ChuyenCoTichCuaMeNHNhung

Truyện Cổ tch của Mẹ

 

Một hm Cn bảo Mẹ :

- Mẹ ơi c phải ngy Mng một thng Su người ta nghĩ ra để trẻ con được tặng qu khng ?

- Ai bảo con thế ? - Mẹ hỏi.

- C bảo - Cn sốt sắng đp - Cc bạn trong lớp ai cũng được bố mẹ mua cho bao nhiu l qu vo ngy Tết của thiếu nhi, c bảo thế.

- Thế con thch mẹ mua cho con ci g ? - Mẹ hỏi.

- Thế ny mẹ ạ, con thch... - Cn bắt đầu liệt k ra một danh sch những thứ m trong mơ Cn đ thấy, bắt đầu từ chiếc t c cần cẩu...

- Thi thi, mẹ biết rồi... Đến giờ đi học rồi đấy, con khng đi học  ? - Mẹ hỏi khi nghe tiếng cậu b trn gc lo nho gọi "Quang ơi, Quang đi học !"

- Dũng ơi vo đy, đợi tớ với... - Cn vội v đeo cặp ln vai, rồi vừa chạy vừa cho rối rt : "Con cho mẹ, con đi học !"

Mẹ đứng trn cửa sổ, nhn xuống đường thấy hai thằng b quần o xốc xếch với hai ci cặp to hơn người, chuyện tr vui vẻ, đang chuẩn bị chạy vo qua đường.

Nhưng khng, chng dừng lại trước ng bn kẹo đứng dưới lm cy xanh trn ngập tiếng ve ngn, v bắt đầu chỉ trỏ. Mẹ th đầu ra cửa sổ gọi to :

- Quang, Dũng...

Hai đứa trẻ ngẩng ln. Mẹ chỉ vo chiếc đồng hồ đeo tay, hai đứa lật đật ko nhau đi. Nhưng khng, chng lại dừng lại trước hng b bn xổ số.

- Quang, Dũng... Mẹ xuống đy !

Chng ko nhau đi được vi bước, rồi lại dừng lại trước c bn bng bay đang thấp thong ẩn hiện sau mớ bng to nhỏ đủ cc mu v đủ cc hnh.

Mẹ vừa dậm chn một mnh trn gc vừa ht tướng ln :

- Dũng, Quang ơ hai ci đứa ny lạ nhỉ ? C định đi học khng no ?

Lần ny th chng đi thật. Hai đứa nhn mắt trước mắt sau, rồi t chạy qua đường, hai chiếc cặp nặng trĩu sau lưng gm chng lại, khiến chng phải vươn mnh về pha trước, vung vẩy hai tay, như hai con ra mảnh mai cng hai ci nh sau lưng.

Khi hai ci bng nhỏ lu ru khuất hẳn sau rặng cy, Mẹ mỉm cười quay lại bn viết.

Trưa h oi ả, tiếng ve ngn khng dứt như muốn ru cả khng gian chm vo cơn mơ mng ngy ngất nng. Chỉ đi khi một cơn gi chợt thoảng qua khẽ khng, khiến khoảng khng đang thiu thiu ngủ bỗng chong tỉnh dậy, ngọn cy chợt lạng xiu đi cht, bầy ve cũng ắng đi trong vi giy, nhường chỗ cho tiếng trống trường "Thng, thng, thng.. " văng vẳng vọng tới.

Mẹ ngồi xuống cạnh bn v viết ln giấy cu chuyện tối qua :

" Buổi tối, Mẹ đưa Cn đi qua đ La Thnh từ nh B Ngoại về nh. Con đ mọi khi gi mt rượi như thế m hm nay oi bức lạ thường. Cy cối đứng im phăng phắc, lũ ch hung hăng khng buồn tỏ kh phch chủ nh lm ầm ĩ như mọi lc m nằm di trước cổng, lũ mo rn rn đi đi lại lại quanh mấy ci đống rc, thỉnh thoảng lại "ngoe" ln một tiếng, v buồn phiền khng tm ra ci g đặc biệt.

