TuyetRoi-NHNhung

 

Tuyết rơi

 

Người ta bảo tuyết mới bắt đầu rơi vo tảng sng, khi anh lọ mọ tỉnh dậy trong đm, quờ quạng tm một chiếc o len mỏng mặc thm vo người. Vậy m chui lại vo chăn ấm, anh khng ti no ngủ tiếp được nữa, anh nằm im nhắm mắt lại, anh bay vo những giấc mơ, hay chỉ l sự hồi tưởng chợt đến, khi nhớ về một miền xa xăm

Anh thấy mnh xch nước cho vợ tắm, bước chn anh run run khi dẫm ln phiến đ trước của buồng tắm

Rồi anh lại thấy mnh đạp xe trn con đường hun ht gi, khi đi bo gi ma đng bắc đ trn vo đất liền

C tiếng vợ nhắc con b t qung thm khăn vo cổ, rồi tiếng n cho lanh lảnh: - Con cho bố mẹ, con đi học!

Ừ, con đi nh! anh lo nho đp lại rồi chợt tỉnh.

Khung cửa sổ sng ln một cch khc thường, c tiếng cạo son soạt của chiếc xẻng gỗ, v tiếng cho niềm nở của b hng xm với một ai đấy: J reggelt! (Cho buổi sng)

T ra anh đang ở một x xỉnh no đ ở chu u!

Anh rn rn bước lại gần của sổ, ko cnh cửa gỗ ln. Trong một thong tch tắc, anh long hoa mắt, bởi một mu trắng bt ngt, tinh khiết, trải khắp đất trời.

Tuyết đ rơi từ đm qua, đậu lại trn cnh thng trĩu nặng những bng xốp trắng phau. B hng xm h hục từ lc no cạo tuyết chất thnh đống, bn cạnh lối vo cổng nh.

Anh vội v mặc quần o, rồi lao ra cửa. Kh lạnh đột ngột xng thẳng vo mũi anh, khiến anh ht một hơi thật di, khoan khoi. Sau vi lần ht thở như vậy, anh c cảm gic, mnh đ tống ra khỏi phổi mọi uế kh.Thật l tuyệt!

Cảm gic buồn b bng quơ bởi những giấc mơ khng bo trước trong đm đ biến mất, anh cảm thấy mnh khỏe khoắn v sung sức, anh muốn đi một nơi no đấy thật xa, một mnh, để tận hưởng cảm gic thanh bnh tinh khiết, m mn tuyết trắng xa mang lại vừa o vo lng anh.

Đ lu lắm rồi, anh mới c cảm gic bnh yn như thế. Khng thương nhớ, khng lo toan, khng trăn trở, khng hồi tưởng v mơ ước. Đ lu lắm anh mới trở lại cảm gic v tư lự của một thuở trai tn, sau giấc ngủ đẫy giấc, chỉ nhớ đến trận đ bng, với lũ bạn lc no cũng hăm hở nghĩ ra mọi cuộc vui.

Anh liếc nhn tấm lịch trn đồng hồ đeo tay. Hm nay vẫn l ngy nghỉ, anh chưa cần trở lại vai tr người lm cng, cho một ng chủ ngoi chợ. Đột nhin, ham muốn phiu lưu trỗi dậy trong lng, anh chợt nhớ, hồi mới sang, một người bạn rủ anh đi chơi, trong những khu rừng ngoại thnh phố. Từ đ tới giờ, những lo toan kiếm sống, khiến anh qun hẳn những mảnh rừng bt ngt, với lớp đất xốp mịn dưới chn, v tiếng chim ht vo von, trn những ngọn cy cao rợp nắng gi.

-Ta phải đi chơi mới được! Anh lẩm bẩm.

Xuống metro, anh huch phải một c gi c ci nhn lạnh như băng. Gi lc khc, thể no anh cũng khinh khỉnh nhn lại, nhưng lc ny đang vui vẻ, anh chỉ nhớ tới ci ngut di của vợ tưởng cha lắm đấy!.

Đi đến bến cuối của metro, anh chuyển sang xe but. Lc ny tuyết lại bắt đầu rơi, những bng tuyết mảnh khảnh, rơi l t từ bầu trời cao v tận, bm vo cổ, vo mặt người qua đường, hoặc s xuống những cnh cy khẳng khiu, đang ra sức chống đỡ mn bng dy phủ ln chng từ đm qua.

Tuyết bm đầy nc những chiếc tu điện vng uể oải, rung chung chạy rề rề trn đường ray. Hng xe con, nc trắng tot, nhch dần từng bước trn con đường, những đống tuyết vừa được gạt sang một bn, khi phun m mịt.

