SZAB LŐRINC

Sonett 55, 56, 57, 58,59,60, 61

( Trch tập thơ: NĂM THỨ HAI MƯƠI SU)

 

Sonett 55

BALATONFLDVR

 

Liễu, sậy, cỏ, bụi cy, sao lớn nhanh ngần ấy!

Biệt thự hoang xa lạ phủ lặng thinh

như một cnh rừng cổ, cỏ dại rủ ngập

vườn, nơi (đang cn trận chiến) chng mnh dm

liều mạng đnh đố bằng danh tnh uy nghim:

cửa sổ, cửa ra kha cng rm phủ

m giờ đy chẳng cn dấu vết g

rằng, đấy một khi đ từng l tổ ấm. Em cũng

chẳng để lại dấu vết. Như thể cơn giận dỗi nơi đy,

uất nghẹn như thế trong em những ngy cm lặng:

chỉ mnh anh đi trn con đường uẩn ức chng mnh.

Hoang tn v do dự như những bng ma đầy rẫy:

cng những kẻ xa lạ đang sống hay đ biến mất rồi?

Oh! Vậy th...Hỡi cỏ dại cng hoang phế hy mọc nhanh, chn lng!

 

Sonett 56

EM HY L LỜI NGĂN CẤM!

 

Vi tuần trước ngy Định Mệnh

-Chng mnh chết nh?- em gọi anh, như thường lệ.

-Giờ em dm lm !-v em cười, mới nhẹ nhm lm sao,

khiến anh khng mảy may nghi vấn; thậm ch

anh cn ngợi ca, bnh thản thế, sức mạnh em,

như ci cch em nhn ton bộ, i tội nghiệp

người bạn gi của anh, trong mẩu đời bị cấm tri tim ta:

c vẻ như, niềm tin của em lại vụt lớn.

Giờ, anh khng ngừng nghe bn tai giọng gọi.

Lc đ em bỏ anh đi? Lc đ anh đ mặc em

trong hoạn nạn? Ơi thn tahỡi nạn nhn yu dấu,

đừng trt thm gnh nặng vai anh: ngy hm nay

em hỡi, hy l lời ngăn cấm: chớ bắt chước em,

người đn b khc giống em, một người mẹ v người yu!

 

Sonett 57

CU TRẢ LỜI CM LẶNG

 

Anh khng tin tưởng em lắm v điều ny

l tội lỗi của anh? Em với anh: đấy l em trừng phạt?

Mọi quan niệm đ từ lu, lu lắm rồi tn lụi

trong lửa chng mnh, sao hnh hạ vẫn cn? i

kẻ hỏi sao m độc c, hỏi g,rằng chưa bao giờ

trong nỗi đớn đau khng bo trước c nỗi tho chạy khc

của em, chỉ một điều anh b ẩn cảm nhận:

được php khng cu trả lời cm lặng ci chết của em?

Hay em từng c những ngy căm th anh v hạn?

C thể lắm; c l do; một kẻ đ kết liễu cuộc đời

như thế, kết n bằng cm lặng, ra đi

Khng! Khng! Sự đin rồ kinh hong khủng khiếp:

em cần biết :cuộc đời em, đng lc em tự kha

l khi anh yu em nhất, em biết khng?

 

Sonett 58

NHỮNG NGY THƯỜNG THIẾU VẮNG

 

C thể sẽ l sự thất bại nhanh chng nếu anh sống

với em: nhưng giờ đy đấy lại l điều đau đớn nhất,

sự thiếu st :niềm kiu hnh phải từ bỏ khiến em

đau khổ v ci cch em dấu diếm! Chng mnh mơ một

đời sống yn bnh, v d số phận dnh cho mnh nhiều hơn,

những ngy thường lc tươi tỉnh-lc nặng trĩu,tnh yu

thương thử ko gần, từ những nụ hn thiếu thốn, trật tự,

nỗi an ton: những thứ sao to lớn,

đều l phiu lưu lặp đi mới lại khng ngừng, l

những điều bao nhiu kẻ mơ ước:những thng năm gắn kết,

cũng l những thng năm xẻ chia:

i sao cuộc đời thảm hại, sao cuộc đời ghen tỵ,

rằng: một cuộc đời như thế chỉ rất ngắn v một lần thi!

 

Sonett 59

NHƯ PHỤ TNG CỦA ANH

 

Anh biết, em chỉ l người, em l rất nhiều v khng l g cả,

giống mọi đn b, giống những người khng

xẻ chia với anh bao tội lỗi v ngọc chu đức hạnh:như

lời kinh, bệ thờ, với em cũng chả c: nhưng giờ đy

khi em đ mất, th ra, chẳng bao giờ , cc bạn b em

c thể cho một phần rất nhỏ niềm vui chng mnh,

anh đứng nguyện cầu bn nấm mộ em.

Đời sống với anh bm dai dẳng nhất

(sự ngất ngy cho anh, sự hnh hạ cho em):

ai c thể đau, ai c thể khc v ngợi ca như thế?

Như phụ tng của anh, khng chỉ trong chnh em,

đứng ring biệt, ơi người đ mất vĩ đại của anh,

Số Phận, em đấy, Một Lần v Khng Bao Giờ Trở Lại.

 

Sonett 60

Ở TIHANY

 

Anh tỉnh giấc trong em. Tia nắng sớm!

Anh dọn dẹp, phủi bụi gi sch cao

( loại bỏ lũ nhện bằng thanh chổi),

v vừa đốt sưởi, vừa nấu nướng ny nọ, anh vừa thử

viết, bỗng nghe khng ngừng giọng ni của em:

Bốn tuần? i! anh yu, em thật hạnh phc

được ở đy với anh- qu lu rồi, chưa bao giờ

anh dnh thời gian cho em nhiều thế, tự do thế!

Buổi trưa, rồi chiều. Anh loanh quanh. Một lần

nữa anh lm việc, như thể khng c g xảy ra cả.

Một mnh, tự lự một mnh: xuống hồ, ngắm nước

Thế m đ tối rồiNgoi kia sao Mộc tinh ma thu

ẩn hiện, trn bầu trờibng dng em đu thấy

Im lặngThiếu em, nhưng anh đi ngủ v em.

 

Sonett 61

NHỮNG NGHI NGỜ MỘNG MỊ

 

Giấc Mộng, mi by đặt những g? Những cuộc hẹn h,

những tiếp xc vượt qua lăng mộ,

b đắp bao hụt hẫng đ đi qua,

lm sống lại những ci bng chỉ cho k ức?

i sao mi tử tế, i n sủng! những đi cnh

thảm hại niềm tin ta, đớn đau thay tưởng tượng:

ta chưa từng ăn my, bệnh tật đến thế ny ,

chưa bao giờ đi kht n sủng mi đến thế:

hy gip ta! hy gip ta đi! Niềm đắm say, tr tuệ

chẳng để lm g, sức mạnh, tiền bạc để lm chi,

khng mang lại Em, trong xc thn, mệt nhoi đau khổ;

nhưng mi biết cch!- tuy chỉ một đi lc,

mi khiến lung lay ngờ vực cổ xưa:

Biết đu vẫn c con đường đi từ Đy đến Đấy?

 

Nguyễn Hồng Nhung dịch từ nguyn bản tiếng Hung

( Budapest 2012-08-27)