Những đm đng đầy người chừng như thấm ci nắng h gay gắt chi chang từ sng đến sẩm tối, giờ đy khng buồn bước chn ra khỏi nh. Họ nằm la liệt trn những tấm phản, tấm chiếu, quạt phnh phạch, hoặc r rầm ni những cu chuyện mệt mỏi bị tiếng quạt trần chạy rầm rầm t đi...

Trn con đường đ vắng chỉ c tiếng xch xe đạp, tiếng ph đan lạch xạch của chiếc xe đạp cũ rch của Mẹ vang ln.

Bỗng hai mẹ con nghe thấy tiếng khc sụt sịt, rồi một tiếng ni nhẹ nhng nhưng cứng cỏi :

- Tại sao em lại phải khc ? Đi một bữa đu c ai chết ?

T ra c hai ch ngựa, một đen một trắng bị buộc st cạnh nhau bn một chiếc xe b đen đủi, cũ kỹ v rỗng tuếch.

Ngựa Đen lấy đui phe phẩy đuổi những con muỗi định lợi dụng mn đm xng vo đốt ngựa Trắng b nhỏ mảnh mai. Ch ngựa ny đang khc tht tht, kể lể nỗi niềm ng chủ chắc mệt nhọc sau một ngy lao động nng bức đ qun bng khng nm cho cả hai bữa tối đơn sơ gồm vi b cỏ non v một bnh nước lạnh.

Một hồi chừng như những tiếng kể lể, xen tiếng sụt sịt lm Ngựa Đen bắt đầu bực bội, ch nghim giọng bảo Ngựa Trắng :

- Em hy nghe đy : Tổ tin ta đu c phải sinh ra để ko những chiếc xe b rch nt trong một ci thnh phố ngột ngạt như thế ny !

- Em hy nhn kia - Ngựa Đen kiu hnh ngẩng đầu về pha Đng - Mặt trời sẽ mọc ln từ đ. Khi những tia nắng đầu tin của vầng Thi Dương sng chi chiếu rọi khắp tri Đất l lc tổ tin ta soi mnh xuống những con sng lấp lnh, rửa mặt trong dng nước mt lạnh tinh khiết rồi băng mnh phi qua những đồng cỏ xanh, những ni đồi, thảo nguyn bt ngt, những thung lũng đầy hoa thơm cỏ ngọt, những cnh rừng chưa vương một dấu chn người, để lao vo những trận chiến đấu oai hng, lm nn những kỳ tch oanh liệt m sử sch cn ca ngợi mi với những trang văn thơ đẫm nước mắt v mu, với những bản nhạc những bức hoạ khắc vo đ, vo đất, để lại trong khng gian tiếng v ngựa rầm rập, tiếng kn chiến thắng, lm vương trn bao cnh hoa khng chỉ những giọt sương của những bnh minh tự do m cn cả những giọt nước mắt của bao thế hệ thanh thiếu nin, của những b mẹ một đời chờ đợi v những người cha khng hề muốn ng xuống...

Ngựa Trắng im bặt, khng than vn m cũng chẳng khc nữa.

Pha chn trời một ngi sao bỗng sng lo ln trước khi rơi xuống đất.

Ngựa Đen đăm đăm ngước nhn ln bầu trời đm h đen nhnh, mềm dịu dng như một miếng thạch khổng lồ, long thong những chấm sao rải rc như những hạt vừng thơm phưng phức...

 

Trời đm bỗng dịu hẳn đi, gi từ đu thổi về mt rượi. Cn ngp một ci r di v hỏi :

- Mẹ ơi sắp về đến nh chưa ? Con buồn ngủ qu !

Về đến nh, Mẹ bung mn, bật chiếc đn nhỏ trn bn, thơm vo m Cn, v bảo :

- Con ngủ đi nh, con trai b bỏng của mẹ...

Trước khi chm vo giấc ngủ ngy thơ ngọt lịm, Cn vẫn cn cố hỏi :

- Mẹ ơi, nhưng m ng chủ sẽ nhớ bữa tối hm sau của Ngựa Trắng v Ngựa Đen chứ ?

