Hiệp Khch Giang Hồ

 

Phần 2 - Miền Min Ảo

*

Chương 28

Ng blog - Ci Bất Nhất

 

Nặc tử hớt hải ko tay ng quay ngược lại, khng theo con đường cũ ra chợ m quẹo qua một con đường hẻm đầy cỏ rc giấy vụn. Cng v su con đường cng hẹp dần, lau sậy cao ngt ngn. Nặc tử cứ lặng thinh thi triển khinh cng vạch lau cỏ m lch đi. Ng cũng vận hết nội lực đuổi theo g. Chạy được một đoạn th chỉ cn l biển tranh mnh mng, xa xa vi tn cy đứng lẫn trong vạt my chiều. Chạy thm một đoạn nữa, cảnh vật đ biến đổi dị thường. Ni đồi trng điệp lẫn trong sương xm. Ng bất gic hoảng sợ ku to:

- Nặc tử, đy l đu?

Nặc tử bước chậm lại, khng ni khng rằng, chỉ nắm tay ng hối hả ko đi. Vừa lc đ, gi o ạt đưa những tiếng động kỳ lạ pha sau trn tới. Khng km được, ng dừng chn quay đầu nhn lại.

Pha sau, lửa chy ngất trời.

Gi thổi đm lửa lao về pha ng như bức tường đỏ khổng lồ. Lửa băng đi trn cnh đồng tranh nuốt trọn cy cỏ, th ra những ci lưỡi di đỏ hỏn. Tiếng chim th hoảng hốt la thất thanh trong đm lửa. Hơi nng tp tới, bm ln đầu tc, bm ln o quần, ng tưởng mnh đang bốc chy. Một con nai nhỏ phng ra từ biển lửa, n chạy được tới bn ng th gục xuống, cặp mắt trắng d kinh hong, thn hnh chy đen co giật.

Nặc tử quay lại ht ln:

- B Năm. Chạy mau.

Ng cũng muốn la ln nhưng thần tr tn đởm, miệng lưỡi cứng đờ. Khi đen trn tới từng cụm cay x mắt, cay x buồng phổi. Nặc tử ho sặc sụa chạy ngược về pha ng, g xốc một bn vai rồi ko ng chạy. Lửa vẫn cuộn o o đuổi theo, nng rt pha sau lưng. Ng cố sức ku được mấy tiếng:

- Nặc tử, ngươi bỏ ta lại.

Nặc tử chỉ ho chứ khng ni g, g vẫn cố ko ng băng về pha trước. Trong cơn kinh hi, bất gic ng th tay v ti o tm tấm knh. Tấm knh cn nằm yn trong đ, xốc ln xốc xuống theo nhịp chn.

Nặc tử ko ng chạy được một đoạn th đưa tay ln miệng hut ba tiếng ci lảnh li. Ng chưa r cớ sự g đ bị g ko tuột v lm lau sậy xanh r. Bn dưới chn b bm nước, khng r đy l ven hồ hay bờ sng, nhưng đạp được ln nước l mừng lắm rồi. Lại c tiếng ci đp lời văng vẳng từ đu. Nặc tử vội vng ko ng đi về bn tri, cng ra xa bờ nước cng su, cy cỏ thưa dần. Khi đ ng mới nhận ra, pha trước mặt hồ rộng mnh mng, xanh thăm thẳm. Lửa pha sau đ tắt từ bao giờ, khng gian im ắng lạ lng, như chưa hề c chuyện g xảy ra, bảng lảng tiếng mi cho khua nước từ xa vọng đến. Tiếng ai ht qua triền lau, thổ m linh hoạt dị thường.

Một chiếc thuyền nhỏ băng băng rẽ nước trn hồ như đuổi theo tiếng ht, người cho thuyền khng đứng pha sau m lại đứng đầu mũi như dng php thuỷ khng vận knh ko thuyền đi. G khua vi nhịp cho, thoắt ci tới bn bờ lau. Đ l một hn tử nin kỷ ước chừng tam thập, thn hnh vạm vỡ nước da nu sậm, g khng mặc o, quần vải nu xắn tới ngang gối c thắt lưng to bản vng rực mu hoa cc. Nhn lối ăn mặc kỳ dị của g, ng thiệt khng đon được người của mn phi no, nhưng bằng vo thn php nhẹ nhng uyển chuyển quyết khng phải l kẻ tầm thường. G nhn ng, chỉ chắp tay x cho chứ khng ni g. Nặc tử cũng im lặng, hối hả đỡ ng ln thuyền. Hai b chu vừa kịp định vị, con thuyền đ vn vụt tri đi. Khi ra xa bờ, Nặc tử mới lăn quay ra sn thuyền la ln bai bải:

- Đa tạ sư huynh đ đến kịp thời. Sut nữa th bỏ mạng với ci nghề dẫn đường mạt rệp ny.

