NguyenNgocTuCanhDongBatTan

nguyễn ngọc tư

Cnh Đồng Bất Tận

1.
Con kinh nhỏ nằm vắt qua một cnh đồng rộng. V khi chng ti quyết định dừng lại, ma hạn hung hn dường như cũng gom hết nắng đổ xuống nơi ny. Những cy la chết non trn đồng, thn đ kh cong như tn nhang chưa rụng, nắm vo bn tay l nt vụn. Cha ti tho ci khung tre chắn dưới sn ghe, bầy vịt lc nhc chen ra, cuống qut, nho nho quẫy ngụp xuống mặt nước vng phn. Một lớp phn mới, vng sẫm qunh lại trn bộ lng của những con vịt đi, nhớp nhp bm trn vai Điền khi n trầm mnh bơi đi cặm cọc, giăng lưới ro bầy vịt lại. Ti bưng ci c rng ln bờ, nhm củi.

Rồi ngọn lửa hoi ht thở dưới nồi cơm đ ln tim, người đn b vẫn cn nằm trn ghe. Ngay cả định ngồi dậy cũng xao xc tan mau dưới những tiếng rn di. Mi chị sưng vểu ra, xanh dờn. V tay, v chn, v dưới ci o m ti đ đắp cho l một ci o khc đ bị x tả tơi phơi những mảng thịt người ta cấu nho tm ngắt.

V những chn tc trn đầu chị cũng đang tụ mu. Người ta đ ln tay, ngoay chng để ko chị l lết hết một qung đường xm, trước khi dừng chn một cht ở nh my ch gạo. Họ giằng nm, họ quăng quật chị trn ci nền vương vi trấu. Vai nữ chnh, một người đn b xốc xếch đ lạc giọng, đi lc lả đi v ghen tung v kiệt sức. Nhưng đm đng rạo rực chung quanh đ vực tinh thần chị ta dậy, họ dng chn đ vi vo ci thn xc tả tơi kia bằng vẻ hằn học, hả h, qun phứt vụ la thất bt chy kh trn đồng, qun nỗi lo đi no giữa ma gip hạt. Cuộc vui hẳn sẽ di, nếu như khng c một tưởng mới nảy ra trong cơn phấn khch. Họ dng dao phay chạt mi tc dy kia, dục dặc, h hục như phạt một nắm cỏ cứng v kh. Khi đui tc dứt la, được tự do, chị vng dậy, lao nhanh xuống ghe chng ti như một tiếng tht, lăn qua chn ti, đến chỗ cha, lm đổ những bao trấu cha vừa mới xếp.

Đm người ngơ ngc mấy giy để chấp nhận việc con mồi bỏ chạy. Ti mất mấy giy để ho hức thấy mnh nghĩa hiệp như Lục Vn Tin, ti lồm cồm x ghe dạt khỏi bờ, sợ hi v sung sướng, ti cầm so chống thục mạng ra giữa sng, mắt khng rời đm người đang trn ra m bờ chực lao xuống, nhảy nht đin cuồng. Rồi tiếng chửi rủa chi li chm đi, tiếng bầy vịt tao tc ku dưới sạp chm đi, trong ti chỉ c m thanh của chiếc my Koler4 nổ khan, rung bần bật dưới tay Điền, khạc ra những đm khi kht lẹt, đen ngm. Khi tri về pha sau chng ti, mờ nho những bng người đang tuyệt vọng ng theo, bn tay no đ cầm nắm tc của chị vẫy ln phơ phất phơ phất

Cha ti khng đng vai tr g trong cuộc tho chạy ấy, ng im lặng, khi đ đi kh xa, cha ra đằng mũi cầm so. Ti b vo trong ghe, lấy o đắp ln người chị, sao cho che được đi v rch bươm v khoảng đi rướm mu. Chị cười mếu mo, ni cảm ơn bằng mắt v thiếp đi.

Suốt một qung đường, chị khng hề thay đổi thế nằm, im lm, lạnh ngắt như người chết. Trong ghe chỉ tri mnh mang những tiếng rn khi di, khi ngắn, khi thiu thỉu buồn xo, lc nghe như tiếng nấc nghẹn ngo

Nhờ vậy m chng ti biết chị cn sống, để đi với chng ti gần hết con sng Bm Bịp, đến cnh đồng hoang vắng ny. Điền hơi lo lắng khi nghe chị vẫn cn rn rỉ, nghĩ l chị đ đi, n hối ti nấu cơm mau. N thấy tiếc v trn ghe chỉ cn mấy con kh sặt mặn cht, "tui nuốt cn khng v, ni chi"

Nhưng chiều hm đ v cả ngy sau, chị khng ăn. Chị từ chối cả uống nước, đợi đi mi kh đ bắt đầu nứt ra, chị mới chịu hớp một vi ngụm t ỏi, dường như chỉ đủ ướt mi. Đi v kht, nhưng chị cn sợ đau hơn. Người ta đ đổ keo dn sắt vo cửa mnh của chị

Ti ni lại với cha v Điền trong bữa cơm. Ti nghe hai người lặng đi, tiếng đũa tre khua vo miệng chn ngưng bặt. Điền ng ti v ti th đọc được sự gh sợ, kinh tởm cồn ln trong mắt cha. Điền chan nước vo chn, lua vội vng rồi men theo con đường đất dọc m kinh, n đi vo trong xm. Ti dặn vi theo, gh tiệm mua gim ngn rưỡi đường ct.

Chắc gi đ bạt mất lời ti, khi quay về, Điền khng mang theo g, n lẳng lặng xe tay trước mặt ti, tay n dnh một lớp g đ, bng mượt, trong suốt, v đang kh qunh lại, khiến những ngn tay đơ ra như đ. Điền bảo, "Keo dn sắt". Dường như những người sản xuất ra loại keo ny cũng khng ngờ n nhiều cng dụng đến thế. Hai chị em ti tỉ mẩn lột lớp keo ra, mảng da non trn bn tay n bỏng đỏ nhừ, tươm mu. Chng ti cng ng về chỗ khoang ghe, nghe tiếng thở thnh thang cng gi

2.

Cnh đồng khng c tn. Nhưng với ti v Điền, chẳng c nơi no l v danh, chng ti nhắc, chng ti gọi tn bằng những kỷ niệm m chng ti c trn mỗi cnh đồng. Chỗ chị em ti trồng cy, chỗ Điền bị rắn cắn, chỗ ti c kỳ kinh nguyệt đầu tin V mai ny khi tri dạt đến một nơi no khc, nhắc đến cnh đồng ny với ci tn của chị, chắc chng ti sẽ xốn xang.

Sng sớm ngy thứ ba, chị ngồi dậy được, ng quanh, chị hỏi, "Trời đất ơi, chỗ no m vắng tanh vậy n". Lng xm xa xa đằng pha những rặng dừa xanh thẩm. Đồng đất trống trơn, trn đi bờ kinh chơ vơ những cy gn. Hai đứa nhỏ đầu mướt sương đang h hi trộn thức ăn cho vịt, nhn chị ngạc nhin đến ngy ngất. Giọng ni chị khng bị thương tch g hết, trong vắt v ngọt ngo.

Chị hỏi "Tắm ở đu, mấy cưng ?". Ti chỉ xuống kinh. Chị ng những vng phn, ngao ngn. Điền ni, đằng kia c một ci ao.

Đ l một hố bom cũ, bnh bt mọc quanh, rau muống chằng chịt phủ kn mặt nước, cọng rau ốm nhằng, đỏ au. Chỗ ny, hm qua, Điền đ cu được những con c tht lt mềm. Chị trầm mnh dưới đ rất lu, chẳng kỳ cọ g, chỉ để nước lạnh chườm dịu lại những chỗ đau. Lc chị ln bờ, ti thấy mu lợn cợn theo những giọt nước nhỏ xuống giữa hai đi, chắc chị đ lm g với chỗ keo dn c nghiệt ấy. Rồi cũng lu lắc, cũng c nhắc từng bước ngắn như lc đi, chị với ti quay lại bờ kinh. Điền h hửng khi thấy chị chịu mặc chiếc o sơ-mi thẫm phn v ci quần cụt quăn queo của n.

Chỉ c cha lầm l dọn cỏ quanh chi. Chỉ c cha l hờ hững với thnh quả của hai chị em ti. Khng chấp thi độ lạt lẽo của cha, chị ng về pha người đn ng đang vồng lưng trong nắng sớm, chếnh chong: "Ba mấy cưng đẹp trai dễ sợ".

V lẽ đ? C phải v cha m chị ở lại với chng ti, trn một cnh đồng vắng ngắt. Những vết thương đ lnh rất mau. Chị cười, bị đnh hoi riết cũng quen. Ti hỏi chị lm g để bị đnh. Chị cười, "Lm đĩ". Rồi c lẽ chị y ny v qu sỗ sng với chng ti, chị v đầu Điền "chắc mấy cưng khng biết đu".

Điền nhn ti cười. Chng ti đ gặp nhiều, rất nhiều người phụ nữ giống chị. Cứ mỗi ma gặt, họ lại dập du trn đ, lượn lờ quanh lều của những thợ gặt, những người đn ng giữ la v bọn nui vịt chạy đồng. Họ cố lm ra vẻ trẻ trung, tươi tắn nhưng mặt v cổ đ nho, nhn kỹ pht ứa nước mắt. Đm đến, sau cc đụn la, họ thả tiếng cười cht cht, tiếng thở mơn man ln trời, lm nhiều người đn b đang cắm ci nấu cơm, cho con b trong lều thắt lng lại. Tối no mua rượu cho cha, chng ti cũng đi ngang qua những đi người. Chng ti nhận ra họ ngay, khi khng cn mảnh vải no trn người họ vẫn điềm nhin cười khc khch v uốn o thn mnh chứ khng trơ ra ngượng nghịu, cam chịu như những người phụ nữ qu. Sng sau, họ xiu xiu biến mất, đem theo mớ tiền cng t ỏi suốt một ngy lm việc quần quật của đm đn ng.

Chị, cũng giống như họ, chớm tn tạ, đi r ruột ở thị thnh mới chạy xuống qu, cất ci qun nhỏ, giả đ bun bn bnh kẹo lặt vặt, thực chất l lm nghề. Ở đ đn ng dễ tnh v thiệt th. Chị sống nhờ những mn tiền họ cắm cu đm đm, bằng tiền bn la, dừa kh hay những buồng chuối chn. Cũng c lc thu hoạch bất ngờ, khi chị mồi chi một người đn ng vo tr chơi giường chiếu, suốt hai ngy đm, v chị được một triệu hai. Đ l vốn vay xo đi giảm ngho, khi về tới nh, với tm trăm ngn cn lại trong ti, hẳn người đn ng ấy no nề biết bao nhiu, on chị biết bao nhiu khi thấy vợ con nheo nhc bu quanh nồi khoai luộc trong nhập nhoạng nắng chiều.

- Ăn trn mồ hi nước mắt của người ta nn lu lu bị đnh cũng đng đời, hen mấy cưng?

Chị ni, v ng nghing cười, dường như chị thấy mnh trả gi vậy cũng vừa. "M hn nghen, nhờ vậy m gặp được mấy cưng, được ở chung vầy, vui thiệt vui...".

Cha khng vui, v c thm một miệng ăn. Bầy vịt cũng khng vui, chng mổ vo chn chị mỗi khi chị bước qua ro, "b ở đy lm chi để phần ăn của tụi tui bị xn bớt, trong mng độn ton l trấu ngn thấy ng thấy cha, đ vậy cn bắt tụi tui đẻ trứng để nui b". Chị nhảy xổm ra, la oai oi, sau lại cười (m con mắt đung đưa pha cha) "mai mốt mấy con vịt quỷ ny sẽ khoi chị, mấy hồi".

Nhưng ti v Điền biết thể no chị cũng ra đi, trong mỏi mn. Qung thời gian chị bn chng ti, v thế cũng mong manh. Nhiều khi la vịt ăn mt một đỗi đồng, nghĩ chị bỏ đi, Điền thảng thốt chạy về.

- Mấy cưng thương chị thiệt hả ? Tội chưa !?? ".

Chị ngạc nhin, thấy nước mắt rn rụa trn m thằng Điền (m chị khng biết l n bị bệnh chảy nước mắt sống từ hồi chn tuổi). Thật cảm động khi đời đnh ta tả tơi bầm dập, vậy m hai đứa nhỏ ny lại tru mến, quyến luyến lạ lng. Thm một l do nữa để chị ở lại với chng ti, trong một ma hạn nng bỏng, bất thường.

