ThuGoiChoDamMayXaNMGiac

Thư gởi cho đm my xa

 

Tối hm đ, hai b chu lo viết thư gửi về Việt Nam. Ngoại dặn chu:

- H nhớ viết thư cho r nghe. Chữ chu viết xấu kh đọc lắm.

Thằng b kinh ngạc hỏi:

- Ngoại xem vở của chu hồi no? Ngoại biết chữ rồi ?

- u c. Ngoại nghe m chu bảo vậy. Ngoại từng ny tuổi cn học g nữa.

Thằng H thắc mắc:

- Tại sao hồi trước ngoại khng đi học?

- Hồi trước chỉ c con trai đi học, con gi ở nh lo chuyện bếp nc thu tha. Ngoại lm bnh cũng giỏi lắm. Cả vng khng c c gi no lm bnh giỏi v thu đẹp bằng ngoại.

B cụ mơ mng nhớ lại thời cn trẻ. Thằng H hỏi:

- Ngoại buồn ngủ hở ngoại?

- Khng. Ngoại nhớ hồi... nhưng thi, lo viết thư đi.

ứa chu khng chịu được điều g thiếu r rng, nn thắc mắc:

- Nhớ hồi no hở ngoại?

Ngoại mỉm cười, giọng run run v xc động:

- Hồi trước ngoại thật ngơ. ng ngoại theo mai dong đến xem mắt m ngoại c biết g đu. Lc đ ngoại đang chơi lng. Nghe b cố gọi vo pha nước mời khch, ngoại bọc đống hột me bằng vạt o trước, để hở cả rn. Bưng nước ln mời khch m tay vẫn cứ khư khư giữ ti hột me. Khng ngờ do thế m được ng ngoại khen l da dẻ trắng trẻo.

Thằng H cười thch th. N khng thể tưởng tượng ra cảnh b ngoại ham chơi lng đến nỗi giơ rn cho ng ngoại ngắm. N cười đến chảy nước mắt. Ngoại gắt:

- Cười ci g? Hồi nhỏ ai chẳng thế. Thi lo viết đi.

H nn cười nhưng cy viết trn tay cứ run run. N hon binh bằng cch vuốt lại tờ giấy, vặn cho tim đn dầu hỏa cao ln một cht. N sơ lm cho dầu dnh ln một gc giấy viết thư. Sợ ngoại la, n lấy tay che vết dầu bẩn lại. H hỏi:

- Viết g hở ngoại?

Ngoại đằng hắng rồi ni:

- Viết dặn m my đm no cũng nhớ thắp hương trn bn thờ ng ngoại.

Thằng H ngớ ra, lo u hỏi:

- Viết cch sao ngoại?

Ngoại bực:

- Th viết dặn m nhớ thắp hương.

- Nhưng đầu tin phải viết ci g đ chứ. Chưa g đ ni chuyện thắp hương, đu c ra l thư.

Ngoại gật g bảo chu:

- Ờ phải. Chu liệu viết vi dng cho ra l thư. H học lớp su, biết cch viết thư rồi.

H khng dm th nhận bi luận viết thư của mnh bị c gio đọc cho cả lớp cười giải lao. Th nhận như vậy mất mặt qu. Cho nn H lặng lẽ viết mấy hng mở đầu:

Thư của ngoại - v của con - gửi m.

Ngoại v con đến đảo Kuku hm 5-12-82. i biển gặp sng lớn dữ qu, m . Con bị i, ngoại cũng bị i. Chắc m lo cho ngoại dữ lắm. Bữa đ con cũng sợ dữ lắm. Ngoại vừa dặn: Qua bn đ rn học giỏi v nghe lời cậu Liễn, thi ngoại về, th sng nổ dễ t. Ngoại sợ con bị đạn lạc m cứng lấy con. Mấy ch trn ghe hối thc dữ lắm, hai b chu mới leo ln được. Ra ngoi xa ngoại mới nhớ phải về, ku mấy ch cho xuống...

B ngoại thấy chu viết một mạch khng thm hỏi kiến mnh, đm lo, vỗ vai chu hỏi:

- Chu viết g nhiều vậy?

H hnh diện đp:

- ầu tin chu kể lại hm mnh ln ghe cho nh biết. Cho m đỡ lo chứ ngoại.

- Chu kể được ?

- ược chứ ngoại. ể chu đọc cho b nghe.

