Miền Min Ảo

 

Phần 2 - Miền Min Ảo

*

Chương 37

Ng blog - Đồ đệ Trư Bt Giới v kho học cỡi heo

 

Ng ni tới tn M Tiền th tự dưng nghe bắp đi nhi đau như c ai đm trng. Ng la ln một tiếng, vừa định nhch chn ln th bn chn đụng trng v bụng con heo. Con vật bỗng nhảy lồng ln rồi phng bạt mạng về pha trước. Ng hoảng hốt ra lệnh:

- Đứng lại. Đứng lại.

Con heo vẫn ci đầu phng đi o o. Ng buộc phải nằm rạp xuống m cứng ci cổ lng l x x của n m khng biết lm cch no cho con qui vật đứng lại.

Tiếng Nặc tử la thảng thốt pha sau, nhỏ dần rồi mất hẳn.

Con heo rừng phng cuống cuồng như ma đuổi. Ci bao tải đen bịt kn hai mắt nn n cứ bươn đại về pha trước bất kể lm cy hay dốc đ. Mặt ng đau rt v cy quẹt, phải p lun xuống gy con heo nn chẳng cn nhn thấy g, đnh ph mặc mạng mnh cho c quỷ. Hai đầu gối ng thỉnh thoảng lại va trng chướng ngại vật đau nhi từng cơn.

Mặc kệ ng năn nỉ chửi rủa tới khan giọng, con heo vẫn giả điếc phng o o về pha trước. Chừng khi hết chịu nổi, ng m tay ln đầu n, nắm hai ci lỗ tai vừa xoắn vừa giật mạnh ra sau. Con heo hộc ln vi tiếng rồi chạy chậm dần. Ng mừng thầm lại xoắn mạnh lỗ tai con qui vật thm mấy ci nữa, n dừng lại nằm bẹp trn đất. Ng lật đật tuột khỏi lưng heo. Khi ngẩng đầu ln ng mới thấy, pha trước l dng sng.

Sương m dng mịt mng trn mặt nước u uẩn.

Ng lo cột con heo v bụi tre, cởi ci bao trm đầu cho n đo măng ăn. Con heo gườm gườm cặp mắt ti h nhn ng rồi lại dỏng tai do dc lắng nghe. Tiếng gi thổi qua rừng từng cơn u u. Tiếng sng nước vỗ qua bờ lau r rầm. Ng bỗng ớn lạnh, liền tm cch dng php truyền m lin lạc với Nặc tử, nhưng khoảng cch qu xa nn khng nghe n trả lời.

Chừng hai giờ đồng hồ sau, bn tai ng mới long thong tiếng la lo nho. Phải chờ Nặc tử tới gần hơn nữa, ng mới nghe n nguyền rủa:

"B Năm ới. B ở đu. B phi heo như phi ngựa, thiệt sướng thn b. Mặc kệ người khc cuốc bộ qu chn"

Ng vừa tức cười, vừa tội nghiệp thằng nhỏ, đnh vận tm thnh cng lực truyền tin đi:

"Nặc tử. B đang ở cạnh bờ sng."

Tiếng Nặc tử la ln hoảng hốt trong tiếng gi u u:

"Lại sng U Tịch nữa chứ g? B lo nấp kn chỗ no, chờ tiểu bối tới. Khng được vọng động."

Lc ny ng đ bớt sợ. Con heo cũng thong thả bươi hc trong bụi tre tm măng. Ng khng thm để mấy lời dạy khn của Nặc tử, quay sang kiếm chỗ nấu ăn. Tới trưa đứng bng th n m tới, vừa thấy ng đ ht h ku đi. Từ hơn một ngy nhịn ăn, ng cũng đi meo. Nặc tử vừa ăn vừa do dc dm chừng ra bờ sng. N lo lắng ni:

- Ăn xong l ln đường liền. Ở gần con sng ny thế no cũng c chuyện nguy hiểm.

Ng hỏi:

- Tại sao mnh đ cố tnh trnh n m vẫn gặp?

- C kẻ no ln lt ln chương trnh ghp b chu mnh v đường dẫn U Tịch.

- Nh ngươi khng ph chương trnh của n để thot ra được hay sao?

