MuaThuChet-NHNhung

Ma thu chết

Thuở cn trẻ với tri đất ta cũng lnh đạm

Nhưng tri đất khng ta, vẫn trọn đường quay..

(Adam Mikievich)

 

Đ l một ngy đầu thu m ả, bầu trời xanh thẳm, trong vắt, khng một gợn my. Con tu đưa c đến thnh phố của thưở đi học xa xưa, chạy chậm r r trn đường ray, hai bn đường l những thảm cỏ xanh v tận, hoặc những cnh đồng hoa dại mun mu sắc.

 

C th đầu ra khỏi khung cửa, bần thần ngắm những bng cc vng ng, rung rinh trong gi, chen chc nhau l những đa hoa nhỏ khng tn, một vi cnh hoa tm nhạt, chợt b ra ba cỏ, rồi lẩn sau những cy dại xanh rờn. Xa xa bt ngt, một mu vng bắt đầu tn lụi của cnh đồng hướng dương

 

i! c đ từng l đa hoa no trong cnh đồng hoa dại đ?

 

Con tu xnh xịch tiến vo ga, một sn ga nhỏ xu, trong ci thnh phố, khng lấy g lm rộng lớn cho lắm. Bước ln những bậc thang bằng đ đ mn, từ đường hầm, dẫn ln cổng chnh, c tưởng như nhn thấy bng dng một c gi, tc tết đui sam, mặc chiếc o len mỏng xanh-trắng, tung tăng chiếc ti xch nhỏ, bước vo thnh phố.

 

Thời ấy, gần như khng c người ngoại quốc trong thnh phố ny. C v mấy đứa bạn được coi lm chnh cnhtrong ci trường đại học rộng mnh mng, đầy cy cối bao quanh, như một cng vin lớn.

 

Khi cn học tiếng ở trường Dự bị ngoại ngữ, c khng cảm thấy buồn, khi biết mnh sẽ về học tại một trường, ở một thnh phố xa lắc xa lơ. Bởi c sống giống như hn đ cuội nhỏ im lm bn dng Duna, mọi người nhặt về, để ln bệ cửa sổ phng ngủ, trong k tc x, sau một buổi picnic ầm ĩ, no nhiệt.

 

Chỉ khi đứng ngơ ngc, với mấy đứa bạn giữa sn trường vắng ngắt, ở ci thnh phố cũng vắng ngắt, vo một buổi cuối h, c mới biết thế no l sự buồn b.

 

May sao, c vẫn l một c gi nhỏ, với bm tc tết đui sam, vẫn thch vừa đi vừa vung vẩy ci ti, tung tăng trn đường. C dần dần khng để đến khu trường đại học, c những rặng cy to, v những thảm cỏ đầy hoa, cộng với khu k tc x lc no cũng đầy ắp tiếng cười, ni của đm sinh vin, bắt đầu nhập trường.

 

C thch ln tu điện, đi vo những dy phố cổ knh, chứa đựng một điều g đ b ẩn, khiến c cần phải khm ph. Điều đầu tin khiến c thch th, l cng đi su vo cc phố, hnh như thnh phố cng trải rộng ra, tuy rất thưa bng người.

 

C lững thững đi một mnh trn h phố vắng ngắt, hai bn, những ngi nh tường đ, rất lu đời, cửa lc no cũng đng im ỉm. Chỉ tấm rm cửa sổ trắng tot, khẽ động đậy, mỗi khi chạm vo chậu hoa mu đỏ, hay khm xương rồng nhọn hoắt đặt ở khung của sổ, mới chứng tỏ sức sống thường trực trong mỗi ngi nh.

 

Thậm ch, đi khi, vo một buổi chiều t, cửa sổ nh no đ bỗng mở toang, một cụ gi c khun mặt nhăn nheo v nụ cười phc hậu, gi gọn trong tấm khăn chong đầu mu đen, thu hoa hồng đỏ, bỗng nhin xuất hiện bn khung cửa. Nếu đng lc đ, đi qua, bao giờ c cũng cất tiếng cho vang, khiến b cụ lập tức chắp hai tay vo ngực, thốt ln khm phục bằng một giọng khn khn:

 

-      i! c b dễ thương qu!

 

C rất thch khởi hnh từ nh ga, nơi đồng thời l bến cuối của tu điện, c vừa tiến vo dy phố chnh, vừa thử một tr ngịch ngợm c mới nghĩ ra: từ đầu phố, c đếm, sau bao nhiu vin gach lt trn vỉa h, c sẽ nhn thấy Qun Rượu đầu tin, lc no nhn vo cũng tối om, d bn trong, mắc đầy những ngọn đn xanh đỏ.