H bắt đầu đọc. Cng đọc, n cng thấy mnh viết dữ qu dữ lắm đến thừa thi. Cn hai chữ dễ t học được của tụi bạn bụi đời ở Sở Th th H rất khoi nhưng m lại rất ght. Nhưng lỡ viết rồi, lm sao đy? Ngoại gật g khen chu viết ngắn gọn m đầy đủ. Phải. Chưa chi đ căn dặn thắp hương. M thằng H đang lo khng biết mnh lạc đi đu, chết sống thế no sau khi bi bị vỡ, một số bị bắt, khng ni ngay cho con yn lng, đ dặn chuyện cng tế. Tuổi nhỏ thời nay thng minh thật. H hỏi:

- Con viết chuyện thắp hương được chưa ngoại?

B cụ hon ton tin tưởng sức chu, mau mắn đp:

- ược. Chu liệu viết sao cho m chu nhớ. Ngoại sợ m chu đi lm về lo đủ thứ chuyện mệt qu, qun đi.

H lại tự tin, n viết:

Ngoại v con qua đy nhớ nh dữ lắm...

H giật mnh ngưng lại. Lại dữ lắm. N xa hai chữ thừa thi đi, suy nghĩ một lc, rồi viết thm hai chữ gh lắm. B ngoại thấy H khựng lại, tưởng chu qun, nhắc nhở:

- Chu viết đi. Dặn m d mệt cũng nhớ...

- Con nhớ m ngoại.

Rồi H ni dối lấy oai:

- Con suy nghĩ xem nn viết thế no cho m nhớ lu.

Thằng b gặm cn bt một lc cho đng với lời ni dối, mặt đăm chiu. Ngoại yn lặng knh trọng pht suy tư thm trầm của chu. Một lc sau, H viết tiếp:

Thật tức cười. Ngoại vừa kể con nghe chuyện hồi nhỏ v ham chơi ngoại lỡ để cho ng xem rn. Ngoại c kể chuyện đ cho m nghe chưa? Ngoại cứ lo ở nh m nấu ăn xong, mệt ngủ vi, qun thắp hương trn bn thờ ng ngoại. Nhớ thắp hương nha m!...

Sau khi chấm dấu than theo đng lời dạy c gio dạy văn, H ngừng lại. N đắc ch hỏi:

- Con đọc lại cho ngoại nghe nha?

Ngoại lắc đầu:

- Khỏi cần. Viết nhanh kẻo đn hết dầu. Con nhắc m mỗi lần thắp hương nhớ khấn ng ngoại rằng b ngoại đ qua đy rồi, ng ngoại khng nn lo qu. Khấn thm rằng hồn ng c thing th xin theo ngoại cho ngoại dễ hương khi. Bn đ xa qu, ngoại muốn ni g với ng cũng khng ni tới được.

Thằng H thấy của b hay thật. Ừ nhỉ. Sao ng khng theo b để m n nếu c qun thắp hương cũng khng đến nỗi mang lỗi nặng. Mỗi lần H ham ra bờ biển cu c lượm vỏ ốc, b ngoại c người để tm sự, khỏi phải thấp thỏm đi v đi ra. N hỏi:

- ng qua đy được hở ngoại? i cch no cho đỡ nguy hiểm, chứ như chuyến hai b chu mnh, gh qu.

Ngoại trầm ngm nghĩ đến lc c thể thắp hương tm sự thỏa thu với vong hồn ng, khng nghe được cu hỏi của H. Thằng b hiểu được tm trạng của ngoại.

N ci xuống viết:

Ngoại thường cầu khẩn nếu ng c thing xin qua đy cng ngoại. Tội lắm nha m. Ngoại ln cha cầu Phật, chưa yn lng, ngoại cn bảo con qua bn nh thờ cầu thm Cha. Con được ăn bnh thnh rồi. Bnh họ cho t đường qu m . Lại nhỏ xu.

H vừa viết xong, ngoại đ nhắc:

- Chu viết nhắc m nhớ cho g uống nước. Ci chuồng heo hướng bắc bị gi, nhớ mua tấm tn cũ dưới đường Bạch ằng về che lại. Heo bị cảm gi dễ chết lắm, m m my th đổ biết bao nhiu tiền mua cm với xc m rồi.

