MeNHNhung

Mẹ

 

Từ qu nh, nhớ con khng về thăm, mẹ viết : Mẹ nghĩ m thương con, chỉ tại mẹ, ngy xưa mẹ cứ muốn con phải được ăn học cho bằng chị bằng em, nn mẹ cứ bắt con gắng học. Nếu mẹ khng bắt con gắng học như thế, con đ khng đi ty, rồi v kiếm sống, con lại phải ở lại xứ ty, khng về được với mẹ

 

Những tấm lng người mẹ, một đời người, lm g trả nổi, b đắp nổi sự yu thương ny ?

 

Mẹ kể : ta sinh ra cạnh một khu rừng, dọc đường tản cư. Một người đn b chửa vượt mặt, quang gnh lặn lội đường rừng, một bn chị của ta vừa đầy tuổi ti, ngồi lọt thỏm, một bn nồi niu xoong chảo, gạo nước, v con ch trung thnh chạy ve vẩy đui pha sau.

Ta cất tiếng cho đời trong một trạm hộ sinh tạm bợ, với những người mới quen gặp nhau. Mẹ bảo rằng : lẫn tiếng đại bc xa xa, l tiếng hổ beo gầm r đu đ.

Mẹ cười : đng l tuổi trẻ, chẳng thấy sợ g, vừa sinh đẻ, sớm hm sau đ ra suối giặt khăn o cho con.

 

i, những tấm lng người mẹ, một đời người, lm g trả nổi, b đắp nổi sự yu thương ny ?

 

Mẹ nhớ : qu ngho, mẹ phải đi ở đợ, bế em, hầu hạ, lm việc nh, hết nh họ hng ny, đến nh họ hng khc. Cơm khng c m ăn, ni g đến đi học ? bởi vậy cả đời, mẹ chỉ mơ ước cc con mnh biết chữ, đến trường, như những đứa con nh giu, mẹ nhn thấy.

Mẹ sinh những đứa con trong cảnh sống ngho, mỗi kỷ niệm về một đứa con l mỗi kỷ niệm về sự chắt chiu, dnh dụm, giật gấu v vai, cng cha, bữa đi bữa no nui đn con ăn học.

Mỗi đứa con l một mảnh cuộc sống chiến tranh, đi khi dội về trong k ức ta l những đm ở lng qu thức giấc, những đứa trẻ dựa vo nhau tht tht khc, nhn về thnh phố, nơi cha mẹ cn ở lại, sng rực một trời lửa đạn bom. Để rồi tảng sng, mẹ vội v bơ phờ nhảy xuống từ yn xe đạp xuống, m mẹ đ hỳ hục đạp xe xuyn mn đm, lao vo m từng đứa con lo lắng, mẹ, con khc, cười, trong nước mắt v niềm vui.

K ức chiến tranh, m hnh ảnh mẹ, cha l những giọt nước mắt buồn, nhớ thương, khao kht, trng chờ, của những đứa trẻ lc no cũng đi run rẩy ở nơi sơ tn. L hnh ảnh mẹ gầy guộc, mỗi bữa ăn nửa chn cơm, nhường chồng con, những chiều cuối tuần đon tụ. L đm trước ngy ta đi xa, bạn b lu ru chia tay, mẹ cn ngồi gỡ cho ta mi tc di, chải, tết lại cho con lần cuối.

 

i, mẹ, người mẹ ngho, chỉ giu những niềm vui, dnh tất cả cuộc đời cho chồng, cho con.

 

Ta cn nợ nhiều qu, cuộc đời ny,

Sao để cho những ngy mẹ cha đi khổ qua đi, khng đọng lại cht g trong con tim mỗi ngy ta sống ?

Sao để cho những k ức thương yu về mẹ mi buồn từ những bức thư ?

Sao ta vẫn ở chn trời no xa lạ, m cng đi xa, cng thiếu vắng qu nh ?

 

Đm nay, tim khc buồn về mẹ. Mẹ tha lỗi cho một lần sinh hạ ra con.

 

(2008-08-08.HN)