci bụng to lm lm. Khun mặt xanh xao tn tạ của chị lm ng thất vọng. Những tấm o nhỏ xu trn tay chị lm ng phẫn nộ. ng lao tới, vật chị ra giường, ko thốc tấm o nu. Ci bụng to kệch cỡm của chị như cy kim nhọn đm vo mắt ng to mu. Khng kẻ no được php phản bội ng. Con đĩ.

ng đ vo bụng chị, nắm tc chị quật vo tường. Chị quặn người m bụng, vật v chuồi đi. Chị lết được ra ban cng ku r gọi g về. Tiếng ku tuyệt vọng của chị tri đi trn đồng nước ngập. G ở ngoi đập đ, nghe tiếng chị m ngỡ như tiếng nước ro. Con bướm trắng vật vờ bay qua, lảo đảo rơi trn dng nước xoy. Bỗng nhin g rng mnh. Căn nh trn đỉnh cao vụt tắt nh đn. G cắm đầu chạy về hướng đấy, g cuống cuồng lội qua đầm lầy đất st. Chiếc bng chị xo tc hiện ra dưới nh trăng. Bn tay chị chấp chới vẫy gọi.

G go ln, phng chạy về pha chị. Chiếc bng như cnh bướm lao qua thnh lan can mục nt. N đậu xuống vng hoa đại trắng, giy giụa rồi bất động. Đm hoa trắng vy quanh chỗ chị nằm dần ngả sang mu đỏ. Những cnh hoa mu đỏ loang đi mi. G kinh hi go ln, m chị vo lng, thn thể chị mềm ấm trong tay g. Bng người trn ban cng vội vng lẩn vo tấm mn rch. G nhận ra ng ta. Khun mặt đen đa ngước ln dưới bng trăng đau đớn hận th. G ấp mặt mnh vo ngực chị. Cả đen v trắng vi vo da thịt người đn b, tuyệt vọng tm hơi ấm. Ngực chị lạnh dần. Bụng chị cũng lạnh dần. G đổ vật trn vng hoa đỏ, co giật si bọt mp.

Sương trắng trn dy đặc trn đầm lầy. G đi lạc trong vng sương đục lừ, tm khng ra lối về, tm khng ra chị v. G khc nức nở gọi. Chị ơi. Chị ơi.

Thần Kim Quy nổi ln giữa đầm Lạc Thuỷ, lưng cng đồ hnh Lạc Thư, nước mắt chảy hai dng. Thuần Đoi cuồn cuộn sng, ngn lau tả tơi vi dập. Nước từ tứ đại hồ dng qua Thin Trạch L ko hung hn về phương Thuần Khảm.

 

6.

Cn l trời

 

Bảy ngy sau, nước rt, thầy phong thuỷ đưa b về lng. G đ sống qua bảy ngy bn ci xc lạnh tanh. Người g ho rũ, suy kiệt v đin loạn.

Thầy phong thuỷ bảo b sờ bụng chị. Ci bụng cong vồng lạnh ngắt. B nhn thn hnh thằng người nằm phủ ln tấm thn đn b. B ku r đau đớn. G cũng khc, mơ hồ nhận ra b. Nhưng g khng muốn người ta đưa chị đi, g nằm đ ln người chị, giữ chặt thn thể lạnh ngắt trong vng tay. B gọi người về đưa chị đi. Đm tay sai của b đem xc chị giấu ở nơi no, g khng sao biết được. G mất chị thm lần nữa, đau đớn, tuyệt vọng, lại ng vật ra si bọt mp. Đm ma quỷ ko một nửa thằng người đi vo vực su th hận, một nửa cn lại chm trong đau thương tuyệt vọng.

B gọi ng về. Chuyện ci xc chết nằm trong tay b chỉ l chuyện ngu xuẩn, chẳng doạ nổi ng. Khun mặt phương phi bo tốt phồng to đe doạ. B sợ hi giấu khun mặt tn tạ của mnh vo giữa lng bn tay. Nước mắt trn qua những ci kẽ hở kh quắt. B soi mặt mnh vo gương, khun mặt loang lổ phấn son về chiều lm b khiếp hi. B nguyền rủa ng, nguyền rủa ngi nh trn ngập tội c. B nguyền rủa sự thật. Nh họ Vương v ng m tuyệt tự.

ng nguyền rủa b, nguyền rủa sự xuyn tạc dối tr. ng tht đm tay sai gng cổ mụ gi, tri mụ ta trn đập đ. G lẩn thẩn đi theo, hn hoan nhn người ta li b đi trn cnh đồng đất st đầy bn đỏ, khoi tr nhn người ta tri b vo cy cọc đen. Tấm o trắng của b bay phần phật trn đập như cnh bướm. B nhn g thều tho. My c l con tao khng đấy? G gật đầu cười rồi quay lưng bỏ chạy về căn nh đ. Vừa lc ng ra xe.

