Nng Lm yu thương

 

Phần 2 - Miền Min Ảo

*

Chương 24

Ng blog - Hoa đo rơi bn thảo lư

 

Sau ci chết của ng Tm v thằng Sỏi, ng trở về Cao Nguyn với nỗi đau giết người lầm lỡ, với nỗi lng kẻ hơn hai mươi năm lưu đy biệt xứ. Thn bằng quyến thuộc đều nghĩ, ng đ chết trong lần nổ mn dưới chn đo Bảo Lộc. Vết thương trong lng họ chắc đ liền lạc từ lu, bởi vậy m ng khng tm gặp lại một ai. Trong thn xc dị tật tn phế ny, hội ngộ chỉ gợi lại niềm đau.

Thảo lư, căn lều cỏ của ng nằm bn bờ rừng mộc min, nắng soi nghing nghing qua tn l rừng giao thoa hai ci đất trời. Từ đy nhn về thung lũng ngt ngn lau trắng, từ đy nhn về miền xui mờ mịt ph vn. Gi ni la qua song thưa mang theo mi hoa cỏ dại, mi vỏ mộc min, mi l mục rữa qua những ma thu dầm mnh trong suối lạnh.

Lo Thể gi mn mỏi trong chốn ni rừng c tịnh, rủ dần on th tạp niệm bn bờ đ cuội trắng trơ l. Một buổi sng ma đng lo lặng lẽ ra đi theo tiếng gi mộc min ru qua gềnh đ, tri di về động hoa sương. Ng chn lo Thể giữa lng thung lũng. Ma h hoa cc tm, ma thu l mộc min vng, ma đng gi ni, ma xun hoa đo tản mạn bay chẳng giữ lại được g, cũng chẳng v đu m muộn phiền mất mt. Sương ph du trắng như tơ mộc min.

Thỉnh thoảng, những lần rời Thổ Ty ra chợ bn thuốc, gặp khch miền xui ln ng mới c dịp hỏi về chốn xưa, nương du đ thnh biển xanh, nghe lng buồn tang điền thương hải.

Một buổi chiều ma xun, ng đi bốc thuốc về, một mnh một gnh trn con đường quen len lỏi qua những bờ lau sậy phiu linh. Gnh thuốc trn lưng nặng dần theo tuổi tc, những buổi đi về thưa dần theo sức lực, con đường mn v vậy m nhỏ dần heo ht. Loi cy cỏ thờ ơ sanh tử mịt mng, một ngy no đ sẽ v tnh xo hết dấu chn người.

Gi từ pha sau đưa tiếng lau sậy vi vu, đưa cả tiếng động lạ xo xạc cnh l. Ng biết c kẻ theo di mnh trn suốt con đường từ chợ về Thổ Ty. Hơn hai mươi lăm năm trốn trnh ẩn dật, ng vẫn khng ngừng nghĩ tới một ngy bị những kẻ săn đuổi tm ra tung tch. Nhưng d điều đ c tới hay khng, tới sớm hay muộn, th cũng chỉ l duyn nghiệp rủ bỏ n th. Bởi vậy m ng cứ thong thả đi cho kẻ kia bm theo. Ở đy lau sậy mịt mng, ni đồi trng điệp, ng muốn trốn đi th đu kh khăn g. Nhưng chẳng lẽ rồi phải trốn suốt qung đời cn lại.

Ra tới con đường đất, ng chống đn gnh đứng chờ. G kia dường như cũng chẳng sợ sệt g, cứ thong dong vạch lau đi tới. Chừng khi g lộ diện, ng mới giật mnh nhận ra tn bn than ở chợ. o quần g bm đầy bụi than đen, bộ ru rậm khuất dưới tn nn rơm. Vừa thấy ng đứng đợi bn đường, g lấm lt liếc quanh rồi ci đầu thi lễ.

- Tiểu tử xin ci đầu ra mắt c c.

Ng giật mnh li lại một bước. Bao nhiu năm m ng vẫn chưa qun giọng ni của thằng tiểu quỷ. Ng cất giọng cay đắng hỏi:

- Nh ngươi cn tm tới đy lm g.