G cho thuyền cười lớn, lại cất những lời ca lạ lng bằng thổ m miền Trung Du. Lời ca tuy bi thương phẫn uất nhưng m điệu lại vui tươi tro lộng, hai thứ bi hi quyện v nhau tạo ra cảm gic bất an hư ảo, lm lng người nhộn nhạo nn nao, khng r l đau đớn hay kh chịu, hay giận dữ, hay hả h. Ng cng nghe cng thấy chong vng kinh hi như tim ruột mnh đang tn cch tuồn dần ra khỏi bụng. Biết gặp phải tay đại cao thủ ng lật đật ngồi im, nhắm mắt điều tức, cố khng để tiếng ht của g cho thuyền khuấy động tm can. Một lc sau đ thấy trong người dễ chịu, lại nghe tiếng thằng nhỏ họ Nặc sột soạt b dậy. G bỗng la ln một tiếng giận dữ rồi cất giọng chửi rủa tho mạ:

- Tin sư con chuột ch. Tổ cha mấy thằng mọi đt đen. Sư huynh, tụi n đuổi theo đ.

Ng giật mnh mở mắt quay lại nhn, xa xa mấy chiếc thuyền nhỏ đang rời bờ, mấy bng o đen lố nhố trn thuyền. G cho thuyền đnh mạnh mi cho xuống nước, bật ln tiếng chửi thề lỗ mng. G th tay v ti o li ra nắm giấy, x vụn mớ giấy ra rồi tung ngược về pha sau. Gi đưa đm giấy vụn bay tản mạn trắng xo trn mặt hồ, từ đ, lau sậy bỗng mọc ln mịt mng. Ng kinh hi nghĩ thầm, người ny thủ thuật đặc dị hiếm thấy trn giang hồ. Nghĩ tới đ th buột miệng khen.

- Nặc tử. Khng ngờ bạn b nh ngươi lại c kẻ kỳ ti như vậy?

Nặc tử hắng giọng, trch mc.

- E hm. B Năm tưởng tiểu bối chuyn giao du với ai? Tất cả những kẻ đi tm tự do trong Ảo Giới ny đều l bạn của nhau, khng kể sang hn, khng phn cao thấp.

Ng nghĩ tới ơn cứu mạng nn quay qua g cho thuyền tương knh hỏi:

- Chẳng hay qu danh của đại hiệp l g?

G cho thuyền chưa kịp trả lời đ nghe Nặc tử hấp tấp ln tiếng:

- Sư huynh họ Nặc.

Ng ngạc nhin nhn n:

- Anh em họ hng với ngươi sao?

Bộ mặt nm đen khi nở ra nụ cười đắc :

- Hơn một nửa dn số trong Ảo Giới ny l người họ Nặc. Đi tới đu, lm chuyện g cũng gặp người họ Nặc.

Ng thấy chuyện kỳ lạ, lng bn tn bn nghi, chẳng lẽ cả dng họ Nặc ở đu ko nhau v đy sinh con đẻ ci lu b như vậy. G cho thuyền nhn ng cười b ẩn rồi quay qua Nặc tử hỏi trống khng.

- Hồi ny xảy ra chuyện g?

Nặc tử đp lời:

- Tiểu đệ về tới đầu ng th pht hiện ra c người mai phục bn trong nh. Căn phng trọ ở tầng hai lun mở cửa sổ, ko rm che, nhưng đ c người no vo đng kn cửa. Tiểu đệ với b Năm vội vng quay ngược lại, mới chậm một cht đ bị tường lửa bao vy. May phước cho b Năm l hướng bn ny vẫn cn lối thot.