Ma đến sớm. V vậy m nắng rất di. Mới rồi, chng ti dừng chn ở một xm nhỏ bn bờ sng lớn mnh mang. Mỉa mai, người ở đy lại khng c nước để dng (như chng ti đi trn đất dằng dặc m khng c cục đất chọi chim). Người họ đầy ghẻ chc, những đứa trẻ gi đến bật mu. Họ đi mua nước ngọt bằng xuồng cho, nn thở để nước khỏi snh ra ngoi v đường xa, nước mắc. Buổi chiều đi lm mướn về, họ tụt xuống ao tắm tp thứ nước chua lt v phn, rồi xối lại đng hai gu. Nước vo cơm dng để rửa rau, rửa rau xong dnh rửa c. Con nt ba tuổi đ biết qu nước, mắc lắm cũng rng chạy ra vườn đi v chậu ớt, chậu hnh (bo hại cy rụi l). Ở đ, c người con trai bảo, "ước lm sao trước lc m tui chết, b được tắm một bữa đ đời". Cu ni ny lm ti thương anh ta qu chừng. Hm ti đi, anh tần ngần đứng bn h, hỏi nhỏ "Khng biết em c muốn ở lại với m tui?!". Ti lắc đầu, hai gu nước t ỏi của m anh, ti nỡ no sẻ nửa?

Ti giục cha rời khỏi ci xm tn tạ đ. Những cnh đồng chng ti qua, la chết kh khi mới trổ bng. Người ta khng thể trồng đậu, trồng dưa v thiếu nước. Bầy con nt giỡn nhoi trn những con kinh kh trơ lng.

Chỗ chng ti cắm lều cầm vịt, nước đ sắc lại thẫm một mu vng u m. Nhưng chng ti chẳng c chỗ no để đi nữa, từ bờ bn kia của sng Bm Bịp l vng đệm cho những cnh rừng trm lớn. Ma ny, người ta lấy nước từ tất cả cc dng sng nhỏ, cc con kinh để bơm vo rừng, chống chy. Chng ti cũng khng thể ngược sng Bm Bịp băng qua vng Kin H, ở đ họ kiểm dịch th y rất gắt gao. V dịch cm gia cầm nghe đu vẫn cn bng pht khắp đồng bằng.

Để bầy vịt khỏi bị chn sống (điều đ đồng nghĩa với việc đứt vốn cho ma sau), bọn ti quyết định vẫn cầm chng ở đy. Chng được nui trong sự mỏi mn. Ngy ngy, ti la vịt đi ăn mt những bng la kh quắt queo trn đồng, khng c nước chng b bạch, chậm r v chẳng thể đi xa. Trứng thưa thớt, những quả trứng chng đẻ ra cũng chai ngắt, di nhằng, nhẹ tnh, vỏ dy sần sượng. Đi hỏi g nữa ở những con vịt đ gi, đ đẻ quần quật suốt ba ma trước, đ v vọng v ngy cng kh tm la v cm trong mng thức ăn. Ngay cả nước để chng tắm tp cũng chua lt v phn.

M, ma mưa vẫn cn xa lắm.

Ngy ngy, Điền rủ chị đi giăng lưới, nhắp c v tt những ci mương cạn. C ăn khng hết, chị đem v xm bn v hnh diện đưa cho cha vi mươi ngn thừa sau khi đ sắm t quần o. Mắt chị nhn cha đầy khiu khch, "Cuộc đeo đuổi vẫn cn di, cưng ".

Chị đổ l. Chị tm mọi cch để s vo cha. Một bữa chị bảo Điền xuống ghe ngủ với ti, cn chị sẽ ln chi. Đ l một đm tối nhờ nhờ, tri trn trời một mảnh trăng mỏng leo lt. Điền ngọ nguậy, xoay trở lin tục, n ku kh ngủ, đi nghe ti ht, bi g cũng được. Nhưng Điền vẫn thao thức, dường như giọng ht ti khng t được tiếng sột soạt rạo rực trong ci chi nhỏ trn bờ. Điền ch ngủ ghe chng chnh qu chừng. Ti biết lng n đang chao.

Điền c những ngy bối rối. N hay hỏi ti, "người ta thương mẹ ra lm sao?". Mặt n dn ra, khi biết cy kẹp tc, tri dừa tươi hay con c thc lc m n dnh cho chị cũng giống hệt như người ta vẫn thường cho mẹ. V niềm nhớ lc đi xa, nỗi khao kht được nằm gần, được dụi mũi mnh vo da thịt người đ cũng tự nhin như nghĩ bnh thường nhất của những đứa con. Nhưng những nghi hoặc vẫn loay hoay trong mắt Điền, v n quyết định chịu đựng một mnh, khm ph một mnh. Th dụ như đm nay, ci g khiến tim ta đau nhi, ci g lm cho ta cảm thấy giận dữ, nặng nề?

Khi ti thức dậy, Điền đ mệt mỏi thiếp đi, n nằm co quắp, hai tay kẹp giữa đi, mặt buồn như phủ một lớp sương gi. Chị bước ra khỏi chi, khoan khoi vươn vai. Sự ưng , mn nguyện lấp lnh trn kho mắt. Chị cười, bảo:

- Hồi hm sương nhiều gh, n nhiểu ln mặt chị hoi, nhột gần chết.

Rồi chị ginh nấu cơm. Chị xoắn tay o ln h hụi thổi lửa, đầu tc xấp xi dnh đầy vảy c. Trng chị như b vợ tảo tần. Hnh ảnh ấy lm ti ứa nước mắt, nhưng cha ti chỉ lạt lẽo nhếch cười. V ci cười đ m ti ứa nước mắt thm lần nữa.

Cha đưa chị một t tiền ngay trong bữa cơm, khi nh đủ mặt, "Ti trả cho hồi hm". Rồi cha điềm nhin phủi đt đủng đỉnh đứng ln, sự khinh miệt v đắc thắng no n trong mắt. Chị nht tiền vo trong o ngực, cười, "Trời ơi, ba mấy cưng sộp qu chừng".

Điền v ti rủ chị đi cu (Chng ti cho l chị buồn, d chuyện đ kh tức cười, lm điếm được trả tiền m buồn nỗi g). Suốt buổi, khng dnh con c no, chị ni, "Mắc cười qu, tới mấy con c quỷ ny cn ch chị". Cu ni nghe tỉnh bơ, bng quơ m tủi v phương. Điền lặng bắt con c r lội xuống mương, lặn su, mc c v lưỡi cu của chị. Lc n trồi đầu ln th đ thấy chị cười.

Trưa ấy chng ti trầm nghịch dưới nước rất lu. Chị cười nn khi thấy bn bm dưới mũi ti xm xanh như bộ ru củ ấu. Tự dưng nt mặt chị bỗng u yếm lạ, như đang nựng nịu một đứa b con v thằng em trai mười bảy tuổi của ti đứng đực ra, chết lặng trong nỗi ngượng ngng. Nước cồn co chỗ bụng n, ti biết chị đang to tợn lm g đ pha dưới. Rồi pht hiện ra một mất mt lớn lao, chị thảng thốt ku ln:

- Trời đất ơi, sao vầy n, cưng?

Chị ton hỏi những cu hỏi kh. Chỉ nghe thi đ đau, ni chi trả lời. Th dụ như c lần chị hỏi "M mấy cưng đu ?", "Nh mấy cưng ở chỗ no ?", thằng Điền đổ quạu:

- Biết chết liền!

 

3.

Những chiều ghe chng ti đi ngang qua những người đn b ngồi giặt giũ dưới bến sng, ti hay hỏi lng, c phải ti vừa ngang qua m đ khng. Ti cố giữ trong lng hnh ảnh m nhưng rồi ngy cng tuyệt vọng khi thấy n nhạt nha dần, cứ nghĩ mai ny gặp lại m khng nhận ra nhau, lng nghe buồn thiệt buồn.

M ti hay mang xoong chảo ra bực sng chi lọ nghẹ, sẵn đn ghe hna (bng) mua t rau cải tươi v bn lại những quy chuối chn bi trong vườn. Dần dần, buổi chiều, đm thương hồ hay lại neo ghe chỗ mấy cy mấm trước nh. Một người bảo khng sao xa được người đn b c ci cười lm lấp lnh cả khc sng. M ti ngut di:

- Dc

Người đn ng cười hề hề, thề "Ti ni lo c Hai cho xe đụng chết ngắc" (Ngay lập tức, Điền th thầm, "thằng chả ở dưới ghe kiếm đu ra chiếc xe, ni dc", v bằng ci vẻ c cảm lạ lng, thằng Điền biểu ti nhn khun mặt v tấm lưng trần chi cht những nốt ruồi của ng ta, bảo "Tại hồi đ m ổng mới sanh ổng ra qun lấy lồng bn đậy, nn ruồi bu tm lum").

Cho d người đn ng ấy c qu nhiều nốt ruồi, cho d chẳng cao ro, đầu t tc nhưng với chiếc ghe chở đầy vải vc, những người đn b lam lũ qu ti vẫn thường trng ngng ng ta. Tất cả họ đều trở thnh trẻ thơ khi bước chn ln ghe, họ tu tt, ho hức, họ thm muốn đến bồn chồn rồi dng dằng trở ln bờ với tm trạng tiếc nuối, ngậm ngi, thấy mnh gi khi ngang qua bồ la vừa ht bớt một lỏm, thằng cha bn vải lấy mấy giạ m như khứa một t tuổi xun đi.

Bồ la nh ti đ cạn từ sau Tết. Điều đ lm m ti hơi buồn, nhưng người bn vải xăng xi bảo, "C Hai cứ coi đi, khng mua cũng được - rồi ng ta sửng sốt khi thấy m rạo rực khi ướm thử những khc vải rực rỡ ln người - Chn ơi, coi n bnh thường vậy m khoc ln mnh c Hai lại thấy sang qu trời". M bỗng nhin bồn chồn:

- Dc

Ti chưa bao giờ thấy ci mu đỏ lạ lng ấy. Đỏ hơn bng bụp ngoi sn, đỏ hơn mu. M ng chng ti, hỏi: "G m nhn trn trn vậy hai đứa?". Ti ni, "M lạ qu h, nhn khng ra". M mừng qunh, "Thiệt hả?". Ti muốn khc qu chừng, m con xa lạ với nhau m sao lại mừng?

Một bữa ti chim bao, chẳng đầu chẳng cuối g, chỉ thấy va m giy dụa trong tấm vải đỏ lạ lng kia nhưng n tht chặt, riết lấy, siết dần cho tới khi m thnh một con bướm nhỏ, chấp chới bay về pha mặt trời. Giật mnh thức dậy mới hay mnh ngủ qun trong kẹt bồ la, con ch Phn ngoi h nn nng co đất rột rẹt chỗ ci lổ chui (Chắc m tưởng hai chị em ti đi chơi nn chốt cửa trước cửa sau mất rồi). M Điền ngồi m ngay đ, l ra, khng cục cựa, mnh n mướt mồ hi, khng c vẻ g l n đang khc, nhưng nước mắt chảy rng rng. Ti m đầu n, giấu nh nhn của n vo ngực mnh.

Đứa mười tuổi quay lưng lại, đứa chn tuổi p mặt v o chị n, nhưng cả hai vẫn như thấy r rng, trn chiếc giường tre quen thuộc, m oằn uốn người dưới tấm lưng chơm chởm những nốt ruồi. Họ cấu vu. Vật v. Rn xiết.

Đ l hnh ảnh ấn tượng cuối cng của m ti trn nền một ci nh nhỏ, đằng trước c bộ bn chữ U, bộ vạc tre, rồi đến một ci bồ la nhỏ dựng gần giường ngủ, v gian bếp thấp. Quanh h, di theo những lối đi ra vườn, ra bến l những cục đ tảng, những thn dừa chẻ hai, cha ti đ h hục lt để suốt một ma mưa, chn m ti khng bị dnh snh bn.

Suốt nhiều năm sau đ, ti khng dm nhớ m, bởi ngay vừa khi nghĩ đến m, ngay lập tức hnh ảnh ấy hiện ra. Theo đ l rực rỡ trn da thịt mu vải m ti vừa đổi được (khng phải bằng tiền, hay la). M, đng lẽ phải nhớ tới khc m nằm vng ht đưa mnh ngủ ấy, hay đoạn m ngồi giặt o bn h, hay m ci đầu giữa vầng khi mơ mng, thổi lửa bếp ung

M c rất nhiều hnh ảnh đẹp, v cả khun mặt lo lắng của m khi chiều ấy vẫn cn đẹp, nhn thấy nước mắt khng ngừng tun rơi trn mặt thằng Điền, m thảng thốt hỏi : "Mn ơi, mắt con sao vậy?. Ti trả lời, day day chậm ri, "Chắc tại n nhn thấy chuyện bậy đ, m. Trưa nay n ngủ kẹt bồ la". M chết lặng nhn ti, ci nhn như lịm đi trn khun mặt đẹp no nề. Khng thể giải thch v sao ti lại hể hả.