- Tiểu bối khng đủ khả năng lm chuyện đ.

Ng nghe vậy th lm gan cười lớn, vận nội cng ni sang sảng ra tới bờ sng:

- Nếu họ đ cố tnh p buộc th b chu mnh cũng kh cưỡng lại. Chi bằng cứ xui theo dng xem chuyện g xảy ra.

Nặc tử ti mặt:

- Bọn ny khng đa giỡn được đu. B Năm đừng khch họ.

- Bộ nh ngươi tưởng, tự dưng con heo phng được tới đy hay sao? N bị bịt mắt m băng băng chạy thẳng một lo tới bờ sng, khng lọt xuống vực đ hay đm đầu v gốc cy m chết. R rng c kẻ dẫn đường cho n, hay ko n đi. B chu mnh khng cn cch no khc, d c đổi hướng kiểu no th cũng bị li về sng U Tịch, vừa mất thời gian vừa lm v hon cảnh kinh hong. Chiều nay b chu mnh cứ chặt cy đng b rồi theo đường thuỷ về Long Hồ.

Nặc tử h hốc mồm nhn ng:

- Khng trnh được th đi mon men theo trn bờ thi, xuống sng lm g?

Ng kin quyết gạt bỏ nỗi sợ qua bn:

- Họ muốn giết mnh th đ ra tay. Tụi ny chắc chỉ bm theo tụi mnh để tm tung tch Anh Cả. Ngy no Anh Cả cn chưa lộ diện th chưa ai giết chết hai b chu.

Nặc tử nghệt mặt ra nhn ng rồi mếu mo ni:

- Nhưng nếu họ chỉ cần một người dẫn đường thi th họ giết ai trước?

Ng tức mnh thằng cục sc chỉ nghĩ chuyện gở, nhưng thấy n sợ qu đnh phải nhỏ giọng an ủi:

- Nh ngươi đừng lo hoảng. Họ cần cả hai. Chỉ một mnh ta hay ngươi đều khng thể lm được g.

Nặc tử im lặng một lc lu, chừng thấm mới ni:

- B Năm cũng nghĩ sng U Tịch chảy về Long Hồ thật sao?

- Khng chảy về đ th chảy về đu. Mọi chuyện đ c sắp đặt. Lnh dữ ra sao, ta chẳng biết, nhưng n như ci lưới thp bao phủ mọi con đường của mnh.

Nặc tử gật đầu:

- Trn bản đồ của anh Bn Co, sng U Tịch chỉ chảy tới chn bnh nguyn th chấm dứt, khng ngờ n đổ di xuống tận miền Nam. Chuyện ny quả l kỳ dị.

Ng gạt ngang:

- Từ khi ta bước chn v đy, chuyện g ta cũng thấy kỳ dị.

Nặc tử gượng gạo cười:

- Nhưng b Năm thch ứng rất nhanh, lc ny đ hnh xử v phn tch dữ kiện như một chiến binh blogger thật sự.

Ng cũng muốn cười cho đỡ căng thẳng nhưng bầu khng kh u uẩn lm tim ng muốn nghẹn lại. Nặc tử cũng im lặng thu dọn chn dĩa v hnh l. Hai b chu lần m dẫn nhau ra bờ sng xem thử tnh hnh.

Nước sng chảy lững lờ, sương phủ m mịt khng thấy bờ bn kia. Nặc tử ni:

- Đoạn ny chảy qua vng bằng phẳng nn chắc sng khng su lắm. Nhưng pha cuối nguồn biết đu đầy ghềnh thc.

- Th cũng phải liều thi, khng cn cch no khc. Mnh chặt tre lm b, chắc khoảng hai ngy th xong.

Nặc tử hoảng hốt ni:

- Trời Đất cn thm chuyện ny nữa. B Năm c lm b tre bao giờ chưa?

Ng gật đầu:

- C một thời gian ta qua Cao Min bun bn, theo b tre tri nổi đy đ.

Hai b chu vừa định quay ln, Nặc tử bỗng trợn mắt nhn v bụi lau rồi ni:

- Qui lạ. B Năm nhn thử coi.

