HaỳeuNoiCoDonNhNhung

 

Hy yu nỗi c đơn

 

C ai bắt con người phải c đơn đu ? ng trời sinh ra đi chn để ta muốn đi đu th đi, muốn gặp ai th gặp. Thậm ch cho ta lun đi tay, để muốn m ci g th m, muốn giữ ci g th giữ

 

Nhưng, c một ngy, con người khng muốn g hết.

N muốn được ngồi một mnh.

 

Thế giới xung quanh n sẽ giống hệt ci sn khấu trong buổi biểu diễn, khi tấm mn nhung đen sẫm từ từ ko ln n nhn thấy ton bộ vũ trụ hiển hiện : những đường viền xanh của ni, đồi, rừng, những đường viền trắng phau của bờ ct biển, những cnh chim chấp chới pha chn trời, khi mặt trời đỏ a từ từ lặn ngụp, sau những bờ đ sng dội dạt do

Con người, chen chc, h ht trn những chuyến xe chật chội, lao vo thnh phố, những ta nh nhấp nh như dy hộp thủy tinh, mờ ảo trong mn bụi vng, pha khi đen, như bức tranh bột mu xanh đỏ, tm, vẽ lại cuộc trốn chạy v phương của sinh vật sống trước khi tri đất nứt lm đi...

V sau cng, trn sn khấu ấy, n chỉ nhn thấy cn đng một kẻ st lại. C thể với đi tay bung xui uể oải, từng bước tiến về pha biển go sng, c thể với đi chn lững thững ht su vo những khu rừng rập rnh dng hiến hiểm nguy, c thể với ci đầu chi về pha trước, muốn chui tọt vo hang động ầm ầm thc ro, hay chỉ giản đơn hơn, nằm di bất động trn cnh đồng mưa rơi lặng lẽ, chờ đợi linh hồn tch ra, bay ln ha cng lũ quạ đen kịt lượn lờ

 

Đấy l những lc con người vẫn đi tm sự cứu rỗi, từ thin nhin, từ quan hệ, từ chất độc xc tc vỗ về cảm gic, từ hy vọng được ngủ qun đi giy lt, v từ niềm hoi ước được yu thương, như một con th nhỏ bị bắt từ hoang vu, mang về nhốt trong chuồng, vẫn mơ ngy được sưởi nắng ấm.

 

Con người c đơn thật sự l khi cn lại một mnh trn sn khấu cuộc đời. Xung quanh khng một tiếng động, khng một bng hnh, khng một ảo gic, khng hy vọng cứu vớt. Chỉ cn lại một mnh với một tri tim nng bỏng, một tr c sắc lạnh như lưỡi dao, v một nỗi đau buốt v hnh khng diễn tả nổi, chỉ tựa như ta đang nghe trăm tiếng khc go bn tai, v bay chơi vơi trong một khoảng khng v tận Khi no bắt gặp mnh buốt gi trong ci c đơn tuyệt vọng khng phương cứu chữa ny, bạn sẽ hiểu mnh sinh ra để lm g ?

 

Người nhạc sĩ sẽ g ln phm đn m thanh ngập ngừng đầu tin, để rồi cả một biển m thanh o ạt khng g ngăn nổi tro dng, chứa đựng những đợt gi go r, những cơn mưa như trt, những biển sống thần, những ro gọi ph sa, hay chỉ m thầm một tiếng mưa t tch, t tch từ mi l rỏ rng

 

Người họa sĩ ngoệch ngoạc nt ch xanh biếc hy vọng bầu trời, ln trang giấy trắng, rồi mở ra bt ngt một khng gian sắc mu, mi hương thơm ngo ngạt của những cnh đồng hoa, của đn ong dnh chặt cnh vo nỗi quyến rũ yu mật ngọt, của nắng xn xao trn mắt ướt hạnh phc của nng Xun, hay nụ cười buồn l vng bay chấp chới trn cnh đồng sương phủ của b cha Thu, v trn con đường v tận trải về những miền tm kiếm niềm vui, nng Tuyết trắng bay bay, s o mỏng lạnh tot xuống những nụ hoa băng, muốt mắt bn đường

 

Kẻ cầm bt run rẩy lm rơi tuột chữ ci đầu tin ln trang giấy, để rồi khng dừng lại được nữa, ngọn bt như một lưỡi xẻng bị thi min, đo, đo, bới bới, như một kẻ xc ln, đổ đi một chất liệu huyền b g đ tun chảy v tận trong cơ thể con người, lưỡi xẻng ngập su hơn, đo, xc, như một kẻ man rợ say với giấc mơ gặp vng dưới lng đất, ngọn bt hoan hỷ thọc su vo từng đường lch b hiểm của con tim, ngc ngơ giữa hơi thở buồn phiền từ phổi, v bất lực sững sờ giữa biển nước mắt dng đầy khe, khi con người tan ra thnh gi, nắng, mưa, tan vo hạnh phc được gục vo ngực nhau, tan vo một nụ hn tch tắc nồng ấm, khiến thần Chết phải lm ngơ quay mặt

 

Chỉ nỗi c đơn hiểu được vũ trụ ny, d chỉ vi khoảnh khắc, với ton vẹn mu sắc m thanh, đường nt, v thần thi của sự sống. Bởi ta sống trọn một pht c đơn của ta, l ta sống trọn một niềm yu dng hiến, cho những g, cho những ai nng niu sự hiến dng đơn chiếc ny.

 

Bạn hy yu lấy nỗi c đơn !

 

(2008-06-05. HN)