V ti lun nghĩ rằng chnh v cu ni đ m m ti ra đi.

Ti chạy qua nh hng xm, ni với thm Tư rằng m đi mất tiu rồi. Cả xm tưng bừng, kẻ mừng v vợ mnh chưa bỏ theo trai, người vui v con đn b đẹp nhất xm đ đi rồi, khỏi lo ng chồng suốt ngy thm thm dm ng, cũng c người buồn, ghe vải chắc chẳng quay lại xm ny. Mọi người bn ra tn vo, xn xao, bắt ti nhớ lại coi trước lc đi m ti c hnh động g đặc biệt mang tnh dự bo khng? Chuyện ny quan trọng lắm, n cho người ta tự kiểm tra trnh độ trải nghiệm, suy đon. Th dụ như nh no c người mới mất họ ku ln, hn chi đm trước c nghe chim c ku, th thiết lắm. Th dụ như nh no bị mất trộm, họ bảo nhau, hồi hm tui nghe tiếng ch sủa thiệt kỳ, l tui nghi rồi Nhưng chuyện ra đi của m ti khng mấy ly kỳ...

- Hồi chiều m con khng nấu cơm

- Vậy sao?

- M con nằm trn giường thở di

- Vậy hả ? Thở ra lm sao?

Ti hết biết tả. Tiếng thở thườn thượt, nghe buồn mnh mng, chảy từng giọt như nước mắt. M ti thở di khi ghe cha gh bến v biết mai mốt cha lại đi. M ti thở di khi tắm, khi nước tri di trn ln da trắng như bng bưởi. Lc ngồi v những bộ quần o cũ. Mỗi lần ghe vải gh trước bến, m cũng thở di, tay bối rối nắn vo hai ti o mỏng kẹp lp. Thở di cả khi thằng Điền bảo cho con xin tiền mua kẹo, m ơi.

Mọi người khng thất vọng, họ cho thời gian li lại xa xa, th ra cũng đ c điềm bo trước mối nhn duyn ny tan r, ngay ci bữa đầu tin, ngay lần gặp đầu tin. M ti ngồi khc bn bực con sng Di, cha ti cho ghe đi ngang, đ qua khỏi một qung nhưng v mủi lng, cha quay mũi lại. Cha hỏi, c về đu ti cho qu giang. M ti ngước ln, mặt rn rụa nước, "ti cũng khng biết về đu". Cha ti chở người con gi tội nghiệp ny về nh, v trong thời gian suy nghĩ tnh coi mnh đi đu, m yu cha mất rồi, sau đấy th đẻ hai chị em ti. R rng, qu r rng, thấy chưa, m ti chỉ qu giang một khc đời rồi đi, ai cũng linh tnh vậy, chỉ cha ti l khng, nn by giờ mới khc hận, cười đau.

Tới đy th hết chuyện ni, hng xm ra về. Giống hệt như vừa tan đm ht, họ x xo đi vo trong đm, tiếng ch sủa rộ ln di theo những con đường xm. Ti v Điền nằm nhn trn tro ln nc mng, nghe gi hui ht trn những ngọn tre gi bn h. Một hồi, thm Tư qua, thm ku hai chị em ti qua nh thm ngủ.

Sng sau, thm đi chợ, tới bến tu, cho hay "Vợ t Vũ bỏ nh. Theo trai". ng chủ chiếc đ chạy tuyến Hưng Khnh ni lại với mấy b bạn hng, v chiều lại cha ti mới nhận được lời nhắn ấy khi đang ln đn dong cho một ngi nh gần chợ Hội. Nghe ni cha ti cn cười, giọng ra vẻ giận, "Bộ hết chuyện giỡn rồi sao, cha nội?". C vẻ kh tin, khi một người nghĩ rằng, chỉ cần mnh hết lng yu thương, gnh hết sự kiếm sống nhọc nhằn th sẽ được đền đp xứng đng. C vẻ buồn cười V cha tuột xuống đất, run rẩy

Qung hnh trnh về nh c vẻ rất di v khắc nghiệt, n vắt kiệt cha ti. Cha cười cay đắng, khi thấy quần o m cn treo trong nh, cn cả ci khăn tắm v đi dp Lo cũ, như thể m đang chơi bn xm, chỉ cần thằng Điền ku m sẽ xấp xi chạy về, mừng hm hỏi "Đi chuyến ny nữa l đủ tiền mua ti vi mu, phải hn anh?".

Coi kỹ th m khng đem theo g. Chi tiết đ lm đau lng người ở lại, n cho thấy người đi đ chẳng suy nghĩ, đắn đo, đ khng một cht tr trừ, chỉ rũ mnh ci rột, sạch trơn, vậy thi.

Cha đem tất cả đồ đạc của m đem đốt. Khi bay m mịt trong nh, mi vải, mi nhựa chy kht lẹt, những ci o hồng o tm rm r lại, chảy thnh những giọt tro. Cha nhn ngọn lửa, mặt đanh lại, rồi mắt bỗng rực ln, ngy ngất v một nghĩ mới lạ.

Chng ti dong ghe đi, quặn lng ngoi lại căn nh đang quay quắt dy dụa trong lửa đỏ. Nghe vẳng theo m thanh lốp bốp rất gin của những thanh gỗ chy, v tiếng xm giềng ới gọi nhau. Chắc chắn sẽ c người vỗ đi ci đt, "Hồi hm qua, ng ci mặt u m của t Vũ, tui nghi thể no thằng chả cũng đốt nh. Nghi đu c đ, thiệt l y như để vậy, cc cha".

Kể nhiều chuyện như vậy l để trả lời chị, nh ti, m ti, rốt cuộc đ trở thnh tro bụi mất rồi. Nn khi hết ma la chn, những người nui vịt chạy đồng khc đ trở về nh cn chng ti lại tiếp tục lang thang.

Đn vịt đưa chng ti đi hết cnh đồng ny đến cnh đồng khc. Đi khi khng hẳn v cuộc sống, chng l ci cớ để chng ti sống đời du mục, tới những chỗ vắng người. Ở đ, t ai pht hiện ra sự khc thường của gia đnh ti, v t hỏi ci cu, "M mấy đứa nhỏ đu?". Để cha phải buột lng ni "chết rồi !" v cười lạt khi nghe người no đ ku ln: "Mn ơi, tội hai đứa nhỏ hn".

 

4.

Lần đầu tin hai chị em ti lạc giữa đồng. Cơn mưa buổi xế chiều lm tắt rụi nh mặt trời, v đm tối nhanh chng ập xuống. Mưa giăng bốn bề, những rặng vườn trở nn xa vời, mờ mịt, căn lều v chiếc ghe của mnh nằm ở pha no vậy ta, Điền hoang mang hỏi. Chng ti lội xom xom xuống một m vườn v r rời tuyệt vọng xua bầy vịt quay ra. Cha ti đ bỏ về ghe từ giữa trưa, c thể cha đ uống rượu say v ngủ mất tiu. C thể cha cn thức nhưng cha khng đi tm. Khc đ đời, một hồi, thấy trời ngy cng tối, chng ti quyết định bung tri, tha thểu đi theo bầy vịt, biết đu

May sao, chng nhớ đường về. Khi nhn thấy nh đn chong leo lt đầu ghe, chng ti mừng như chết đi sống lại, Điền nắm tay ti chạy như đin, nước đồng văng sng trắng. Bầy vịt tao tc một phen (bo hại đm đ tụi n nn đẻ). Cha ti ngồi chờ bn cạnh cy roi.

Sau ny, đ tự học cch định hướng bằng mặt trời, bằng sao đm, bằng gi, bằng ngọn cy nghĩ tới lần lạc đồng, thấy cười qu chừng. Mắc cười hơn l Điền, vốn rất snh sỏi đường đi nước bước, lại bị lạc lần nữa, giữa ban ngy. N loay hoay ở giữa một g đất chm gọng leo dy mịt, khng biết v đ bằng đường no nhưng chẳng thể quay ra, c người đn b bưng rổ bnh quy lại, biểu n ăn. Đi qu, thằng Điền ngốn gần chục ci. Lc ti tm được n nhờ tiếng rn ư ử, bụng n đ lặc l, v miệng đầy snh đất. Quay đi quay lại khng c bng người, chỉ c ci mả lạng nằm st đất, rời rợi cỏ xanh.

Những ngy sau ny, ti một mnh trở lại g đất, nhưng chờ hoi khng thấy ma hiện ra. Nghe thằng Điền kể, người đn b đ thiệt hiền, chỉ đau đu vuốt tc n v nh nhn chan chứa thương yu. Ti nghe m khc muốn chết, sao con ma đ khng chịu giấu ti gim ci.

Rồi ti ngồi quẹt tay lau nước mắt đi, kỹ cng, để gương mặt an nhin, ro hoảnh. Ti quyết khng để cha thấy mnh buồn, quyết khng để cha bật ra ci cu "Chịu hết nổi ci cảnh sống ny rồi hả? Chừng no đi?".

Cha vẫn thường đnh chị em ti, thường đnh khi vừa ngủ dậy. Đ l khi người ta thấy hoang hoải, chn chường, sau một giấc di, mở mắt ra, vẫn gi đu hiu, vẫn nắng v vng trn những cnh đồng hoang lạnh. V ti tự nhớ lại coi hồi sng ny, hồi trưa ny mnh đ lm g giống m, kho c bỏ qu nhiều tiu? Hay v ti buộc tc nhong nhỏng? Hay tại ti ngồi bắt ch cho thằng Điền?

Hay tại ti cng lớn cng giống m. C bữa, nửa đm thằng Điền thức giấc, nhn thấy ti day lưng lại lui cui v o, n thảng thốt ku "M ơi!". Ti cảm thấy mnh thất vọng đến r rời. Những thi quen, những ci g lin quan đến m ti phủi gần sạch rồi, nhưng ti lm sao c thể từ bỏ hnh hi ny.

Ti đnh để cha đnh để ng bớt đau cht lng. Sau ny chị em ti khng day dứt chi cho mệt, v hiểu thấu ra, mnh bị đn chỉ v l con của m, vậy thi.

Với chng ti, qung thời gian ấy vẫn cn vui lắm, sau ny, cha ti chn khng đnh nữa. Cha ơ thờ, lạt lẽo, chuyện g cần ni th ni vi cu nht gừng. Cha giao bầy vịt cho hai đứa ti, lc rảnh ngồi gọt đẽo những cn dao, tấm thớt hay lẳng lặng vc cần cu đi cu c, vừa bn được tiền, vừa khỏi phải nhn những đứa con của một b mẹ bạc lng. Thnh ra, ci ghe thấy nhỏ, lại rộng v cng tận, loay hoay chỉ ba con người, nhưng nhiều năm tri qua, hai chị em ti vẫn cảm thấy xa cch cha. C lần, khi đi trn sng, thằng Điền giả đ t chm ngỉm mất tăm, ti giả đ ku la chi li, cha hơi giật mnh hoảng hốt, dợm lao xuống nước, nhưng rồi cha điềm nhin ngồi lại, tiếp tục gọt đẻo, chắc l nhớ ra thằng Điền đ lặn lội nước sng từ năm bốn tuổi, sức mấy m chết tri.

Chng ti biết l kh đi hỏi g hơn nữa, chỉ một cht xao lng của cha, l mừng lắm rồi. Cha giống như đồ vật bằng gốm vừa qua cơn lửa lớn, vẫn hnh dng ấy nhưng đ rạn nứt, nn chng ti chỉ dm đứng xa m nhn, mủ mỉ nng niu, nếu khng th vỡ mất.

V chiếc ghe, cnh đồng, dng sng thnh thang mi

Ti v Điền buộc phải tự học lấy cch sống. Nhiều khi dễ đến khng ngờ Nhờ Điền bị rắn hổ đất cắn m chng ti biết được cch phn biệt vết răng của rắn độc. N để lại trn cổ chn Điền một cặp vết răng như hai ci lổ nhỏ, su hoắm. Tất nhin, phải nhờ người thợ gặt tốt bụng vc thằng Điền chạy một đỗi đồng để tới ng thầy lấy nọc rắn, n mới giữ được ci mạng để rt kinh nghiệm. Sau ny, một lần băng qua một đm cỏ dy, đến lượt ti bị rắn cắn, ti ku, Điền ơi, chắc Hai chết trước . Thằng Điền nhn vết thương n cười, ni khng sao, số Hai sống lu lắm, hai hng răng tươm mu giống hệt nhau như vầy, chắc c l rắn bng sng cắn chơi thi. V nhn bướm bay, nhn my tri ti biết ngy nắng hay mưa. Nghe bm bịp ku chng ti biết nước ln. Dừng ghe ở một tuyến kinh no, thằng Điền tro ln ngọn cy cao, ng bao qut cnh đồng v tnh ton xem c thể cầm vịt ở đấy bao lu th hết thức ăn, đng chc. Hay chng ti tự phn đon ở đu vụ ma đến sớm, vng no lại trễ trng để rời cnh đồng ny, chng ti đến ngay một cnh đồng khc, ngay khi la vừa chn tới.