Chiếc thuyền nan nằm trong đm sậy l ci mũi di mốc trắng ra. Ng ớn lạnh xương sống đảo mắt nhn quanh. Khng gian hoang vu vắng lặng như tờ, chỉ c tiếng c quẫy dưới sng vọng ln, tiếng chim rừng ku buồn b lẻ loi. Nặc tử cũng xanh mặt, lắp bắp:

- Vng ny đồng khng mng quạnh. Lm g c người cư ngụ m c thuyền neo ở đy.

Gi thổi sương m tri đi chập chng, đẩy mũi thuyền bập bềnh trong đm sậy. Ng vạch lau, bươn về pha bờ nước. Nặc tử hớt hải nắm o ng bm theo.

Đ l chiếc thuyền nan bề ngoi cũ kỹ nhưng tnh trạng cn rất hon hảo. Lng thuyền rộng ri kh ro, c hai mi cho gỗ v một ci so chống. Nặc tử chỉ tay xuống lng thuyền, run run ni:

- Tại sao n kh ro sạch sẽ như vầy? Nếu để dầm sương di nắng bn bờ sng th lng thuyền phải chứa đầy nước đọng, lu ngy đng rong ru mục nt ra. B Năm, chiếc thuyền ma quỷ ny khng dng được đu. Tiểu bối quay lại theo đường bộ đy.

N ni tới đ th đi thụt li lại rồi quay đầu rảo bước chạy ln bờ đất. Ng đứng một mnh trn bờ sng vắng lặng m mịt bỗng nhin cũng đm hoảng, lật đật chạy theo Nặc tử. Sương lạnh đuổi theo sau lưng như tốc v cổ o, chảy xuống sống lưng. Ng ht ln, nghe tiếng mnh u rền từ trong rừng vọng ra. Nặc tử nhảy nhổm ln la hoảng:

- C chuyện g vậy?

Hai con mắt n nhn ng như sắp vọt lun ra ngoi. Con heo cột bn gốc cy bỗng ku ột ột rồi lại ột ột hiền lnh, như đi ăn. Ng lắc đầu hai ci, tự thấy nỗi sợ của mnh cũng khng bnh thường.

- Nặc tử, ở chốn ny chẳng c ci g bnh thường. Mọi thứ đều hỗn loạn chẳng theo một quy luật no. Chuyện hai b chu mnh sợ hi mng lung rồi bỏ chạy cũng hon ton v l. Bọn m Binh Tả Sứ ny l qun của M Tiền, dẫu l ma quỷ c nhơn nhưng cũng c M Tiền ngăn cản, chắc cũng khng được php mổ bụng x xc tụi mnh như bọn Hắc Kỳ v Si Đỏ. Nếu ta khng lầm, con sng U Tịch ny v cả vng chu thổ bao quanh đều đ thuộc quyền kiểm sot của Tả Sứ. B chu mnh l khch mời th cứ đường hong m bước xuống thuyền.

- Rủi tụi n thm qu, giết rồi mới bo cho cha họ M biết rồi sao?

- Thằng n dịch, nh ngươi c ngưng ni nhảm được khng? M Tiền cần ta, quyết khng để xảy ra chuyện bất trắc.

Nặc tử lắp bắp phun ra một tiếng chửi bậy bạ, rồi lại im re. Chừng khi tỉnh to ra n mới ni:

- May m tụi n khng đưa thuyền vn hm tới đn.

Ng gật đầu, thấy trong lng cũng đ bnh tĩnh bội phần:

- Mnh đưa hnh l xuống thuyền, rồi ln đường.

Nặc tử quay qua con heo, hỏi:

- Cn con qui vật ny th sao?

- Đem n theo. Khi phải ln bộ th cũng c n đỡ đần.

Nặc tử chắc đ hết sợ nn đổi giọng gượng gạo giả vui:

- Chưa thấy ai đi chinh chiến m hnh l lủng củng như b chu mnh. Thiệt tnh, tiểu bối sung sướng từ nhỏ đ quen, sống thiếu thốn chịu khng nổi.

