NhungTramNgam

 

Những trầm ngm

 

Ta phải chăng đ hiểu ? Để chợt dừng lại những thư di tha thiết, với bao by tỏ nỗi lng, vừa u yếm, vừa đau khổ, vừa tuyệt vọng. Như thể con người tự hnh hạ mnh. Bằng cch tự treo thn xc mnh, ln bức tường đng đinh, hay tự vả vo mặt, hoặc (nn thơ) hơn, đăm đăm hứng chịu luồng gi lạnh buốt thốc vo tim.

Ta phải chăng chợt hiểu ? Nỗi đau khổ thế no, tuyệt vọng ra sao, với cng ai gnh vc. Thậm ch, c đi điều, ta cn chưa nhận diện bao giờ.

Bởi viết trả lời, l điều kh c thể. Bởi bản năng hồn nhin, ngay lập tức đp lại nhau tn hiệu l gi trả cho một đời gốc rễ.

 

Nghe để hiểu, đọc để hiểu. Một cch mang mng cũng l hiểu. Một cch khng trọn vẹn cũng l hiểu. V ơ thờ nhất, những bức thư tnh c thể đọc như những dng văn thơ.

Nhưng viết - trả lời.

Ta lạnh tot người khi chợt nhận ra một nỗi niềm tuyệt vọng.

 

Ngn ngữ ny khng phải tiếng mẹ đẻ. Chỉ ging giống m thi. Bởi mi trường nui đ phụt tắt. Đ từng c, đ tắt từ lu, đ được khơi lại, đ được bồi đắp, nhưng như ni lửa hơn một lần cm lặng, chỉ cn lại thạch nham, cn quặng, chỉ cn lại những g được biến ha từ đất lửa nung m thi. Cn lửa tp lm sao nhen nhm lại từ đầu ?

Mỗi, đọng lại cng ta, tiếng mẹ đẻ đ biến ha tự lc no.

 

Ta, loi cỏ cy đất Việt bứt gốc rễ từ xa. Loại cỏ cy dai dẳng mầm sống, chựng lại dần năm thng , bỗng một ngy muốn nh rễ, đm chồi ?

 

Ta đi tm, gặp lại nhau trong nỗi ưu tư ốm yếu, nỗi ưu tư phiền muộn bứt gốc, chặt cnh,

tự mnh hay từ người khc ?

cũng thế thi.

Chỉ biết rằng đ l cớ gy ra nỗi u sầu, vất vưởng, nghiện ngập, từng lc, từng ngy. Nghiện ngập, vất vưởng, u sầu, nhưng khng biết chnh xc v thiếu g hay thừa g trong đời ?

 

Một sng thức dậy, thấy nhớ ra ci g mang mng. Từ tuổi thơ : tiếng rao của hng qu rong trn phố ? Hay một pht lặng nhn, thấy cha ngồi đọc bo, bn ấm tr mạn mẹ pha ? hay chỉ một mảng my tri lừ lừ, từ khung cửa sổ b xu, ấu thơ ?

Một tối chưa ngủ được, bỗng thoảng hương nhi từ đu bay tới. Hay hng phượng vĩ thắm, gọi ve ra rả bn hồ thnh phố, khiến nn nao ? Hay tiếng mưa t tch, vẳng một giọng thơ trn đi, c vắng theo đm ? Hay một chiều đng thất thểu gi, khăn, theo sau mẹ về qu, đi hoi mải miết trn con đ gi la thng thống ?

 

Mọi mnh mang k ức quện lại, dnh vo tm hồn v tm tnh kẻ lưu vong.

 

N lun lun quần quật. Từ biểu hiện sống đến lối mn suy nghĩ. Đầu c n mải miết, từ lc mở mắt đến lc ngp di, lăn ra giường. N lun lun hớt hải, từ cch đi, đứng, ngồi, ăn, uống, tr chuyện. N giống miếng cao su, lc quăn tt, lc do ngot, tự quăng mnh xuống bất kỳ nơi no m thầm nhất của đất, của đm đng, của cuộc sống. N trnh nh sng như trnh t, trnh những niềm vui đon đả ngy thường, của nắng ln từ hừng đng, của gi phơi phới trn cc ngọn cy, của tiếng chuyện tr ngồi l đi mch bm theo dn bản xứ trn tu điện, dưới metro, trnh tất cả những g tự nhin nhất của đời sống con người diễn ra xung quanh n.