Mẹ đứng bn cửa sổ, những đm sau, gi th thầm kể nốt cho Mẹ nghe cu chuyện bỏ dở về đi ngựa bị bỏ qun trong thnh phố :

"... Sng hm sau khi ng chủ vội v quay lại chỗ buộc xe, tay cầm mấy b cỏ cn ướt đẫm sương đm, Ngựa Trắng nhn thấy mừng qu, vội lu tu kể lại những điều n được nghe Ngựa Đen kể về tổ tin của loi Ngựa thuở xa xưa.

ng chủ tức giận mắng cho Ngựa Đen một trận :

- R đồ ho huyền ! Tao cho my sẽ nhịn lun bữa sng nay, để xem my c cn kiu hnh được nữa hay khng ?

Ngựa Đen nức nở khc.

Khng phải v tiếng nhai cỏ ro ro, v nt hớn hở thuần phục của Ngựa Trắng, hay vẻ hả h của ng chủ, m n khc v biết rằng những cnh hoa xinh đẹp của cuộc đời lại trĩu nặng quằn xuống bởi thm những giọt nước mắt đắng cay của một tri tim đau đớn, bn cạnh nước mắt của mất mt v ước mơ sau những cuộc chiến chinh... "

 

Bạn b của Mẹ đọc những dng chữ ny trn giấy đều bảo :

- Thằng con my sẽ khng lớn được bởi những chuyện Cổ Tch ny !

Mẹ chỉ cười.

Đoạn cuối truyện Mẹ chỉ giữ ring cho Mẹ m thi.

Rồi đến ngy Mng một thng Su, Cn hớn hở như tất cả cc bạn, khi được Mẹ mua cho biết bao đồ chơi, sau khi đ lần lượt đi thăm từ ng hng kẹo, đến c bn bng bay, chị bn đồ chơi, cũng như b lm bnh ngọt.

Tay khư khư m những mn qu, với vẻ mặt hạnh phc của Cdt đi bn cạnh Giăng van Giăng vừa thot khỏi qun trọ nh Tnacđi, Cn thận trọng hỏi Mẹ :

- Nhưng m mẹ ơi, tối nay mẹ vẫn kể chuyện cổ tch đấy chứ ?

Tối, sau khi đ mệt nhoi v xếp t v ăn hết bnh đến kẹo, Cn xếp tất cả đồ chơi vo trong mn, để bn cạnh gối, v vừa lim dim nhn ln trần mn, Cn vừa lắng nghe chuyện Mẹ kể :

"Ngy xửa ngy xưa, c hai c b sinh đi.

Một c tn l Niềm Vui, cn c b kia tn l Nỗi Buồn.

Cả hai c b đều xinh đẹp, thanh mảnh, đều nhẹ nhng như những cnh bướm, v trong suốt như nh mặt trời mỗi sng bnh minh chiếu ln tường.

Chỉ c điều khng bao giờ người ta nhn thấy hai c b cng sng đi một lc.

Khi Niềm Vui nhảy nht bn cạnh những luống hoa, đuổi theo vồ bắt những con bướm trăm ngn mu sắc, những ch chu chấu nhảy t tch trn cỏ, l lc Nỗi Buồn lang thang bn những bến sng vắng ngắt, thả những chiếc l xinh xinh xuống dng nước lững lờ, hay nằm di trong đm cỏ ngt ngn m mải ngắm my tri...

Khi Niềm Vui ca ht bn cửa sổ lc nắng nhảy nht trn những bp hoa hồng, l lc Nỗi Buồn giơ tay hứng nước mưa rỏ t tch từ ống mng xuống sn nh, hoặc biến thnh những bọt bong bng nước mưa tan vỡ ra từng mảnh...

Hai chị em được mẹ cho ra biển chơi, Niềm Vui thch nhất l những đm cắm trại tưng bừng, nơi c những chng trai chơi đn giỏi, ht hay với những nh mắt ht mất hồn người khc, c những nụ hn ngọt như tri thị đầu tin rơi vo giỏ, v tiếng cười tiếng ni của đm nam nữ xinh tươi, chưa bao giờ thm thừa nhận sức mạnh của thời gian l g...

