http://imagestore1.blogger.hu/25_12738_141190_dbd1736ec6b1e10723faf1fa2cbe2e9b_0e3913_301.jpgJacques Prvert

BARBARA

 

 


Cn nhớ khng Barbara
Brest ngy mưa, mưa v mưa
em bước đi
dưới mưa rn rụa
gương mặt cười tươi rạng rỡ.

Cn nhớ khng Barbara
Brest mưa, mưa, cứ rơi mưa
ta gặp em nơi phố Siam
em nhoẻn cười với ta
ta cũng nhoẻn cười,


nhớ khng Barbara.

Cười với em, kẻ ta khng quen biết,
chưa bao giờ nhn thấy,
em c cn nhớ khng
d sao cũng đừng qun ngy ấy.

V em hy đừng qun
g đn ng thu mnh
dưới cnh cổng
cứ ro hoi tn em

Barbara.
Em đ lao nhanh trong mưa
mặt rn rụa nước, cười tươi, rạng rỡ
ngả vo đi cnh tay g m chong.

Barbara, em cn nhớ khng.

Đừng bận lng, nếu ta xưng anh, em
ta xưng anh,em với tất cả những ai ta yu mến
kể cả khi ta chỉ gặp một lần
v cũng xưng anh, em với những người yu nhau
kể cả khi ta khng hề quen họ.


Hy nhớ lại đi Barbara
đừng bao giờ qun
trận mưa hiền ha yn vui ngy ấy
tun trn con phố hạnh phc
chan ha em khun mặt hn hoan.

Trn biển mưa cũng xối xả rơi
trn kho sng đạn
trn tuần dương hạm Ouessant.

i Barbara
chiến tranh thật l đốn mạt .

Em by giờ ra sao
khi mưa tun rơi
trận mưa mu lửa v sắt thp
v kẻ từng m gh em
trong vng tay say đắm
g đ chết, biến mất hay cn sống.

i Barbara.
Hm nay Brest mưa rơi tầm t
như ngy no,
nhưng khng giống mưa xưa, tất cả đều hư nt


mưa tc tang hiu hắt kinh hong
khng cn l bo ging
mu hay sắt thp
giờ chỉ giản dị những đm my
tan hoang
như một bầy ch ngp
dưới ln nước ngập trn
rồi biến mất
rất xa, rất xa Brest
thối rữa lnh đnh trn biển xa xăm
chẳng để lại g.


Nguyễn Hồng Nhung dịch từ bản tiếng Hung của Tamk Sirat Kroly 
Chn Phương hiệu đnh, sửa theo bản gốc tiếng Php của Jacques Prvert.

(2015. oktber. 29-31)

 Barbara 

Rappelle-toi Barbara

Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-la

Et tu marchais souriante

Epanouie ravie ruisselante

Sous la pluie

 

Rappelle-toi Barbara

Il pleuvait sans cesse sur Brest

Et je t'ai croisee rue de Siam

Tu souriais

Et moi je souriais de meme

Rappelle-toi Barbara

 

Toi que je ne connaissais pas

Toi qui ne me connaissais pas

Rappelle-toi

Rappelle-toi quand meme ce jour-la

 

N'oublie pas

Un homme sous

un porche s'abritait

Et il a crie ton nom

 

Barbara

 

Et tu as couru vers lui

sous la pluie

Ruisselante ravie epanouie

Et tu t'es jetee dans ses bras

 

Rappelle-toi cela Barbara

 

Et ne m'en veux pas si je te tutoie

Je dis tu a tous ceux que j'aime

Meme si je ne les ai vus qu'une seule fois

Je dis tu a tous ceux qui s'aiment

Meme si je ne les connais pas

 

Rappelle-toi Barbara

N'oublie pas

Cette pluie sage et heureuse

Sur ton visage heureux

Sur cette ville heureuse

 

Cette pluie sur la mer

Sur l'arsenal

Sur le bateau d'Ouessant

 

Oh Barbara

Quelle connerie la guerre

 

Qu'es-tu devenue maintenant

Sous cette pluie de fer

De feu d'acier de sang

Et celui qui te serrait dans ses bras

Amoureusement

Est-il mort disparu ou bien encore vivant

 

Oh Barbara

 

Il pleut sans cesse sur Brest

Comme il pleuvait avant

Mais ce n'est plus pareil et tout est abime

C'est une pluie de deuil terrible et desolee

Ce n'est meme plus l'orage

De fer d'acier de sang

Tout simplement des nuages

Qui crevent comme des chiens

Des chiens qui disparaissent

Au fil de l'eau sur Brest

Et vont pourrir au loin

Au loin tres loin de Brest

Dont il ne reste rien.