G chạy theo ng ra sn. Khm hoa đại dưới ban cng đ ngả mu đen thẫm. G tuột quần xả nước tồ tồ ln chỗ chị nằm. Nước tưới ln những cnh hoa kh. Mu hoa đen lại ho ra đỏ ối. ng kinh ngạc nhn sững vo khoảng bụng mạnh khoẻ đang nổi vồng ln của thằng con, bỗng hiểu ra những điều b ni. Sự thật tn khốc đấy đnh ng gục ng. Đầu ng gục xuống giữa đi vai cng, trong pht chốc m ha thnh con bướm kh tn tạ gi nua.

ng để cho b đi. B theo thầy phong thuỷ về một miền đất hứa xa xăm, đem theo tất cả vng bạc ti sản nh họ Vương. ng ci gục đầu cười thảm hại. ng chỉ giữ thằng con tn tật lại, n l con giống cuối cng mang họ Vương.

*

G theo ng về thnh phố, chỉ đem theo con su đỏ. Đi đu ng cũng dẫn g theo, ngậm ngi bảo với mọi người, thằng tn tật mồ ci ny được ng nhận lm con nui. G lẽo đẽo đi cạnh ng, hả h phơi by khun mặt dị dạng. Sự xấu x tật nguyền của g được đặt cạnh vẻ đẹp nhn từ hon hảo của ng, cảm gic lệch lạc chnh vnh đấy lm người ta ngưỡng mộ. Người ta hỏi g, cha mẹ chết cả rồi sao. G gật g cười, nửa giả tr nửa đần độn. Cảm gic lừa lọc gian dối đấy lm người ta mủi lng.

G theo ng vo những cuộc vui bất tận, lặng lẽ ngồi trong gc tối nhn khun mặt ph phỡn thừa mứa của ng đang chm trong sự nhm chn v vọng. G nhớ chị, nhớ căn nh mu xm trn ngọn ni cạn, nhớ lng vực su tối tăm. Trước mặt g, những con su bo tốt phởn phơ. Những khối thịt nung nc no đủ, xấu x th tục nằm ườn trn mặt l. Con su đỏ nằm trong hộp đất vng vẫy tm đường ra. N đi. Mi mu tươi tanh tưởi no đủ lm n thm kht đin loạn. G u yếm m n vo lng. Con su l phần kỷ niệm yu thương m g cn giữ được v đem theo.

Đm, g m con su đi tha thẩn trong thnh phố, lội b bm trn những đoạn đường ngập nước. Mưa tầm t khng ngưng được, mưa trn về Thuần Khảm, trn qua sng, đổ về thnh phố. G ngỡ l mưa đi tm g, đuổi theo g đi sự sống. G m con su chạy trong mn mưa, go tht thch thức. Đm người tứ xứ trnh lũ đổ về đng nườm nượp, đi kht v lạnh cng. C những lc, g ngỡ như l bng hnh chị thấp thong, đuổi theo rồi mới biết l lầm. C qu nhiều người đn b giống chị. Lam lũ, hiền lnh v ngơ ngc giữa dng đời. Họ ko g đi qua những con đường ngập nước, qua những dy lều xiu vẹo tạm bợ. G nức nở đuổi theo những đm mưa, gọi mi nh trăng thanh. Chị ơi.

Chị ơi.