G hn tử lại bật ra tiếng chửi đổng:

- Cẩn thận! Bọn ch săn ny d la tin tức cấp kỳ. Tuần rồi chng mai phục ở một địa chỉ quen, bắt được hai hiệp khch lơ ngơ gh thăm. Tối hm kia lại giả dạng cn đồ du đng p xe một nữ hiệp trn đường lm c nng t gy răng, qu chn.

Nặc tử đứng ln nhn quanh rồi hỏi:

- Bọn Hắc Kỳ chắc đ vy kn bốn hướng bn ngoi. Sư huynh tnh sao? C thể đi về hướng ty, gh qua tổng đn Ci Bang xin t tc? Nhn tiện uống với Phan bang chủ chung rượu phạt.

G cho thuyền cười kh:

- Nh ngươi lm g m qua đ uống rượu phạt?

Nặc tử nhăn nh v đầu:

- Lần trước gh chơi, tiểu đệ c mượn đỡ vi bộ kỳ thư của Phan bang chủ m qun xin php.

G kia gật đầu trả lời:

- Ni trắng ra l, ăn cắp. Rồi g chỉ tay cho về hướng ty. - Mặt trời đang lặn về phương Qui Khảm hướng ty. Lửa honh hnh ở Khảm khng sao vượt qua tường lửa pha ty được. Hướng đng l Qui Ly, đầu ngy lửa sanh ra ở Ly, cuối ngy đ nguội lạnh. C thể đi về pha đ.

G vừa dứt lời đ trở mi cho, quay thuyền về hướng đng. Ng nghe g cho thuyền đối đp rạch ri như vậy, lấy lm kinh ngạc, liền quay qua Nặc tử hỏi:

- Người ny thiệt sự l ai?

- Sư huynh l người đưa đường trong Ci Bất Nhất.

Ng i mộ ni:

- Một người trẻ tuổi m thng thạo Đạo Dịch như vầy quả l hiếm c.

Nặc tử cười r:

- Đạo Dịch l ci chi chi? Tiểu bối với sư huynh ngoi nghề dẫn đường nhăng nht trong Ảo Giới cn kim thm nghề phong thuỷ bi ton, chuyn moi tiền những kẻ ngu dốt.

Lại khng nghe g cho thuyền phản đối g, ng nghi ngại hỏi d thm:

- Nhưng thn php tuyệt hảo như vầy, chắc phải thuộc về một chnh phi uy danh lừng lẫy?

Nặc tử mỉm cười b ẩn:

- G thuộc về mn phi Toi Chỉ. Chẳng mng tới ci uy danh lừng lẫy chỉ cần khng phải khom lưng luồn ci l đ thoả mộng lm người.

Tn "mn phi Toi Chỉ" ny ng chưa nghe qua bao giờ nn chẳng r cớ sự ra sao, nhưng mn thả giấy vụn xo dấu vết vừa rồi thiệt mn nhn. Nặc tử mở miệng định ni điều g, nhưng g chỉ m ngực bật ra một trng ho khan. G cho thuyền dịu giọng hỏi:

- Tiểu đệ, ngươi bị trng Sinh tử ph của bọn sai nha ?

Nặc tử nhăn nh lắc đầu:

- Khng, tiểu đệ bị nhiễm độc trng của Hắc Kỳ. Lục phủ ngũ tạng đều thương tổn.

G cho thuyền vừa nghe xong th tức giận đập mạnh mi cho xuống nước. Bọt nước văng tung to. Ng giật mnh nhớ tới luồng m hn qui dị trong thập tam quỷ huyệt của Nặc tử. Ho ra kinh mạch của hắn c chứa những luồng hn kh dị chủng. Thằng nhỏ ny trọng thương như vậy m vẫn nhởn nhơ cười, thiệt lạ đời. Để qua cơn hoạn nạn ny rồi ng sẽ tm cch bắt mạch trị thương cho n.

Con thuyền lướt đi m i trn mặt nước hồ bao la, cảnh vật hiện ra mỗi lc một nhu tnh m hoặc. Xa xa ni đồi xanh thẫm chm đắm trong my chiều rng đỏ. Thảng hoặc cnh c trắng chao nghing giữ ngn lau tm ngt.

Gi o ạt từ hướng đng thổi tới, mang theo những chiếc l phong đỏ rải tản mạn trn mặt nước. Trời đang tiết xun, những cnh rừng hai bn bờ hồ xanh ngan ngt, khng r l thu phong ny ở đu ra. Ng kinh ngạc quay qua hỏi Nặc tử:

- Mnh đang ở đu?