Rồi sau bao nhin gạch nữa, c sẽ nhn thấy hiệu Cắt tc đầu tin, cũng tối om v su thăm thẳm.

 

Hừ! Một dy phố c tới ba qun rượu v ba hiệu cắt tc.

Ngoi ra khng cn g!

C lẽ đy l hai nhu cầu thiết yếu nhất của dn thnh phố tỉnh lẻ chăng?

 

Những buổi chiều nhn rỗi, c cứ tự chơi, tự ngắm cảnh, tự giải tr mnh bằng những nghĩ vui vui, nho nhỏ như vậy, rồi lại thanh thản quay về k tc x học bi, hoặc tr chuyện cng -va c bạn cng phng.

 

Trong khi c mải vận dụng cc từ cần thiết, cch chia đui ngữ php, v pht m sao cho chnh xc, th -va, c gi tc vng xinh đẹp, vừa tủm tỉm cười, vừa nhẹ nhng đặt ln ci my ht Tiệp cũ kỹ, một đĩa ht đang bn chạy nhất của nữ ca sĩ Koncz Zsuzsa nổi tiếng.

 

Rồi cả hai cng rn rỉ ht theo, trước cn nho nhỏ trong miệng, sau to dần, to dần. Khi giọng cả hai ln đến cực đại, sắp t cả giọng nữ ca sĩ trn đĩa ht, thcư dn phng bn cạnh, khng chịu được nữa, đấm tường thm thm

 

C v -va lập tức vặn nhỏ my, hạ giọng v nhn nhau cười khc khch.

 

C cứ tưởng sự v tư của đời thiếu nữ sẽ xanh mi như bnh cy vạn nin thanh, rủ bng xuống từ gi sch, mỗi ngy di thm một phiến l non..

 

C cứ ngỡ chuỗi kỷ niệm ngồi mải m tết tc cho bp b, khi cn l c gi nhỏ, sẽ tiếp nối suốt đời, với hnh ảnh c thiếu nữ soi gương tự tết tc cho mnh

 

Vậy m đng vo hm dừng lại ở gc đường, dẫn đến quảng trường thnh phố, khi c đột ngột nhận ra, thảm l vng dy đặc đ phủ kn lối đi vốn rải đầy sỏi. Từ những ngọn cy cao, vi chiếc l vng treo lơ lửng, lơ lửng, rồi trong một khoảnh khắc, chng đứt cuống, xoay trn một vng như muốn vĩnh biệt rặng cy trước khi rơi xuống đất

 

Đng hm ấy, c chạm trn với một trong những vị Thần đng sợ nhất.

Thần i Tnh chắc chỉ đợi một giy sơ hở, để đnh ng gục, bao tri tim thiếu nữ thơ ngay, non trẻ như thế đấy..

 

-      Xin cho! Bạn đi đu thế?

 

Một khun mặt cn đối, với đi mắt mở to trong sng, v nụ cười tuyệt đẹp, với đi hm răng trắng muốt, bỗng dừng lại trước mặt c.

 

C ngạc nhin đến mức, khng trả lời ngay, chỉ nhn chằm chằm vo mặt chng trai tuấn t. Đ l một bạn học cng lớp với c.

 

Tại sao hm nay c mới nhận ra anh? Cch đy một năm, cng một lớp học tiếng với nhau, sao c khng để c anh tồn tại trn đời nhỉ?

 

Những ngy sau đấy c hnh hạ ci my ht nhiều hơn.

 

- My yu rồi? c bạn cng phng phỏng đon.

- C thể! c đăm chiu trả lời

 

Khi kim đĩa ht lần thứ ba được đặt ln ci đĩa c ảnh Dalida, th -va khng chịu nổi nữa:

.- Tao trng my chẳng sung sướng g. N c biết khng?

C khng biết phải trả lời như thế no, bởi chnh c cũng khng hiểu, c g đang xảy ra với mnh.

 

Chỉ biết sau buổi gặp nhau tnh cờ ấy, hnh ảnh anh đ chiếm hết tm hồn c. C bắt đầu kiếm cớ để lun nhn thấy anh, ni chuyện với anh, để sung sướng v mong chờ.

 

V hnh, anh thay thế ton bộ những niềm vui nho nhỏ của c. C thi đếm những vin gạc dẫn đến những Qun Rượu v hiệu Cắt tc. C thi lang thang một mnh, chẳng cn bụng dạ đu ngồi tn gẫu với -va đợi cơm chiều nữa. C ở lỳ trong k tc x, tuyệt vọng thấy anh vẫn niềm nở, vui vẻ, sự n cần khng nhiều hơn, cũng chẳng t đi, từ sau buổi gặp nhau.

 

Anh c yu c khng nhỉ?