Hai b chu dẫn con heo ra bờ sng, chuyển hết hnh l qua thuyền. Con heo bị bịt mắt dẫn ln thuyền nn cũng khng phản đối g. Ng với Nặc tử suy nghĩ rồi quyết định, khng cột con heo v thuyền. Nặc tử ni:

- Cứ để n đi tới đi lui trn thuyền lỡ c t xuống th cũng kệ cha n. Cột n dnh v đy, lỡ c chuyện g n ko lật thuyền th chết cả lũ.

Ng gật đầu, cầm so chống đẩy thuyền ra giữa sng. Bn ngoi ny sương m mịt, nhn xa năm mt l khng thấy g.

Trời cng về chiều vng sương m trn sng cng đặc qunh lại. Hai b chu ngồi b gối trn thuyền khng cho chống g, để mặc thuyền lừng lững tri tới. Đm tới cng nỗi sợ v m ảnh. Một tiếng c quẫy, một tiếng gi h cũng lm hai b chu giật mnh di mắt v bng đm tăm tối.

Tới chừng trời hửng sng, hai b chu mới mệt mỏi thiếp đi. Ng tỉnh dậy khi nắng chi chang đổ xuống lng thuyền. Con heo nằm cuối thuyền trố mắt nhn ng, hai ci răng nanh chỏi ln hung dữ v cng. Ng giật mnh la ln:

- Trời Đất. Ai cởi ci bao trn đầu con heo ra.

Nặc tử nằm bn ngủ kh kh bn con heo, nhảy nhổm ln:

- Ci g? Ci g? Ai giết con heo?

Ng chỉ tay v con heo nhắc lại:

- C kẻ no ln thuyền cởi ci bao trn đầu n ra.

Nặc tử nhn quanh rồi lắc đầu:

- Ai thương con heo tới mức đ? Kẻ no c chuyện n on với b chu mnh th mới m ln thuyền hạ thủ chứ ai m ln gip con heo. Chắc l n kht nước tự loay hoay mở được miệng bao thi. B Năm đừng bị m ảnh qu m ho hoang tưởng.

Ng thấy bực, thằng ny cn hoang tưởng hơn ng m dm ln giọng dạy đời. Nhưng ng cũng thi khng sợ hi nữa m đưa mắt nhn quanh. Lc ny sương đ tan, cảnh vật hai bn bờ hiện ra bt ngt m đềm. Mọi thứ trở nn bnh thường một cch bất bnh thường v kh chấp nhận. Nhưng rồi cũng khng biết lm sao m phản đối, ng quay sang Nặc tử, ni:

- Ta thử bắt vi con c nấu ăn. Tối hm qua nghe tụi n quẫy lin hồi. Sng ny chắc nhiều c lắm.

Nặc tử rng rặn ra nụ cười, nhưng nụ cười của n mo m kinh khủng:

- Lỡ mấy con c ny chuyn ăn thịt người th sao?

Ng nng ruột nạt ngang:

- Nh ngươi thi ni nhảm được khng? Thịt người ở đu đy m ăn?

Nặc tử l lợm ni:

- Mnh cập thuyền v bờ hi rau nấu ăn rồi đi tiếp.

Ng khng trả lời n m định thần phng mũi kiếm xuống nước. Thử qua vi lần l đm được hai con c lớn. Nặc tử nhn mu c loang đỏ trn sng th ti mặt. N go ln như thấy ma quỷ, hối thc ng thuyền tấp v bờ.

Lc ny ng chỉ chăm chăm nghĩ tới chuyện ăn. Con c mập mạp cn giy đnh đạch trn sn thuyền sẽ biến thnh mn c nướng rau hảo hạng. Ng tự tm hi rau, tự nhm lửa nướng c. Th ăn no m chết cn hơn lm con ma đi.

Chừng khi Nặc tử hửi được mi mỡ c chy th n cũng khng chịu nổi. N x v bn bếp lửa, hai con mắt lom lom nhn mấy giọt mỡ đang chảy xuống than đỏ chy xo xo:

- Ăn xong con c ny rồi chết cũng cam lng.

