DocBenhThu-NHNhung

 

 

 

Đọc:

 

BỆNH THU của CHN PHƯƠNG

 

 

 

 

Lng tử ơi! lần đầu tin em bắt gặp lng tử khng thang lang trn mặt đất với đi mắt nheo ưu sầu hm hỉnh, nụ cười đau khinh bạc trn mi, để nhn gian hỏi đến l anh đa, như thể đối với anh khng c g quan trọng, như thế nghĩ đầu tin truyền xuống Chữ l kết bi thơ:

 

vng trn l chung cuộc

 

Lng tử trong bi ca Thu ny buồn lắm, khi vm trời lạnh dần, anh đ theo đn ngỗng cuối ra đi

 

Em c cảm gic, anh như một thủy thủ lnh đnh theo con tu trn biển, khng biết ngy cặp bến, chẳng mặt đất bn cạnh, quanh anh chỉ mỗi vm trời v mặt sng cuồn cuộn bao la

 

Vậy m lng tử đổ bệnh, cơn bệnh đau đớn đất liền:

 

trời đất đột nhin nhuốm bệnh thu

bỗng đu ly cho ti

 

đm đm hn m

ngy ngy trầm cảm

 

chứng nan y

v phương điều trị

 

chỉ cn cch nui bệnh dằng dai

 

bằng những cơn say

cộng thm mấy cu hỏi siu hnh khng lời giải

 

 

quẩn quanh vm trời phế tch

my xm với ti khng nh

 

lưỡi l vng

mi cỏ a

 

mưa dầm mộng dột

hỡi chim !

 

Một linh hồn phiu dạt qu xa so với nỗi chn chn gắn liền mặt đất.

 

Lng tử ơi, cng em mắc bệnh hoang tưởng linh hồn rồi, bệnh mun đời của thi hứng sng tạo, ẩn trong hnh hi tỉnh bơ sống qua ngy lng đng, ẩn trong giọng thơ tưởng ngạo mạn thực ra đầy u yếm, tưởng kẻ thản nhin m thực gi buốt tm can

 

m tim c trống

ti chạy tm hng qun

 

nốc bia đắng rượu cht

 

rnh xem thi hứng dan du

với mấy vỉa h mắc cạn

 

Lng tử vội vng quay về thực tại tm giải thot, nhưng anh cũng chỉ rnh mới dan du được với thực tại thi anh ơi!

 

Em m ci động từ rnh của anh lắm!

 

trong cơn : Một mnh mnh lại thương mnh xt xa (Nguyễn Du) lng tử lập tức chui ngay vo ci bảo bối riễu cợt, chống lại nỗi bất thường tm sự, thường xuyn ẩn nấp trong anh.

 

Quả l một chứng minh hng hồn của sự sống bất diệt vũ trụ: lng tử lc no cũng sẵn lng biến thnh tm sự Ma của đất trời, em chẳng lấy g lm ngạc nhin, thắp sng trong tri tim thi sĩ l ngọn lửa bập bng của sự sống thing thin nhin m, cố nhn đ từng viết.

 

Nhưng Chn Phương c độc:

 

vầng trăng đầu đường x chợ

đ chn ngấy lộ trnh quen thuộc

 

v ngọn gi bơ vơ giữa phố

chỉ l cnh tay di thiếu ngn

 

chai rượu cuối đời

độc ẩm

 

thnh thần quay bng biệt tăm

 

Chn Phương suy tưởng min man khng dứt:

 

chim hồng chim hộc bay đi

 

cn lại giữa khung trời

cc nứt rạn v phương v vu

 

gi ging rn rỉ tiếng kinh cầu

trng điệp sồi phong m thiếp

 

hằng h rụng

bất tận rơi

những mảnh vụn phật tnh

 

c kẻ lầm lũi trn đường

bất chợt ngước nhn

 

Anh Chn Phương c biết hoang tưởng linh hồn gip con người chống chọi với thời khắc thay Ma của thin nhin như thế no khng?

 

Lc mnh đếm l rơi:

 

l bng cũ qua cc chn trời

lặp đi lặp lại cu kinh

 

l vng

l a

 

 

l lc mnh chờ đợi đm đi qua, bnh minh tới mang tia nắng đầu tin yếu ớt xanh xao sưởi ấm, mang hy vọng sống st thoi thp cuối cng của Thu sắp vượt Đng, hẹn ngy gặp lại gi Xun bừng tỉnh.

 

Mnh cứ hoang tưởng linh hồn đặt cu vẽ chữ, để khắc ln bức tranh siu hnh năm thng những kht khao Người đấy anh!

 

Những lời an ủi của em l gi để lng tử:

phng xe ln cầu vồng

ti bấm vang hồi ci bo động

 

v:

 

tưởng tượng một kiếp sau

mua v phi thuyền ln thăm nguyệt cầu

 

đo ci hố thật su

chn hết u sầu

 

Lng tử ơi chữ của anh đẹp lắm: những hnh ảnh ẩn dụ day dứt, cả bi thơ buồn như đa hoa rũ cnh hứng chịu mưa dầm, như gi liu xiu mang k ức bay theo khi thuốc, v nỗi trầm ngm, nỗi đơn lẻ muội phiền như thng Mười thu tan trong l xoy v giọt t tch rơi

 

 

 

Chỉ vậy thi, vui đa chữ nghĩa cng nhau chốc lt, trong một mn nhn gian tồn tại, d em biết tm được kẻ cũng thch vui đa chữ nghĩa với mnh, l một trong những kht vọng hư v nhất trn đời của con người, bởi mỗi ngy tri l thm một ngy:

 

sn ga x qun

l chỗ nằm cho tr nhớ bỏ hoang

 

nơi hậu trường l mục

su bọ gặm nhấm

 

mối tnh tri cấm

 

Bởi ai ai m chả nhận ra:

 

cuộn phim

d quay ngược quay xui

 

l chết vẫn xoay

từng đợt sng đồng tm

 

vng trn l chung cuộc

 

 

Nhưng biết lm sao?

 

Hy cứ đổ bệnh với thin nhin đi!

 

m mết sống, m mết lết,

 

cho trọn hnh hi một kiếp biết YU!

 

 

Nguyễn Hồng Nhung

( Budapest. 2009.10.25)