NhungBatChotTrongTreoNHNhung

 

Những bất chợt trong trẻo

 

Để c những giờ pht dễ chịu trong ngy, đi khi khng cần lm g cả, ngoi bắt gặp những bất chợt trong lnh của đời sống quanh mnh.

 

Chẳng hạn:

 

 

Một buổi sng mở mail, nhận được chm thơ của lng tử Chn Phương, c cảm gic nhận được một lẵng nho thơm ngon, chờ thưởng thức. Ngy đầu tin của năm mới đ đọc thơ anh, nn ti biết, cả năm của mnh sẽ như lời nguyền của mụ ph thủy trong truyện cổ tch Nga Việc g lm từ sng, b sẽ lm đến chiều -nhưng, sẽ cực kỳ may mắn, nếu- cả năm được lin tục đọc thơ Chn Phương.

 

Cảm gic thch th v hnh đọc thơ Chn Phương, khng giải thch được. N xuất hiện tự nhin như khi mở cửa ra đường, thấy ma xun đ đến, khng kh trong lnh mt rượi a vo lng, gi hiu hiu nhẹ thổi v cy l đm chồi nảy lộc ngay cạnh chn bước. C lẽ đy l sự ha hợp giữa nhu cầu đọc của một c nhn, với vẻ đẹp sng tạo tinh thần của một c nhn khc, một bất chợt trong trẻo của đời, tặng con người, cho mỗi con người thi, nhưng quan trọng v qu gi chẳng km sự chuyển đổi đều đặn hnh hi, nhan sắc của thin nhin bốn ma trong vũ trụ.

 

Chẳng hạn:

 

 

Đi hết tuyến metro pha nam thnh phố Budapest, sẽ gặp quảng trường Moszkva. Sng tinh mơ, bạn hy đến đy, quảng trường ny bước vo nhịp sống của ngy cực kỳ sớm, sẽ rũ bỏ ci dụi mắt ngi ngủ của bạn ngay tức khắc. Được đng khung giữa hai quả đồi, quảng trường Moszkva lc no cũng vui tươi, tấp nập, rộn rng, theo kiểu by tất mọi vật ln bề mặt v cng lc diễn ra tất, mọi hoạt động đ thị.

 

Bn phải, bn tri chằng chịt đường tu điện, sải chn tro vội những bậc thang dốc ln đồi, gặp chi cht cc bến but, đi xuống, ngoằn ngeo loanh quanh quảng trường, l những tuyến đường dnh cho xe con, xe but, xe khch từ tỉnh lẻ đổ vo.

 

Bước ra khỏi metro, đụng ngay phải đội qun đợi việc: những người đn ng đủ hnh th bo gầy cao thấp, khng thể đon ra tuổi, v những vẻ chai sạm sương gi, v cng việc lao động chn tay, những khun mặt tỉnh bơ, ru ria tua tủa, dng hnh đậm đặc trong những bộ quần o hn hữu giặt, loang lở vi vữa, đọng đất ct, mảng sơn cc mu, người no cũng đeo một ti bal nhỏ, đầu đội mũ lưỡi trai. Dn Pest quen gọi đy l Chợ Người của thnh phố.

 

Rồi, những ng chủ lượn lờ từ đu nhẩn nha tới, tay lắc lắc chm cha kha, khng ti đeo, khng cặp, o khoc hững hờ, mặt cũng tỉnh bơ, họ thong thả dừng lại giữa ci sn rộng mnh mng của quảng trường, nhn quanh quất, khng ni một lời, chờ đợi. Đm cửu vạn kẻ ht thuốc, người tn gẫu, kẻ dựa lưng vo thanh sắt hnh vng cung giữa sn, lc ny từ từ tiến về pha đm chủ. Họ trao đổi, bn ci, trnh by khng ồn o, m khẽ khng từ tốn, như thủ thỉ tạo thnh những đm đng nham nhở giữa sn quảng trường, như những vết mực loang dưới tia nắng mặt trời đầu tin, hắt xuống từ mỏm đồi cao. Lt sau nắng chan ha cả ci sn lao xao, đng đặc người, rộn r chung tu điện, tiếng cười đa, tiếng chn chạy rầm rầm theo xe but, tiếng học tr gọi nhau ới.

 

Thoảng chốc lt, chợ người lặng lẽ ngt dần, rất đặc trưng: ng chủ đi trước, quay lại ni một vi cu bng quơ, một vi người đi theo ng ta, rất thờ ơ như thể khng ai muốn tin v gặp gỡ ai, nhưng chỉ giy lt sau, họ cng biến mất, khng hiểu trn những chuyến tu điện rung chung, nặng nề chuyển bnh, hay trn cc chuyến but lao vn vụt khỏi bến, hay tản ra đi bộ rầm rập trn cc cầu thang dựng đứng ln đồi

 

Tiếp bước l đm học tr li thi, cặp nặng trĩu với cc loại trang phục xanh đỏ, tm vng, giy da, o da đen s, hoặc vy rộng di lng bng, mũ đội ngược, thuốc l ph pho, cười cợt khng ngớt, như thể đy khng phải su giờ sng tinh mơ, m l trời bắt đầu tối, để chng đi giải tr, vui chơi. Đm thanh nin nhốn nho ny cũng nhanh chng biến mất trn những chuyến tu đng đặc, chạy rề rề, khua chung, muốn lấn t tiếng cười đa trong trẻo buổi bnh minh.