Qua bữa ăn bữa trưa ngon lnh, hai b chu lại xuống thuyền. Nặc tử khng đeo bao tải ln đầu con heo nữa, để n thấy đường m uống nước. Ng nhn n nằm hiền lnh ở gc thuyền th ni vu vơ cho đỡ nghĩ quẩn sang chuyện khc:

- Loi sc vật khng c nhiều suy nghĩ, chỉ do bọn bất lương huấn luyện m trở thnh giống c nhơn. N đi theo ta trừ gian diệt bạo biết đu m đỡ được kiếp nghiệp.

Khng ngờ Nặc tử đang uống nước, bỗng dưng phun ra o o, cười sặc sụa:

- Chắc b Năm tưởng mnh l thầy Đường Tăng. Con heo l Trư Bt Giới. Coi chừng tối nay n ln cơn đi ăn thịt lun Tam tạng với Ngộ Khng.

Sut nữa th ng cũng ph cười nhưng cố nghim mặt khng ni g để thằng tiểu quỷ ny đừng giỡn hớt bậy bạ. Nặc tử quay qua ni chuyện nhảm một hồi với con heo rồi lăn quay ra ngủ. Ng cũng nhắm mắt một lt, v biết rằng đm nay kh lng m ngủ được.

Đm tri qua yn bnh kỳ quặc. Rng r năm ngy xui sng U Tịch, vẫn khng c chuyện g xảy ra. Con thuyền tri trn dng sng ma thu yn tĩnh lạ lng. L cy hai bn bờ ngả sang mu vng rực rỡ. Lẽ ra cảnh đẹp chuyển ma ny phải lm lng người lay động nhưng mu vng chi chang chỉ lm ng thm sợ hi.

Nhờ những ngy t cử động trn thuyền, cũng như nhờ c thuốc trị thương của Người Nấm m vết thương trn vai v đi ng lnh lặn tới chn phần. Đm thứ tm, giữa lc ng quen giấc ngủ say th c ai đnh mạnh ln vai.

Tiếng Nặc tử tht la inh ỏi:

- B Năm. Cho thuyền cập bờ. Mau.

Ng tỉnh dậy giữa những tiếng động ầm ầm hung hn. Nặc tử đang cố chống so đẩy thuyền quay ngang. Ng tỉnh ngủ tức th, chụp lấy mi cho, t v hn đ nổi giữa dng. Nặc tử go ln:

- Pha trước l thc lớn.

Con heo ột ột nhn quanh rồi phng ci o xuống nước, bơi lun v bờ, bỏ mặc hai b chu ở lại vật lộn với sức nước cuốn dữ dội. Từng cht, từng cht ng với Nặc tử nương thuyền qua những ngạch đ tiến dần v bờ. C mấy lc mi cho của ng hay tay chống của Nặc tử trật đi, con thuyền xoay vng trong nước xoy rồi lao o o về pha trước. Tiếng thc nước cng lc cnh gần, m thanh cuồng nộ dữ tợn. Lng sng đ bắt đầu đổ dốc, nước chảy o o về pha trước, nổi bọt trắng xo. Lc ny chuyện nhảy xuống nước bợi v bờ đ trở thnh kh khăn.

Nặc tử lại ht ln. Từ trn đầu nguồn, ba bốn thn cy to đang lao o o xuống. Con thuyền bị thn cy qut qua như trng đạn pho. "Bm". Ng trật tay cho xut nữa lao đầu v tảng đ. Con thuyền sau c va chạm dữ dội tưởng như bể nt, vậy m chỉ bể một bn mạn. Nước liền theo chỗ vn bể trn v khoang. Mấy thn cy tng trng thn thuyền th quay ngang, mắc kẹt giữa hai tảng đ. Từng dề l vng trn thượng nguồn tri xuống, tấp v chướng ngại vật, dồn thnh mảng l lớn cản ngang dng nước chảy. Nước đột ngột dng cao o ạt. Con thuyền bị nước ứ đẩy ln cao thật l kinh khủng. Ng chưa kịp hiểu r sự tnh th con thuyền đ bị dng nước dng đẩy ln khỏi mặt đ, dạt qua pha bờ. Nặc tử ht ln:

- Cho. Cho tới.