Tn bn than cười tủm tỉm sau vnh nn:

- Tiểu tử muốn hầu c c một vn cờ.

Hơn hai mươi năm lng ngỡ nguội lạnh, khng ngờ vừa nghe thằng tiểu ma đầu ni vậy, ng lại đổ bực. Khng thm trả lời n, ng quẩy quang gnh bỏ đi. Tn bn than đuổi theo sau nu lấy gnh thuốc.

- C c để tiểu tử gnh phụ.

Ng bực mnh đứng lại, nhạt nhẽo ni:

- Ngươi muốn g cứ ni thẳng.

Tn bn than dở nn ra rồi k vai đỡ lun gnh hng. Thằng sinh vin ngy no đ thnh một hn tử trung nin tc lốm đốm bạc. Ng chạnh lng, đổi giọng tử tế:

- Đường Sơn tiểu tử, ngươi bỏ cng tm tng tch ta hẳn c việc quan trọng.

Đường Sơn Tấn Php bi ngi đp lời:

- C c c khoẻ khng?

Ng mủi lng tưởng khng cầm được nước mắt, chỉ lặng lẽ gật đầu. Đường Sơn im lặng đi bn ng, được một lc th ni:

- Tiểu tử tới Thổ Ty được ba hm nay nhưng vẫn khng dm quấy rầy c c. Sng nay đ định quay về, nhưng rồi nghĩ, gh hỏi thăm c c một lời chưa chắc đ mang thm tội.

Ng nghe vậy th đổi giận lm vui:

- Ngươi cứ ở lại đy với ta vi hm. Bao nhiu năm nay ta chỉ sống một mnh c quạnh. Bao giờ ngươi về th cho ta gửi lời thăm M đại hiệp.

- Cảm ơn c c. B b vừa tạ thế bảy tuần trước. Hơn hai mươi năm nay b b bỏ hết cng sức truy tm tung tch kẻ bức tử gia gia, nhưng tm đến đu cũng thấy những dấu vết bị xo bỏ một cch tinh vi. Lc lm chung, b b c nhắc tới c c, hy vọng c c l người cn giữ cht manh mối.

Ng ngậm ngi nhớ tới lời hứa năm xưa:

- Con người ta khng ai thot khỏi ci chết. Bổn nương đ phải sống qu lu trong thn xc tn phế ny, lng thật chẳng cn lưu luyến g chốn trần gian. Lời hứa với M đại hiệp bổn nương vẫn canh cnh mang theo trong lng, nay nh ngươi tới đy cầu cứu, khng thể thoi thc. Nhưng ngặt nỗi, thời gian qu di đ xo mọi dấu vết, cu chuyện n on ny lại c qu nhiều điểm khng minh bạch.

Đường Sơn khẩn khoản ni:

- Nếu c c muốn biết thm điều g? Tiểu tử sẽ cố trả lời tường tận.

- E rằng, những điều ta muốn biết, nh ngươi cũng khng tỏ tường.

Lc ny, những kỷ niệm trn đồi Thủ Đức ko về trn ngập trong lng ng. Ci chết uẩn ức đau thương của ng Tm v thằng Sỏi cứ m ảnh ng suốt bao năm trời ẩn dật by giờ lại thm thi thc đau đớn. Mn nợ ny khng trả được th ng cũng kh lng nhắm mắt m bước qua cầu Đoạn. Bọn hung thủ ngy đ l ai? L ai m coi mạng người như cỏ rc, tn độc giết hại nhn chứng, giết cả những kẻ hiền lương v tnh dnh lu tới? Ng nghĩ tới ngang đ th buột miệng hỏi:

- Anh Cả l ai?

G đn ng khựng lại như vấp trng đ. Ng cũng dừng lại nhn sang, th thấy khun mặt g tối sầm lại. Khng biết l sợ hi hay uất hận, hay trốn trnh, hay đau thương. Ng chậm ri lặp lại:

- Nh ngươi biết g về kẻ mang b danh Anh Cả?

Đường Sơn đảo mắt nhn quanh rồi hạ giọng.

- Chuyện ny nguy hiểm v cng.