Nặc tử trịnh trọng ni:

- Ci Bất Nhất.

- Ci Bất Nhất nằm ở chỗ no?

- Qua Miền Hư Ảo l đến Ci Bất Nhất. Ci Bất Nhất nằm trong Ảo Giới.

Ng m mờ khng hiểu được g, cố hỏi thm:

- Qua Ảo Giới l g nữa?

G cho thuyền cất tiếng cười tro lộng.

- Ảo Giới l v tận, khng bao giờ đi hết nổi.

Nặc tử chợt hớn hở ni.

- B Năm. B Năm nhn vo knh thử xem.

Ng mc tấm knh ra khỏi ti o. Tấm knh ny của Nặc tử tặng cho ng, chỉ lớn bằng bn tay đứa con nt, dy bằng miếng khoai lang chin nhưng cng dụng nhiều khng sao kể xiết. Ng nhn ln mặt knh bất gic nhận ra con thuyền nan tri đi trn mặt hồ đỏ rực l thu phong.

Khi đ l phong đỏ đ theo gi ko tới mịt mng phủ kn hai bn mạn thuyền

G cho thuyền cũng ngừng ht, khua mi trn mặt hồ đỏ ối.

Nặc tử hỏi.

- C kẻ pht hiện ra hnh tung bọn ta, đng khng?

G cho thuyền khng quay lại, chỉ gật đầu.

- Phải. Người của phi Tiu Dao gửi diệp thư.

Ng nghe tới phi Tiu Dao th lạ lng lắm, im lặng chờ nghe hai đứa ny ni g. Nặc tử đp lời.

- Người phi Tiu Dao ngỏ tương trợ, ta khng gh họ nương nu qua đm sợ lần sau họ tự i vặt khng thm gip nữa. Sư huynh lm ơn cho thuyền gh qua sơn trang dm tiểu đệ.

G cho thuyền gật đầu, lại li trong ti ra nắm giấy vụn. G vừa tung nắm giấy ln trời, những mảnh vụn đ biến thnh đn chim trắng xoải cnh bay lượn.

- Tiu Dao Cốc ở Ngũ Đại Hồ, cứ nhắm hướng đng ny l tới.

Đn chim đưa tin vỗ cnh bay về hướng đng. Ng khng nn được nỗi kinh ngạc, liền hỏi.

- Từ đy tới Ngũ Đại Hồ bao xa?

Nặc tử nhn vai.

- Khoảng nửa vng tri đất. Nhưng trong Ảo Giới ny chỉ l một thong bng khung một thong bồi hồi.

G cho thuyền nghe vậy th cười vang, khua mi cho vn vụt lướt qua ln l phong. Ng lại hỏi:

- Trong Ci Bất Nhất c g?

Nặc tử ni:

- Trong Ci Bất Nhất c những thứ khng giống nhau.

- Vậy l sao?

- Ở Ci Bất Nhất, mỗi người nhn thấy sự vật theo cảm nhận của chnh bản thn. Ci mnh nhn thấy chưa chắc người khc sẽ nhn thấy như vậy, phải chấp nhận điều đ như một yếu tố đa dạng v tự do của Ci Bất Nhất.

Ng nghe thằng ny ni tri chảy như thuộc bi đm ra nghi ngại, liền hỏi ngược lại:

- Chẳng lẽ ta nhn thấy mặt hồ phủ l phong đỏ, ni đồi thnh thang, cn nh ngươi th khng?

Nặc tử cười thoi thc:

- Khng. Tiểu bối thấy bo du xanh phủ trn mặt hồ v những hng cổ thụ vy kn.

Ng biết g ni lo, tn ny miệng lưỡi giảo hoạt bất thường. Tuy bực mnh nhưng cũng khng biết ci lm sao.

Thuyền rẽ qua bờ bn phải, mặt hồ hẹp dần, lau sậy mọc san st. Bo du xanh phủ đầy trn mặt hồ, những cy cổ thụ hai bn bờ xo tn trn mặt nước vy kn như mi vm. Ng giật mnh nhn sang Nặc tử.

- Nh ngươi c tới đy rồi, phải khng?

