DenMeToiCungChangNhanRaKFrigyes-NHNhung

 

Đến mẹ đẻ tớ cn chả nhận ra

 

-         Thật kinh khủng- bạn ti, nh thơ lập dị v tinh tế ni, trong lc cnh tay tri của chng đung đưa như một cnh hoa hồng vng bằng lụa, lủng lẳng th ra ngoi trng kỷ- Thật kinh khủng, đến mẹ đẻ tớ cn chả nhận ra tớ

Hai chng ti trầm ngm.

C ci g đấy ngy ngất v đồi trụy trong lời th nhận, như thể một m thanh đổ vỡ v than phiền, v cm lặng, v tất cả.

-         Thật kinh khủng- ti cũng ln tiếng.

Trong lc đ, những ci mng tay của ti lặng lẽ v cong cớn di ra trong nh chiều chạng vạng, những nếp nhăn trn ngực o ghi l mỉm cười mo m.

! những hương thơm ngột ngạt, như thể vừa trụy lạc vừa ho mn chen chc nhau lan tỏa, ! Thượng đế! v những ti cafe đắng ngắt.

Ngy ngất v bng hong, Cha ơi, một lần nữa ti dang rộng đi tay

- A! Cho qua! - nhưng ti vẫn thốt ln lần nữa: Thật kinh khủng.

- Đng thế- Flix trả lời nho nhỏ, trong ảo ảnh tưởng tượng về một vin sĩ quan đang hnh hạ cấu x chiếc tạp dề của cc xơ nữ đầm đa mu

Đng thế. C thể rất kỳ quặc, nhưng đng thế- chng ni - Tm hồn bất khuất của ta, tớ khng biết, v c thể cũng chẳng phải thế. Nhưng đng l tớ đ rơi ra khỏi cuộc đời một cch trng lệ, rơi, đy l một sự thật, cậu biết đấy, một sợi dy buộc giy mới bi thảm lm sao, một nỗi hn hoan đi về pha ci chết, v tất cả.

Cậu hy thử tưởng tượng, một thị trấn ngoại qu ma, cả thời trẻ thơ của tớ, trong một ngi trường dn lập, nhưng chỉ đến lớp ba thi, từ đấy tớ chỉ c đi ln, tiến ln đến đỉnh cao của tm hồn, tỏa nh sng rạng ngời v tn bạo, đến tận nỗi t dại của bất lực, cậu hiểu chứ? Cậu vẫn hiểu đấy chứ?

-         Vẫntớ hiểu- ti lắp bắp- đến đy vẫn đang cn c nghĩa. Cậu ni đi, chng ta hy đi thẳng vo thực chất, bởi đến đy vẫn đang cn c nghĩa.

-         Tớtớ c thể ni được g hơn ? Đoạn sau cậu biết rồi. Thi phẩm v những tnh yu nho nhỏ, Budapest - ci thung lũng nng bỏng, ! V những vng lụa dịu dng, ! V những vng đai thng

-         Bằng gỗ-ti dịu dng tiếp, nhưng thực ra chỉ phc họa một cử chỉ mệt mỏi.

-         Thế đấytớ thất lạc trong điệu nhảy quay cuồng v đin dại, thủ đ, những thnh cng vặt vnh, cậu biết rồi đấy.

Chng nhn ti

-         Sự bừng tỉnh vụn vặt trong cơn su thẳm, tất cả l xanh biếc của bầu trời những cơn quằn quạitm lại

-         Tm lại?

-         Tm lại ni một cch du dương, thật tuyệt mỹ, mười tm năm trời, Đấng sinh thnh ra con!, mười tm năm giời tớ khng về nhcậu thấy đấy, thật đẹp đẽ v khao kht biết bao, nhưng than i! Tớ đ thay đổi! tớ đ thay đổi khủng khiếp

Đang ni, chng đ giơ tay muốn m mặt, Flix, những ngn tay qu phi v cứng đơ, i! Flix v chng khc, i! Flix, như thể hong hn đang buồn b chm dần, crpuscule dautomne

Ti đ định an ủi chng, những từ ngữ xanh xao cm ci v đầy chất thị dn tầm thường bứt ln từ su thẳm, niềm cay đắng tự n lăn lộn trong vẩn đục của n, th chng lại ln tiếng.

Chng ni bằng giọng đờ đẫn v hoang mang:

-         Đến mẹ đẻ tớ cn chả nhận ra, giờ đy, khi tớ về thăm nh.

Ti trầm ngm: c thể ni g đy trước một nỗi buồn sa đọa v thống thiết.

-         Mẹ đẻ ti- Chng rn rỉ - Thi ca để lm gtất cảnhững cơn đin rồ cuồng nộ của ti để lm g v những nỗi bất lực cao qu, kiu ngạo, tất cả, ti đ chắt chiu cho mnhnếu như đến mẹ đẻ ti cn chả nhận ravĩnh viễnCậu thử tưởng tượng, tớ ra đi, mười tm năm sau, tội nghiệp, người lữ hnh gục ng, giữa những ga tu v những tiệm ăn lộng lẫythị trấn qu hương, những con đườngv tất cả. Tớ đ gặp giữa đường

-         Gặp mẹ- ti nhấn một nốt trầm, như ci đồng hồ treo tường ngn ln khi bị gi bo bứt ra.

-         Gặp mẹđng, tớ nhn thấy b đi trn đường ci. Mẹ của con, tớ ni, mẹ khng nhận ra con ? i! Flix, Flix- lc đ tớ đ lắp bắp- mẹ khng nhận ra con trai mẹmẹ cậu tưởng tượng đến mẹ đẻ tớ cn chả nhận ra

-         Sao nữa?...

-         Ci g sao? tớ quay đi ngay lập tứcngồi ln tu, con tu phong ba bo tpv tớ quay về. Hết. Thế l tất cả. Mẹ đẻ của ti!...i! mẹ đẻ của ti!...

Chng khc nức nở, ! Felix.

Rất lu, rất lu chng ti ngồi im như thế. ! V ti lắng nghe nỗi u sầu rỉa ri.

Sau cng, rất khe khẽ, ti th tho:

-         , cậu!- ti bảo chng- e-hm!

Chng quay lại

-         E-hm! Cậuc chắcc chắc đấy đng l mẹ cậu khng?

Chng sững sờ v chong vng nhn ti, miệng vẫn đang nức nở cố nuốt đi vi tiếng rn rỉ. Rồi rất lu sau, chng h hốc mồm nhn ti chằm chằm.

-         i!- chng bật ra, một cch hiền lnh v van vỉ- cậu ni g nhỉ

Rồi từ từ tỉnh lại:

-         Rấtrất c thểcậutớ khng dm chắcYn, để yn xem no.

Chng suy nghĩ một hồi rồi đập tay ln trn:

-         Tất nhin rồi- Chng cất tiếng cười vang đầy an ủi- giờ tớ mới nhớ ra, mẹ tớ thấp v tc vng, cn người đn b ny cao v tc đen, người tớ gặp ấygần như chắc chắnđấy khng phải mẹ tớ.

 

Thế l cả buổi tối hm ấy chng ti hết sức vui vẻ.

 

Nguyễn hồng Nhung dịch từ bản tiếng Hung

( 2009-07-02)