Thnh ra, ma du mục của chng ti ko di lin tục từ ma mưa sang nắng, rồi lại mưa. Nhiều lc ti hơi nhớ con - người. Họ ở trong ci xm nhỏ kia, chỉ cch chỗ chng ti dựng trại vi ba cng đất. Họ lc nhc trn thị trấn kia, nơi chng ti vẫn thường gh lại mua gạo, cm, mắm muối dự trữ cho những chuyến chạy đồng xa. V họ ở gần ngay đy, họ vừa gặt la vừa ni chuyện tục tĩu rồi cười vang bn bầy vịt đang rc rch tm thức ăn, nhưng ti vẫn nhớ...

C lẽ v cuộc sống của họ ngy cng xa lạ, với chng ti. Họ c nh để về, chng ti th khng. Họ sống giữa chm xm đng đc, chng ti th khng. Họ ngủ với những giấc mơ đẹp, chng ti th khng. Nằm cho queo, co rm, chen chc nhau trn sạp ghe, chng ti đnh mất thi quen chim bao. Điều ny lm ti v Điền buồn biết bao nhiu, v cch duy nhất để được nhn lại hnh bng m cũng tan rồi. M, th dụ như những cơn chim bao quay trở lại, chng ti khng biết chắc l hnh ảnh ấy của m c xuất hiện hay khng.

5.

Ma kh năm ti mười ba tuổi, bầy vịt lăn ra chết gi. Để kiếm sống, cha ti quay lại với nghề thợ mộc. Cha nhận đng giường, tủ cho một vi nh trong xm Bu Sen, chng ti neo ghe lại đ di ngy.

Ci cảm gic đang ở xm cũ (c ngi nh cũ) vy riết lấy chng ti (chữ "chng ti" ti khng kể cha vo). Những trưa xế ngồi ngoi hng ba một nh trong xm, ti tước l dừa thắt co co chu chấu, Điền ng nắng rưng rưng ngoi sn, ni "sao gi ở đy giống hệt gi nh mnh". Hai đứa ti muốn khc.

Chị chủ nh ngần ngại ni với cha, "Ng mặt hai đứa con anh thấy thương qu, thấy khng bnh thường". Cha ti cười nhẹ, "Vậy hả ? Ờ ờ".

Đứa con gi chị chủ nh trạc tuổi thằng Điền, rủ chng ti vo nh chơi. Nhưng n lun nhận được những ci lắc đầu. Chng ti sợ qu ci bồ la trong nh, hnh ảnh n lm cả hai chị em ngạt thở. Thật lạ lm sao, khi m chng ti đ quen dần với những - hnh - ảnh - giống - mnh (tức l bị bỏ giữa đời chơi vơi), th dụ như nhn một chiếc đũa gy, ci nắp nồi vỡ, hay bầy g con lạc mẹ nhao nhc Nhưng khng qun được, ci bồ la ngai ngi mi cứt tru, giữa n v vch nh l một khoảng hơi tối nhưng rất thu ht trẻ con. Chng hay giả bộ đ l nh của ring chng, để by biện, nấu nướng, đng vai chồng vợ, vai m con. Để lc bị đn, chng cũng chui tọt vo đ, khc một mnh, nhiều khi ngủ qun lun (v người lớn th hi hng, sao khng thấy đứa nhỏ đu, n bỏ đi về ngoại, nội? hay đ v trợt chn t xuống đa?). Ci kẹt bồ la, cũng đ từng l thin đường mơ mộng của hai chị em ti, bẻ tri trứng c lm cơm, muổng dừa l chn, giả đ "ăn" no, giả đ tối rồi, đi ngủ, một bữa kia chơi chn lăn ra ngủ thiệt, thức dậy bỗng thấy cuộc đời mnh thay đổi qu trời đất, như đ sống qua một kiếp rồi. Nhưng chn mười tuổi đ đủ để gọi l một kiếp người chưa?

Chng ti chẳng phải những đứa trẻ bnh thường, cuối cng nhỏ con chị chủ nh cũng nhận ra, n bỏ mặc. N l một đứa trẻ xinh đẹp nhưng hỗn ho, cu kỉnh, n chẳng khi no ku m ơi m , khi cần, n chỉ cộc lốc bảo, tui đi bụng qu b ơi. Người mẹ phn bua với cha ti, "Tại ba n m theo vợ b nn khng ai dạy".

Chị cũng bận rộn, te ti cắp nn đi suốt, tm ng thầy ny, b cốt kia, để thỉnh ba ch cho ng chồng quay lại. V mỗi khi thất bại, chị lại quả quyết l ba của tnh địch mạnh hơn. Ni như vậy dường như để cho tm bớt đau trước sự thay lng. Chị c cả một kho tng về chuyện đồng cốt, những người c khả năng thấu đo ci m, ci trời v ci người. Họ biết chữa bệnh (c thể lấy từ bụng ta ra một ni tc với ci lưỡi dao cạo, hay dng hột g luộc lăn trn da thịt ta, sau đ bẻ ci trứng ra cho ta coi một nhm lng ch mực), cũng biết dng những tấm ba được vẽ bằng mu lưỡi để ếm chết người v cuối cng, họ đem được người ta yu trở lại. Chỗ ny kh mắc cười, bởi tấm ba c linh nghiệm thiệt th người quay về cũng khng phải của - mnh. Những săn sc nng niu, những lời ni ngọt ngo tất cả đều khng thật (mnh biết tỏng tng tong l nhờ ba ngi chớ thương yu g). V ci cười dịu dng kia, nh mắt ấm p kia, nụ hn ngọt ngo kia, vng tay nồng nn kia cũng vậy. Đ l chưa kể phải thoi thp lo u một ngy ba thing hết tc dụng, thằng đn ng rng mnh một ci, ngơ ngc hỏi ủa, sao hai đứa mnh nằm chung giường vậy, xin lỗi nghen, chắc tại hồi hm tui xỉn qu nn chui ẩu v mng b. Rồi ng ta nhn vẻ mặt đau đớn của mnh, kinh hong: "Trời đất ơi, bộ tui đ lm g bậy bạ sao ?". Tất cả sẽ chấm dứt ở đ, ng nọ phủi sạch những ngy thng mặn nồng. Với k ức trống trơn, họ phơi phới ra đi, cn mnh th nhớ hoi, đau hoi

Nhưng chẳng tin vo ba th cn biết lm g nữa, chị cũng đ lặn lội tới nh tnh địch, đ x quần o của c ta, xởn tc, li xểnh ra biu riếu giữa chợ rồi, chị kể. Bằng ci giọng rộn r, gin tan chỗ cao tro, rồi chị hết sức chậm ri, tỉ mỉ, tả ci đoạn chị dng dao rạch mặt c ta v xt muối ớt vo (những người qu mnh vẫn thường lm chuyện đ rất bnh thường, sẽ buồn cười khi c ai đ ni lm vậy l vi phạm điều X chương Y luật hnh sự, họ ci ngay, "Ủa, n cướp chồng tui th tui phải đnh cho tởn chớ", với vẻ mặt tự ho ngt ngất, tỉnh bơ, ngy thơ, tựa như một người đi qua trận địa cũ v ni với ng bạn mnh, hồi năm bảy hai tui bắn thằng lnh cộng ha ở chỗ ny, c n nt như chao, con mắt văng ra xa cả thước. ng bạn chẳng ớn, ni ti cũng cắt cổ thằng Mỹ ở đy chớ đu)

Sau đận đ, chồng chị bỏ ngay c nhn tnh ny v trớ tru, anh ta chạy theo c khc. Ba ma la rồi chị ra đồng một mnh. Một mnh nui con. Một mnh nhn gương, tự ve vuốt v yu lấy mnh

Ci sn ln sau nh đ ba năm vắng bng đn ng. Một chiều chng ti đến, xẻ mấy cy đố xong, cha ra đ tắm. Nước chảy re rắt trn khun mặt lạnh lng, nước mỏng tang trn qua những thớ thịt đỏ au của cha ti. Chị chợt giật tht người, ci vội chiếc nt o bung ra v khng chịu nỗi đi v căng tức.

Ngay lập tức, ti c cảm gic cu chuyện về những l ba vẽ nh nhằng chị giấu trong o gối, m dưới chiếu, hay kẹt giường khng cn nghĩa g hết. Chị cũng sửng sốt khi nhận ra điều đ. Giường đ lm xong, đng lẽ chng ti phải dời đi, nhưng chị chủ nh muốn đng thm hai ci tủ nữa. Chị thu hng xm xuống ao m ln những thn gỗ đ ngm lu v chở tới xưởng cưa. R rng l chị khng chuẩn bị trước, r rng chị muốn giữ cả nh chng ti lại.

Chng ti được đối xử rất tử tế, ngoi hai bữa cơm, buổi trưa, chị hay đi thm nồi ch, hay khoai luộc. Chị nồng nhiệt bảo chng ti ln nh ngủ, nh rộng rinh như vầy khng cớ g phải ngủ ghe. Cha ti tr trừ nhưng rốt cuộc cũng gật đầu (với một thong giễu cợt), thật khng nỡ chối từ một tấm lng như thế.

Ti v Điền ở lại ghe, ti ni, ngủ ở đy gi mt quen rồi, với lại, tụi tui phải giữ đồ. Ni tới chỗ ny ti mắc cười muốn chết, chiếc ghe tơi tả, đng gi g đu m giữ. C mấy ng thống k g đ lm chứng, mấy ổng đ ngao ngn như thế no khi thấy chỗ ở ngang mt hai di ba mt mốt cho ba nhn khẩu, điều tra thm th phương tiện nghe nhn giải tr chỉ ci radio trị gi mười bốn ngn, nguồn nước sinh hoạt từ sng, thu nhập ờ th vi ba triệu một năm, tuỳ vo ng trời, như năm nay, th trắng tay

V ng lại ci khạp da b nứt, trong rổ p vi ci chn snh, một thng giấy chứa quần o cũ thấy mnh lấy cớ giữ đồ hơi v căn cớ. Nhưng chị chủ nh khng để , chị đang ưng bụng, ngy ngất trn trề trong mắt. V cha ti ln đ, một mnh.

Ti m quắp thằng Điền nghe những con sng nhỏ lch tch vỗ vo mũi ghe, ni, Hai nhớ trường học qu , cưng (i ci trường xiu dựng trn khu vườn cha đầy cy thuốc, c ng thầy trẻ tuổi hay v đầu ti v xao xuyến hỏi, m khoẻ hn con?). Thằng Điền hỏi lại, "Mắc g m nhớ? Lng m". Ti khng biết, ti đ ngưng nhớ n từ khi sống cuộc sống trn đồng, nhưng đm nay, sao ti lại nghĩ tới, cả chuyện kiếm tiền để chữa mắt cho Điền (ti vẫn nghĩ, sự xuất hiện của nước mắt chỉ c nghĩa khi người ta khc). Đm nay, ti sao thế ny? V nhn thấy niềm hy vọng ư?

V ti ngủ trong nỗi xốn xang.

Lc thức dậy th hy vọng cũng thức theo, sng hm đ, ti thấy cha trt bỏ vẻ lầm lũi thường ngy, mắt ng hay rực ln, ni cười rất lạ, dường như cha bừng tỉnh nhận ra gi trị của mnh, tm thấy con đường sẽ đi. Những suy nghĩ cồn co lm cho vẻ mặt cha lung linh như bầu trời nhiều my v gi. Thoắt quang đng thoắt m u, thoắt khoi tr, thoắt đau đớn

Chị chủ nh cũng thất thường, đang tươi hơn hớn bỗng bần thần khi thấy cha đng xong một ci tủ nữa rồi. Chiếc tủ chn ny, cha mất năm ngy mới hon thnh, nhưng khng sớm hơn được, v chị chủ nh lc th bưng nước ra, lc lại ku nghỉ tay ăn bnh, anh thợ . Nhiều lc chơi ngoi hng ba, nghe tiếng bo trượt trn vn ọt ẹt ngừng lại, buổi trưa im phắc. V đống dăm bo bị dẫm tạo ra m thanh lạo xạo lao xao lo xo. Chng ti biết chị đang ở ngay chỗ cha.