Ngồi trn xe but, anh ngắm khun mặt đỏ hồng của một ch b đi cạnh mẹ trn h phố, vừa đi vừa lấy chn đ đ đống tuyết phủ bn đường. Ngồi thụp xuống, ch bỗng nhặt một tảng tuyết nm vo vo bnh một xe con chạy vụt qua, kệ b mẹ hốt hoảng ko tay ch lại, giảng giải.

Một b gi kn mt trong đống khăn o, l đi ủng to tướng, đếm từng bước run rẩy trn con đường tuyết bay trắng xa.

Thnh phố nhn trong mn tuyết m mịt, giống như những bức tranh vẽ trong truyện cổ tch, với những nt cong đen, pha trắng mờ nhạt của cc mi nh, của nc nh thờ, của những chiếc cầu vượt, đầy xe con xếp hng, với những dng người vội v, o mũ phủ kn từ đầu đến chn, cố gắng hết sức, vẫn khng tiến nhanh hơn, giữa những đống tuyết trắng ngổn ngang khắp nơi.

Chiếc xe chở anh b như một ch sn trn con đường ln ni ngoằn ngoo. Tiếng nhạc vui tươi pht ra từ radio trong buồng li, khng khiến mặt anh ti dn ra cht no, anh cau c, lầu bầu, kh nhọc điều khiển tay li.

Leo qu nửa chặng đường, chiếc xe but dừng lại, tắt my, hnh khch xn xao quay đầu lại xem c g xảy ra.

-      Xe khng thể đi tiếp được nữa! Anh ti trả lời- mời b con xuống đi bộ, chừng no xe dọn đường đến, dọn tuyết xong, ta lại đi. B con ai muốn đợi, cứ việc ngồi lại.- anh tuyn bố.

Hnh khch lục tục đứng dậy, vi người đi xuống, vi người loay hoay suy nghĩ

Một b gi xch ci ln nặng trĩu, phủ nilon bn trn, tm cch xuống xe. Thấy vậy, anh vội v nhảy xuống trước, rồi giơ tay đỡ cụ cng ci ln.

- Cụ khng đợi xe chạy? Anh hỏi.

- Khng, nh ti ngay gần đy, ti đi bộ về được. b cụ trả lời.

- Chu gip cụ nh? anh hỏi.

- Vng, cảm ơn anh.

Thế rồi, anh xch ci ln, đi thong thả đằng trước, b cụ gi chậm ri đi đằng sau, cả hai cng chi đầu xuống, chống đỡ mn tuyết rơi hối hả, ln đầu ln mặt. Khi cả hai dừng lại trước cổng một ngi nh tường cao kn mt, trng họ trắng tot như hai con gấu trắng. B cụ lẩy bẩy mi khng mở được cổng, anh bn gip.

-Nếu anh khng bận, mời anh vo trong nh B cụ ni khi anh cho tạm biệt, định ra về.

Anh ngần ngừ một lt, rồi theo chn cụ gi bước vo nh.

Hm nay l một ngy khng định hướng, anh thầm nghĩ. Lc bước chn ra khỏi nh, anh nghĩ đến cnh rừng ngoại , một cch mơ hồ, v hướng. Cũng như giờ đy bước vo nh một người khng hề quen biết, anh cảm thấy thch th, v sự v mục đch của mnh.

Anh ngồi bn bn trong căn bếp ấm cng. Cụ gi li hi đun nước pha tr, anh đưa mắt ngắm nhn bức tường dn giấy trắng phau, treo những ci đĩa sặc sỡ hoa văn, ngắm lọ hoa cắm một cnh kh c những l trắng, phủ đầy lng tơ mịn, trng như lm bằng vải sa tanh trắng.

- Cụ ở đy một mnh sao? Anh hỏi

- Con gi ti ở gần đy, cht nữa lũ chu ti sẽ sang chơi, tuyết rơi nhiều thế ny chng n được nghỉ học.

Cụ vừa ni vừa đẩy đĩa bnh ngọt v cốc tr bốc hơi nghi ngt về pha anh. Lc ny cụ mới ngắm ngha anh bằng đi mắt nheo nheo v nụ cười phc hậu:

- Anh l người Trung quốc? anh ở đy đ lu chưa?

- Khng, chu l người Việt nam. Chu ở đy đ dăm năm.

- Anh l người Việt nam? Cha ph hộ cho anh! Đất nước ấy đ từng c chiến tranh! Nhưng by giờ th mọi việc đều tốt đẹp chứ?

Thế rồi cụ bắt đầu kể lể, những g đ qua trong k ức cụ: cũng lại chiến tranh, đi kht, thiếu thốn, những buồn vui gia đnh, con ci, lo toan

Cuộc đời kể cũng kỳ lạ thật- anh vừa nhấp từng ngụm tr nng, vừa nghĩ thầm: Số phận con người ở đu cũng như nhau thi; vật lộn với cuộc sống, qu ngắn ngủi, qu t niềm vui, qu nhiều hoi vọng

Bỗng c tiếng bấm chung ngoi cổng ku reng reng, b cụ bảo.