Cn Nỗi Buồn lc đ lang thang một mnh trn bờ biển vắng, nghe tiếng sng đập oạp vo bờ, nghe gi lao xao đuổi nhau trong rừng thng tối sẫm, cảm thấy chn mnh cũng rớm mu như khi từng giọt mu rỏ dưới gt chn Nng Tin C, mỗi bước cố gắng nhảy quay trn theo điệu nhạc, với Hong Tử yu dấu của lng mnh trước khi bnh minh thức dậy, nng sẽ tan thnh bọt biển, vĩnh viễn biến trở lại thnh giấc mơ vĩnh cửu về Tnh yu trong tri tim những kiếp đn b biết yu nhiều nhất... "

Cn vừa chập chờn thiếp đi trong tiếng ni dịu dng của Mẹ, vừa cố cưỡng lại đi mi mắt cứ tự sập xuống, để cố nghe nốt cu chuyện của Mẹ :

"... Người ta bảo rằng chỉ c Mẹ của họ -chnh l Tri Đất- v cha của họ -Chnh l Bầu Trời- mới khng nhầm lẫn khi nhận biết về hai c b sinh đi ấy.

- Lm sao chng xa rời được nhau ? -Mẹ của hai c b ni- Nếu khng c Niềm Vui, th cũng chẳng c Nỗi Buồn. Sự vắng mặt của đứa ny, chnh v sự c mặt của đứa kia. V cy l, hoa, chim chc, nh nắng, giọt mưa, sỏi đ... sẽ ngho nn biết bao, nếu vắng bng hai đứa b sinh đi ấy. "

 

Bạn b của Mẹ thong một cht đăm chiu sau khi đọc chuyện cổ tch ny, rồi họ hỏi :

- Thế thằng b nh cậu n nghĩ g về những chuyện cậu kể ?

- N nghe bằng đi tai của n, v nghĩ bằng ci đầu của n, tớ lm sao biết được ? -Mẹ khẽ nhn vai v trả lời.

Mẹ đ c l.

Vo năm mười hai tuổi, Cn thấy Mẹ hỳ hục lau đi giầy da của Cn, định đặt ln cửa sổ vo một đm thng Chạp, Cn chạy ra ngăn Mẹ lại :

- Mẹ ơi, by giờ th con biết rồi, khng c ng gi Mikulas đu.

Mẹ lm ra bộ ngạc nhin :

- Thế mọi năm ai cho kẹo v qu vo giy của con ? Khng phải ng gi Mikulas  ? Con cn mở cửa để đi tm dấu chn ng ấy, xem lm sao ng ấy tro ln cửa sổ được cơ m ?

Cn nhn Mẹ v đột nhin nghĩ ra :

- Mẹ, đng l mẹ rồi, mẹ cho kẹo vo giầy của con, mẹ giả vờ lm ng Mikulas...

Giờ đy, Mẹ vẫn ưa thch đứng bn cửa sổ hằng đm, lắng nghe gi th thầm kể những cu chuyện cổ tch.

Chỉ c điều khng phải để kể cho Cn nghe trước lc đi ngủ nữa, v Mẹ biết thừa dưới gốc cy hoa đinh tử hương tm biếc kia, Cn đang th tho kể g đấy vo tai c bạn gi xinh đẹp v trn trĩnh như một ci bnh gối tẩm mật...

Mẹ nghe chuyện của gi để chuẩn bị kể lại cho thằng Cn em, b xu như thằng Cn anh ngy no, chui vo giường, cũng giương đi mắt trn xoe nhn ln trần nh, đắm mnh vo từng hnh ảnh m Mẹ vẽ ra trước mắt n :

"... Ngy xửa ngy xưa c một con ong, sống cng cả họ hng nh ong trn một cy hạt dẻ rất lu đời.

N chuyn bay đi rất xa để kiếm mật.