G khng ni thm g nữa, hấp tấp quẩy gnh đi trước. Chừng qua khỏi cnh đồng lau, tới triền cỏ thưa trải di xuống thung lũng, g dừng lại nhn quanh. Chờ ng tới kế bn g ko thấp vnh nn, th tho:

- C c. Chuyện ny nguy hiểm v cng. Những đầu mối lin quan tới nhn vật Anh Cả đều đ bị thủ tiu. Tiểu tử chỉ biết được rằng, đ l kẻ giết người khng gớm tay. Ni theo ngn ngữ thời nay, hắn l kẻ cầm đầu một tổ chức gồm những tn st thủ chuyn nghiệp. Tổ chức ny đảm nhận nhiệm vụ triệt tiu những người được xem l mang tư tưởng chống đối lại đường lối của nh cầm quyền. Anh Cả th giết lầm người chứ khng bỏ st một ai. Mục tiu l diệt khẩu, cn thủ đoạn th bất kể.

Ng giật mnh:

- Khng ngờ c hạng người gh gớm như vậy. Hn g m những kẻ dnh lu tới chuyện ny đều sợ hi kinh hong. Nhưng tại sao hắn giết quan tổng đốc?

Ng sợ hắn khng nhớ r chuyện cũ nn nhắc lại:

- Nh ngươi cn nhớ vụ giết người rng rợn trn đầm Thuỷ Điệt khng? Kẻ bị giết trong phng ngủ nh thuỷ tạ l quan tổng đốc đương quyền, cn ci xc tri nổi trn hồ đỉa l thủ hạ thn tn của quan. Tại sao Anh Cả giết quan tổng đốc d man như vậy?

Đường Sơn gật đầu:

- Đm hm đ, khi tiểu tử v b b tới hồ đỉa th tn bảo vệ đang vng vẫy hấp hối trong hồ. Tnh cảnh qu gh rợn lại v phương cứu chữa, nn b b đnh ra tay hạ độc thủ để hắn sớm siu thot. Tiểu tử v qu sợ hi, tm thần bấn loạn nn m phải tm chỗ ẩn np chứ khng sao đi tiếp được. Một mnh b b đi v đường hầm tm di sản của gia gia. Khi c c đuổi theo thằng Rồi th tiểu tử nhận được m hiệu của b b trong gian nh bếp. Tiểu tử theo b b v đường hầm ra mắt m binh để xin rước di sản của gia gia. Sau đ, hai bc chu vội v rời khỏi nh thuỷ tạ. Chuyện quan tổng đốc chết ra sao trong phng ngủ thật tnh tiểu tử khng r. Khi ra khỏi đồi Thủ Đức rồi, b b mới ni sơ qua, ba thằng Khnh nằm chết trn lầu. Tiểu tử với thằng Khnh thực sự l chỗ bạn b thn thiết, điều ny thường lm b b kh chịu, nn tiểu tử khng dm hỏi tiếp. Nếu c thể xin c c kể lại chuyện ny cho tiểu tử được tỏ tường.

Những hnh ảnh của gh rợn của hai mươi lăm năm trước bỗng quay về dồn dập lm ng nghẹn lời. Đường Sơn dừng một lc khng nghe ng ni g th tiếp tục:

- Trở lại cu hỏi của c c. Tại sao Anh Cả giết quan tổng đốc? Chỉ c thể đon l, hoặc quan tổng đốc m mưu muốn tch khỏi sự chỉ đạo độc đon của đng ngoi, hoặc quan tổng đốc biết qu nhiều về nhn vật Anh Cả Nhưng tất cả chỉ l v đon, khng ai tm ra được manh mối. Cc phương tiện thng tin lc đ đều đồng loạt truyền tải, quan tổng đốc qua đời v bạo bệnh. Anh Cả l kẻ hnh sự v cng thận trọng, khng để lại dấu vết v sẵn sng giết người để xo dấu vết, lại c sự hậu thuẫn thm cng của nh cầm quyền nn mọi chuyện đều được nhanh chng đẩy vo bng tối. Những năm gần đy hắn lại biết mất tăm, cứ như l đ chết. Nhưng ngay cả những dấu vết về ci chết của hắn cũng khng hề tồn tại.