- Lũ chu của ti đến đấy! Anh ngồi đợi t nh!

Cụ lập cập đi ra cổng.

Cn lại một mnh trong căn bếp, anh lắng nghe tiếng cho hỏi rm ran bn ngoi, rồi chợt đứng dậy, sửa sang quần o khi nghe tiếng phụ nữ vọng vo: Nh c khch ư? Ai vậy?

Cửa bếp bỗng vụt mở. Cng với luồng kh lạnh thốc vo phng l hai đứa trẻ m đỏ hồng, cười ni vui vẻ chạy vo, theo sau chng l một phụ nữ xinh đẹp, vừa bước vo, vừa lấy tay bỏ ci mũ lng trn đầu xuống, để tuột mớ tc nu di ng ả.

Chị giơ tay cho anh bắt, cả hai tự giới thiệu.

Những đứa trẻ khng chịu ngồi xuống ghế, mặc d b cụ ra sức dỗ dnh, mang hết bnh ngọt bnh mặn, hoa quả ra.

Người thiếu phụ ni với cụ:

- Mẹ ơi chng n muốn đi trượt tuyết đấy, con cho chng đi ngay đy.

Chị lại đội mũ vo, quay sang anh, chị ni:

- Anh c đi trượt tuyết với chng ti khng? Lũ trẻ đợi tuyết suốt từ ma đng năm ngoi

Thế l anh mặc o khoc, đội mũ, tạm biệt b cụ, cng thiếu phụ bước ra đường, đi sau họ, lũ trẻ ni cười vui vẻ, mỗi đứa ko theo một xe trượt bằng gỗ nhỏ nhắn.

- Chắc anh đ từng đi trượt tuyết?- chị hỏi

- Ti chưa bao giờ! anh th nhận - ở nước ti khng c tuyết

- Thế th cuộc sống chắc thiếu đi một niềm vui? Chị cười hm hỉnh.

Anh chỉ cười, khng tranh ci. Chẳng nhẽ anh vặc lại Nhưng ở đy lm g c th vui nhảy xuống sng tắm, khi trời gần bốn mươi độ?

Khi họ đến st một dốc nhỏ dựng đứng, đằng sau những căn nh phủ đầy tuyết, họ nghe thấy tiếng cười ni vui vẻ của những đa trẻ khc đến đ từ bao giờ.

Mấy cậu b ngồi sẵn sng trong những xe trượt, đứng thnh hng ngang trn đỉnh dốc, miệng ht tướng ln với mấy c b lớn hơn đứng sau: Chị đẩy đi! Đẩy đi!

Cc c b nhất loạt đẩy mạnh những chiếc xe gỗ c cng, lao xuống dốc, bọn trẻ cuời như nắc nẻ, cng ng lăn ra đống tuyết trắng mịn mng như sữa bột dưới chn dốc.

Rồi chng h hục ko lại những xe gỗ cng cong như bnh sừng b ln đỉnh dốc, quần o chng phủ đầy tuyết trắng, mặt đỏ hồng, mắt sng long lanh..

Anh đứng trn đỉnh dốc, ngắm say sưa lũ trẻ đang chơi khng biết mệt, rồi bỗng anh ci xuống, nhặt một nắm tuyết nm thẳng vo gốc cy bạch dương xa xa.

Người thiếu phụ đang ci xuống, bỗng nhận lun một nắm tuyết trắng xa v lạnh tot vo người, chị ngẩng ln. T ra anh đứng cch chị xa xa, với nụ cười hồn nhin trẻ nhỏ, với những dộng tc vụng về như gấu, anh vo những nắm tuyết, thẳng tay nm vo người chị

Khng một pht chần chừ, chị ci xuống, nhặt tuyết, vo trn lại, nm trả.

Thế l một cuộc chiến xảy ra với cơn mưa tuyết trắng xa bay ro ro, cả hai người lớn cng chạy thục mạng để trnh nhau v nm nhau, trong khi lũ trẻ vẫn tro ln tụt xuống khng biết mệt mỏi với những chiếc xe gỗ, từ đỉnh dốc trắng muốt, xuống, lại ln

Những pht giy như thế, suy tư l v nghĩa!

Những pht giy như thế, cuộc sống trở lại với đng nghĩa của n: dản dị, trn đầy niềm vui được hưởng những khoảnh khắc được tồn tại, được khỏe mạnh, được hạnh phc, khi mnh v thin nhin ha lm một

Những giy pht lun ở cạnh ta, m ta vẫn thường qun lng

2003.