G lắc đầu lia lịa:

- Lm g c. Lm g rảnh rỗi m tới đy. Những thứ b Năm nhn thấy chỉ l ảo gic. B Năm đừng vặn vẹo suy nghĩ m hư cơm hư cho, cứ để cảm xc tự nhin ko mnh đi.

G cho thuyền nghe Nặc tử ni vậy th bật cười. Nặc tử lật đật quay sang hỏi:

- Sư huynh c gh v thăm Tiu Dao Cốc khng?

G cho thuyền lắc đầu:

- Khng, ta c việc đi về Địa Mng Vực.

Nặc tử nghe tới đ th nhảy nhổm ln:

- Sư huynh ni thiệt hay chơi đ. Địa Mng Vực chỉ l giả thuyết, cho tới nay cũng chưa c ai tm ra. Lm sao sư huynh tới được nơi đ?

G cho thuyền cười b hiểm:

- Bọn ta đang tm cch vượt qua Địa Mng Vực. Từ đ sẽ c hy vọng đi tới được đầm lầy Trạch Thuỷ Khốn. Nếu nh ngươi muốn c thể đi theo.

Nặc tử liếc nhn ng rồi nhăn nh đau khổ:

- Chn qu. Tiểu đệ phải lo dẫn đường cho b Năm. Tự nhin rồi vướng phải nợ đời chẳng bay nhảy g được

Ng nghe thằng nhỏ họ Nặc đổi giọng trch mc th chn ght khng cn muốn theo di mẩu chuyện tầm pho của n nữa.

Thuyền tri qua lạch nước m u, mặt hồ by giờ lại mở ra trong trẻo thong đng. Rng chiều đ xuống thấp ngang ngọn ni, để lại mu m no đỏ thẫm loang loang trn hồ nước xanh. Mi hương hoa lẫn trong mi nước đầm lng đng bay tới. Ng ht một hơi di bỗng chong vng đầu c. Mi hương ny khng lầm lẫn được. Ng rờn rợn nghĩ thầm, hoa mạn đ la. Hoa mạn đ la.

Thuyền theo con lạch nhỏ đm v vng lau sậy cao ngt ngn. Hương hoa cng lc cng đậm đ m hoặc.Tới ng ba, con thuyền rẽ về bn tri, rồi lại rẽ về bn phải, r rng trong vng lau sậy xanh um ny c một hệ thống thuỷ lộ ngang dọc, phức tạp, khng biết đường th khng tới được, cũng khng thot ra được. Con thuyền đang tri bỗng đột ngột dừng lại, g cho thuyền đưa tay ln miệng thổi ba tiếng ci. Mặt nước trước mũi thuyền xn xao chuyển động. Ng chồm ra trước nhn mới biết, đoạn lạch ny c lưới tre ngăn ngang. Một dy tầm vng đầu bịt sắt nhọn lểu chĩa ngược ln mặt nước từ từ kẽo kẹt chm xuống.

Ng ngạc nhin nghĩ, tấm lưới chắn lộ thin ny chỉ nhằm bo động chứ khng đặt bẫy cản thuyền. Khng biết, đầm lầy ny c bao nhiu tấm lưới b mật khc chm trong nước khng sao thấy được. Khu vực ny r rng được kiến tạo quy m v canh gc cẩn mật.

Thuyền lướt qua dy lưới chắn, con lạch lớn dần, lau sậy thưa thớt, lng đng sen hồ tri trn mặt nước. Lc ny mi hương mạn đ la bay tới ngo ngạt, t hẳn hương sen lm thần tr m loạn kỳ dị. Ng vận knh đứng ln mới thấy r hơn cảnh vật, con thuyền đang tiến dần v k đ, hai bn bờ hồ hoa nở ngt ngn, mu sắc tươi tắn rạo rực như muốn nu ko ngy tn. Hoa từ mp hồ mọc lan ln tận lưng chừng ni dệt thnh bức hoạ gấm sặc sỡ. Ton l mạn đ la. Hoa mạn đ la ở đy to lớn dị thường, khng thuần khiết một mu trắng m lan tạp đủ mu sắc, từ hồng nhạt tới đỏ ta mo g, từ vng cam tới huyết dụ. Hoa treo trn tn cy, hoa treo trn bờ đ từng chm lớn như lồng đn. Nặc tử nhận ra vẻ ngạc nhin của ng, g gật g khoi ch ni:

- Giang hồ gọi đy l Mạn Đ sơn trang.

