THƠ SZAB LRINC

THƠ SZAB LRINC

( Trch trong tập: Ha bnh ring biệt)

 

 

1.    KHNG C THỜI GIAN

 

Ta cảm thấy mnh gi nua khủng khiếp,

một triệu tuổi rồi, tri tim ta

v thế tri tim đầy ăm ắp

v thế tri tim đập nặng nề.

 

Tri tim ta mong học hỏi chuyện tr

để mun điều ghi lại

hiển nhin ta v cng sốt sắng

muốn biết những mẩu chuyện tim trao.

 

bởi chỉ tri tim biết r rnh, chỉ n

hiểu b ẩn ngọn ngnh

của một vương quốc gi nua kỳ lạ

mang tn ta.

 

Gi c thể tr chuyện nhiều tim nhỉ?

rằng: thấy g, mi ni g vậy, tại sao?

nhưng i thi, thời gian hết rồi: thế gian khng

dừng lại v những vần thơ của ta nữa.

 

Nguy thật! Ta trầm ngm tự nhủ.

Nguy cho ai? ta tự hỏi. Chỉ cho ta!

Thế l: thật vui sướng, nếu trong khoảnh khắc

qun hẳn tri tim biết tr chuyện của ta.

 

2.    BUỔI GẶP GỠ

 

Tuyệt! thỉnh thoảng được lang thang

ngy qua ngy, rỗng tuếch,

trn những con đường trắng như ry bột

ta liếm bụi ma h.

Ta : chng Di gan, bỏ lại

sau lưng mnh những trật tự cng lo u;

tại sao con người khng thể

đi lc đin rồ?

 

Đin, khng đin, trời biết,

mệt phờ, giy pht sướng lm sao

ta thất thểu tới nơi no bn chn chỉ lối

từ sng đến chiều tối mịt m.

Ni mời bữa trưa ngọt ngo du đất

khi đến đỉnh, ta leo

chiều t, h hục một ngọn bầu gọt rũa

ta giả tiếng lợn eng c ku vang.

 

Ta biến thnh bụi đời, thằng chui lủi

trốn con người, phố x, thnh đ

rồi hn hoan ngả lưng

trn một đống rơm kh,

nhấm nhẳng sủa xa xa, ch nh ai khng dứt

ta bn thử, cũng nhấm nhẳng trả lời

v kiu hnh trong giấc mơ yn ả

mnh đ từng l ai với lũ ch nh.

 

Tiếng ht h, ht h đnh thứcTrước mặt ta

mụ lợn sề vừa bo vừa đen

nhai đất rạt ro, v sục vo phế liệu

mụ vừa thải.

Mụ nhn ta. Ta nhn mụ. Rung rinh bụng sệ.

Cỗ my xấu kinh hồn!

V đột nhin ta bỗng sực thm

mn lợn quay vng ng.

 

3.    ĐỘC THOẠI TRONG BNG TỐI

 

Thật khủng khiếp, thời gian tri

ngy vội vng đi khuất,

sng tất tưởi đi kiếm tiền ta rảo bước

ra khỏi nh, trở về trời đ tối.

 

Con gi nhỏ ta t khi nhn thấy

chỉ những ngy lễ, nếu như

cn đu, chỉ một giọng ni trong telefon

cứ như vậy, trọn tuần

 

Cứ như vậy trọn thng, v ta

chưa bao giờ c pht giy rảnh rỗi

mơ ước viết ny, viết nọ, viết kia

chẳng ai thm để ,

 

chỉ ta thi, để ta tiếp ước mong

Thi ca, những giấc mơBao từ ngữ đẹp!

ta vật lộn trn thế gian như

bất kỳ loại vật chất no vật lộn,

 

như một con su, một ci cy, một con ngựa,

ta biết: chẳng để lm g những lời than vn:

bi kịch chn chnh

đến một ch cn con cũng c m thi.

 

Thật khủng khiếp, thời gian tri,

rồi ngy, tuần, năm thng;

ta nhn, sự tn lụi xy thế no thnh lũy

như trong ta, tc phẩm dựng ra sao,

 

nhưng, sự kỳ diệu đầy sợ hi ny, sự kỳ diệu sợ hi

mỗi ngy quan trọng thm

khi mở rộng tầm mắt ta

thấu tận đy chủ thế gian, kẻ đen tối.

 

Ta đ biết, rất lu rồi ta đ biết

chnh l mi, ci xấu, hiện thực chn

mỗi ngy mi cng thm phần hon thiện

những tạo phẩm tuyệt thế của Satan,-

 

Đ ni m ! Ta đ nức nở, khng thi nguyền rủa,

v đ từng l kẻ lm chứng hả h,

nhưng giờ đy chỉ l viễn cảnh cho mắt ta

thế gian trận chiến:

 

mệt mỏi, đồng cảm ta ngắm nhn,

rằng ngy lại ngy tất cả lao như thoi

hai mươi bốn giờ l tương lai

mơ hồ v chập chững.

 

Giờ, ta chỉ cn kht khao được nghỉ,

qun hẳn mnh đi,

v từ sự v l nghịch đời

gip đỡ vi kẻ ăn my ngật ngưỡng,

 

v quay vo trong bng đm

-như by giờ ta lm ngay tức khắc,

by giờ, trong giường vo lc nửa đm

ta nhn lại đời sống:

 

Tại sao tất cả lại như thế?- khng một lời chỉ dẫn-

Cc con ta đều đ ngủ say.

Từ trn cao, như một đi mắt thần to lớn

lạnh lng ta nhn ta,

 

hnh như ta cũng chả phải l con người

V ta xoay vặn chụp đn

để bao phủ, một mn đm chiến thắng

một vũ trụ, ngi mộ mềm lặng lẽ,

 

ta cố thử thiếp đi

Tối đen l tất cả, đen tối,

( v Mặt Trời cũng chỉ l một ngọn đn trong đ,

như ngọn đn trong ta, vừa đ tắt rồi)

 

-         Tất cả l bng tốichng ta hy ngủ đi

Hơi thở của thơ cũng ngt dần

Nếu thơ tắt, tốt thi. Nếu khng, hy hon thnh tiếp,

mặc ai thch-hay khng, hy lm nốt, đến cng.

 

Nguyễn Hồng Nhung dịch từ nguyn bản tiếng Hung

(Budapest.2011.08.19)