NGUYỄN HỒNG NHUNG

 

THUỞ EM NĂM MƯƠI TUỔI

 

Chợt nhận ra:

mnh đang dừng lại giữa con đường

Đi về đu ta ơi nối tiếp?

Nửa nhịp cầu ny ru rt những bước son

no mẹ, cha, anh chị em, bạn b cắp sch

bụi chm nghỉm thời gian

nửa nhịp cầu kia vắng hoe, lăn tăn sng lượn

gập gềnh nặng trĩu bước thấp cao.

Phải đu nắng hết rọi tc muối tiu chiều nay phơ phất

phải đu khuất m thầm my trắng nẻo mộng xưa

Thi, chỉ l nửa con đường bận rộn

giấc người dưng vật lộn mảnh đời dưng,

phiến đ khắc l vng cong, gi đa tơi tả

ri bng trời cao, cy l ngước ln mi.

Chiều nay hẫng gọi về, con đường rợp hoa rm bụt đỏ

ao ước gc vườn xanh

tạ lỗi - ci đầu

Năm mươi tuổi, mnh ơi!

Trắng nắng.

(Budapest.2012.01.04)