Khng hiểu sao ti lại nghĩ chị chủ nh chnh l hy vọng để chị em ti trở về cuộc sống bnh thường với một người - cha - bnh - thường. Chng ti lun tạo cơ hội, khoảng trống cho chị gần gũi với cha. Cực nhất l phải rủ r li ko nhỏ con chị chơi với chng ti, thằng Điền kh chịu, "đồ con nt". Ti cười, "thi, kệ n" m lng nghĩ, biết đu mai mốt con nhỏ ny với mnh l một gia đnh. Biết đu đ l một mối tnh di.

Nn ti thấy hơi lo khi cha sắp hon thnh chiếc tủ o cuối cng. Buổi chiều, cha xin những mảnh cy vn vụn đắp v lại mui ghe. Nghĩa l chng ti sẽ tiếp tục đi. Chị chủ nh ủ , suốt buổi chị giằm đũa vo chn cơm nguội ngắt. Cha nhn chị, cười nhẹ, rồi hỏi khẽ khng:

- C đi với cha con ti nghen?

Như chờ đợi chỉ c thế, chị gật đầu, mặt tở mở v rạng rỡ, gần như khng suy nghĩ g (M ti cũng đ từng chọn lựa nhanh như thế sao?). Ti bất gic ứa nước mắt, rồi nhận thấy cha đang nhn mnh, ti bệu bạo cười, "cắn trng ci lưỡi đau qu trời".

Chị chủ nh bắt đầu sống với những giy pht bồn chồn, chị loay hoay, te ti tới lui. Chị kiếm lủ khủ giỏ xch, những muốn gi ghm thật nhiều đồ đạc nhưng nhận ra chiếc ghe chẳng chứa nổi, nn quăng phẹp một bn. Cuối cng, chị đưa nhỏ con về chơi bn ngoại, v trong lng chị em ti bi ngi tiễn n đi như đưa tiễn một cuộc đời. Mai n vẫn sống, nhưng m sống khc. Rồi chị quay lại, ra bực sng, ngồi đắm đuối nhn ngi nh của chng ti, "những ngy sắp tới của mnh ra lm sao, ta?".

Dễ hnh dung lắm. Như chỗ ci sạp xỉn mu ti đang giặt vải lau đy sẽ l nơi chị sẽ ngủ, sng ra chị vẫn khng phải rời chỗ ấy, v chỉ cần ngồi dậy, day mặt ra pha sau l đụng bếp, l c thể nhen ln một lọn khi buồn teo. Mấy đm đầu c lẽ khng quen, v phải nằm cho queo, ghe th chao sng. Mấy đm đầu chắc chị hơi ngại ngng, mắc cỡ v ở ghe khng c vch ngăn, v thế chị em ti sẽ cố ngủ thật say, ngy thật to để t những tiếng thở hổn hển, du dặt. Chị cũng sẽ mất kh lu để thch hợp với nhiều hnh ảnh mang tnh ước lệ, th dụ như mấy bụi hnh ng trồng trn ci x bể (thay v khu vườn cy cỏ hoa tri mnh mng), hay ci l c rng nhỏ (thay v cả một gian bếp ấm sực mi củi lửa) V nghe cha ti than, ti chn ci nh ny qu rồi, th cũng nn hiểu l khng c ci nh no cả. Nh chng ti l ci ny, l cnh đồng no đ, con sng no đ... Ring chng ti th khng cần chị phải yu thương, chăm sc, dạy dỗ g hết. Chng ti khng hy vọng điều đ (đến con chị cn khng hy vọng g m). Ngay lc ny đy, cứ nghĩ, một bữa trưa mai trưa mốt no đ, c nắng hiu hiu v gi hiu hiu, v muốn chứng minh tấm lng của mnh với cha, muốn tỏ thi độ ho hợp với hai đứa trẻ lạ lng ny, chị bắt thằng Điền lại, xối nước kỳ cọ những mảng đất đ dnh khắn trn ln da mốc meo của n, miệng cắm cẳn, cằn nhằn hay biểu ti ngồi để chị thắt bm tc cho, chắc ti thấy kh chịu v xa lạ v buồn cười.

Nhưng tiếc rằng khng c ngy mai, mốt đ. Chị bị cha ti bỏ lại, khi vừa đi được một đoạn đường. Một đoạn đường đầy kh khăn. Chị buộc mnh tin rằng sự chọn lựa ny l đng, tnh yu ny xứng đng được đnh đổi. Xm lng, ngi nh, vườn tược tri tuột lại pha sau. V đứa con gi Rất cố gắng, chị mới thi thảng thốt. Cha gh một chợ nhỏ đầu xm kinh, biểu chị ln mua một t củ cải muối đem theo. Người vừa khuất trong tiệm tạp ha, cha cười. Chị em chng ti mi mi khng qun ci cười đ, n vừa dữ dội, đau đớn, hoang d, cay đắng, nghiệt ng. Ci cười thật di, riết lấy khun mặt cha, lm mắt cha hơi lồi ra, nh ln như c nước. Cha quăng đồ đạc của chị ln bờ vung vi. V nổ my cho ghe đi.

C ai chờ chng ti, trn những cnh đồng khơi?

6.

Trời đất ủ dột nhn mưa vo ma. Thằng Điền kiếm được mấy cy mi nhỏ, n rủ ti trồng. Chng ti dầm mưa, lấy mũi dao đo thnh mấy lổ con con, rồi đắp đất m gốc lại. Ci cảm gic m cha ti đ từ bỏ l yu thương, che chở cho một sinh linh (yếu ớt, nhỏ b) no đ thật ngọt ngo. Điền biểu ti chặt sậy cắm quanh, sợ mấy con vịt ăn trụi l, với lại, bờ đất ny rất nhiều người qua lại, khng kho l bị dẫm bẹp. Hai đứa ngồi nhn cng trnh của mnh, bỗng buồn, khng biết mai ny cn c dịp quay lại coi tụi cy ny lớn ln, để tro ln hi tri, để giăng ci vng, ngủ một giấc đ đời.

Chị em chng ti nảy ra nỗi thm muốn, khao kht được trồng cy từ khi rời Bu Sen, v biết chẳng bao giờ quay lại sống - bnh - thường. Dường như chng ti nhớ, nhớ cồn co. Nỗi nhớ bao gồm được chạy chơi trn ci vung sn mọc đầy v sữa đất, được tự mnh trồng cy g đ, c tri, v tri ăn được, ăn rất ngon. Nhưng ci mơ ước nhỏ nhoi l nhn n lớn ln cũng mong manh, khi m đến chưa nng chỗ đ phải dời đi nơi khc. May l lần ny chng ti ở Cỏ a kh lu, chăm cht bầy vịt (mới gầy lại) "trơn lng bụng". Thằng Điền một bữa ra coi cy bn rễ, n bỗng chp miệng, "Ước g đy l đất - của - mnh".

Ti cười, điều đ thật xa xi. C lần, đi qua xm, trong một buổi chiều, chng ti gặp những ng gi ngồi chơi với chu, thằng Điền đứng tần ngần bn hng ro dm bụt, bảo, "Phải chi ng ny l ng nội mnh, thương đỡ chơi, hen Hai?". Nghe cu đ ti bỗng thấy mnh ngho rơi ngho rớt, ngho đến nỗi khng c ng nội để thương, thm muốn bn đường. Ti lắc đầu, bảo thi, th dụ như mnh lỡ mến người ta, mai mốt dời đi, buồn dữ lắm. M, đ ngấm, đ x lng toang hoang với nỗi đau chia cắt rồi, chưa sợ sao?

Sống đời mục đồng, chng ti buộc mnh đừng yu thương, quyến luyến bất cứ ai, để khỏi ngậm ngi, để lng dửng dưng khi cuốn lều, nhổ so đi sang cnh đồng khc, dng kinh khc. Chng ti v định hơn bất cứ người nui vịt chạy đồng no. V những cuộc tnh của cha ti, ngy cng ngắn ngủi.

Cha ti đ c - vẻ - bnh - thường, hay ni cười, hồ hởi trong những lc c người (chữ "người" ny khng tnh hai chị em ti). Nhiều lc ti khng giấu được thảng thốt, cứ nghĩ mnh đ gặp lại cha - của - ngy - xưa. Nhiều lc ti ngồi trng người trong xm đi thăm la gh qua chi, lc ấy, cha sẽ ku, "Nương , nướng mấy con c kh, cha lai rai với mấy bc". Em ti cũng sướng ran xch chai ra tiệm mua rượu, n khoi ch nghe cha gọi, "Điền ơi! Điền". Vui được cht đ thi, khi khuất bng người, chị em ti đắng đt nhn cha hao hao người đng tuồng vừa trt lớp. Xanh xao, lạnh lẽo đến ngơ ngc v c đơn.

Khng, lc chỉ một mnh, cha ti đng sợ hơn thế. Cha giống như con th trở về tổ sau khi no mồi. Con th nằm mơ mng nhấm nhp lại hương vị của miếng mồi, v ngẫm ngợi thm thm con mồi kế tiếp. C lc sự vật lộn lm vết thương cũ của con th đau, n liếm lp vết mu, v ti hi hng nhận ra chỗ đau ấy cứ rộng thm ra. Đi khi ti nhớ người đn b ở Bu Sen, nhớ bng người xấp xi, ngơ ngc chạy theo chiếc ghe sng ấy. Chắc chị đ quay lại, đn đứa con gi về, mc quần o trở v tủ. C hề g, rồi chị sẽ yu một người khc, nhưng mi mi, chị khng qun nỗi chề bị bỏ lại bn đường (bằng chứng l ba cha con chng ti c qun được đu). Với những đn b sau ny, cha ti tnh ton rất vừa vặn, sao cho vừa đủ yu, vừa đủ đau, vừa đủ bẽ bng, v bỏ rơi họ đng lc. C người vừa bn xong ci qun nhỏ của mnh. C người vừa ni xong những lời dứt tnh với chồng, con. C người vừa phũ phng chia xong gia sản, c c gi sắp về nh chồng, củi to củi nhỏ chất thnh gin ngoi chi... Hết thảy đều cun ct tin v yu. Cha mang họ đi một qung đường vừa đủ để người ở lại nhn r chn dung của sự phản bội, sau đ người đn b bị hắt ln bờ. Con đường quay về bị bịt kn.

Cha khng tốn nhiều cng sức cho việc chinh phục (Những người đn ng qu ma đ tự tay đẩy người đn b của mnh đến với cha, bằng nhiều cch. Họ thch uống say, họ thch dng tay chn để tỏ r uy quyền. Mệt nhọc lm lụng trn đồng, người đn ng đ trở nn kh cằn, c khi cả đời, họ khng ni với phụ nữ một cu yu thương tử tế. Họ khng biết vuốt ve, u yếm, khi cần, họ lật cạch người phụ nữ ra v thoả mn, rồi quay lưng ngủ kh). Sẽ cn bao nhiu người nữa được cha ti cho nếm thử niềm đau kia, ti tự hỏi mnh khi nhn người đn ng vo tuổi bốn mươi, quyến rũ từ ci cười, từ cu ni, nh nhn thăm thẳm, ngọt ngo. Trời ơi, trừ chị em ti, khng ai thấy được đằng sau khun mặt chữ điền ngời ngợi đ l một hố su đen thẳm, bến bờ mờ mịt, chơi vơi, dễ hụt chn.

Nn mỗi lần cha nhn đăm đắm v mỉm cười với một người đn b mới chng ti lại thắt thẻo. Thm mối tnh đau trước cả ngy thứ nhất (m chị em ti khng cch no ngăn được). Ti c cảm gic cha quắp lấy người ấy, vi mặt vo da vo thịt, ngấu ngiến m lng cha lạnh ngắt. Thằng Điền cay đắng, "Cha lm chuyện đ th cũng giống như mấy con vịt đạp mi". Ti nạt, "Đừng ni bậy".

Nhưng tận đy lng, ti cũng nghĩ, cha hơi khc con - người. Nhạt nhẽo hơn cả việc quan hệ theo ma, theo bản năng, trong cha ti khng cn một cht cảm xc no, nt mặt trn ngập những rắp tm.

Cha đẩy chng ti trượt di vo nỗi thiếu thốn triền min. Mỗi lần rời khỏi một nơi no đ, thật kh để phn biệt, chng ti bỏ đi hay chạy trốn. Chng ti đnh mất ci quyền được đưa tiễn, được xao xuyến nhn những ci vẫy tay, được nhận vi mn qu qu như buồng chuối v hương hay b rau ngt cắt trong vườn, cng lời dặn d quyến luyến, "Đi mạnh giỏi nghen".