Ng k mi cho ln mặt đ bn dưới, đẩy như đin về pha bờ. Con thuyền theo nước dng bươn qua ngạch đ, tri tuột đi. Tiếng ầm ầm dữ dội vang ln. Mấy thn cy bị sức nước đnh bật về pha đầu thc. Nước bỗng hạ xuống đột ngột, con thuyền nt nhờ vậy m vướng được v ngạch đ lớn. Từ chỗ ny ra tới bờ chỉ vi bước nhảy. Hai b chu lật đật chuyển hnh l ra khỏi thuyền.

Ng ln được mặt đất rồi m cn chưa hon hồn, người cứ chao đảo bập bềnh, hai chn run lập cập. Pha thc nước từng cột bọt trắng xo bốc cao dữ dội. Ng ớn lạnh nghĩ, thc lớn cỡ ny m rớt xuống l toi mạng.

Con heo ở đu đủng đỉnh m tới bn ng ku ột ột. Nặc tử đang nằm sng soi trn đất, nghe tiếng heo ku th nhảy nhổm dậy. N cầm mi cho đập lun một pht trời ging ln đầu con heo:

- Thằng heo thi, cn m tới đy lm g.

Con heo bị bất ngờ, hoảng hốt nhảy lồng ln. Ng lật đật chụp sợi dy cột cổ con heo lại, v sợ n chạy mất. Nặc tử đập được một c th hết giận, n bĩu mi ni:

- Sức b Năm lm g m giữ được con bất nghĩa đ. N m bỏ chạy th n li b Năm theo lun.

Ng khng thm ni g, chỉ lo cột con heo v gốc cy. Nặc tử cũng lo ạch li đống hnh l ướt nhẹp ra chỗ kh. Khi đ, ng mới nhớ tới cuốn sổ ghi chp cuộc hnh trnh. Ng hoảng hốt xng v đống hnh l. May qu, cuốn sổ lc no cũng được bọc bao nilon kỹ cng nn vẫn nằm kh ro giữa đống o quần ướt sũng nước.

Nặc tử thấy ng chăm cht cuốn sổ tay th khịt mũi quay sang con heo:

- Khịt khịt. B Năm ho thnh ảo nhn thứ thiệt rồi, chỉ lo chăm cht mấy dng tư tưởng. Trư Bt Giới, mau lại đy gnh hnh l cho sư phụ. Nếu sư phụ với sư huynh tới được Ty Phương th sẽ ho kiếp my thnh Thin Bồng Nguyn Soi - heo rừng nướng sả.

Ng nghe n ni nhảm vậy th định la cho nhưng lng cũng đang vui vẻ v mới vừa thot chết m ti liệu cũng cn nguyn vẹn, nn ng chỉ quay sang Nặc tử giả bộ rầy r:

- Nặc tử, ni vui chơi th được nhưng khng nn đnh đập sc vật hồ đồ. Mau chất hnh l ln lưng Ngộ Năng.

Nặc tử tưng tửng ni:

- Cn gọi con heo xấu x ny l Ngộ Năng. B Năm. Chắc l b sắp đắc đạo tới nơi rồi.

Ng đon n xỏ xin mnh nhưng khng trả lời, v mới thot chết nn ng đm dễ di với thằng tiểu quỷ ny như vậy.

Từ Thc Nước Lớn (tn ny do ng đặt) hai b chu theo đường bộ về Long Hồ. Qua hai ngy nghin cứu v tập luyện th ng cỡi heo thuần thục lắm. Thc v bụng l biểu heo đi tới. Nắm lỗ tai giật ngược l biểu heo đứng lại. Gi v cổ l biểu heo quỳ xuống. Trư Bt Giới tỏ ra rất quyến luyến với ng, d l ci mặt hung c của n đi lc cũng lm ng e d. Ngược lại, họ Trư rất ght Nặc tử, từ hm bị Nặc tử phang cho một pht ch tử, n khng cho Nặc tử tới gần nữa. Cứ thấy Nặc tử lởn vởn vng quanh l mắt n long ln sng sọc, hai ci răng nanh vểnh ngược ln. Nặc tử đm sợ con heo nn thường tm cch xoa dịu:

- Đừng c hung hăng. Tao th ăn đậu hũ chứ khng ăn thịt bạn đồng hnh bao giờ.