H nhận thấy ngoại dặn như thế l thừa. Việc cho g uống nước, m đ giao khon cho em Ri. Cn chuyện nui heo, chnh v m đ đổ qu nhiều tiền mua cm nn b khỏi nhắc, m cũng đ lo rồi. Vả lại, khi thư về đến Việt Nam, biết đu m tng tiền đ ku người tới bn heo non. Biết khng thể tranh luận với ngoại được, H viết:

Trong hai bọc lương thực họ pht cho con với ngoại ăn năm ngy, chỉ c hai gi đường thi. C ph cũng c nhưng ngoại cấm con khng được uống. Ngoại để dnh đem đổi c về nấu canh. ồ hộp được bốn lon. Con khoi ca ry thịt g hơn ba t heo, tuy hộp ba t lớn hơn hộp kỳ trước m mua về ăn bnh m. Hơn thng nay ăn ba t hoi con ớn qu.

Thằng H liếc nhn ngoại, sợ ngoại khm ph sự tự chuyn của n. Cch nhn của ngoại c vẻ ngờ vực thật. Ngoại hỏi:

- Con đ nhắc m mua tn ở đường Bạch ằng chưa? Mua ở Bạch ằng rẻ hơn bn bến Chương Dương. Năm ngoi ngoại c đi với cậu Liễn, hồi cậu chưa đi Mỹ đ, hỏi gi hai chỗ thấy cch nhau cả trăm bạc.

H vội đp để giấu lỗi:

- Con chp đủ lời ngoại dặn rồi.

Ni xong n lấy bạo tố thm:

- Con đọc cho ngoại nghe nha.

B n lắc đầu như dự đon của H. H va.

Phần b cụ, cũng nhận ra mnh sơ . Ai đời lo cho heo g, cho người đ khuất, m khng lo g đến con gi mnh. M b cụ biết lắm, con gi b đang mất ăn mất ngủ v chưa biết tin tức sức khỏe con trai cưng ra sao. Ngoại liền bảo H:

- Thi by giờ ni tới chuyện chu đi. Cho m biết tin chu vẫn khỏe, c hơi mập thm cht t. Hm qua trn bệnh viện, chu cn tăng được một k rưỡi phải khng?

H vui mừng v chờ đợi mi, nhường ưu tin cho ng ngoại, cho heo g mi, by giờ mới đến lượt mnh.

Phải g phần ny cho kỹ mới được. Sau khi suy nghĩ chn chắn n viết:

Phần con vẫn khỏe. Hng ngy con đi cu c. Ở đy c biển nhiều lắm nha m. C để nấu canh nhiều, m c vng để chơi cũng nhiều. Hm qua con bắt được ba ch c đủ mu sắc tm xanh vng đỏ. Vy di v rộng tỏa theo hnh rẽ quạt. Con cn đi lượm củi cho ngoại nấu cơm v ngy mai bắt đầu học Anh văn. Con ln được - H do dự một cht rồi mm mi viết - ba k rưỡi. M hết gọi con l H Rm chưa?

Ngoại nghing đầu nheo mắt ngắm đứa chu ngoan đang viết thư. Cch lập nghim của H giống y cch phụng phịu của m H, lc m H cn l c b dễ thương thường lm nũng với mẹ. Ngoại cảm thấy bồi hồi, lng lng lng buồn. Thời gian qua mau, thong một ci ngoại đ gi, rồi tử biệt sinh ly, rồi nụ cười trẻ thơ ho dần cho nước mắt rỏ xuống. Bao nhiu đổi thay ngoại từng chứng kiến, cho đến lc hai b chu lưu lạc đến chốn hoang đảo ny.

Ngoại đang nghĩ ngợi đủ thứ chuyện, chợt nhớ đến chuyện bn nh, giật mnh bảo chu:

- H viết xong chưa? Chu phải viết ngay, kẻo qun th mang tiếng với người ta chết. Chu viết cho m biết l hm đi, ngoại cn nợ của b Tư st hai đồng bạc đường, v một đồng bạc ớt. Ngoi chợ th thm Năm Cần bn rau chưa thối cho ngoại ba đồng. Hm đ ngoại mua bảy đồng bầu với chuối, ngoại đưa mười đồng thm Năm khng c tiền lẻ thối. Ngoại cn mượn của d Bảy ci dao tm trầu chưa kịp trả. Ngoại tưởng xuống đưa chu đi xong rồi về, ai ngờ...

Thằng H liền hỏi:

- Sao hm đ ba m chu khng đưa chu đi, hở b?