C thơ thẩn nghĩ một mnh, suốt ngy nọ qua ngy kia.

 

Thng thường, cứ đến chiều thứ su, k tc x vắng tanh, sinh vin về nh hết, chỉ cn lũ sinh vin ngoại quốc. Rồi sau nhiều tuần, hầu như chả cn ai, v đm sinh vin ngoại quốc cũng xch ti đi chơi, hoặc về thủ đ hết.

 

Trước kia, c sẵn lng ở k tc x, nhưng by giờ c lun sống trong trạng thi ưu tư rối bời, lc th vui sướng hạnh phc, khi th buồn b v duyn cớ.

Một tối thứ su, c quyết định xch ti, ln thủ đ thăm một c bạn gi.

 

Bạn c ngỡ ngng nhn thấy c:

 

-      Trời ơi, trng my khc qu! Trng my xinh hẳn ra! Chắc c chng no rồi hả?

 

C ngập ngừng, rồi kể hết cho bạn nghe. C nng lng muốn hỏi bạn: lm thế no để biết, bọn con trai c g với mnh khng nhỉ? Tại sao anh ta chả ni g cả? Hay anh ta c ai nhỉ?

 

Hai ngy phn tch tnh hnh, đưa ra mọi giả thuyết về tnh cảm của bọn con trai tri vo qua như một ngọn gi. Bạn c tiễn c ra tu với lời hứa, sẽ điều tra hộ c xemanh ta c ai chưa

 

-      M my khng được để N thấy my m qu đấy nh! Tỏ tnh nhất thiết l khng được rồi! Đấy l việc của bọn con trai!

C nhận những lời dặn d cuối cng trước khi từ biệt bạn.

 

Trở lại thnh phố nhỏ, đặt chn vo lớp, nhn thấy anh, c lập tức qun sạch những g đ ni, v hứa với bạn. lại những ngy vừa buồn, vừa vui, vừa mong nhớ, vừa m thầm mơ ước

 

Rồi một chiều thứ su lại tới

 

Đi chn v hướng, đưa c xuống gc, vo phng tivi. C cảm thấy tim mnh đập thnh thịch khi nhn thấy anh đang ngồi xem tivi một mnh.C bước vo, ngồi xuống một hng ghế, anh quay lại mỉm cười, gật đầu cho c, rồi cả hai cng im lặng xem.

 

Bỗng anh đứng dậy định đi.

C cũng đứng bật dậy, đưa mắt van vỉ nhn anh:

-Tuấn đừng về!

Anh mỉm cười:

- Mnh định ln thủ đ đy

- Đừng đi! Tuấn! c van vỉ. Một giọt nước mắt chợt nghẹn ngo, dng trong khe mắt của c.

 

C đứng chắn ngang trước mặt chng trai, giọng cay đắng:

-Chẳng nhẽ Tuấn khng biết rằng ti yu Tuấn hay sao?

C bật khc, những giọt nước mắt tun như mưa trn m, c cố nn tiếng nức nở của mnh.

 

C khng dm nhn vo mặt chng trai, c ngồi thụp xuống, hai tay nắm chặt hai tay anh đang bung thng. C nghẹn ngo nhắc lại.

- Em yu anh!

- Đừng, Hoa đừng lm thế! Đứng ln đi!

C long thong nghe giọng ni bối rối của anh. C vng đứng dậy, bỏ chạy về phng, gục xuống giường.

 

Đm hm đ, c khng biết mnh khc bao lu, v nghĩ những g. Cảm gic đau đớn lm c thấy tan nt trong lng. Đấy l mi vị của Tnh Yu ư?

 

C ngủ thiếp đi trong tiếng nấc của bản thn, như hồi cn b, bị mẹ mắng, c m bp b chui ra sau cnh cửa ngồi khc, rồi mệt qu, ngủ lc no khng hay.

Sng hm sau, mở cửa phng bước ra, một mẩu giấy nhỏ rơi dưới chn c, c nhặt ln v đọc: Đm nay, thứ bảy, 12 giờ, Tuấn đợi Hoa ở phng Tuấn

 

 

Thế m đ hai mươi mấy năm tri qua. Người thiếu phụ c mi tc bắt đầu điểm bạc, ngập ngừng bước trn con đường rộng lớn, dẫn từ ga vo trung tm thnh phố.

 

Dấu vết của tỉnh lỵ năm xưa dường như đ tự tan biến đi, nhn kỹ mới thấy, vẫn những ngi nh tường đ, c cửa sổ bung rm trắng, nhưng đường phố sặc sở hẳn ln với đủ loại hng qun.

