ThangMuoiTamTrangNHNhung

Thng Mười tm trạng

 

Chị ngả đầu ln thnh ghế, mắt nhắm lại, để mặc tiếng nhạc v lời ca đang trn ngập căn phng, ngấm vo từng sợi tc, hơi thở, ln da trn cơ thể

 

nỗi nhớ dng đầy trong em

khun mặt anh

nụ cười anh,

bờ mi ấm

Tưởng như mu trong tim đng lại,

Nỗi nhớ dng đầy,

Dng đầy

i ! Chẳng c dng sng, mặt biển no ngăn cch,

M sao, m sao,

Em khng thể tới bn anh ?

Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sng,

Đến bến bờ chỉ l giấc mơ thi

 

Một ci g rưng rưng trong dạ

Giọt nước mắt dừng lại tận đy lng, khng thể tro ln khe

Chị p mặt vo lng bn tay, thả tiếng dương cầm lăn đi từng giọt, từng giọt qua khe ngn

Như ct bay bay xo xạo thun từng ngn thon di,

Nhớ: anh vừa thủ thỉ, vừa vốc từng vốc ct, thả bay dọc đi chn trần của chị, lc hai người dạo mỏi, nằm di st cạnh nhau trn bờ ct biển đm no.

Chị ngửa mặt, mắt nhn đăm đắm ln bầu trời đầy sao, tay dang rộng, cảm thấy ct lở mt rượi dưới lưng mnh. V chỉ nhắm nghiền mắt, khi anh nhỏm dậy xoay người, v bắt đầu rủ rỉ

 

i ! Chẳng c dng sng, mặt biển no ngăn cch,

M sao, m sao,

Em khng thể đến bn anh ?...

 

Chng ca sỹ bồn chồn nhắc thm lần nữa cu hỏi dịu dng ấy,

Dịu dng v buốt gi như thể một chiều thng Mười đang thong thả bước trn đường vắng, bỗng sững lại lc ln gi lạnh thoảng qua, khiến rặng cy đầy l vng ng nh, chợt rng mnh trt bay loạt l tả tơi

 

Tại sao chnh lc đ, cu hỏi buồn dịu dng lại chợt hiện về với tri tim ta ?

 

Căn phng đm nay cm lặng, sao như lửa chy bốn bề

Em bốc chy, như l kh gi cuốn,

M man trong nỗi đớn đau

m khng thể,

khng thể,

ra ngoi nỗi nhớ đu anh

 

Chị thảng thốt ngồi dậy, bước về cửa sổ.

Ci mnh nhn xuống mặt đường vắng tanh, nơi hng cy vng ng ban chiều rung động lao xao, nay chỉ cn lại lớp thảm vng ướt dịu ngập nh điện, trải di v tận dưới những gốc cy sừng sững đứng lặng cm.

Chị khoc o, đi xuống đường, khi giọt dương cầm cuối cng dừng lại cuối bản nhạc, vỡ tan ra, đọng lại nơi nỗi lng rưng rưng của chị

 

Đ bao nhiu lần rồi, Anh chợt hiện về như thế

Lần no cũng trọn vẹn, đủ lm thnh một nỗi đắm say,

bắt đầu từ một nh mắt u yếm, một nụ cười yu dấu khiến tri tim đn b lạng đi choạng vạng,

nụ cười khiến lng ta day dứt theo năm thng, như kẻ nghiện rượu lc tỉnh lc say, thấy bầu trời nằm nghing, v cy lun lun trt l

 

Anh l ai, c sứ mệnh g trong đời m tạo nn Tm trạng cho hết thảy mọi giy pht trong đời người đn b ?

Để đm cứ phải nhớ thương, ngy cứ phải lao đao, bước cao bước thấp, đi trong đời thường, như uống rượu ba m ?

 

Để khi đất trời đột ngột thay o

 

Ma Xun,

nụ cười v nh mắt Anh loang long hiện hữu, khiến cy đang t tch đm chồi, l đang tung tăng nảy lộc, bỗng sững lại nghẹn ngo đi một pht

Bởi nắng yếu ớt xanh xao lc đ đ biết trước nỗi đau sinh nở,

Bởi Em đ biết trước tan vo biển mắt Anh, nụ hn Anh l mất đi vĩnh viễn khả năng tự kiềm chế

M muốn đủ nghị lực đi hết suốt cuộc đời,

Một cuộc đời cng đi cng thấy v tận trong nỗi niềm c đơn

Phải khng được c nỗi m say Anh

 

Để lm g ư ? Tại sao ư ?