Con su đi rũ trong hộp. G đem n xuống bếp, thả vo chuồng lợn. Buổi sng, con lợn to ng lăn ra, thịt da tm ti thối vữa. Con su đỏ chui vo ngủ im trong hộp đất. N khng lớn nữa, chỉ đỏ thẫm lại, những ci chn rậm chi cht cứng như bn chải. G chờ n ho bướm, mỗi đm tri qua cng thm v vọng. Dường như con su biết rất r, sẽ khng c sự thăng hoa tuyệt đỉnh no chờ đợi n trong chốn lao t ny. Dường như n biết rất r, cuối con đường no say thoả mn kia chỉ l ci chết. Đi mắt đỏ rực của n nung nấu những mưu m quỷ quyệt. Ci miệng thm kht của n gầm gừ hướng về pha thằng chủ. N nằm thu lu trong hộp kn, khng ho bướm chỉ kht mu như quỷ dữ. Những con lợn chết bất đắc trong chuồng, từ nh ny lan san nh khc. Người ta hoảng sợ bo tin cho ng, e l c dịch. ng gạt tay mệt mỏi bảo, chn đi. Bọn tha phương trốn lũ ko về nằm vất vưởng bn thềm nh ht. ng đi ngang qua lắc đầu chn nản than, bọn v cng rỗi nghề chuyn ỷ lại. ng chn mọi thứ, chm trong giấc mơ tuyệt tự, tỉnh dậy thường thấy bn tay mnh đẫm mu.

ng xoa bn tay đẫm mu ln bụng người thiếp trẻ, đẩy nng vo phng g. Buổi sng, nng kỹ nữ chết cứng, lạnh ngắt trn giường. G ngồi trong gc phng, hai tay m ci hộp đất cười ngẩn ngơ. Con su ht hết hơi ấm thanh xun vo lng, thn hnh n cương cứng đỏ sẫm, ci đầu bng long đen nhnh. Hơi ấm thấm qua lớp đất nung, thấm dần vo bụng g, khoan khoi lạ lng. ng nhn thn thể tnh nhn lạnh ngắt trn giường, nhn thằng con mặt đỏ ngất ngy. ng kinh hi, sao mặt n đỏ như bn đỏ, ướt đẫm như mưa dầm. Sao bn tay n kh quắp, những ci mng cng queo như bn tay lo thầy bi.

ng ng vật ra, tri tuột vo vng địa lao tối đen, xung quanh ng oan hồn ma quỷ khc go đi nợ. Nấm mộ ng khng người hương khi, nằm c quạnh giữa đồng hoang. Quạ diều phỉ nhổ. Tru b phng uế. Quan ngự y cạy miệng đổ sm vo. ng tỉnh dần dậy, sợ hi ci chết hơn bao giờ, thm muốn được sống hơn bao giờ.

Thm muốn v hung bạo.

*

Con su đỏ vẫn khng chịu ho bướm.

Đm đm, g mở nắp hộp cho con su b đi tm mồi, buổi sng con su tự m về chui vo hộp ngủ no say. G nằm trn giường vật vờ mơ thấy chị, bộ ngực chị toả hơi ấm nồng nn. Chị cười ằng ặc, nh ny tuyệt tự mất thi. Tiếng cười kỳ dị của chị lm g giật mnh tỉnh giấc. Một bộ mặt đen đa cận kề trước mặt g. Một đi mắt quỷ dữ đang tro dng thm kht. Ci miệng gớm ghiếc b tới gần ngay miệng g, gần đến độ g ngỡ n sắp nuốt chửng mnh vo đấy, gần đến độ g thấy r những ci răng đen nhnh sắc nhọn đang nhe ra. Hơi ấm toả ra hừng hực, bao trm ln thn thể. Hơi ấm khiến g đờ đẫn chm trong m hoặc. Tiếng gọi của chị trn qua đập nước, chị hối hả gọi g về. Thằng Đen bừng tỉnh, tht ln gh rợn.

G lăn người qua bn. Bn tay g chộp nhằm cy đn ngủ, hoảng loạn quật cy đn xuống thn hnh đỏ thẫm của con vật. Sut nữa thanh kim loại chm con su đứt đi. Người n bị đnh gẫy gập khc giữa. N cong oằn giy giụa trn tấm nệm trắng. Một khoảng đệm đỏ thẫm tanh nhầy. G kiệt sức ng vật ra đất, si bọt mp.