- Nếu vậy th hắn ta chưa chết. Chỉ tạm thời ẩn nấp đu đ để lm một việc trọng đại hơn.

Đường Sơn dở nn nhn ng ngạc nhin:

- Khng ngờ c c c đầu c phn xt sắc sảo như vậy. Nếu tập hợp được nhiều người c khả năng lin kết v mổ xẻ dữ kiện như c c th sẽ c hy vọng tm ra dấu vết Anh Cả.

Ng khoan khoi gật đầu rồi giật mnh hỏi lại:

- Nhưng lin kết v mổ xẻ dữ kiện l ci g?

- L tập hợp những nguồn tin rời rạc lại, chọn lọc, đnh gi v phn tch khả năng lin quan tới đối tượng.

Ng thấy ci vụ rối rắm ny chẳng cn lin quan g tới mnh nn đm nản. Ng suy nghĩ lan man một hồi rồi hỏi sang chuyện khc:

- Trại nui đỉa by giờ ra sao?

Đường Sơn ni:

- Đ hơn hai mươi lăm năm, by giờ chẳng cn lại cht dấu vết g của trại đỉa. Vng đất ny sau khi xảy ra n mạng th bị bỏ hoang một thời gian, rồi bị bn cho một doang nhn Hn Quốc. Người ny giỏi thuật phong thuỷ, đon được đy l ci rốn của long mạch nn trả gi rất cao. Thằng quan tham khi ấy chỉ nghĩ tới mn lợi trước mắt m lật đật bn đi. Người chủ Hn Quốc mua được miếng đất hiểm th cho đổ đất lấp đầy đầm lầy, rồi lại đổ thm beton tầng tầng lớp lớp, xy ln mấy dy nh kin cố hnh chữ nhất n ngữ long mạch. By giờ ở đ l một nh my sản xuất của nước ngoi kh khang trang v nhộn nhịp.

Ng buồn rầu hỏi:

- Cn chuyện g xảy ra ở Thủ Đức nữa.

- Tan nt v x bồ. Bọn quan lại tham tn, hoang dm v độ, khi nắm được kỳ thư nghin cứu phong thuỷ của gia gia, biết Thủ Đức l vng long mạch th đổ dồn về Thủ Đức, ra sức thao tng thị trường nh đất, băm vằm vng long mạch khiến khc ruột con rồng nt la chia năm xẻ bảy. Thủ Đức ngy nay đ khng cn liền lạc một mảnh như ngy xưa m bị cắt nhỏ thnh nhiều khc, nhiều đoạn cho bọn su đỉa xng v tranh chấp cắn x. Khc ruột Thủ Đức, khc ruột của con rồng chn đầu v lng tham của bọn quan lại m chương snh, nt bt v nhung nhc su bọ.

- Ci hoạ diệt vong ăn từ trong ruột ăn ra, lẽ no bọn quan lại đồi bại kia cứ tham lam đục khot mi. Long mạch m nhẫn tm bằm nt, nhẫn tm bn cho người ngoi rồi th giang sơn ny kh bề yn ổn.

Khng ngờ Đường Sơn lại ni:

- C c, tiểu tử tuy bất ti nhưng rng lấy thn tru ngựa ny m ko cy, ngy nay đ c thừa khả năng mua lại vng đất đầm Thuỷ Điệt ngy xưa.

Ng lắc đầu:

- Đ chỉ l chuyện ring tư nhỏ nhặt của nh ngươi, một mảnh đất hiểm chẳng cứu nổi một giang sơn. Nhưng ngay cả chuyện mua lại được đầm Thuỷ Điệt th cũng khng sao dựng lại được hiện trường. Hơn hai mươi năm qua, Đường Sơn gia trang đ bị san bằng vi lấp khng cn lại cht dấu vết g, nhơn chứng cũng thất tn mun phương. Tm kiếm sự thật quả l chuyện m kim đy bể.

Cả hai cng lặng im, nỗi ưu tư hoi niệm trong lng trĩu nặng.