B cụ nhn quanh, thấp giọng đp:

- Ba chu đi học tập về chưa được trả quyền cng dn đu c đi được. M chu lm cng nhn vin mới c thể mua gạo rẻ cho cả nh. ưa chu đi, lỡ chẳng may...

H thấy thương m v nhớ em Ri, buồn rầu hỏi:

- Vậy cho chu đi lm g? B ơi, chu nhớ ba m với em Ri qu.

Ngoại xoa đầu an ủi chu:

- Chu l con trai phải can đảm v biết điều. L lịch chu xấu, lm sao học cho được. Chu qua với cậu Liễn nếu chăm c thể thnh ng ny ng nọ. Ba m v b hy vọng ở chu nhiều lắm. Vả lại Trời Phật xui khiến thế no m cuối cng chu c b theo hầu hạ. Cn đi g nữa no? Thi, chu viết tiếp đi.

- Viết g hở ngoại?

B cụ ngớ ra, qun mất điều vừa dặn. Một lc sau, cụ mới nhớ:

- Ngoại gi l lẫn mất rồi. Chỉ c bao nhiu m cũng qun ln qun xuống. Nhắc m ngoại nợ b Tư St hai đồng đường n, một đồng ớt n, mượn của thm Năm con dao tm trầu chưa trả n, b Năm Cần chưa thối cho ngoại ba đồng n...

Thằng H thấy nợ nần ngoại cn dy dưa ở Việt Nam khng đng bao nhiu, trong khi n chợt nhớ nợ nần ơn nghĩa của n qu lớn. H vội viết vo thư:

Ngoại nhắn m trả nợ cho b Tư St ba đồng, trả thm Năm ci dao v đi b Năm Cần ba đồng rau chưa thối. Em Ri, thằng Chu con ng Nhật Trường mượn của anh cuốn Tn X Trum Thứ 101 v Tintin Ở Xứ Vng en đ đem trả chưa? Em qua đi v nhớ lật kỹ xem c thiếu tờ no khng. Sch vng v bo Tuổi Xanh của anh, em cứ xem nhưng khng được xo lộn xộn v cho bạn b mượn bừa bi. Anh thấy tụi nhc con gi t qu sch vở. Mấy ci xe hơi nhựa em nn giữ cẩn thận, chơi xong bỏ vo hộp kẻo v bể hết. Ci cặp da của anh em cứ dng nhưng rn đừng để cho trầy uổng lắm. Tụi bồ ruột của anh như thằng Huy con b bc sĩ Lin Hương, thằng H con ng cn bộ đi truyền hnh, thằng hề Bảo Quốc c đến hỏi anh khng? Trn trường c xn xao bn tn sau khi anh đi khng? thi học kỳ một chưa? Nếu thi, thi xong mn no rồi? Thầy Anh văn nghe anh đi chắc tiếc lắm lắm lắm...

H dừng lại, thỏa mn dễ t v ba chữ Lắm cuối cng. Ngoại ngạc nhin, khng hiểu chu viết thứ g m nhiều qu, viết xong lại cười hoi, nn hỏi:

- Chu viết xong chưa? Ngoại chỉ nợ c hai chỗ thi m.

H đỏ mặt ni dối:

- Con dặn đi dặn lại cho m khỏi qun.

Ngoại nửa tin nửa ngờ nhưng khng lu, v b cụ chợt nhớ tới con dao tm trầu:

- Qua đy ngoại thm trầu qu đi mất. Khng biết bn Mỹ c bn trầu khng H?

H đp liền:

- C chứ ngoại. Con nghe d thằng Thắng bảo c đủ cả. No chao, tương, nước mắm, tiu tỏi ớt, trầu cau. Cần thứ g c thứ nấy. Ở khu vực nhiều người Việt chỉ ra ng l mua đủ. Ở xa phải đi xe hơi. Nhiều người thm bn b li xe cả trăm cy số ăn một t bn rồi về.

Ngoại đm lo:

- Phiền nhỉ. Ngoại khng chịu được mi xăng. i xe hơi lần no ngoại cũng muốn nn mửa. Qua Galang, mnh đi Mỹ bằng g hở chu?

H đp theo ước vọng chứ khng phải v thnh thạo:

- Phải đi bằng my bay chứ ngoại. V một ci l tới.

Giọng của ngoại thm lo lắng:

- C bao giờ my bay rơi khng chu?