Chị em ti hết sức cố gắng để sự giận dữ, chn chường của mnh khng bng chy. Chng ti cho vịt ăn thật xa trn đồng, vạ vật ở đ từ sng tới chiều. Gi hoang liu trn đồng khng lm lng hai đứa nguội lại. May ra, gi chỉ thổi kh nước mắt lc no cũng ri rỉ trn mặt em ti.

Ti khng cn muốn chữa mắt cho Điền. Bởi Điền khc suốt (giống hệt ti), d vẻ mặt n rất bnh thản (ti cũng vậy, khc l nước mắt ti kh rốc trong lng). Hai đứa ti đều kỳ dị, đến mức nhiều khi tự giật mnh.

C lần, hai chng ti ngồi trn một bờ đất, xung quanh đấy những người thợ gặt đang ăn cơm. Nắng giữa trưa nng rt. Ti ni, chỗ khc c nắng dữ dằn vầy khng ha. Thằng Điền ni, mi c kho quẹt thơm dễ sợ. Ừ, ti gật đầu, nhưng ci mi ngho qu. Vậy mi g giu, thằng Điền hỏi vặn lại. Ti cười, thịt kho tu. R rng hai đứa ti c ci qua ci lại, vậy m sau đ một người thợ gặt tỏ vẻ ngạc nhin, "Hai đứa by ngồi ch ụ cả buổi trời, khng ni cu no, vậy m cũng chịu nổi sao?"

Thằng Điền cười, "Ủa, tụi mnh hỏng ni tiếng - người!?". Ti nhận ra n khng hề my mi, ti đọc được những nghĩ trong Điền. Ở đ, đang c bo tơi bời, gi quất đin cuồng vo tri tim nhỏ chi cht vết đau. Thằng Điền nổi loạn.

Dấu hiệu bắt đầu từ một bữa trong xm đ, tnh cờ ng đi ch nhảy nhau, thấy cc chị đang phơi la ku r ln, ti rủ Điền giả đ nhắm mắt (tr ny cực kỳ trẻ con, v ai cũng mường tượng mồn một tư thế động tnh của hai con ch). Thằng Điền ph cười, n ku lớn, "Hai, coi n" rồi cầm đoạn cy xng đến quất đi ch tới tấp. Hai con ch ku la thống thiết, hoảng loạn, x quần trong đm bụi đất. Đau đớn cng cực, chng rc vo chn đống rơm, nhưng khng chịu rời nhau. Con đực phục đầu st đất, rn rỉ, nước di chảy rng. Khng chạy hả. Bốp. Khng chạy n. Bốp. Thằng Điền go ln. Cy trc giập nt. Ti giữ tay Điền lại bảo, "c với tụi n chi vậy, cưng", thấy nước mắt b bết trn mặt em ti.

Ngay từ lc ấy, ti đ muốn chạy về v ni với cha "Thằng Điền bị sao rồi, cha ơi...". Ti sợ, hoảng loạn khi phải chứng kiến một mnh.

Thằng Điền biết l ti đ nhn - thấy - ci - g - đ, n chua cht ci đầu. Điền chối bỏ niềm vui được trở thnh một người đn ng thực thụ. N tự km hm bản năng trổi dậy mạnh mẽ ở tuổi dậy th bằng tất cả sự miệt thị, giận dữ, căm th. N phản khng bằng cch trt sạch những g cha ti c, cha ti lm. Giy dụa đến r rời, nhiều bữa, n dầm mnh dưới ao đến khi người ti nhợt. N chạy như đin trong đm, trn những bờ ruộng mướt cỏ đến khi mỏi nhừ, gục xuống. Rồi nằm xoi trn đồng, tả tơi.

Khng phải vậy, khng phải vậy Điền ơi, ti muốn ku ln, tiếc l sự thất học khiến ti khng diễn đạt được bằng lời. Ti khng chắc lắm, nhưng dục tnh v xc thịt khng xấu xa, khng đng bị khinh bỉ, khng phải l nguyn nhn đẩy chị em ti đến cuộc sống ny với những đổ vỡ ny

Điền mười su tuổi, n c thể mn nguyện nằm bn ti, di tai để mặc ti mn m. Điền đ lạnh ngắt. N dửng dưng nhn những đứa con gi lm cỏ la, quần xoắn cao, đi non mởn. Đi lc bắt gặp những đi người quấn nhau giữa cc chi ruộng hay lm cy, n khinh khỉnh cười kho. N điềm nhin ni ci giọng hơi run rẩy nhưng rất mỏng v dịu dng, "Hai, thi đi. Em đu c sao, buồn lm chi...".

Ti cười, ni ờ. Nhưng muốn nghỉ buồn cũng khng đơn giản. Phải rất lu, ti mới nhn Điền một cch bnh thường, ti cố qun chuyện của n, tưởng tượng by giờ n mới chn mười tuổi g đ (ci hồi hai đứa như cy kiểng ci, thẳng đuột như nhau, thằng Điền hay bắt chước đi ngồi).

V ti chợt nghĩ, sự bất thường của Điền, chẳng qua nằm trong chuỗi rất di của sự trừng phạt. Điều đ l giải cho việc thin nhin ngy cng trở nn hung dữ hơn, khắc nghiệt hơn. Bằng những sấm chớp, gầm gừ, dường như trời đất đ nn nhịn nhiều, cuồng nộ bắt đầu rồi đy. C lần, ti lấy cao su gi lại mớ mng chiếu, nhn mưa th ci lưỡi ướt nho nhớt vo lều, khoi tr nếm từng tấc đất, ti tự hỏi, khng biết chỗ khc (chỗ khng c chng ti) c mưa nhiều như vầy khng. nghĩ đ xuất hiện triền min trong đầu ti, rằng trời chỉ trt mưa, trt nắng ở nơi chng ti dừng chn lại. Nỗi bẽ bng của những người đn b bị cha ti bỏ rơi (v cộng thm niềm đau vỡ của những người quy quanh họ) đ thấu qua những tầng my.

V dường như cch giao tiếp ngấm ngầm của ti v Điền cũng trong chuỗi bất thường, n lm cho mối quan hệ với cha thm rời rạc. Những bữa ăn nối tiếp nhau trong im lặng. Lc v cơm, ti hay bị ảo gic, tưởng mnh đang ngồi trn cnh đồng của chn năm trước. Một cnh đồng min viễn với gi lắt lay những khi nắng ho xo, một nhm my rất mỏng v rời rạc bay tha thểu trn cao. Đường chn trời mờ mờ xa ngi. Một vi g mả loang lổ dưới chm trm bầu. Tiếng chim ku nhỏ từng giọt thiu thỉu. Mi rạ mới quyện với bn tanh tanh. Bầy vịt rc đầu vo nch, ngủ ơ hờ dưới bng cy tra treo từng chm bng vng tuyệt vọng lay như những chiếc chung cm. Cảnh khng đổi, người cũng khng, cứ ngồi ngoy mi vết thương cũ, nhỏ nước mắt.

Giống như mấy ci mả ngồi, thằng Điền nhận xt. Vừa may, một bữa trưa nắng rập rờn trn nch rạ, chng ti cảm nhận được những tiếng ni lao xao. Thằng Điền thảng thốt, "Tụi mnh ba trợn thiệt sao, Hai ?" khi nhận ra đ l tiếng của... vịt. Ti cười, hớn hở. Thế giới của vịt mở ra. Khng ghen tung, hờn giận, chắc tại ci đầu vịt nhỏ qu nn chỉ đủ cho yu thương. Ti thi thắc mắc v sao cả bầy trăm con chỉ cần mười, mười lăm con vịt trống.

Đắm đuối với loại ngn ngữ mới, chng ti chấp nhận để cho người ta nhn mnh như những kẻ đin (miễn l tạm qun nỗi buồn của ci - người). Chị em ti học cch yu thương đn vịt (hy vọng sẽ khng bị đau như yu thương một - con - người no đ). Nhưng nhiều khi nhn thằng Điền dng tai coi mấy con vịt ni ci g, ti giật mnh, nuốt một họng đắng, tự hỏi đ đến nỗi ny sao, đến nỗi chơi với người thấy buồn, nn chuyển qua chơi cng vịt. Đm no cũng vậy, cũng rn rn, từ tốn, hai chị em thắp một ngọn đn giữa chuồng, để lc bọn ti ra, chng nhn, biết khng phải người lạ, khng xao động. Vừa nhỏ nhẻ lấy trứng, ti vừa ht một bi ht bng quơ, đi chỗ v hạ giọng thấp m hụt hơi. Bầy vịt nhạy cảm khủng khiếp, sau ny, ti cố sửa lại những chỗ hụt hơi ấy, chng nhận ra ngay, v nhn ti với vẻ ngờ vực, "Ủa, phải con - người hm trước khng ta ?". Một con vịt đui khịt mũi, cười, "N chớ ai, giọng c khc, nhưng r rng l tiếng tri tim n. Quen lắm. Chập chờn, tht tht, đng đưa như sắp rụng... "". " C nổ hn đ, cha nội?" "Sao khng, mấy người thử đui đi rồi biết". Bất gic, ti nhắm mắt để nghe lại tiếng tim mnh.

Nhưng sự trừng phạt tnh ton cũng vừa vặn, vừa đủ vui, vừa đủ thương, quấn qut, n lại đứng sau lưng v cười nhạo chng ti.

Gi chướng trở ngọn, trn những cnh đồng ủ tin buồn. Chng ti nghe được một cụm từ lạ, dịch cm gia cầm. Những người nui vịt chạy đồng cười kho, "Chậc, mấy con vịt chết gi, mấy ng nh nước ni cho qu". Hm chnh quyền thng bo tiu huỷ tất cả cc bầy đn, họ xửng vửng ku ln, "Trời trời, bộ hết chuyện giỡn sao, mấy cha?"

Chẳng ai giỡn cả. Người ta dng tưởng của To Tho thời Tam Quốc, "th giết lầm cn hơn tha lầm", dồn tất cả vịt trn cnh đồng lại v đo hố chn. Thằng Điền mếu mo:

- Mấy ng ơi, vịt tui sn sẩn, c bệnh tật g đu

Một người cu cạu:

- Sao cậu biết?

- R rng tụi vịt ni với tui.

Mọi người cười ha ha, bữa nay vui qu chừng. Họ bắt đầu trm kn mnh bằng những bộ đồ đi mưa. Họ rải vi trn những hố chn lớn bằng mấy khẩu đa cộng lại. Họ tọng những con vịt cn sống, cn giy dụa, cn go tht vo bao tải, buộc miệng v quăng xuống đ.

Đm nui vịt chạy đồng tụm lại ở một chỗ, ci mặt vo lưng nhau. Họ xt của, tiếc tiền, họ cảm nhận được sự kiệt quệ, đi ngho đang vy bủa. Lần rủi ro ny (của ci nghề lắm rủi ro) thật khốc liệt.

Cha ti ngồi ring biệt ở một bờ đất v đốt thuốc ng trời, điệu bộ hơi dửng dưng. Với nỗi đau su hoắm sẵn trong lng, th những biến cố khc chẳng qua như một vết xước nhỏ ngoi da, nhằm nh g.

Hnh ảnh đ, nt mặt đ lm cho ti tuyệt vọng. M, lc đ, ti đang chết điếng, sao ti lại nhn về pha cha? V ti muốn cầu cứu (như những đứa trẻ con gặp chuyện giật mnh, hay buột miệng gọi m ơi hoặc cha ơi!)? V ti thấy mnh khng thể chịu đựng được tiếng go khc th thiết của những con vịt bị vi su dưới lng đất?

Mất nửa ngy những ci hố mới được lấp đất đầy. Xuyn qua những lớp đất bầy nhầy, ti nghe vịt - của - ti vẫn cn thoi thp, chng đau đớn v những ci cổ gy, rối quặt quẹo, chng hỏi nhau v sao tụi - người - ta lại c. Rồi thinh lặng. Trong ci im ắng đến rợn người, ti nhận ra tiếng của con vịt m, c lẽ v khng sợ tối, nn sự sống ko di.

Rồi nh sng nhập nhoạng cuối ngy loang lổ đổ xuống, ti v Điền khc hức, cảm nhận được ci thở hướt ngắn dần, ngắn dần của con vịt sau cng. V nn bặt. V tan hết. Chỉ cn gi cười từng trng di... Ti tiếc thi l tiếc sinh linh nhỏ b đ thấu được tim mnh.

Sng sau, người ta tm được một người chăn vịt nằm st mp hố, mắt chong chong ng trời khng chớp, miệng sủi ra thứ bọt, trong vắt như bọt cua nhưng hi nồng nặc. Chai thuốc trừ su lăn lc cạnh đ đ cạn tới giọt cuối cng. Sống th kh chứ chết sao m dễ.