Khi đ ng v Đường Sơn Tấn Php đi hết con đường đất, từ đy về thảo lư l bi đ trắng phơi dọc triền mộc min xanh ngt. Hng hoa đo bn bờ suối đong đưa trong gi t dương, thả từng lớp cnh hồng tri theo dng suối lam. Chuyện đời ph du như nước chảy hoa tri, ci nhơn gian ny chỉ l tạm bợ nhưng sao mang qu nhiều nỗi muộn phiền.

Đường Sơn cn mi suy nghĩ chuyện g, cứ li lũi đạp ln k đ m đi. Bỗng nhin g dừng lại, quay sang nhn ng lom lom:

- C c, chuyện ny c thể giải quyết được. Chỉ cần c c ưng thuận.

Ng chẳng r đầu đui, ngạc nhin hỏi.

- Lại chuyện g nữa? Sao lại phải ưng thuận.

- Chuyện truy tm nhn chứng cho c c. Tiểu tử biết một nơi c thể tm gặp lại những người quen ngy đ, c một ci đất trời khc khng phải l Tại Giới ny.

Ng sững sờ nhn g.

- Nh ngươi lại ba hoa ci g nữa? Nơi no? Ci đất trời no?

- Miền Hư Ảo. Ở đ vừa lo ra một manh mối, d rất mong manh rất mơ hồ, nhưng nếu c sự gip đỡ của c c th biết đu sẽ c cơ may đo su thm vấn đề.

Đ l lần đầu tin ng nghe tới tn "Miền Hư Ảo". Ng ngần ngừ hỏi:

- Ta phải lm g ở đ?

- Chỉ cần c c nối kết những thng tin mơ hồ vừa xuất hiện với qu khứ.

- Chuyện mơ hồ m nối kết với qu khứ th kể như cng d trng.

- C c, tiểu tử đ chờ cơ hội ny suốt hơn hai mươi lăm năm nay. Xin c c gip tiểu tử tm ra kẻ giết hại gia gia.

Ng thở di hỏi:

- Bao giờ th ta tới đ?

Đường Sơn nhu my suy tnh, giy lt sau g trả lời.

- Khoảng hai tuần trăng nữa, tiểu tử sẽ nhờ người tới đy đưa c c vo Miền Hư Ảo.

- Đường đi kh khăn lắm sao m phải nhờ người đưa đn.

- Đường đi khng kh, cũng khng dễ, nhưng hiểm nguy th đầy dẫy - G bỗng đổi giọng cười cợt - Ai đ tới được Ảo Giới th khng cn muốn quay về ci nhn gian nữa.

Ng thấy vẻ mặt Đường Sơn lại cng bn tn bn nghi, nhưng lại khng biết ni g. Chẳng lẽ c nơi no cầm giữ được bước chn người? C nơi no tm lại được người xưa, ngy xưa v cả những yu thương xưa? Bao nhiu kỷ niệm, bao nhiu thương nhớ, bao nhiu on th bỗng o ạt quay về khuấy động tm hồn. Đường Sơn cũng khng ni g thm, g nhn bng quơ đi đu như chm đắm trong dng suy nghĩ ring tư.

Đi hết con đường đ ven suối, từ đầu dốc ny nhn qua triền ni, căn lều cỏ của ng hiện ra quạnh quẽ bn cnh rừng mộc min. Gi thổi mấy cnh hoa đo mỏng manh bay đến tận đầu dốc đ. Cội đo bn hin thảo lư thả hoa nhuộm tm một khoảng sn, nhuộm tm con suối nhỏ loanh quanh qua những nương mạn đ la trắng xo. Lạc nhật tri về trn đỉnh ni để lại my tm, lau tm v khi chiều bng bạc hoang liu.

Thoảng tiếng chim chiều nhớ tổ khắc khoải tri qua gềnh đ. Cuối lũng xa đm my trắng cuối cng đ chm trong sương tm nhạt nho. Trong nh ngy tn huyễn hoặc đ, căn thảo lư như chm su trong vng ảo gic m đềm của bức tranh thuỷ mạc mng lung.

Đường Sơn dứt mnh khỏi dng suy nghĩ từ bao giờ, g nhn quanh rồi ngẩn ngơ ni:

- Cảnh chiều an nhn qu.