 

Rồi đến những người đi lm sớm, vội v rời bỏ, hoặc đi ngang qua sn quảng trường. Bỗng chốc, cả quảng trường vắng teo, chỉ cn lũ bồ cu s từ đu xuống, đậu kn gc sn, dưới chn bồn phun nước. Một kẻ v gia cư, quần o bẩn thỉu, hi hm, mặt mũi đen như bồ hng, rậu tc xồm xom, xch ti lớn bị nhỏ, khệ nệ ngồi xuống bệ phun nước, rt từ chiếc ti bẩn thỉu ra những mẩu bnh mỳ, bẻ vụn v tung xa cho bầy chim.

 

Lc ny nắng đ rực rỡ trăm nghn mu sắc, nhảy nht trn những tia nước phun vọt. Một người đn ng Digan bo, thấp, mi tc đốm bạc, xch chiếc violon, lặng lẽ xuất hiện, rồi ngồi xuống một bậc nhỏ cạnh bờ cỏ trồng quanh sn, mở hộp lấy cy đn, bắt đầu ko.

 

Tiếng violon cao vt, ngập ngừng, rồi ngn tha thiết, gợn mải miết bay theo gi, khiến những người từ metro ra, từ đồi đi xuống, từ bến but vo, những người đi qua đường dưới cột đn xanh đỏ, bỗng bước chậm lại, nghe ngng. Dăm người tựa thanh sắt vng cung ngẩng mặt, nhắm mắt chờ nắng u yếm, hoặc đọc tờ bo pht khng trn metro, một c b, bỗng bung tay mẹ, chạy vụt, đuổi lũ bồ cu bay ton loạn, hai c cậu học tr dừng lại ngay trước mặt người ko đn Digan, hn nhau thắm thiết.

 

Sng sớm no đi ngang qua quảng trường ny, ti cũng nhận từ ban mai một vi khoảnh khắc bất chợt trong trẻo thoảng qua như thế, kịp khiến ti mỉm cười v bước tiếp, cho d mỗi một pht, quảng trường lại thay đổi một kiểu khc.

 

Sẽ c một người đn ng chở những ci cốc đầy nước, buộc chặt thnh hng trn một ci gi. Ngồi xuống ghế, trước dn nhạc kỳ diệu, anh ta lấy đũa, g vo những thnh cốc.

 

Bản nhạc thủy tinh đầy nước ny nhảy tung tăng những m thanh trong vắt v cao vt, rộn r v tươi sng như những giọt nắng cuốn theo bước chn người qua lại đng dần ln trn sn, hoặc ra vo metro. Buổi trưa, bọn thanh nin thường tụ tập ở đy sau giờ học, vừa nghe điệu nhạc thủy tinh vừa hn nhau, m nhau, hoặc ph pho ht đợi, ch che, cười, dấm di, tru chọc lẫn nhau.

 

Quảng trường lin tục đổi nhạc cng : lắm hm, mờ sng đ nghe tiếng coocdeon rất chậm ri, phảng phất trong sương, như những đợt sng dập du đnh dạt bờ của dng Duna. Đng thế, cạnh hộp telefon cng cộng, một người ngồi sm sụp mũ o, chỉ nhn thấy hai bn tay tm chặt hai cnh đn coocdeon gập vo, đẩy ra nhẹ nhng, dường như người đấy ko đn thưởng thức cho bản thn, v khng hề ngẩng ln, hoặc để tới những bước chn vội vng qua lại quanh mnh. Rất lạ, giọng coocdeon ny thường biến mất khi mặt trời ln cao, v cảnh vật trn quảng trường hon ton hiện ra r nt.

 

Lc khc, một cy kn to s sụ, hnh chiếc bnh sừng b vĩ đại, từ trn trời rơi xuống gc đường dẫn ra bến bussz. Cy kn ny pht ra những m thanh ồ ồ, cng tiếng đập nhịp, g phch phừng phừng (từ ci g khng r) dưới chn một ng to bo phng mang trợn m, cất những bi qun hnh vui tươi, khiến ai nấy qua lại trn quảng trường đều muốn cất nhịp bước mốt hai mốt hnh qun...

 

Cuối giờ chiều, đi khi một ci lều được dựng ln xiu vẹo trong một gc sn, để pht chẩn xp hoặc đồ ăn nng cho đm lang thang v gia cư, khng hiểu nghe thng tin từ đu tụ tập tới rất nhanh, kin nhẫn xếp hng đợi trong những bộ quần o bẩn thỉu nhem nhuốc, nặng nề, v nặng mi.

 

Hoặc c hm, một chiếc xe thng dừng lại giữa sn quảng trường, người ta vội v chăng dy điện, mắc mikr al, một, hai, ba ... thử giọng, v sẽ từ lc ấy- khoảng ba giờ chiều - đến tối, cc diễn giả thi nhau nhảy ln chiếc bục dựng tạm, ht vo tai đm khn giả mun hướng, mun phương tự dưng tụ tập, với đủ kiểu nội dung : từ việc chứng minh hng hồn Cha vẫn đang ở đu đy quanh quất cạnh chng ta, đến việc cổ vũ đợt bỏ phiếu sắp tới cho một đảng lin minh, hoặc đối thủ với đảng cầm quyền, hay đơn giản hơn, lũ thanh nin tổ chức một cuộc thi ngẫu hứng tự nguyện Ai muốn được ai hn ? ,trong tiếng cười đa vỗ tay inh ỏi tiếng nhạc tưng bừng x tai...

Rồi trời tối sập xuống lc no khng biết, phủ bng tối xuống ci quảng trường lớn nhất nh pha nam thnh phố

 

 

Những bất chợt trong lnh ẩn nu giữa ngổn ngang đời sống, giải m những b ẩn ngy thường.

 

Cần một tm hồn cực kỳ bnh yn, để nhận ra, hứng lấy, tiu ha, thứ xc cảm lạ lng từ giao tiếp giữa những con người với nhau.

Nguyễn Hồng Nhung

(2009-03-28.)