Ti đứng nhn, tiếc rẻ, ủa, ci người nằm sng xoi kia, sao khng phải l chng ti?

Sự bo ứng dường như đang ở rất gần.

7.

Ti bắt đầu hối hận v đ cứu chị v mang chị đi cng. C cảm gic chng ti nắm tay ko chị ln khỏi một vũng lầy để đẩy chị vo một vũng khc, cũng su.

Chị xuất hiện khng đng lc. Cha ti c dấu hiệu mệt mỏi. Đn b, với cha, cng trải nghiệm cng chn chường. Cng gieo rắc cng đau. Vết thương cũ mở miệng toang hoc, khng da thịt no c thể lấp đầy. Cha khng chấp nhận cả những người phụ nữ m ng kỳ cng chiếm đoạt (của người khc), th sao ng c thể tin tưởng ở sự hiến dng?

Vậy đ, cuối cng chị hiểu được tại sao cha ti lại phớt lờ mnh. Ti v Điền buộc phải kể cu - chuyện - của - chng - ti để chị khng phải ray rứt g với thn phận lm đĩ. Những k ức chắp v, đứt đoạn được chng ti kể kh chậm, một phần v đ lu khng dng cch giao tiếp bằng lời, một phần do vi chi tiết khiến chng ti phải dừng cu chuyện lại, v thấy nhi ở đu đ hay đợi chị thi khc. Th dụ như ci đoạn kể về kỳ kinh nguyệt đầu tin của ti. Mu chảy giữa hai đi khng tạnh được, ti thụp xuống, bụm chỗ ấy lại. Mu từ từ chảy qua kẻ tay, ti thấy mnh rỗng ra, ti nhợt, chết dần. Thằng Điền vi bứt đọt chuối, tọng vo miệng nhai ngốn ngấu, đin dại, để lấy bả rịt lại chỗ mu. Thuốc g nghe ni cầm mu rất tốt, cũng chẳng ăn thua. Hai đứa nhn nhau khc, ti đ mơ thấy ngi mộ của mnh, như chiếc giường giữa bốn bề đồng nước... Chị mếu mo vt đầu ti vo lng, "Trời ơi, tội hn. Lc đ cha mấy cưng ở đu?". Ti ngơ ngc, khng biết, nhưng d cha c ở gần ngay đấy th chng ti cũng chẳng thể cầu cứu.

Đ ni l chị em chng ti phải tự học đủ thứ rồi m. Những g khng biết, chng ti thử. Những g khng hiểu, chng ti chất thnh khối trong lng. Nhiều khi thấu đo được một điều no đ, chng ti phải trả gi cao.

C lần chng ti thả vịt nghỉ khc kinh c bng cy. Bỗng nỗi xấu hổ v mnh l con người xộc ln mũi sặc sụa, khi ti pht hiện ra chng chẳng bao giờ cưỡng đoạt v gạt gẫm nhau. Khoảng thời gian trước khi con trống tro ln con mi rất thật, mềm mại, m đềm... Tuyệt khng c g l th tục. Ti sửng sốt. Thằng Điền sửng sốt. Trời ơi, khc với những g chng ti biết (qua cha ti, m ti), trong sự hoan lạc (của những con vịt) đầy ắp thứ gọi l tnh - yu. Điền chới với, nghi hoặc lan ra như một vng sng. V khi chị xuất hiện, th trong n chỉ cn nỗi n hận giy v.

Điền yu chị, nhưng tnh yu đ khiếm khuyết mất rồi. Sau giấc ngủ di, bản năng n đ khng trở dậy. Tri tim n chỉ l hn than nhỏ, khng thể hm nng lại cơ thể ng mu tro. Sợi dy xc cảm như lối đi lu lắm khng người lui tới, cỏ dại mọc bt mất, đường đứt, cầu gy...

M, kiểu yu tinh thần để nhn nhau, để nắm tay, vuốt tc, để nn nhịn v hy sinh chỉ tồn tại trong văn chương Nguyễn Ngọc Tư. Chị cần nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều khủng khiếp, tưởng như chị c thể ngốn ngấu, bo mn tất cả đn ng trn thế gian ny. Lc đầu l kiếm sống, nhưng lu dần, sự chung đụng của thể xc lm chị nghiện. Thằng Điền tuyệt vọng.

Ti cảm gic sự đổ vỡ khi Điền đuổi theo chị, v chị th chạy theo cha.

Một cuộc đua r rượi, chẳng đến đu. Chng ti cn phải dnh sức cho cuộc mưu sinh dưới nắng như tt lửa. Cha quyết định bn bầy vịt đi. Ba người, mỗi lần xch vi ba con, chng ti chia nhau đi di xm để bn lẻ. Nhưng cch ấy chẳng cho kết quả nhiều, nắm con vịt ốm nhằng trong tay, xương ức g ra bn ngt cũng đ đon được. Thm nữa, ma gip hạt ko di, nhiều nh chạy gạo cn gay, thịt vịt trở nn xa xỉ. Tivi th vẫn đang ra rả về dịch cm, những người biết cht đỉnh, rụt đầu, "Ăn vịt đặng ly bệnh chết ?".

Chng ti mang lũ vịt trở về, con đường dẫn ln đồng rập rờn hoa mua tm. Cũng theo lối ny, vi hm sau, ng trưởng ấp dẫn theo một cn bộ x xồng xộc đến chỗ chng ti.

Ti vừa sợ, vừa biết ơn những người như thế ny. Họ lm cho chng ti cảm thấy bớt hoang d, họ lm chng ti hiểu rằng, ngay cả trn những cnh đồng hoang liu nhất th chng ti vẫn bị rng buộc bằng hng vạn luật lệ. Nhưng đồng thời họ lun mang tai họa đến. Dường như sự trừng phạt đang np sau hai khun mặt bị nướng dưới mặt trời, bng nhẫy, tươm mỡ. Họ phơ phởn ni bằng thứ ngn ngữ buồn cười (bọn chăn vịt chng ti chẳng khi no dng những chữ chỉ thị, loại trừ tận gốc hay giải quyết dứt điểm...). Thật đơn giản, khi ni "cc người phải huỷ bầy vịt". Cha ti cu kỉnh gật đầu. Ti v Điền ku ln một tiếng buốt, i, những bạn - b của chng ti sắp bị chn sống nữa rồi.

Ci nhn chị chảy theo nước mắt của thằng Điền, chị khẽ bảo, khng sao đu, mấy cưng. Chị đon đả, cho ko hai người đn ng lạ về pha mnh, "Mấy anh thương em với, nỡ no để cả nh em chết đi". Một người cu cạu:

- Ở trn lịnh xuống tụi tui ci sao được.

Nụ cười đong đưa, tung tẩy trn kho mắt, th em c bảo mấy anh ci ai đu, mấy anh giả đ khng biết, khng nhn thấy bầy vịt của em l được rồi. Dễ ợt... Thằng Điền bệu bạo cắn răng, n tự km nn bằng cch siết vai ti đau nhừ. Cch đ năm bảy bước, giọng ni của chị vẫn lướt như một dng gi đầy hơi nước, thấm dịu lại hai khun mặt (cố tỏ ra) cứng đơ. Một người nuốt nước miếng, nh nhn ham muốn như mũi kim th ra khỏi bọc, lơ lo. Mắt ng ta lột trần chị, v toan tnh một thong. Người cn lại c vẻ th vị, ho hức như sắp được xem một vở cải lương hay. Chị thấu hiểu đn ng đến nỗi, ngay lập tức chị ng về pha chng ti, ngầm bo, cuộc thương lượng (về một sự đổi chc) đ kết thc rồi.

- Hai anh cứ về trước, cht nữa, em lựa mấy con vịt tơ đem lại cho cc anh lai rai. Nh anh Năm đy em biết chớ sao khng, đi tới đu, em cũng coi mặt thổ địa trước chớ...

Nụ cười chị chợt mỏi m mỏi nhừ. C một cht tn nhẫn, một cht man rợ trong cuộc thương lượng ny. Hai người đn ng quay vo xm, khng qun vi lại một cu, nửa đe nẹt, nửa xuề xa, "tụi ti nể vợ anh...". Cha ti cười hết sức độ lượng, i những thằng trẻ con...

Chị v đầu thằng Điền, bảo "chuyện nhỏ thi m, đi bắt vịt dm chị, nhỏ cưng". V hướng ci nhn su nhi về pha cha ti, rất chậm ri, chị thay o, lấy nn, xỏ dp... Thời gian dằng dặc. Ti biết chị chờ, hy vọng. Ti biết, đi một qung xa, chị vẫn cn dng tai đợi một tiếng gọi, "quay lại đi, Sương". Nhưng chỉ gi ngu ngao xoi mi vo mảng thịt sau t o người phụ nữ đang xin xin trn bờ cỏ rập rờn.

Chị về khi trăng rạng rỡ trn đầu (mi sau ny, ti vẫn cn gh sợ ci mu trăng ấy). Ống quần quệt vo cỏ ướt đẫm sương. Hơi rượu quyện với mi thuốc l lm ti chạo chực. Nhc thấy hai chị em ti ngồi th l, chị ku ln, trời đất, hai cưng chờ chị chi vậy. "Chị... lm đĩ quen rồi, mấy chuyện ny nhằm b g m mấy cưng buồn?". Rồi khom người nhn vo chi, chị chắc lưỡi tấm tắc, " Coi n... Trời ơi, bữa nay bộ gi mt sao m người ta ngủ ngon dễ sợ". Chao, tiếng ngy của cha ti sao m đều, sao m thơ thới. Ti chực khc, ngay lc ny đy, dường như chị - đang - chết. Chị lẹ lng lấy tay quệt ln mắt, mảng nước nho nhoẹt bn mng tang, bết cả vo mớ tc mai.

Sng sau, gặp ở quy vịt, cha ti cười, hơi giễu cợt, "Sao, hồi tối vui khng? Chắc họ tưởng c l vợ ti nn hứng th lắm hả? Cứ để họ nghĩ vậy... ". Chị ng trn vo cha, rồi day qua ti, chị để rớt từng lời:

- M cưng c một, nhưng người cha ny của cưng c tới mười.

Ni rồi, chị quay đi. Chn vướng dấp di vo cỏ. Con đường nhỏ dầm chan trong mu hoa mua tm. Ti đắng đt thầm trong lng một ci vẫy tay. Bng người khuất trong vườn. Thằng Điền xch nước về, n cuồng ln hỏi chị đu. Ti chỉ con đường kinh xao xc hoa cỏ dại. Em ti chạy hồng hộc về pha đ.

Điền, cũng khng trở lại.

Ti đ chờ n đến khi ma mưa đổ xuống cnh đồng Chia Cắt (ti tạm gọi vậy) một trời sao. Chờ chơi vậy, chứ ti biết Điền chẳng quay về. Ti nhớ n (v nhớ chị) khng thi. Những lần dọn cơm ti hay lấy chn đũa cho cả bốn người. Cha ti rất kh chịu, ng ngn ngẩm đứng dậy. Ti ngồi một mnh, chan nước vo chn cơm như chan nỗi trống trải khủng khiếp. Đi qua những xm kinh chộn rộn nh đn, ti thường ngng ln bờ mong c thể gặp được thằng Điền v chị. Khng biết em ti c đuổi kịp chị, hay vẫn tiếp tục kiếm tm. Khng biết n đ đnh thức được bản năng, đ tm thấy nhục cảm, đ biết thm muốn chưa. Khng biết tối nay thằng Điền c được mệt nhoi p ln chị, hay vạ vật ở đu đ, bn vch buồng (hay một tấm ghi-đ bằng vải), đau vật đau v nghe hoan lạc chảy thnh những dng rn xiết, ku tht. Khng biết nước mắt của n đ kh chưa hay vẫn rỉ từng giọt như mu tươi.

Ti nhớ Điền, bao gồm nhớ một đồng - loại (v ti l đồng - loại cn lại), nhớ một cch tr chuyện (đọc thấu lng nhau), nhớ một người nghe được tiếng tim mnh (điều ny th con vịt m lm được, nhưng n đ chết rồi), v nhớ một người che chở (cng việc ny, đng lẽ l của cha, m ti). Ti biết ơn Điền, từ một gi băng trắng m Điền mang về hm ti mười bốn tuổi, bảo thứ ny dng khi c kinh nguyệt, n sẽ ngăn khng vấy mu ra quần. Điền đi hỏi ai đ, n ni, mu khng cầm được cho đến khi no tự n ngưng chảy. Điền xt xa khi thấy ti trổ m con gi, "Đẹp lm chi dữ vậy, Hai? Ở ci x qu ny, c đẹp mai mốt cũng phải lấy chồng, đẻ một bầy con nheo nhc, cũng ra ruộng ra vườn lm lụng đến hết đời, xẹp lp như xc ve. Đẹp, mắc cng giữ...". Điền dặn ti đừng xoắn quần qu cao, đừng mặc o qu rộng cổ... Với bọn đm thanh nin lc no cũng kiếm cớ lảng vảng, Điền giang tay bọc lấy ti, n giễu cợt, "Anh kia, lượm con mắt ln, anh nhn vậy, chị ti mn cn g". Đm người cụt ngi, tẽn t dạt ra. Ngay cả khi Điền bỏ đi cng chị, n cũng để lại cho ti một mn qu lớn.