Ng chong vng khng cn r thực hư. Mạn Đ sơn trang chỉ c trong Lục Mạch Thần Kiếm, tại sao lại ở đy, hiện hữu r rng trước mắt mnh như một giấc chim bao. Khng biết bao nhiu lần ng mơ tưởng tới khung cảnh hữu tnh b ẩn của Mạn Đ sơn trang, mơ v tưởng n khng bao giờ tồn tại trong ci nhơn gian, mơ v nghĩ n l sản phẩm tuyệt vời của một ngi bt thượng thừa. Ng hoang mang nhn v tấm knh, lại thấy bước chn mnh tri đi giữa những khm hoa tr mun mu sắc. Thần tr tn đởm, ng ni:

- Chẳng lẽ Ci Bất Nhất ny khng bin giới?

Nặc tử gật đầu:

- B Năm hay thiệt, mới chn ướt chn ro tới đy m hiểu được điều đ, chắc c duyn nợ g với phi Tiu Dao.

Khi đ, ngy đ tn. Ngoảnh lại bờ hồ chỉ thấy lau sậy sen hồng nhuộm mu đen thẫm, chiếc thuyền nan v g cho thuyền đ biến đi đằng no. Chỉ cn tiếng ếch nhi oạp ven đầm, tiếng chim khuya tri nổi giữa ngn lau. Con đường đ quanh co thắp đn lồng lung linh dẫn ln bờ dốc.

Hai chiếc bng thướt tha hiện ra giữa những hng hoa tr đm. Giọng con gi thanh thot cất ln:

- Qu khch đại gi quang lm. Xin mời vo thư điếm nghỉ chn.

Thư điếm l một dy nh lợp tranh, nằm giữa rừng trc thm u. Người thiếu nữ o xanh đưa ng v gian phng đầu tin. Bn trong by biện giản dị m gọn gng sạch sẽ. Một ci giường tre, một bn nước đng bằng gỗ th c thắp ngọn đn dầu. nh đn vng vọt soi ln dy kệ sch đầy ắp. Kế bn l phng vệ sinh, ai đ đ lo sẵn nước ấm, khăn bng ướp hương.

Nặc tử bỏ đi đu, một lt sau quay lại, g khng v m dng php Truyền m nhập mật ni qua vch nứa.

"B Năm cứ thoải mi nghỉ ngơi. Đ tới đy rồi th khng cn lo lắng. Đm nay tiểu bối c việc gấp phải quay về Miền Hư Ảo"

Tiếng ni lng đng chm trong gi rừng trc xo xạc, khng r thật hư ra sao. Ng ở lại trong căn phng nhỏ, ngơ ngẩn chẳng biết phải lm g. Bn ngoi lại c tiếng g cửa, giọng người thiếu nữ o xanh khi ny vui vẻ vọng v.

- Trang chủ mời c nương dng bữa cơm mọn của sơn trang.

Ng ngạc nhin, khng hiểu tại sao con nhỏ ny ku ng l "c nương". Tuổi ng so với n đng ra phải gọi l lo nương hay b Năm, khng biết mắt n c qung g khng. Ng vặn lớn ngọn đn dầu, khi đ mới c dịp nhn kỹ. Thanh Y thiếu nữ nin kỷ độ mười tm đi mươi, phong tư quả thập phần diễm lệ. Ng khng biết ni g nn nhn sang mm cơm ngơ ngc cười. C gi lại niềm nở ni:

- C nương cứ tự nhin, c việc g cần, cứ gọi to ln. Sẽ c người của bổn trang ba chn bốn cẳng chạy tới ngay.

Thanh Y thiếu nữ vừa ni vừa cười liến lu, thiệt l dễ thương. Ng cảm khch đp:

- Ta gửi lời cảm ơn trang chủ.

Thiếu nữ o xanh vừa li ra cửa, vừa cố ra vẻ trịnh trọng.

- Tiện nhn sẽ chuyển lời.

Ng bng khung nghĩ ngợi, định hỏi, c phải trang chủ l một người đn b yu hoa mạn đ la, nhưng rồi lại im lặng để c nhỏ khp cửa lại. Biết đu trang chủ khng yu hoa mạn đ la, m, ng yu hoa mạn đ la nn tm tới nơi ny. Bước chn v tnh hay hữu đ đưa mnh vo chốn giang hồ diễm tuyệt. Hương sắc hoa tr, cảnh hồ mịt mng, thư phng thanh vắng lại khng r mnh l ai.

