Trăng nghẹn

 

Trăng nghẹn

Tc giả: Hoi Tường Phong

 

Mẹ sinh ti vo một đm rằm mưa gi ngy xưa,

Lc cho đời đ lỡ hẹn cng vầng trăng vin mn.

Vng tản cư hồi nầy ruộng hoang nh trống,

Rước được b mụ vườn, ngoại cực trần thn.

 

 

Ti lớn trong qu ma như cy tạp vườn hoang,

Bảy tuổi biết leo lưng tru, khng từng ngồi xe đạp.

Khng biết lời bải bui để mua lng người khc,

Nn thua thiệt cả đời v khng thể dối lừa ai.

 

 

Ngơ ngc buổi ra thnh, trước cuộc sống đua chen,

Mười năm sau chưa gội rửa cho mnh thnh dn chợ.

Lớp phn hết bm chn, nhưng chất chn qu vẫn cn đ,

Ti tranh thủ những thng h, thch về lại thăm qu.

 

 

B bạn theo đui tru một thời, mơ ước nhn ti,

Tưởng ti thot kiếp ngi, nhởn nhơ ha bướm.

Ti nhn vẻ hồn nhin của đm bạn xưa thm qu,

Cộng một cht ph hoa đu thm lớn tm hồn.

 

 

Mỗi lần về qu b bạn cũ lại vắng hơn,

Gi mười bảy đ lấy chồng, trai hai mươi đi vợ.

C bạn xưa nch con ngang nh mua chịu rượu,

Đi mắt ướt một thời bẽn lẽn ng bn chn.

 

 

Xm bn sng nhiều c gi rời qu,

Về thăm nh xnh xang lụa l hng hiệu.

Vi căn nh xy, đổi đời nhờ những đồng tiền bo hiếu,

Khởi sắc một vng qu sao nghe c cht bi ngi.

 

 

Đồng bằng qu hương ti nhiều ci nhất ngậm ngi:

Sản lượng la nhiều, vng c ba sa lớn nhất,

Đầu tư văn ha thấp v kh ngho cũng nhất,

V cũng dẫn đầu, những c gi lấy chồng xa.

 

 

Chập tối buồn ra nhn bến nước c đơn,

Vầng trăng vừa ln đ bị my mưa vần vũ.

Ti chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,

Vầng trăng nghẹn hoi, chưa tỏa sng một vng qu.