Cha bắt đầu c một cht quan tm với ti. Dường như chỗ trống của thằng Điền nhắc cha nn qu những g cn lại. Bắt đầu từ một đm, cha đứng đằng xa, bảo, "Nương, ngủ sớm đi!", ti nghe mắt mnh cay, ngợp như ai đ tọng một đm khi vo mặt. Mắc cười, cu ni chẳng nghĩa g lớn lao, những người cha người mẹ ni với con họ hng ngn lần, đến pht bực m ti lại xốn xang.

Ti ước g c thể chếnh chong thật lu, nhưng n mau chng tắt rụi v một nghĩ kỳ lạ. Dường như khng cn kịp nữa, để hn gắn sự đổ nt, để sắp xếp những mảnh vỡ lạo xạo trong lng.

Chng ti tập nhn nhau, điều đ kh khăn biết bao. Nhất l với cha, ti cảm nhận được sự cố gắng lớn. Mỗi lần ng về pha ti, ng phải trợn trạo nuốt nghẹn những cảm xc, v ti giống m khủng khiếp.

Khng cần gương, ti thấy hnh bng m trong mắt người đối diện. Trước nh nhn của cha, ti cảm gic mnh soi xuống dng nước đm. Với những người đn ng khc, ti bị rực ln như đứng trước mặt trời. Bằng mắt, họ sờ soạng khắp người ti. nh mắt giống bn tay của ng xẩm m m ti từng gặp, đụng chỗ no cũng dừng lại, vuốt vuốt bp bp (chắc l cho dễ hnh dung), rồi lần d tới một chỗ khc, rờ nắn m miết. V ti đn nhận một cch hằn học, cục cằn.

Hm bn bầy vịt, cha ti sắm một chiếc nhẫn vng, ng đẩy n về pha ti, ngượng ngập như sắp chết giấc, "Để dnh khi đi lấy chồng...". Ti sặc ra một bụm cười, trời ơi, ti biết lấy ai by giờ?

Suốt những thng năm sống t đọng trn đồng, ti c biết ai ngoi những người đn ng qu ma cũ kỹ. Ti biết lấy ai trong số đ? Lấy một người cắm mặt xuống đất, mệt nhừ với vườn ruộng để mỗi khi gip hạt, ti nghe tiếng cạo chy của con, tiếng muổng dừa vt gạo dưới đy thạp m rt bỏng trong lng? Hay ti sẽ chọn một người chăn vịt, m mỏi với chuyến đi xa, sống cuộc sống hờ hững tạm bợ, thấp thỏm với rủi ro, v đến một lc no, ti m con nghe đm của ma gặt thật di với tiếng rc rch của chồng cng c điếm gi nua. Ti lấy ai by giờ, một người thợ gặt? Một anh chạy đ? nghĩ mnh l bản sao của m lm ti sợ. Ti khng chắc mnh c đủ kin nhẫn sống cuộc sống ngho tng, nhm chn ấy suốt đời, hay nửa chừng bỏ dỡ. V bi kịch chất đống ln những người ở lại.

Cha ti hơi hoảng. Vậy đ, chỉ cần để một cht, l c thể nhận ra, xt xa v sự qui dị, khc thường của ti. Cha ti vừa kịp nhn thấy điều ấy, bối rối đến mức khng biết diễn tả sự đau lng như thế no, bằng mặt, hay chỉ m thầm trong lng. M c đau, dường như cũng trễ...

Ci nghĩ đ muộn mng, trễ trng, khng cn kịp nữa như một ci rốn nước su hoy, đin cuồng ht ti vo, cảm thấy mọi nỗ lực của cha trở nn v nghĩa, ti nghĩ vậy. Ti nghĩ đến sự trừng phạt, sự bo ứng bất chấp trời im ắng như đ ngui qun chuyện cũ rồi. By giờ, đang vo ma đẹp nhất trong năm.

 

8.

By giờ, gi chướng non xập xo trn khắp cnh đồng Bất Tận (tn ny ti tự dưng nghĩ ra). Ven cc bờ ruộng, bng cỏ mực như những đường viền nhỏ liu riu lm dịu lại mảng rực vng của la. Rất thnh nhạy, (như kn kn ngửi được mi xc chết), đm thợ gặt đnh hơi ko đến, những người nui vịt chạy đồng lục tục ở đằng sau.

Những cnh đồng trở thnh đ thị; những cnh đồng ngoa ngoắt thay đổi vị của nước, từ ngọt sang mặn cht; những cnh đồng vắng bng người, v la ry mọc hoang nhớ đau nhớ đớn bn chn xưa nghẽn trong bn qunh giờ đang vất vơ kiếm sống ở thị thnh. Những cnh đồng đ, đ hất hủi cy la (v gin tiếp từ chối đn vịt). Đất dưới chn chng ti bị thu hẹp dần. Nhưng ngay từ đầu, chng ti đ tự lm quẩn chn mnh, v khng thể quay lại những cnh đồng cũ (với người quen cũ). Ti đ từng trở ngược về những nơi đ theo cch của ti, bằng mường tượng. Ti gặp nhiều đứa trẻ tn Hận, tn Th mang khun mặt rắp tm của cha ti, với đi mắt su v chiếc mũi thẳng. Những đứa trẻ nhu a, cộc cằn, cắm cẳn, chỉ tiếng chửi thề l tươi ri, nhảy ra xoi xi ở đầu mi. V hnh ảnh đ thật đến nỗi, ti bất gic li lại v một đứa đang nhn trn trối vo mnh, ngạo nghễ "Tao khng thch học, chừng no lớn, tao đi chăn vịt. M tao (hoặc ba tao) dặn, phải đnh chết tụi chăn vịt kia".

Ti giễu cợt, khng biết my c kịp lớn khng. V n nhăn nhở cười trước khi tan mất vo vũng đm.

Ti khng mất nhiều thời gian để hiểu được ci cười ấy.

Đơn giản l ngay by giờ, trn cnh đồng ny, cũng đang lảng vảng những thằng Hận, chng lớn hơn, cũng thất học, hung hn. Bọn người ny cướp vịt ở cc bầy khc (trong đ c của chng ti) bằng cch ln phết sơn đen ln đầu những con vịt v phơ phởn đến nhận chng l của mnh, hiển nhin mang đi. Bắt đầu xảy ra vi cuộc x xt trn đồng, người ta đem hết những bản năng hoang d của mnh ra để ginh lại miếng ăn.

Cha biểu ti đứng ở đằng xa. Chờ đợi. Rốt cuộc, bầy vịt của chng ti vẫn mất ngt một nửa. Chng ti ra về. Cha tha thểu đằng trước với một thn xc nhừ bn sau cuộc đnh nhau. Cố đi tụt lại pha sau, ti giấu nỗi vui đang thổn thức, cồn co. Sẽ khng ra g nếu một đứa gi tỏ ra mừng rỡ khi cha n bị đnh tả tơi, nhưng r rng l cha ti đang thay đổi, đang sống lại những cảm xc bnh thường nhất. Ti thch ng như thế ny.

Sau ny, ti lun hối tiếc l tại sao ngay lc ấy khng chạy đến v cng sng bước cng ng, tại sao ti khng nhn ng v mỉm cười. Để khi đm người kia đuổi kịp, ti đ khng cn cơ hội.

Ba người họ quy lấy ti, quần o vẫn đẫm bn, mặt mũi sưng sỉa. Họ hơi ngỡ ngng, khi nhn thẳng vo ti, một đứa gầy trạc thằng Điền lau di rng ri trn kho miệng, thảng thốt, "con nhỏ đẹp qu, my".

Ti coi đ l lời phn quyết cho mnh. Giọng điệu của hắn giống như đang tấm tắc trước một mn hng ngon mắt.

V mn hng bị gh ngửa trn mặt ruộng b bỏm nước. Ti ngạc nhin thấy bầu trời im sẫm. Mnh mng. Khng biết đ tắt nắng hay mặt trời khng vi được nh sng đến nơi ny? Hay những khun mặt ngho đi, dốt nt tăm tối đ che khuất n? Ngoi nhn về pha cha v thấy ng lầm lũi đằng xa, ti mong ng đừng quay mặt lại. Sau đ thử chống cự một lần, rồi thi, sự vng vẫy chỉ kch thch lng ham muốn. Ti khng muốn bị đ nghiến, bị vi nghẽn trong bn.

Bọn chng hơi kh chịu trước một đứa con gi yếu ớt v cm lặng. Sự hưng phấn giảm đi t nhiều, đến nỗi, chng tỏ ra đờ đẫn, nghi hoặc khi bc trần ti ra. Ti nhn chng, cười cợt, "Chng my c lột bỏ c trăm c ngn, tầng tầng lớp lớp những vỏ bọc, cũng chẳng bao giờ thấu đến tận tao". nghĩ đ lm ti bớt nhi cho nng nỗi ny.

Vậy th, cha ơi, quay lại lm g, ti than thầm khi nghe tiếng chn ng nn nả, giận dữ lỏm thỏm trn mặt nước. Cha ti gầm gừ nắm cổ một tn bật ngửa ra đằng sau như một người cố cất ci v sng nặng nề, đẫm nước. Ti khc. V thấy ng đ kiệt sức, hon ton. V ti buộc miệng thất thanh: "Điền! Điền ơi!" trước khi một tn gh đầu ng dập xuống bn.

Tiếng gọi ấy lm cha đau đến sững sờ, ng rướn ngước mặt về pha ti, miệng h hốc. Ti chực hiểu, ngay lập tức hối hận trn đầy, trong thức cầu cứu, một bản năng đơn giản nhất, đứa con gi đ qun mất người cha.

Thằng Điền th ở xa. Ti biết rằng, khng c ci g lm cho cuộc chiếm đoạt ny dừng lại. Ước g cha c thể hiểu v chấp nhận điều đ. ng lin tục vng vẫy v chống trả. Một tn cn đồ bụm lấy mắt, vừa ku rn vừa chửi bới ngậu xị. Khng đnh trả, n c cch trừng phạt khc, n đ nghiến, giữ cho mặt ng hướng về pha ti. V bọn chng thay phin nhau, giữ cho cha chỉ một tư thế đ.

Mắt cha ti ầng ậc nước, ti khng r l phn hay mu nhon nhoẹt. Ước g cha ti hiểu, để m thanh thản, xưa ry, ci g khng biết hai chị em cũng đ thử, đ l một cch tự học để sống. Chỉ c sự giao tiếp giữa thn xc l ti chưa từng trải qua.

Nhưng lc ny, cảm gic thật đơn điệu. Đầu tin l sự x toạc, v từ rch nt, đau đớn như lũ kiến cnh được giải thot, chng b rn khắp thn thể, ti thấy mnh đang chết. Rồi k ức a về kinh hi, vẻ mặt m ti ci hm bị người đn ng bn vải đo ln người hnh như khng phải l khoi lạc thăng hoa, n giống như ti by giờ, đau nhi. Ti tiếc mnh khng hiểu điều đ sớm hơn.

... Mặt trời le li nh sng trở lại khi trn đồng chỉ cn hai thn thể nhu nhừ. Ai đ vi từng chm chim n ln cao, chng cố chao liệng để khỏi phải rơi như l. Người cha cởi ci o trn người để đắp ln đứa con gi. ng ta b quanh n, tm bất cứ ci g để c thể che cơ thể n dưới mặt trời. Dường như đứa con gi đang chết, chỉ đi mắt l rưng rức chớp mở khng thi. Cu đầu tin n hỏi:

- Khng biết con bị c con khng, hả cha?

Cảm gic một ci g, nhỏ xu nhưng lanh lợi như con loăng quăng đang vui sướng, ngụp lặn trong n. Đứa con gi thong nghĩ, c thể mnh sẽ sinh con. Đứa b đ, nhất định n sẽ đặt tn l Thương, l Nhớ hay Dịu, Xuyến, Hường... Đứa b khng cha nhưng chắc chắn được đến trường, sẽ tươi tỉnh v vui vẻ sống đến hết đời, v được mẹ dạy, l trẻ con, đi khi nn tha thứ lỗi lầm của người lớn./.