Từ sau c đnh của thằng chủ, con su đỏ ho tn tật mang hnh chữ V, hai khc thn chĩa về hai pha. Khng liền lạc nghi dương, khng đứt rời nghi m, con su l hnh lưỡng nghi, bất đoạn bất thường, bất nhất bất dị. Phần thn bn phải con lưỡng nghi mọc thm một ci đầu, đen đa hơn, hung tợn hơn. Hai ci đầu hằn học cắn x nhau dnh quyền kiểm xot thn thể, cứ dằng x vật v khng biết b hướng no. Mấy ci chn bươi cho loạn xạ, dẫm ln nhau, ch đạp nhau. Nhiều lc con lưỡng nghi ho đin, n xoay mng mng, hai ci miệng p vo. Quyết chiến, quyết tử, quyết ht hết sinh kh kẻ th. N trở nn hung dữ độc c quỷ quyệt hơn bao giờ, chỉ chờ dịp cắn chết thằng chủ. Mỗi lần g mở nắp hộp ra, hai ci đầu li vo gc thủ thế, hơi nng căm th toả ra như sương trắng. G nhn n cười độc c, g cũng trở nn độc c hơn bao giờ. Sự tn tật phn đi của con su lm g phấn khch.

Phấn khch v đin loạn.

 

7.

Khn l đất

 

Buổi tiệc vui mừng thọ ng, mm cao cỗ đầy bầy la liệt từ tiểu sảnh tới đại sảnh. ng cho vời bọn đồng c đến quỳ lại khấn vi, cầu xin thần thnh hiển linh ph trợ cho cơ nghiệp nh họ Vương. ng nằm ngửa uống sm, nhắm mắt mơ giấc trường sanh bất lo. G ngồi thu lu sau tấm mn, đi mắt độc c di theo người đn ng bo tốt nằm trn chiếc ghế gấm thu hoa. Con su lưỡng nghi đi kht lồng lộn trong hộp, hai ci đầu đin loạn cắn nhau to mu. Chữ V đỏ mu quằn quại trong hộp đất. Khch khứa, qu cp, thức ăn ngập trn. Những lời tung h xưng tụng, tiếng nhạc xập xnh, từng đn kỹ nữ uốn o. Ton những tr nhm chn. ng uể oải hỏi, c g khc khng, c g lạ khng. Đm hoạn quan ưỡn ẹo cười khc khch, họ dẫn vo một b gi gầy cm rch rưới. ng gh tởm ngc đầu dậy, muốn nhổ một bi nước bọt trn sn nh. Sức ng yếu đến độ, nước bọt khng bắn đi được m chỉ chảy lng thng bn kho miệng. ng hận bọn người hầu v lễ, v tm khng lau nước bọt cho ng. Cảm gic yếu ớt bạc nhược, để quyền lực tri tuột đi, lm ng hoảng sợ. ng muốn gầm ln như hổ dữ, nhưng lại chỉ nằm đấy thở ra. B gi ngồi trn tấm chiếu trải giữa gian đại sảnh. Đi tay run run dạo nốt đn, vừa ht vừa ho. Những khi b ta nn cơn ho cố bung ra tiếng luyến nghẹn ngo, khun mặt đỏ ối căng ra như quả c chua nom rất ngộ nghĩnh. Bọn hoạn quan v đm thnh giả cười sặc sụa, cười văng cả cơm thịt. Nhưng b gi ho mi, ht t m ho nhiều, tiếng ho của b lm ng nổi cu. ng ngc đầu dậy thều tho, ct đi, cn g nữa khng. B gi nhn ng, nhn những đĩa thức ăn đầy ắp trn bn, rưng rưng gật đầu.

Đm người hầu dẫn vo một đứa con gi, khun mặt đẹp như trăng rằm. Tấm o mu xanh khoc trn thn thể n bng bạc như nh trăng. Thằng Trắng ngồi trong gc bật ku ln một tiếng hn hoan. Đứa con gi khng nhn về pha g, n khp np ngồi xuống bn b gi. Người đn b khc khắc ho, bn tay gầy guộc so phm Uyn Ương. Khc Cầu Hong tri đi đam m bất tuyệt. Đm thực khch lặng người ngy ngất. Đm mơ hồ tri vo một thế giới hiền lương an lnh. Đứa con gi cất tiếng ht, giọng n trong vắt thnh tht như tiếng mưa rơi, m đềm như tiếng nước sng vỗ về trong đm vắng. G ứa nước mắt, rc mnh trong căn gc xp ấm p, rc đầu vo bộ ngực đầy đặn của chị. Mi hương hoa đại nồng nn trong căn gc nhỏ. Đm vỗ cnh bay ln đắm đuối ho thn.