Lc đầu chỉ v n khng thch phải nhn ci cảnh cụ ong gi nhất nh cứ ngồi trong một x nh đợi chết. Sau đ l v n vốn l một con ong bướng bỉnh, đ định lm g th phải lm đến cng.

Bay đi xa rồi, n mới pht hiện ra những loi hoa n chưa nhn thấy bao giờ, pht hiện ra những cnh đồng hoa thơm ngo ngạt với những hương sắc n tưởng người ta chỉ bịa ra trong cơn kht tr tuệ của những tập Bch khoa Ton Thư dy cộm

. V mật được kết thnh từ những loi hoa ấy mới thơm ngon tinh khiết lm sao. Tưởng chừng mỗi thế kỷ tri qua chỉ tạo ra được một giọt mật duy nhất, trong đ c tất cả dấu tch của thin ti, của nỗi đắng cay cng ngọt ngo của mỗi ngy tồn tại vượt ln ranh giới giữa ci chết v sự sống. Điều kỳ diệu hơn cả l trong mỗi bng hoa trn những cnh đồng hoa ấy, đều phảng phất vị mật thế kỷ mỏng manh nhưng dai dẳng.

Con ong nhỏ b của chng ta m mải sống, m mải lm mật với một hy vọng c vẻ ho huyền l lm sao lấy được một cht mật kỳ diệu ấy về cho đm ong cng xứ sở trn cy hạt dẻ gi khng tn tuổi.

Trở về khu rừng xa xi, n khng ti no diễn tả nổi mi vị đặc biệt của thứ mật ấy cho những con ong khc biết. Mỗi một lời kể, một cu chuyện chỉ để đm ong hiếu kỳ biết thm về một mảnh vỡ của thế giới cỏ cy, thin nhin, m khng ti no chắp v lại thnh một hiện thực cho được :

- Cậu ni ci g ? tuyết , tại sao khng tm cch mang về đy một t, thứ g ở đy khng c l qu lắm !

- Sao ? mỗi một gia đnh ong c một cch lm mật ring ? Thế x hội loi ong để đi đu ? Sống thế th hỗn loạn qu !

- Ci g ? Văn ho no nằm trong ci vị mật ấy ? Bn ra thế giới cng nhiều cng tốt chứ cần g bản sắc văn ho ?

Ch ong "khng giống ai"của chng ta, lần đầu tin mới hiểu : ci gi của sự hiểu biết c thể được trả bằng chnh sự tồn tại của một kiếp sống.

Ch hoang mang khng biết cần phải lm g. Quay về nh ngy ngy nhn cụ ong gi đợi chết trong một x ư ? hay cứ tha thẩn vui chơi như đm bạn hết sng lại đến chiều khng mng suy nghĩ ? tại sao ch lại phải ra đời ? tại sao lại phải sống một kiếp ong ? V ch c phải l loi ong hay khng ?

Ch chợt nhận ra rằng : ch sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi loi ong của cnh đồng hoa rực rỡ kia, lm thế no để tạo ra được vị mật đặc biệt c đọng bởi hng thế kỷ sống ấy.

Cũng như ch sẽ khng bao giờ mang nổi vị hạt dẻ bẩm sinh trong cht giọt mật ring tư của ch pha trộn với vị mật xứ khc c tuyết rơi ma đng, c hoa hướng dương ma h, v l bạch dương rụng ma thu...

Ch sẽ chỉ l con ong hiếu động đi về bay từ cnh đồng hoa ny sang cnh đồng hoa khc với bản năng bẩm sinh l khao kht tạo ra mật ngọt...

C lẽ cụ ong gi đợi chết trong x nh cuối cng vẫn xứng đng l một người cao tuổi nhất ?

Thế l, trong lc đợi thời gian chứng minh, ch chỉ cn một cch duy nhất l bay đi rồi lại bay về... "

Cũng như Mẹ, khi đợi hết Cn anh lớn, rồi đến Cn em lớn, Mẹ lại đến bn cửa sổ v nghe gi th tho kể chuyện, những cu chuyện cổ tch khng dễ qun...

(H. N)