 

V n l dn lưu vong.

 

Đến từ một miền đất lạ. V ngượng nghịu ngồi lại, khng mọc rễ được xuống đất, cũng chẳng lan b như tằm gửi quanh gốc sồi. N co rm lại một gc, lặng lẽ hiện hữu, lặng lẽ sinh tồn, lặng lẽ nhn giống.

Nhn giống từ những đứa con được bốc đến từ một khoảng chn trời trời xa lạ. Từ một miền biển thấp thong những dy ni đ vi, từ một cch đồng trũng cứ ma lụt tới l trắng xa như biển, hay từ dy phố ngho chật hẹp, mỗi lần sắp về đến cổng nh, lại đụng phải một ci miếu bỏ hoang bn cy si rễ tỏa sum su. Những miền đất khng lin quan g đến xứ sở bốn ma r rệt ny, những gia phả họ tộc, khng cht tơ vương g với những người khc tiếng, đi lại xung quanh n.

N ở lại đất người, nhưng trong ci hnh hi dm d v lao động, v mưu sinh v v thương nhớ ny, qu hương bỏ qun lc no cũng hiện hnh đầy ăm ắp. Khiến n lủi thủi, đơn độc khi chiều tan, lc trở về nh, n lunh qunh tm đồng hương khi rảnh rỗi, văng vẳng trong lng một giọng nhạc quen xưa khi nghe chim ht, hoặc trĩu nặng chiều ba mươi Tết lc đng buồn, thả tuyết rơi mnh mang rồi ước mnh chỉ đang ngủ m, giấc m xứ lạ ngắn ngủi m thi .

 

Bởi n l kẻ lưu vong.

 

N cứng cỏi như cy, bởi đi chn đi xa, vượt biển, cưỡi my, đi từ gc ny của quả đất sang gc kia quả đất, nhưng vĩnh viễn mắc lại trong tim, trong c, một khoảng đất trời khc, một khoảng khng gian khc, với mun vc hnh nỗi quằn quại sinh tồn.

N biến dạng. Giống như loi hoa hoặc sinh vật biến mu, biến mi để thch nghi với điều kiện thin nhin ở mỗi miền sinh thi khc nhau. Chỉ ngơ ngc đọng lại, những g ấp ủ vấn vương. Da diết tnh thương của mẹ, v bỏng rt vị nhớ, như nhấm nhp một ngụm tr xanh qu.

 

N trả gi cho sự phn thn ny.

Bằng nỗi đau ngn ngữ. Cả của người lẫn của ta.

K ức đất qu ngủ qun, bỗng hồn nhin thức giấc.

V thức đi đi đến tận cng nỗi chơi vơi, bởi chiều nay ngực buốt.

 

Ci g vậy ?

 

Nỗi buồn lưu vong chẻ đi con người, chẻ đi tiềm thức, chẻ đi kht vọng ha hợp yn bnh với tồn tại hữu hạn mỗi ngy.

Chừng no chưa nhận ra buồn ny, n cn tuyệt vọng. Cn đi tm nơi bấu viu, cn đau, cn mộng ước

Biết lm sao ?

 

D sau rồi, người yu lại nhau với nỗi thức tỉnh hấp hối, muộn mằn.

Ai trở lại niềm vui ai, khi ngy u uất ?

Ai trở lại giấc mộng ngắn ngủi ai, lc hừng tỉnh lạ, một bnh minh ?

 

D hạnh phc sau cng, ước mong những kiếm tm nguồn đau cng thức dậy

như sao rơi trn biển dịu dng giao nhau, trước giờ tan biến vo ci xanh hư v,

trao nhau cht mỏng manh ngy sống,

giữa một giấc lưu vong,

 

đng khng, bạn ?

khi ta viết ra, một nỗi buồn khng viết

 

( 2008-06-24. HN)