Bn ngoi cuồng phong vần vũ, lũ trn về vy hm gian đại sảnh trong hoan say. Kẻ no nốc rượu vo, vừa say vừa tỉnh, vừa bước chn ra khỏi thin đường rơi ngay vo địa ngục. Kẻ no cuồng loạn tht ln. Cởi o ra. Tiếng tht như ngọn roi quất ngang qua khun mặt đứa con gi. ng uống một ngụm sm, bỗng nở nụ cười rậm rật. Dương kh như ngọn đn bng chy. ng nhổm dậy đi mắt hấp hy nhn đứa con gi, bn tay quyền lực chỉ vo đm thức ăn thừa mứa trn bn. Cởi o ra.

Nước mắt chảy di trn g m nhăn nheo. Nước mắt chảy di trn khun mặt sng như trăng rằm. G cười thm kht, rạo rực b ra giữa phng, độc c go ln. Cởi o ra. Đứa con gi rng mnh, cả người n co rm lại. N nhn g, mắt đọng hơi sương. N nhn ln bn ăn, đau đớn tuyệt vọng. N nhn những giọt nước mắt của b, rồi ci gục đầu. Bn tay n run run cởi chiếc thắt lưng xanh. Thn hnh trần trụi hiện ra dưới nh đn pha l lng lnh.

Con lốc bn ngoi nổi cơn hung bạo, gi quật nhnh cy kh vo khung cửa sổ. Tiếng knh rơi loảng xoảng trn nền nh sắc lạnh. Gi thốc qua cửa vỡ, thổi lớp lớp sương trắng trn vo phng. Sương trắng như hoa đại cuộn lấy thn hnh đứa trẻ.

Đm thực khch gầm ln giận dữ thất vọng, bọn ngho hn ton l bọn bịp bợm. Đứa b co rm người lại, v sợ hi, v gi rt, v tủi nhục. Thn thể n xanh xao nhợt nhạt, gầy cm thảm hại, chẳng c g để mời gọi thực khch. N đứng trong sương trắng, run rẩy đi kht như những con su xanh trn cnh đồng đất st. G nhn vo bộ ngực trơ xương phẳng l của n, hộc ln bất lực căm phẫn. G vật ra đất, giy giụa si bọt mp. Nửa con người bị ma quỷ dẫn đi vo sương trắng. Nửa con người cn lại hốt hoảng bỏ chạy cuồng loạn dưới nh trăng vng vọt.

Khi g tỉnh lại, hai b chu đ biến mất cng mớ thức ăn thừa trn bn.

G lao ra mn mưa, lội b bm qua những con đường ngập nước. Những khun mặt đi kht vy quanh, những lời cầu xin nu ko g lại. G cắm đầu chạy, chiếc bng xanh thấp thong sau dy lều. Những đm người rch rưới đang hăm hở chia nhau chỗ thức ăn thừa của đại sảnh. Chiếc bng mu xanh lẩn vo đm đng khng sao đuổi bắt được. Tiếng đứa b khc nghẹn ngo.

Cậu về đi.

G hậm hực đuổi theo ci bng, chạy loanh quanh trong sương trắng khng nu được mảnh trăng vỡ. Chỉ thấy rt mướt t ti. G thất thểu quay về.

*

Con su bị giam đi trong phng, n đang cuống qut đục khot thnh đất nung.

Đất cũ.

Ma xa xưa.

Vỡ dần.

G m ci hộp đất rạn vỡ nứt nẻ bước ra hnh lang. Những cnh cửa phng ngủ đng im lm. Tiếng thở gi nua đứt qung của ng vang ln rậm rật sau cnh cửa phng đối diện. Tiếng vặn mnh cuồng loạn thot thai của những con su tham lam no đủ. Tiếng ku hoan lạc của bầy kỹ nữ vang ln hừng hực suốt con đường hnh lang tối tăm. G đứng trong bng tối lạc lng, khng sao nu ko được giấc mơ. Ci hộp đất rời khỏi tay g, rơi xuống nền đ hoa cương. Tiếng vỡ trầm đục chm su trong đm lạnh rồi biến mất trong v nghĩa.

