BẢN THẢO MA ĐNG

 

Khi tuyết rơi dy đặc thnh phố, che kn tất cả những g gợi kỷ niệm sau ln bột trắng tinh lạnh lẽo. Thnh phố ma đng dấu con người vo sự v hnh, trong những ta nh xm cm lặng đứng trn trn dưới một trời trắng bt ngt bay.

Chỉ đến khi những đi ủng sục trong lớp tuyết dy đặc đều vội v đi về hướng ấy, nơi chiếc cổng gỗ nặng nề mở ra, gi hun ht thổi từ phố đường vo tận sn trong, nơi những đi ủng dập dập vỗ tuyết trước khi bước vo, người ta cn cố vội v liếc bức tượng đ nhỏ đặt trn bục cao: một người o chng di đang nng sợi dy chuyền c thnh gi.

Chỉ khi đấy mới nghe thấy tiếng thở di nn lại ngay bn tai, ngước nhn sang thấy những gương mặt im lm, bất động, vội v bước qua sn.

Đấy l bệnh viện ma đng.

Gi lạnh buốt, băng, tuyết nhặt nhạnh gom gp những thn hnh người mỏng mảnh, yếu ớt cht hơi tn vo đy, như cơn gi chiều qua vun nốt những chiếc l kh cuối cng tm tụm lại với nhau, để sng hm sau khng nhn thấy g nữa ngoi một mu trắng muốt cng vin

Khng, chẳng cn cht sinh kh g nữa, chỉ cn một đi mắt xanh mnh mng nỗi buồn v tội, như thể lần chớp cuối le xanh trước khi chm hẳn vo mn đm m mịt

Tri tim đau đớn bng hong mang ci nhn xanh ngắt mnh mang buồn b quay vo phố, mặc cho tuyết tun xối xả trn tc, trn m, ta đ ha biến thnh băng cng ci hồ quen trong cng vin.

Khng -thể -khc -được nữa.

Khi lặp lại trạng thi CHẾT ngay khi đang SỐNG.

Một con người, mới hm qua với giọng ni nhỏ nhẹ giảng giải những từ ta chưa hiểu hết trong cuốn sch, hm nay chỉ cn l một ci nhn cm lặng mnh mang buồn

Chạy trốn, chạy trốn đi đu hỡi con người?

Đm,

tựa bn khung cửa sổ xin xin mn tuyết sng trắng rơi

Đm,

tất cả thnh v hnh, kỷ niệm khng đủ sức quay về khơi gợi cảm xc sau bao nhiu thng ngy sống, chết đi, sống lại

kỷ niệm đ ha chung với sự v hnh của chnh linh hồn ta lc ny đy

Lẳng lặng mở một cuốn sch của Hamvas Bla, đọc : đy sẽ l BẢN DỊCH của một đm nữa cần vượt

Hỡi ma Đng, hy đứng trnh ta ra!

(Bp. 2012. 02. 14. NHN)