Ng cố đừng nghĩ g thm m ngồi xuống bn bn ăn. Vừa cầm đũa ln đ thấy đi bụng gh gớm. Mm cơm thịnh soạn gồm những thứ sơn ho hải vị, nấu nướng pha chế cực kỳ cng phu kho lo. Bnh tr thảo mộc ướp sen thơm thanh thot. Ng ăn hết bốn chn cơm, thấy ngon miệng sảng khoi như thời xun sắc. Uống hết hai chung tr th cơn buồn ngủ ko tới. Lc ny ng lại chạnh nhớ Nặc tử, khng biết g cn lặn lội đi đu, đ ăn uống g chưa, c đỡ ho khng.

Gi ngoi hồ đưa sương trắng trn qua cửa sổ, thổi mịt mng trong căn phng leo lt nh đn. Ng đứng ln đng cửa thổi tắt ngọn đn dầu, rồi leo ln giường. Chưa trở mnh vi bận đ mơ mng chm trong giấc hong lương.

Trong mn sương trắng xo, ng dọ dẫm bước ra bn ngoi. Trăng mờ đục soi bng vườn mạn đ la trong giấc ngủ. Một bụi bạch tr bn bờ hồ vẫn cn xo cnh trắng, hương bay phảng phất. Ng tới gần mới nhận ra một bng người, t o liệm trắng bay hiu hắt trong mn sương. Bạch Y đứng quay lưng về pha ng, giọng ni mơ hồ như từ ci no vọng tới.

- C nương. Tiu Dao Cốc l chỗ dừng chn đầy đam m quyến dụ v qun lng. Ảo gic ph phiếm, sự thật ph hoa, liệu c phải l thứ c nương cần tm?

Ng giật mnh, bất gic thối lui. Ho ra l hồn ma của M Tiền tm tới tận Mạn Đ sơn trang.

M Tiền ni rồi khot o biến vo bng trăng, bn đường chỉ cn cụm hoa tr trắng rợn mu sương.

Ng giật mnh tỉnh giấc, căn phng lạnh tot, cnh cửa sổ hồi đầu hm đ đng kỹ, sao by giờ mở toang. Sương trắng m mịt trn v phng. Ng nằm lặng trn giường tot mồ hi trong sương lạnh, chẳng r mnh đang ở đu, mộng ảo, hư thực, khng sao thot ra được. Ngy hm qua đnh mất nơi no, ngy hm nay vừa đến đ cuốn mnh đi vn vụt, khng bến bờ, khng bin giới. Trong Ci Bất Nhất biến ho v thường, mnh khng cn l mnh của ngy hm qua, ta khng cn l ta của qu khứ.

Tiếng g cửa lc cc bn ngoi đnh thức ng dậy. Trời đ hửng sng, nh ban mai hồng nhạt xuyn qua khung cửa tre. Ng lồm cồm ngồi dậy, ci mền mỏng đắp ngang người, khng r ai đ v đy đắp mền cho. Nhn xuống chn mnh lấm ướt bn snh, bất gic lng sợ hi khn kể. Khng r chuyện gặp M Tiền đm qua l mơ hay tỉnh.

Ng hắng giọng rồi lớn tiếng hỏi:

- Ai đ?

Ho ra l Nặc tử. G đứng bn mp cửa ku la lo nho:

- Trang chủ mời b Năm qua nh thuỷ tạ dng tr sng, lại gửi tặng b Năm tấm o len. Sơn trang ma ny sương lạnh lắm.

Ng gật đầu. Nước nng rửa mặt, khăn lược đ c ai đ by sẵn trong gian phng kế bn. Rửa mặt bới tc xong, ng nhn v tấm knh, bỗng bng hong. Kia l khun mặt lnh lặn của ng tuổi mười chn, đi mi mu hoa đo, nh mắt hồ thu. Bn tay ng chậm chạp xoa ln ln da phẳng phiu, nước mắt xt xa chợt tro ra trn m. Ng bần thần tự hỏi.

Chẳng lẽ Ci Bất Nhất ny khng c cả tuổi tc.

Comments (0 total)