Ng đứng sững nơi dốc đ, rưng rưng nghĩ tới lc mnh phải chia tay ngi nh cỏ, chia tay những ngy thng ẩn dật m đềm để lại dấn bước trn con đường gi bụi, m khng hề biết lnh dữ ra sao. Dường như Đường Sơn cũng hiểu r cảm xc trong lng ng, nn đứng lặng im một lc ngập ngừng ni:

- Khng ngờ tiểu tử tới đy quấy rầy cuộc sống ẩn dật của c c. Thật đắc tội. Nhưng tiểu tử ci xin c c thương tnh gip đỡ cho. Đng hai tuần trăng nữa, sẽ c một người họ Nặc đến đy ra mắt, mong c c đừng từ chối.

- Họ Nặc ny c phải l người trong giang hồ hay khng?

- Hắn l loại đn em vừa bước chn vo chốn giang hồ.

- M c thể tin tưởng được hay sao?

Đường Sơn bỗng mỉm cười.

- Cho tới by giờ chưa thấy thằng ch chết đ lm điều g tồi bại ngoi việc ra rả đi tiền cng. Nhưng nếu c c đồng đi chung với hắn th tiểu tử phải ni r thm, tn ny tnh tnh nng nổi rất kh dạy bảo, lại hnh xử lại rất tuỳ nghi bất kể chnh t.

Ng nghe Đường Sơn tiểu tử ni vậy bỗng thấy hơi tức cười. Tn tiểu ma đầu ny r rng l lu nay khng cn trao dồi sch thnh hiền. Tnh tnh, suy nghĩ, kiến thức của g đ khc xa ci thời trn đồi Thủ Đức, m d g cũng đ hơn hai mươi năm tri qua. Ng khng chấp trch g m giảng giải cho g nghe:

- Trong m c dương, trong dương c m. Trong thiện c c, trong c c thiện. Trong chnh c t, trong t c chnh. Hnh xử trn giang hồ sao lại cứ rạch ri quy kết chuyện chnh t.

Thằng kia khng biết v cớ g lại khoi ch cười to:

- Đng vậy. Trong chnh c t, trong t c chnh. Bởi vậy m c lần họ Nặc ni với tiểu tử, chốn nhn gian ny ton những thứ lẫn lộn hư thối.

Ng i ngại gật đầu:

- Chắc hắn phải c mối thương tm no đ. Thiếu hiệp từng đọc Luận ngữ chắc c cn nhớ cu - Thất đạo nhi hậu đức. Thất đức nhi hậu nhơn. Thất nhn nhi hậu nghĩa. Thất nghĩa nhi hậu lễ - Mất đạo th sau đ vin vo đức. Mất đức th sau đ vin vo nhn. Mất nhơn th sau đ vin vo nghĩa. Mất nghĩa th sau đ vin vo lễ. Như vậy, lễ l ci cuối cng, phải cố m giữ.

Khng ngờ Đường Sơn lại khoc tay ngn ngẩm:

- Tiểu tử khng c ni tới mấy ci gio điều cũ rch đ. Thật lng l tiểu tử chỉ muốn qun sạch những thứ phải ngốn ngấu thuở hn vi. Cuộc sống by giờ c nhiều chuyện đng quan tm hơn. C tiền l c mọi thứ, đu cần lễ với nghĩa hay đạo với đức.

Ng nghe tới đ bực mnh mắng ngang:

- Tiểu ma đầu, nh ngươi chớ ta thn hồ đồ như vậy. Bt điều mục của người qun tử đứng đầu l - Cch vật - tr tri- , nghĩa l suy xt đến nơi đến chốn bản chất sự vật để hiểu ci nguyn l cng cực. Ở đy, lễ đ l ci cuối cng rồi. Lễ m mất l hoạ diệt vong. Cố giữ được lễ th sẽ mong ngy c được đạo. Trời c đạo m xanh. Đất c đạo m yn.

Ng ni tới đ lng bỗng phấn chấn, liền tiếp thm:

- Được. Hai tuần trăng nữa, ta sẽ chờ người họ Nặc tới dẫn đường v Miền Hư Ảo.