Trư Bt Giới vẫn hằm h dữ tợn. Buổi tối khi đi ngủ Nặc tử cứ phải nhắc ng. "B Năm nhớ cột chặt con qui vật v gốc cy." Ng đang buồn ngủ lảm nhảm trả lời:

- Ta đ tri Ngộ Năng bằng dy kim c.

Nặc tử cười r ln lm ng giật mnh tỉnh ngủ, lật đật hỏi:

- C chuyện g?

- B Năm đ thật sự trở thnh ảo nhn.

- L sao chớ?

- L mắc bệnh siu vi HT.

Ng bực mnh hỏi lại:

- Siu vi HT l bệnh g?

- Siu HT l siu hoang tưởng. Bọn sống lu trong Ảo Giới đều mắc bệnh ny, chẳng cn biết mnh thực sự l ai. Nhiễm trng bệnh virus hoang tưởng l hết thuốc chữa, chỉ cn cch sống lun trong Ảo Giới.

Ng chẳng hiểu n lại ni xin xỏ ci g, nn nhắm mắt ngủ tiếp. Bn gốc cy, đồ đệ Ngộ Năng cũng cất tiếng ngy ph ph.

*

Đường về Long Hồ rừng gi trng điệp, ni đồi lin min, định hướng về nam rất kh. Bởi vậy hai b chu đnh men theo sng U Tịch m đi. Nhưng rồi cũng phải bẻ qua đường khc v sng U Tịch bắt đầu chảy v vng đầm lầy, mặt đất đầy bn nho v cng nguy hiểm.

Sau nửa thng leo ni vượt rừng, hai b chu v con heo tới được Long Hồ. By giờ l cuối ma l vng, từ trn ni cao nhn xuống, cảnh vật thin nhin hng vĩ hoang sơ, đẹp lạ lng. Năm nhnh sng đổ về lng hồ rộng bao la, vng rực như mật ong. Mặt hồ hướng ty hẹp dần hnh phễu, nước qua đoạn hẹp đổi mu trắng xo, hơi dng mịt mng đổ xuống một hồ nhỏ mang dng dấp ci bnh rượu. Mặt trời lặn dần sau đỉnh ni. Nước trong bnh rượu đỏ rực mu hổ phch.

Ng với Nặc tử quanh quẩn suốt mấy tuần quanh vng Long Hồ m khng sao tm ra dấu vết của Địa Phủ. Vng ny ni rừng hoang sơ trng trng điệp điệp, việc tm kiếm như m kim đy bể. Một buổi chiều, hai b chu đứng trn sườn ni nhn xuống lng hồ, tuyệt vọng chẳng biết đu l phương hướng. Ng than thở:

- Đ bỏ bao cng sức tới được chỗ ny chẳng lẽ bỏ cuộc.

Nặc tử buồn b ni:

- Tiếc l khng hỏi qua Vin lo thm vi cu.

Ng ngạc nhin hỏi:

- Chẳng lẽ lo ta biết đường v Địa Phủ?

- Lo ta chưa tới đy bao giờ, chắc chắn l khng biết đường v. Nhưng bọn Tin Tri Giả ny c thể dựa vo những cu sấm kỳ b của mn phi họ m tm ra được tia sng dẫn đường. ng tổ của mn phi ny l Viện lo, nghe đu rất giỏi thuật tướng số, phong thuỷ, chim tinh, thng hiểu nhiều cu sấm truyền, nhưng sở học truyền tới đời sau - Viễn lo, Viền lo, Vin lo - đ mai một dần.

Ng nhn về pha Tiểu Hồ, bỗng giật mnh nhớ lại lời ni của Vin lo lc chia tay:

- Nặc tử, Vin lo c ni rằng: "Nước đọng ở miệng phễu trước sau g rồi cũng phải chảy xuống. Cứ theo đ m tm tới." Nếu lo ta chưa tới đy bao giờ m buột miệng ni ra điều đ th thật l kỳ lạ.

Nặc tử sững người nhn ng rồi quay sang hướng lng hồ:

- Nhất định phải c điều b ẩn nơi đoạn Chn Phễu đổ sang Tiểu Hồ.