NoiTaCatDauNHNhung

 

Nơi ta cất dấu

 

Ti về đng tiết thanh minh, mọi người chuẩn bị, sng hm sau đi thật sớm, ln thăm mộ bố.

Mộ bố ti xy bằng đ đen, ở giữa để trống, trồng một bụi cỏ xanh r. Anh chị em ti, người đổ nước ra miếng giẻ, h hục lau chi những phiến đ, người cọ rửa những lọ cắm hoa v những bng hồng, bng cc bằng nhựa, người lấy ko cắt tỉa bụi cỏ ở giữa cho trn trịa, ngay ngắn.

Xong, mọi người thắp hương, by hoa quả ln đĩa v khấn vi r rầm.

Rồi tất cả lại quy quần xung quanh mộ, lặng lẽ ngắm ảnh bố, bỗng mẹ ti th thầm bn tai ti :

-      Con ra đy với mẹ, mẹ chỉ cho con xem ci ny.

Mẹ đưa ti đi một vng, sang mỏm đồi bn cạnh, leo ln một gc chnh vnh, mẹ chỉ vo một hố đất su đ đo sẵn, được đnh dấu bằng một thanh gỗ nhỏ cắm bn cạnh, rồi mỉm cười mn nguyện, mẹ bảo :

-      Chỗ của mẹ đy, kể ra cũng hơi xa chỗ bố con nằm, nhưng từ đy, mẹ vẫn nhn thấy bố.

Ti rớm nước mắt nhn mi đầu bạc khẽ ci xuống, v nụ cười dịu dng nở trn đi mi khẽ mấp my, như thể mẹ đang ni thầm : Mnh ơi, ti sẽ ở gần mnh

 

Lần khc về thăm nh, ti cng mẹ, chị gi v em, thu xe đi hơn một trăm cy số, về qu, khi nghe tin bc ruột của ti đang hấp hối.

ng bc cả của ti nằm lặng ngắt trn giường, họ hng đng đảo xm xt xung quanh. Vợ bc, một người đn b gầy guộc, quấn khăn mỏ quạ, ngồi dưới chn chồng, kể lể nghẹn ngo :

-      Ti mới bảo, mnh ơi dậy ăn miếng cho, nhưng ng ấy chỉ hấp hy mắt, ng ấy muốn đi rồi

Ti bỏ ra ngoi hin trnh những tiếng khc, gặp cậu, em ruột mẹ ti, ngồi im lm trn ci chng tre.

Lc ti vo đại học, ng l một anh lnh giải ngũ, đi bộ dọc dy Trường Sơn ra Bắc, rồi cng mẹ ti v ti quay về qu hương, một lng trung du hẻo lnh. Khng biết ai đ bo cho vợ cậu biết trước tin chồng về, mợ ti vừa chạy vừa khc, vừa ht vang cả một dy đồi, đầu tc xổ tung, quần ống cao ống thấp :

-      Ối anh ơi, ối mnh ơi, ối anh ơi l anh ơi, mnh ơi l mnh ơi

 

Giờ đy, cậu ti đ trở thnh một ng gi gầy tọp, c đi mắt buồn b v khun mặt đen sắt lại. Cậu đưa ti ln đỉnh đồi, nơi c những cy cọ to như những cy cổ thụ, gốc vạm vỡ quấn đầy những lớp vỏ cứng gai gc. Cậu bảo, mỗi năm gốc cọ lại thm một vng vỏ cứng như thế, vậy m trn ngọn, những tn l cọ xanh mướt măng tơ vẫn xe xuống, rủ bng. Đứng từ đỉnh đồi cao nhn xuống, cảnh vật đẹp như trong một bức tranh sơn thủy, với những dy ruộng nhấp nh, xen kẽ l những cy cọ xanh mướt rợp tn l. Ti giơ tay chỉ một mỏm đất nổi trội hẳn ln giữa cnh đồng, bn cạnh mấy gốc cọ, v hỏi :

-      Cậu ơi, ci g kia ?

-      Đấy l nấm mộ của b X. ngy xưa cng đơn vị với cậu. Đấy l nấm mộ được gia đnh đắp ln thi, chứ b ấy chết trong Nam, c tm thấy xc đu. Nhưng cứ ngy giỗ, theo ngy nhận giấy bo tử, vợ b ấy m mộ khc kinh lắm, cứ anh ơi, mnh ơi vang cả đồi

 

i, con người ! Nu ko no gắng phai nhạt những nỗi đau ? Mnh muốn hnh hi no để ta thot thai trở thnh mnh lần nữa ?

 

Một lần khc, về thăm nh, ti xăng xi rảo bước sang phố bn cạnh, tm c bạn thn nhất thuở cn đi học. Từng phiến đ chạy dọc vỉa h, dẫn đến miệng cống rộng nước chảy o o, cn in dấu những bước chn nhỏ xinh của hai đứa trẻ lc no cũng cặp k nhau đến trường, ra thư viện, đi lang thang, hoặc chẳng lm g hết, chỉ ngồi tn gẫu trn vỉa h những chiều gi lộng.

Chị du của bạn ti mở trn mắt kinh ngạc :

-      Thế em khng biết, D. đ mất v một tai nạn giao thng khi đi xuất khẩu lao động, ở bn ty ấy, chn lun ở bn đ rồi

Ti nhớ mnh đ đứng tựa bức tường bn cạnh cổng nh thờ, khc ngậm ngi rất lu. C bạn thn nhỏ của ti, hai đứa cứ chiều chiều chui vo ngồi dy bn cuối cng trong nh thờ, nghe giảng đạo, v th thầm tr chuyện, gia đnh bạn ti rất sng đạo, v hai đứa th khng thể rời nhau một bước. Thời thế đ tch hai đứa ra, quăng mỗi đứa về một chn trời xa xi cực nhọc, khng hề biết tin tức nhau.

Rồi khi cuộc đời cho ta cht thư gin thời gian, chẳng cn bạn mnh đu để chia xẻ nữa

 

Nơi ta cất dấu cht yu thương, chỉ h lộ khi cuối đời cập bến ?

Nơi ta cất dấu cht yu thương, chỉ h lộ cng niềm đau, m đời mnh, đời ta từng trang trải

 

i mnh, hy gắng chịu tnh ta !

 

( 2008-08-07.HN)