Đường Sơn khng ni g nữa, chỉ tủm tỉm cười. Khi đ ng bất gic nhận ra, ng bị thằng ma đầu ny ni khch lung tung m phấn chấn nhận lời. Những điều n vừa ni nhăng cuội kia khng biết bao nhiu phần thật, nghĩ tới đ, lng lại tức giận thằng ma đầu, muốn phang cho n một đn gnh.

Khng ngờ đng hai tuần trăng sau, buổi chiều ng đi hầu đồng cho một chị go ở Mộc Ty, về tới nh đ thấy bn gốc đo c người khch lạ ngồi im lm. T o xanh của hắn in bng trn dng suối chm giữa my trời. Đ l một hn tử trẻ tuổi, khun mặt xanh xao, hnh dong tiều tuỵ. Bộ quần o mặc trn người tả tơi nhuốm bụi đường. Hắn chờ ng tới bn hin mới uể oải đứng dậy ci đầu thi lễ:

- Tiểu bối l Nặc tử. Lặn lội tm tới chốn khỉ ho c gy ny để được bi kiến b b.

Hắn vừa ni vừa đưa tay co ln ngực, ho s sụ rất qui đản. Ng chưa kịp trả lời, hơi lạnh từ sau dng suối bỗng đu o ạt trn tới.

Trong lc bất ngờ, ng lập tức xuất chiu Nhất chỉ thiền cng, từ xa dng ngn tay điểm thẳng vo huyệt Đại lăng trn cổ tay của qui khch. Ngờ đu ngn tay phải ng đnh ra như đm trng một bức tường dy bằng bng mềm mịn, khi muốn rt lại th đ qu muộn. Chừng ngn tay ng vừa đụng tới thập tam quỷ huyệt của đối phương, hn kh bỗng bất ngờ cuồn cuộn đổ sang như sng dữ, chạy thẳng v huyệt Cưu vĩ. Tim gan ng lạnh tot, nội kh tản mạn khng sao tập trung được. Trong cơn nguy cấp, ng phải dng m dương đối trảo, tự lấy tay tri đnh v tay phải để chặn đứng luồng hn knh hung hn nhằm rt tay về. Cnh tay phải v vậy m t điếng. Ngn tay tri vừa rời khỏi huyệt Đại lăng của qui khch, ng lảo đảo thối lui ba bước, phải vội vng vận nội cng bế huyệt, trục xuất luồng m kh qui lạ ra khỏi lồng ngực. Tn họ Nặc vẫn đứng đ ho khục khặc như khng chuyện g xảy ra.

Độc knh vừa thot ra khỏi miệng, ng điểm mặt đối phương qut lớn:

- Tiểu ma đầu, ngươi l người của mn phi no? Ta với ngươi v on v cừu cớ g ra tay tn độc như vậy.

Khng ngờ hắn đưa tay chi mũi rồi nhởn nhơ cười:

- Tiểu bối l kẻ khng biết v cng, lại chẳng thch cầu cạnh cc mn phi. Một mnh bn tẩu trn giang hồ chỉ c vi mn v tự học, lại ma may cục mịch rất kh coi, nn chẳng dm hồ đồ động thủ.

Ng nghe hắn ni xỏ xin lng cng tức giận, huyệt Cưu vĩ lại chấn động, tay chn lạnh tot bất thường, chợt nhớ tới lời Đường Sơn tiểu tử m đm ra tự trch mnh. Lần ny ng hnh động khinh xuất, vội v ra đn m vẫn khng đon biết thn phận cũng như v cng của tn ny ra sao, nhưng n qua đ chắc đ thăm d được nội cng của ng. Thằng ny trẻ tuổi m v cng v cng tn độc, lại quỷ quyệt khn lường, khng biết thằng ma đầu Đường Sơn gửi n tới đy nhằm mục đch g. Nghĩ tới đ th ngao ngn cho bọn khch giang hồ b đạo ngy nay, ng khoc tay bỏ đi lun v nh. Tn họ Nặc cũng khng ni g thm m lẽo đẽo đi theo sau. Chừng tới ngang bậc cửa, hn phong từ sau a tới, trn qua vai lạnh ớn. Ng rng mnh buột miệng ni:

- Ma ny sao gi ni đ về.

Comments (0 total)