DỊCH SZAB LRINC - CHỢT ĐỌC CHN PHƯƠNG

 

 

Tưởng chỉ cn nặng nợ với dăm ba thi sĩ Hungary kiếp ny, nhất l với kẻ được mệnh danh Shakespeare Hungary -Szab Lőrinc, với lời Ai điếu NĂM THỨ HAI MƯƠI SU viết cho người tnh đ tự vẫn của chng, no ngờ.

Tưởng thời gian ngừng tri sau hai mươi nhăm năm cuộc tnh dứt, chỉ xảy ra với Szab Lőrinc, kẻ m từ năm thứ hai mươi su của cuộc tnh ấy trở đi, thời gian sống chỉ cn l ngọn nến, nn nhang cng ngặm nhấm dĩ vng ngập trn kỷ niệm, no ngờ.

Tưởng lc miệt mi hon đổi k hiệu ny sang k hiệu kia, ngn ngữ nọ sang ngn ngữ kia chỉ để t m trước nhất, biết đu, giống hệt khi rửa ảnh, hnh hi, đường nt, bng dng, cảnh vật từ từ hiện dần trong lớp nước thuốc, cm lặng hon ton, nhưng chối ci sao đy?

i!

Chn Phương!

Lng tử!

lại lm em.buốt gi lần nữa !!!!!!!!!!!!!

 

Cảm gic ny lu lắm khng gặp lại.

Chết rồi

 em đ khc

bằng thơ anh

hay cng thơ anh?

Anh Chn Phương cn nhớ khng- bao nhiu năm rồi nhỉ, từ lc em viết những dng ấy, đến hm ny, tối nay, chớm đng nybỗng gặp lại cảm xc tưởng đ vi xa chốn no

 

Em lun lun nhn thấy hnh ảnh ny khi dịch thơ Szab Lőrinc :

https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcROfur55zqLXRkdixIXn5lCwU3ERM1WH6cp5I1TaTlYjY5aRjN6fg

Một nh mắt nhn như tự hỏi:Tại sao lại c thể như thế được?

Cảm xc người. Chỉ tạo ra phi l. Kinh nghiệm đi.

Nhưng ngn ngữ người khc. Gieo nước mắt mnh vo lng kẻ khc. Ngấm. Buồn khng đủ. Buốt khng đủ. Ai điếu-chỉ lời mặc niệm đủ sức diễn tả nỗi đau.

 Bằng viễn tưởng viển vng của em anh mường tượng

 em đang nhớ anh-  ơi người yu- khi

bnh xe cuốn nhanh: nỗi  đơn ci anh kht khao v vọng

quạnh hiu em vẫy gọi, quanh quẩn bn anh

như anh đang cng em để, lời an ủi, chỉ

 hiện hữu hoang tưởng em mang lại,

 nỗi đau em chua cht chỉ, dịu vng tay xiết từ tim em

trong buốt thương anh nhức nhối.

Bằng viễn tưởng viển vng của em anh mường tượng

chng mnh bn nhau: t lắm nếu chỉ ring anh

ngật ngưỡng với mnh, th thế ny,

lun lun được gấp đi, như tin nữ lượn vng

mang đi - ko lại - đổi trao, để cng lc từ hai nơi xa thẳm

tnh yu kha chặt vo nhau.( Sonett 3.)

 

C những lc nỗi lng đi lang thang một mnh. Khng lời. V hướng. Hết tr chuyện. Nhưng khng thể biến mất. Ngn ngữ bi ngi vẽ những dấu chn hoang trn ct lấp. Ngồi xuống một mnh v khc. Như ht.

Em ở khắp mọi nơi, từ khi

anh ngỡ ngng, anh nhn thấy, v đ yu em:

con đường, dng sng, cnh rừng vẫy gọi

lng mạc, thnh phố, đm v ngy

khng ngừng nhắc nhở, ni thu v tuyết đng

suối nguồn ro gọi, run rẩy trong tất cả

thm kht đầu tin cng đin rồ vĩnh cửu

hai mươi lăm ma xun, ma h chy trụi.

Em ở khắp mọi nơi: như cnh đồng hoa

phủ kn đời anh, niềm vui trong trẻo,

đời trai tươi tỉnh, nỗi ngy ngất anh:

tất cả mọi nơi cng em ha nhịp

với lời đớn đau tiếng ht m thầm:

i khắp nơi Ci KHẮP NƠI ny KHNG Ở ĐU!

( Sonett 9.)

 

Em cứ định để mặc nỗi lng muốn đi đu th đi, như l thu vật vờ dng nước lửng, nhưng những lời ai điếu nu ko, cng vương cng khng dứt, như tơ cuống sen cng ko di cng xoắn. Lạ thay: những lời đng tin cậy nhất.

Em lun chấp chới trong nghĩ anh,

như gi thoảng, như hương hoa tm

nụ cười bất chợt sng bừng

v đi khi từ một quyền lực ngọt ngo

khẽ chạm,tri tim anh, vầng trn anh

bất ngờ dịu m ve vuốt: d t ti

khng em- lời an ủitừng c emtrn vết thương,

anh vẫn ao ước sống. Tại sao? Anh đ hiểu.

Anh cần nhận biết chất người,

d bị đuổi xua, d hắt rơi địa ngục;

để nghĩ đến em xiết bao hạnh phc !

Thế l mnh vẫn c nhau, người yu.

Chừng anh sống, em cn sống: anh vực em sống. V em

sẽ gắng gip anh, đng khng, tri tim của tri tim anh?!

( Sonett 34)

 

Chớm lạnh. Thu hết. Đng sang. Tưởng chỉ một mnh cng Szab Lőrinc trống vắng huếch hoc trn mọi nẻo đường trống trải

Chợt nhn thấy Chn Phương bất động, đăm đăm đứng bn bờ biển. Lng tử như ha đ khng nỡ xua những cnh chim chấp chới, hay đơn giản chỉ như lời ai điếu khc thầm ?

CHN PHƯƠNG

TRẢ  LẠI

trả lại ma thu chiếc l rơi

km theo một nh mắt gọi mời

đ vắng im rồi năm thng ấy

vọng m rơi rớt cht m khơi

 

trả lại con đường những dấu chn

những chiều thứ bảy của tnh nhn

hắt hiu dăm lối thin đường cũ

nắng sớm mưa chiều sỏi đ cm

 

trả lại trng khơi đi tiếng ca

bi di sng vỗ nt đời ta

cnh chim đo mải t huy trống

hiu quạnh mun đời hoang đảo xa

 

trả lại trời xanh thong nhớ mong

bn tay chới với giữa thinh khng

ct bụi v tnh chn lấp hết

nghĩa l g thề thốt thủy chung!

 

trả lại nghn năm một giấc mơ

nhạt nha hnh dng dấu yu xưa

đm di mọc lặn trăng cm lặng

ngy lại ngy qua, tim xc xơ

 

trả lại bi thơ kiếp đắm say

trang buồn gi lại nửa vng tay

da thịt từ nay phơi tuế nguyệt

chữ SẦU xm kn khắp hnh hi

 

xương mu rồi đy xương mu lạnh

kết luận l tro với khi bay

( Boston 2013. november 7)

 

http://1.bp.blogspot.com/-w87tg6mXA5c/UnuoMVyRX0I/AAAAAAAAEkw/-_z_JKKaCc0/s400/rococo.JPG

 

i,

Chn Phương!

Lng tử!

Quyền lực no thay thế nổi Tnh Yu?

By cch an ủi cho em đi!

Nguyễn Hồng Nhung

( Budapest. 2013. november 8.)