NhanThoBanGai-NHNhung

Nhắn thơ bạn gi

 

 

Trương Thị Kim Dung

 

 

1.    Kẹt

 

 

Mnh đến sớm

Ta th lỡ muộn

Mọi ngả đường đều ngập lụt người xe

 

Biệt địa chỉ

m dương mờ mịt

ớ thề

Mắc kẹt va tnh khuya

 

(H nội 2010.01.24)

 

 

 

2. Liệm

 

 

o x khăn trắng

Lẳng lặng my bay

Mũ mấn đai dy

Người hay ta đ

 

Đẹp nh rộng cửa

Cũng bỏ cũng đi

Cho kịp tức th

D chỉ tch tắc

 

Đm khấn ba hồn

Ngy gọi chn va

Khấn năn khấn nỉ

Sao chỉ nn thinh

 

Bng bng hnh hnh

Liệm xanh trời cỏ

 

 

(H nội 2010.01.24)

 

 

 

3. NGHẸN

 

 

 

Cỏ nghẹn xanh trn những nấm mồ

Đm đm đom đm khc

Hoang hủy hoi những giọt sng phiu linh

Trn đất ny tất cả đ từng sinh

Tất cả lại mất đi như chưa hề được c

Chẳng v thế ta khng lm g nữa

Vẫn cứ trồng cy cho hoa nở mỗi ma

 

 

Em của ta ơi

Quyền lực giỡn đa

Giọt nước thủy triều gi la bi ct

Bao cuộc thin di bao lần phiu bạt

Dng họ nh ta tan tc bốn phương trời

Sao con người lại giết hại con người

Mu đ chảy ngn đời vẫn khng thi mu chảy

Những cuộc chiến đin rồ x đẩy

Tất thảy chng ta vo cạm bẫy Hư V

Ci cuối cng cn lại chỉ l Thơ

Mang thn phận tnh yu người tử t khng số

 

( H nội 2010.01.24)

 

 

Thơ bạn gi của ti chữ giăng giăng buồn như ảo ảnh sương sa ph du những kiếp người bay trn một khng gian hoang phế - khng gian no vậy? - đất nước ti!

Cuộc chiến đ đi qua, cn đọng lại tử kh buồn của đất, nơi khng thể hiểu sự sống Ngy nếu khng rnh cốt chuyện Đm - như thể thế giới m - dương sao quyến luyến khng thể tch rời nổi nhau?

Tch rời nhau sao được bạn ơi, bởi thin nhin quanh ta chỉ l hnh ảnh biểu hiện sức sống Mnh - sức sống tm linh ngụp lặn giữa những sự vật nhấp nh:

 

o x khăn trắng

Lẳng lặng my bay

Mũ mấn đai dy

Người hay ta đ

.

 

Đm khấn ba hồn

Ngy gọi chn va

Khấn năn khấn nỉ

Sao chỉ nn thinh

 

Bng bng hnh hnh

Liệm xanh trời cỏ

 

Sức sống Mnh mờ ảo qu - bởi ta chưa hề được nắm gọn n trong tay, bởi n chỉ l thời gian vuột ngang, l một thời đi qua, đ đi mất của thế hệ bạn - ti.

 

Dường như mnh chỉ cn đọng lại trn thế gian ny v Mắc kẹt va tnh khuya với nhau thi, bởi bất kỳ cuộc hẹn h no cũng đều mắc lỗi:

 

Mnh đến sớm.

Ta th lỡ muộn

 

 

Biệt địa chỉ

m dương mờ mịt

 

Ci sinhtử đời người l như thế, v thường, nhưng c thật. Chỉ ở tuổi ny ta mới hiểu: phải chấp nhận, khng c cch no khc.

Bạn của ti sao nghĩ v tồn tại giống hệt ti đến thế: sống m đang chết, giữa cuộc đời kỳ ảo ny, nhn sự vật biến đổi trộn lẫn nhau, như thể mnh đứng ngoi chim ngưỡng một thế giới khc, khng tham dự.

 

V cn biết Đau.

 

Chỉ nỗi đau tch ta ra khỏi đời thường v nghĩ:

 

Em của ta ơi

Quyền lực giỡn đa

Giọt nước thủy triều gi la bi ct

Bao cuộc thin di bao lần phiu bạt

Dng họ nh ta tan tc bốn phương trời

Sao con người lại giết hại con người

Mu đ chảy ngn đời vẫn khng thi mu chảy

Những cuộc chiến đin rồ x đẩy

Tất thảy chng ta vo cạm bẫy Hư V

 

 

Bạn của ti ơi, chữ của bạn đẹp lắm, những giọt mu chứa chan cảm xc tro ln từ con tim lnh mạnh buốt gi, tạo nn những vần thơ tuyệt đẹp xt xa:

 

Cỏ nghẹn xanh trn những nấm mồ

Đm đm đom đm khc

Hoang hủy hoi những giọt sng phiu linh

Trn đất ny tất cả đ từng sinh

Tất cả lại mất đi như chưa hề được c

 

D những thổ lộ sau cng mang cht g đ kht vọng ước mơ, ti vẫn khng thi buồn b:

 

Chẳng v thế ta khng lm g nữa

Vẫn cứ trồng cy cho hoa nở mỗi ma

 

Bởi ở thế hệ mnh, lứa tuổi mnh khng thể giả vờ v tư ngắm trời xanh v hy vọng như thế hệ cha mẹ mnh nữa rồi,

 

thời đại Mnh nhắc nhở: chng mnh chnh l những Nỗi Đau

 

Ci cuối cng cn lại chỉ l Thơ

Mang thn phận tnh yu người tử t khng số

 

 

Đau tiếp đi bạn hỡi! Mnh sẽ gặp nhau với hồi sinh của Chữ!

 

 

Nguyễn Hồng Nhung

(Budapest. 2010.01.24)