NhatKyThangMuoiMot-NHNhung

 

Nhật k thng Mười Một 

 

Từ cch xa hng nghn cy số, em hỏi :

- Sao dạo ny chẳng thấy viết lch g thế ?

- Ừ, thế đấy !

- Lười  ?

- Ừ, c thể Khng, đng ra v mnh khng muốn chia xẻ nữa.

- H, hcố ln ! H

Tại sao lại cố ln nhỉ ? Cố ci g ? Mnh đ từng cố ln nhiều lần qu rồi sao ?  

Chiều cng vin phẳng lặng nao lng. Khng một ngọn gi. Hng cy vng suộm đứng chn chn, đợi trt nốt những tầng l vng cuối cng trước khi Đng tới.

Như ta buổi no sinh ra, nay kin nhẫn đợi số mệnh ko nốt ngy thng tri đi

Sao lại c một thuở : chỉ mỗi một ước ao chia xẻ ?

Đất trời c chia xẻ với ai đu, nhẫn nhục đợi đng qua, xun tới, h về, thu đi  

C thể, đất trời nhẫn nhục v biết vẫn c bn chn em dạo chiều nay trong cng vin, để ngắm cy nghing nghing trt l, cnh mảnh mai rng mnh,  biết sẽ cn lạnh hơn nhiều lắm. V đất lở dưới chn,  đợi chn su mu ng nh của l phai, my trắng bay lần cuối,  v sương lạnh trn về nứt ngn.  

C thể, ta thi chia xẻ v biết mnh sẽ phn chia như đất, như l, như my

V phn chia cả những mảng đau cuối cng,  cn đọng lại như hơi thở nồng nn mỏng manh,

Của tri tim cố gắng hoi niệm niềm đau v sự nổi giận.

Trt nốt l đi cy ! 

(Budapest.2005.XI.8)