 

Bn cạnh hiệu giy l qun ăn chu , ba bốn hiệu Cắt tc nằm kề nhau, với những hnh vẽ cc mi tc rất hợp mốt. Từ một Qun rượu vẳng ra tiếng nhạc, tiếng tr chuyện tưng bừng. Bn trong đn điện sng choang, tiếng cốc tch va vo nhau loảng xoảng.

 

Người thiếu phụ ni to thnh lời nghĩ của mnh: ừ, thế m đ hai mươi nhăm năm rồi đấy.

 

Hai mươi nhăm ma Thu, kể từ khi c sinh vin năm thứ nhất, sống dở chết dở v lời h hẹn của Tnh Yu!

 

Cả ngy hm đ, c đứng ln ngồi xuống, c lang thang trong vườn trường, c thơ thẩn trong thnh phố, c uống nước sung thay cho ăn, c lẩm nhẩm trong c bao nhiu phn đon, tưởng tượng ra bao nhiu tnh huống, rồi cuống ln v thấy đầu c mnh rỗng tuếch.

 

Để khi hong hn xuống, c hốt hoảng nhn đồng hồ từng pht. C về phng kha chặt cửa, rồi lại mở. Khi đồng hồ chỉ 12 giờ km 5, c chợt đứng ln đi ra cửa, xoay hai vng cha kha v tắt đn, c ngồi thu lu trn giường như một con mo ốm, mắt căng thẳng nhn vo mn đm, tai căng thẳng nghe ngng từng tiếng động nhỏ.

 

Khng c ci g xảy ra hết!

 

C thể c đ dựa vo tường, v ngủ thiếp đi trong tư thế ngồi của một con mo ốm.

C thể c đ thức suốt đm, v khc vo trong lng.

 

C đ qun những chi tiết vặt vnh ấy. Chỉ nhớ rằng c gầy rộc đi, v chỉ những kỳ thi cuối năm mới cứu thot c khỏi những giy pht nằm di, khng ni năng g trn giường.

 

C lẩn trnh sự tưng bừng v tận của mỗi ngy trong k tc x.

C cố tnh khng nhn thấy người bạn trai, vẫn niềm nở n cần khi gặp c.

 

Chỉ đng một lần, khng nhịn được, c đưa cặp mắt nhe ướt nhn theo ht bng anh đi ra khỏi lớp, cay đắng tự hỏi mnh:Tại sao anh khng tm mnh, khi mnh khng đến?

 

Hết năm thứ nhất, v điểm số cao của cc mn thi, c được chuyển ln học tiếp ở thủ đ.

Rồi c tốt nghiệp đại học.

Rồi một mnh, c xch vali trở lại qu hương.

 

C thể thần Tnh i chỉ thch bắn ln những mũi tn tẩm thuốc độc vo tri tim những kẻ v tư, khng biết đề phng.

 

Bởi v suốt ngần ấy năm, c tự dựng cho mnh một hng ro tự vệ. Bằng sự chn vi đi tất cả những cảm gic đ một lần nếm trải, những giờ pht tan nt cả ci lng, v một bng hnh hiện hữu m qu xa xi. C trở nn bnh thản. C c cng việc, v khng thch nghĩ thm điều g khc.

 

Nhưng số phận, c phải số phận khng thch để ai yn?

 

Một hm, bạn b ko c đi ăn hiệu kỷ niệm sinh nhật ai đ. Khi cuộc vui ln đến điểm đỉnh, mọi người lăn vo sn nhảy, cn c lẳng lặng ra ngoi, lẳng lặng chui vo một gc phng khc, mu tm dịu, văng vẳng tiếng nhạc m đềm.

 

Khi c vừa đưa tch cafe ln mi, một giọng nam tha thiết bỗng ht xoy vo tim c:

 

Ta ngắt đi cnh hoa mu thạch thảo,

Em nhớ cho, ma thu đ chết rồi..

 

C ngồi lặng đi, khng tin vo tai mnh. Nỗi đau đớn ngy no tưởng qun đi, bỗng tro đến, từ sự run rẩy tuyệt vọng trong giọng ca của chng ca sĩ, từ lời thơ như một tiếng than:

 

Em nhớ cho, đi chng ta sẽ chẳng cn nhau nữa

Trn ci đời ny,

Từ nay mi mi khng c nhau,

Từ nay mi mi

 

Một giọt nước mắt rơi xuống ly cafe. C ngồi im như một bức tượng. Nước mắt rơi đầm trn m.

 

i, ngt hương cnh hoa mu thạch thảo

Em nhớ cho, rằng ta vẫn chờ em

 

C phải người đời cũng khc cho một sự mất mt, hay đng hơn cho sự lựa chọn v tnh khng được đền đp, chng ta, ai l người c lỗi đy?

2003