DemTrangThoChanPhuong-NHNhung

 

ĐM TRẮNG THƠ CHN PHƯƠNG

 

 

 

Đm trắng,

dựa tường trắng

bạc niềm mơ,

la

hơi ấm.

 

Xc lạc hồn,

r

rượi,

mng lung.

 

Lật

thơ

Chn Phương,

tm phập phng

ngọn lửa.

 

nẻo trăng mờ no,*

buồn

lng tử,

phiu diu

 

 

Vật vờ Boston sương dại,

km nhm đnh mũi

knh

sut rơi

 

lng tử

khiến em trồi ln từ địa ngục

quay

nhặt lại

ngạo nghễ giọng cười

 

 

 bọn ăn xin gảy đn*

một tn khng thuyết giảng

hiện tại nhn dĩ vng

no ai biết mặt ai

 

 

Ơ! Đng! việc g phải nhn cch ha nỗi đau

lng tử

nhỉ?

 

 

Bỏ một cắc quarter*

Xoay ống nhm bốn hướng

Hai trng mắt bơ vơ

Tri đất trn v lượng

 

Đại ty dương lồng lộng

Trời nước trắng một mu

Thần Tự Do khẽ hỏi :

Kiếp tị nạn ra sao ?

 

 

Em bắt đầu rc rch,

thẳng lưng,

tr đắng,

nhấm nhp

danh từ, động từ, tnh từ, trạng từ, ẩn dụ, so snh, riễu cợt

anh

 

 

mặc xc *

mối tnh khng được bảo hiểm

mục r chốn qu nh mưa dột

mặc xc

dng sng trốn thuế tri dưới chn cầu

mặc xc chng n

lũ niềm tin bị cầm bn

mớ kỷ niệm thm thủng

 

 

i! lng tử!

rt cho em ly rượu đỏ!

đng!

mặc xc

kiếp tha hương!

 

 

sưu tập những ng my sầu*

nhm nhi cơn say đất trch

 mỗi ngy đọc bo nghe tin

 cc hoa khi ngy trước by giờ

g đũa đập bt xua mấy con ruồi

 lũ bạn cũ tiếp tục điền đơn

van xin khng kh quyền di tr

 giới thin văn đo lại quĩ đạo địa cầu

thấy thừa vi tch tắc đồng hồ

 năm nay ti sẽ tha phương

thất tnh thm t giy

 độ ry ăn uống kh v

dư ra mấy thng m kh

 chẳng hiểu nn bố th Somalia

hay gửi về qu cho chu

 đm qua nằm mơ

nhn c rạc từng đn vỗ cnh bay

nỗi hoi hương l vũng ao t cn trơ lại

 tỉnh dậy ti vẫn nhớ r rng

 hnh ảnh mnh

m khẩu sng hết đạn

 lặn hụp dưới đ

tm những niềm đau mới

 

Đừng lm em

chan cười

nước mắt,

anh- như- em

mất dạy

lũ hậu sinh:

mổ bụng,

khoe

mật

bờ mi trn,

thao thức

 

 

chm l h phố cn xanh

m hơi lạnh đ thấm qua lời ni

 thng chn

 những hạt giống lạc loi

rơi ngoi da thịt

 đợi chờ chưa nẫu rục

 chiếc cnh tật nguyền của gi               đ mọc ln

 trong thn xc m u

 tri tim

l vầng trăng

  trn

    khuyết

 theo từng đợt triều

của dng mu bị giam cầm

 thng chn

 biển th khc lưỡi tm đen

 liếm mn

giấc mơ san h sắc cạnh

 

 

Sao đến thăm bờ ni em xa lạ,

lạc loi đu rồi

ci sinh thnh

l đỏ

cnh phong,

thu rải mật

chu u?

 

lạc đường băng, sao rơi lời

tm sự

gi l vng

thả

gi buốt Mỹ chu?

 

 

đắp hết chiếu chăn kỷ niệm ln mặt hồ hoang*

ti trần trụi theo my xm về nghĩa trang những tiếng đn

nếu by giờ c ai hỏi ti:

tuyết với xương giống nhau ở điểm no

ti sẽ trả lời: chng cng mu trắng

 

C trắng như đm nay

giọng vĩ cầm

heo ht?

 

Đm nằm nghing theo l đổ khung trời.

 

Những hạt muối tinh khi

trn bn tay trắng

 

Lng tử ơi

mai

Nắng

đn anh về!

 

( * trch thơ Chn Phương)

 

Nguyễn Hồng Nhung

( Bp. 2009-11-02)