H nghĩ tới ci th được nhảy d, vui vẻ đp:

- C chứ. Rơi l thường.

Thấy ngoại qu lo, n th vị một cch trẻ con, thm vo:

- Chu nghe ni bị rớt my bay nếu khng kịp mang d sẽ bị tan xc ra thnh cm. Khng cn nhận được ai ra ai hết. Mỗi người thu lại khng đủ một trăm gam. Sch c ni thế.

Ngoại th tho:

- Khng đủ trăm gam. Gh qu. Qua đ, chu viết thm l thư đi Mỹ, bảo cậu Liễn đem xe qua đn b.

Rồi muốn qun ngay m ảnh đ, ngoại ni:

- Cn giấy khng? Nửa trang thi ? Chu viết thm hẹn m qua đến Galang sẽ chụp ảnh mu gửi về. Ngoại gặp cậu Liễn sẽ kể r tnh cảnh m để cậu tm cch gip đỡ. Mấy loại thuốc v vải m dặn con ni với cậu, b cũng nhớ. Cậu Liễn sẽ gửi về đều.

Thằng H xịu mặt. N thấy tự i gia đnh bị va chạm. N nhớ ba n thất nghiệp nhưng thch m thầm chịu đựng cảnh thiếu thốn hơn l ln tiếng nhờ vả. Một lần cậu Liễn gửi qu về cho ngoại, ngoại thương m khổ đem chia bớt cho m một nửa. M mừng, đem vải đen Isofi v mấy lọ thuốc Tylenol ra khoe với ba. Ba khng vui, sau đ ba m dẫn nhau ra sn trước r rầm g đ thật lu. Lc trở vo, nt mặt ba du du, cn mắt m th đỏ hoe.

Từ đ về sau, mỗi lần ngoại hớn hở mang qu cậu Liễn xuống, m đn ngoại từ cổng v dẫn theo lối sau vo nh bếp. Hm H sắp đi, m cũng chờ ba đi vắng mới đem tờ giấy ghi tn loại vải v thuốc ty được gi tại Si Gn ra bắt H học thuộc để ni lại với cậu Liễn. Tuy thương m v cng, mỗi lần thấy m bần thần rầu rĩ v tng thiếu, H muốn m m để an ủi, nhưng tận thm tm, H thch cch suy nghĩ của ba hơn. Khng hiểu r người lớn, nhưng H lờ mờ cảm thấy trong lối chịu đựng của ba, c ci g dũng cảm đng knh. V thế H viết vo cuối thư:

Hiện ngoại v con chưa biết lc no mới qua Galang. Qua đ con sẽ chụp hnh mu gửi về cho m ngay. Con sẽ cười thật tươi để m v em Ri thấy con vui v khỏe biết chừng no. Ngoại nhắn m nn yn tm. Tu chở hai b chu đi Galang lớn lắm, khng dễ đắm như ci ghe con nhỏ xu dưới Bặc Liu. Phần em Ri anh chc em học giỏi. qun, em sang đy th mặc sức m nhặt bao ni lng nộp cho đội. Anh thấy họ vứt bao ni lng khắp nơi, ci no cũng cn trong veo v thật dy liền nghĩ lại cảnh em phải đi gp từng ci bao ni lng hi rnh mỏng dnh để lm kế hoạch nhỏ m tiếc. Qua Mỹ anh sẽ mua đồ chơi bằng thiếc gửi về cho em. Hẹn ngy gặp em trở lại, anh sẽ dẫn Ri đi mua ma v ổi hư vo Sở th cho voi v khỉ ăn. Ri c nhớ hm anh sut bị ch khỉ nu tc, cn em bị con voi gi phun nước ướt cả quần o hay khng?

K tn: H v b ngoại.

Hai b chu viết xong thư th đm đ khuya. H hnh diện được k tn như một tổng thống k vo lời hiệu triệu quốc dn. H cn đề nghị b ngoại điểm chỉ vo cạnh chữ k của mnh, nhưng ngoại bảo khng cần. Bạn đọc c thể thắc mắc tại sao trong thư H khng nhắc g đến ba cả. H vẫn nhớ ba, thương ba, phục ba. Nhưng trước khi đi, m dặn nếu c viết thư, đừng nhắc g đến ba hết. Sợ cng an kiểm duyệt thư đọc được, sẽ bắt ba đi học tập trở lại. M bảo thế.

./.