Từ trong đống đất vụn, con su như chữ V đỏ mu ho hức b ra. N đi. Hnh lang di hun ht, nồng nặc mi mu. Hai ci đầu cng chĩa về pha trước trong niềm tin v nỗi hn hoan vừa thot khỏi ngục t. Chng vội v b đi, cng b về một pha, bỗng rồi chậm dần chậm dần. G nhn con vật dị dạng, chỉ thấy tuyệt vọng chn chường. Trong ci thn xc tật nguyền phn rẽ gian tham ny sẽ khng thể no nở ra hai con bướm. G quay về phng, đau đớn chm trong giấc mơ ma quỷ phn thy. Con su vặn vẹo đứng giữa hnh lang, mi mu nng ngập trn no đủ lm n ho đin. Hai ci đầu ngc ngoắc, dằng x b về hai pha. Ci đầu đỏ quay ngang, n nhớ mi mu tươi quen thuộc của thằng chủ, mấy ci chn chuyển dịch muốn b về căn phng cũ. Ci đầu đen hung tợn tr ko lại, n muốn b vo căn phng đối diện c tiếng thở gi nua. N thm kht mi nhn sm ấm p đang trn qua khe cửa.

Hai bộ răng sắc nhọn nhe ra. Hai ci miệng hung c xng vo ngoạm lấy nhau.

Cửa Thuần Khảm từ từ mở ra, cường triều dng si sục. Cnh đồng đất st chm lt trong biển nước, những mi nh tranh cuộn nt giữa dng lũ. Nước trn ln x ng căn nh đ, san bằng ngọn ni. Long mạch quẩy đui vng vẫy giữa dng xoy, đi kht v phẫn nộ.

Thần Kim Quy liều thn giữa dng nước, cng lưng chắn lũ, sức lực cạn dần, hai hng mu mắt tun rơi. Ngn tay cng queo trỏ vo mặt Vương gia m mắng. Kẻ th khng ở pha sau. Kẻ th khng ở trước mặt. Kẻ th ở trong tm địa của nh ngươi. Hy tự xử mnh.

 

1.

Khảm l nước

 

Nước vừa su vừa hiểm. Dương cương bị hm giữa hai ho m, trước mặt l hiểm sau lưng cũng l hiểm, tới lui đều bị hm.

Thuần Khảm l hai lần Khảm. Nội qui l nước, ngoại qui cũng l nước, tứ đại m hiểm trng trng bao quanh.

Mệnh rơi vo quẻ Thuần Khảm, hoặc nổi ln thnh bậc anh hng ci thế, hoặc chm trong dng nhơ nhớp thnh kẻ tiểu nhn đ tiện, bất trung bất chnh. Cng vng vẫy hnh hung bạo ngược gian tham, cng sụp su thm vo chỗ hiểm. Lời cổ nhn dạy : Cường bạo th bất đắc kỳ tử. Kẻ bị cuốn giữa hai dng lũ dữ, m hn bao vy, đ khng c ti thot ra khỏi chốn hiểm, lại thiếu đức hạnh để lng hanh thng, thảm hoạ bất đắc kỳ.

Bất đoạn bất thường, bất nhất bất dị. Khng mất cũng khng cn, khng phải ci ny cũng khng phải ci kia, khng đồng nhất cũng khng dị biệt. Loi su bọ rắn rết rơi vo quẻ Khảm, chỉ c xc nghiệp chứ khng c chn tm, khng hướng tới trung đạo m tuột mi vo dng u m tận diệt.

Quẻ ny trong đặc ngoi rỗng, trung thực ngoại hư. Theo ho từ m giải, tm nn trung chnh giữ đạo lm người, sức nn lượng thời cuộc nương theo nước m cho đi. Dn do thuỷ d. Dn như l nước. Nước chở được thuyền m cũng lật được thuyền. Thin nhất sinh thuỷ. Trời lấy số một m khởi sinh hnh thuỷ. Nước chảy hoi khng dừng lại, nơi su hiểm no rồi cũng sẽ lấp đầy, nguy nan no rồi cũng tri qua.

Ấy l năm xưa qua lng, ta mượn Dịch Kinh m bốc quẻ.

Năm nay sương m ko về lng u Lạc dy đặc, sương vy kn ngọn ni giữa đồng, sương chảy trn trn dng Lạc Hồng, sương trắng nn như hoa đại, sương ướt đẫm như mưa phn.

Sương khng khởi đầu, sương khng kết cục. Ci đời v thuỷ v chung, bất sinh bất diệt.

 

Xun Canh Dần

Lưu Thuỷ Hương