 

Để đủ minh mẫn đm H nghe dế ht, bi ht từ Đất

Bi ht kể cho c gi nhỏ biết tại sao trong nh khng chỉ c mẹ c cha, m cn c cả những người em, người chị, người anh, ra đời trước v sau ta

Bi ht nhắc ta về những miền đất lạ, những ma đất trời lạ, m cng khm ph ra cng biết mnh l hạt ct muộn mằn chẳng thuộc về đu, c thể đ ra đời từ hng bao thế kỷ trước, c thể sẽ tan biến nhanh như hạt mưa rơi xuống biển cả mnh mng

Bi ht m khi thnh Đn B rồi ta mới hiểu: ước mơ trong cuộc đời c người Đn ng như cy bch cy tng, chỉ l ước mơ huyễn hoặc, lung linh nhiều mu sắc,

Thoắt vỡ tan, hay bay bổng như bong bng x phng

 

Anh u yếm, hn, chiều chuộng, như nắng sớm vuốt ve tri đất,

Rồi sung sướng xiết bao, sau đ được biến thnh cậu b ngủ vi trong lng mẹ,

Để chẳng phải lo toan, chẳng suy ngẫm g, cũng chẳng mộng mơ,

V để mặc người đn b một mnh đến với ma Thu

 

Nếu đn b sinh ra chỉ để lm mẹ,

Chắc ta sẽ đỡ buồn hơn khi nhớ về một nửa của đời mnh.

 

Ơi cuộc đời !

Khi tro dng tm trạng, nhn đu, nghĩ g, cũng chỉ thấy bng hnh một người thi.

Phải chăng Thượng đế sinh ra nhau,

để ta v Ai trọn vẹn một tm tnh,

một bng dng,

một linh hồn,

v sau hết, một cảm gic Sống ?

 

Rồi khi Đng về,

gạt sang tất cả hờn giận, buồn tủi, bng quơ, phn vn, c quạnh

người Đn B lại khao kht muốn c Ai bn cạnh,

khao kht thức dậy trong bnh minh ngọt ngo giữa vng tay,

V tạm qun đi

Nhiều nỗi niềm lắm lắm

 

Chị đ đi lang thang khắp dy phố nhỏ của mnh gần suốt đm, nhặt l vng, nm đi, rồi lại nhặt lấy

Chị đ ht một mnh trong lng bi ht nhớ thương, một nh mắt, nụ cười, vng tay u yếm

Chị đ thả mặc một tm trạng thng Mười, m năm no chị biết trước cũng sẽ nghe n nức nở, khi thu sang, cy trt l, nắng ra đi

Nhiều lần lắm rồi, i thng Mười tm trạng!

 

V đm nay, lng chị tan nt

Bởi khi quỳ giữa thảm l vng đẫm sương, xoay xoay một cuống l, đng lc đ, cơn gi o o từ đu ập tới, khiến cy bỗng nghing cnh trt l như mưa, chị ngửng ln v nhn thấy: một bầu trời khng cn g nữa, chỉ khẳng khiu trơ trụi những cnh cy xc xơ

Chị bất chợt nhận ra chất lng mạn m i nhất của cuộc đời : Ci kết cục sẽ đến

 

Anh sẽ khng kể lại được cho Em nghe

Mnh thức dậy,

sau lần đi vĩnh viễn

Sẽ thi kể về nhau, bằng mun vn tm trạng,

bằng kht khao,

bằng kỷ niệm,

bằng bốn ma,

bằng nhạc, bằng l,

bằng hoa

Anh v Em sẽ thi hết gặp nhau,

để Ta cng nghe kể

 

Cho d, hnh như chưa hết đu anh,

sau ci Kết cục

Bởi thảm l vng nằm lại đất đen,

Vẫn cng thin nhin ht bi ca Tm trạng

Đấy l điều đng ghi nhất trong dạ,

giữa mun vn hữu hạn Ta cng hưởng với nhau.

 

Nguyễn Hồng Nhung

Berlin-2005