T GIO

 

T GIO

truyện ngắn của Nguyễn Thanh Hiện

 

Rốt cuộc th cũng trả được mối th.

 

 

Ta nhớ lc bấy giờ l lo ta nhn ta cười. Vừa mới bước ra khỏi cuốn cổ thư lo đ nhn ta cười ngạo mạn. Chng khạc nhổ ra trn giấy rồi bẹo mi lo lưỡi bảo l tinh hoa tr no. Đồ lừa lọc trần gian. L lo chửi kẻ lm ra sch. Tất nhin l ta phải ln tiếng. Sch l do lớp người đi trước lm ra. Nhưng l đang nằm trn gi sch nh ta. Nn sch l của ta. Phỉ nhổ sch hay đốt sch khng phải l việc lm hay ho. Ta ni theo cch ni của thế gian. Đy khng phỉ nhổ. Khng đốt. Chỉ x toạc v minh. Lo T Gio xốc o đứng ln. Ta lật đến trang cổ thư ấy th lo ta từ những dng chữ ấy bước ra như một kẻ v danh. T Gio l ci tn ta đ gn cho lo lc lo đ đi khỏi. Cn lc lo xốc o đứng ln ni th căn phng như dn ra trước thứ ngn ngữ phong nhiu của lo. Nghn năm triệu năm bng trăng đy nước. Vồ lấy ci đẹp nơi dng sng. Huyễn hoặc vt tận trời. Hồn chết. Kẻ ở. Người đi. Từ ngy lm ra chữ viết, con người đ biết cch chơi lấy hồn ra lấy hồn vo. Biết cch lấy chữ nặn ra ngọn gi thổi my. Nhưng ngươi biết khng, đấy l cch chơi của kẻ ngồi nơi đỉnh ni Chơ Vơ. Nhưng Chơ Vơ l ni no? Quả tnh l ta chưa hiểu. Đừng tưởng l đng vui ci thế. Xưa c kẻ khc cạn sạch nước mắt th bỏ ln ngồi ở đỉnh ni Chơ Vơ. Ha ra lũ mung th trn rừng cũng đang ăn nhau. Bn lấy chữ nặn ra niềm c độc. Nhưng đấy chỉ l chuyện nhỏ. Cn chuyện lớn? Ta cố lần d tng tch của lo. Sủa l cch diễn đạt những nghĩ ngợi của ch. May ra, c trục trặc no trong tiến ha, nhưng chưa chắc l khng cn sủa. Sở dĩ diễn đạt bằng sủa l do lũ ch khng c chữ viết. Con người nghĩ ra được chữ viết quả l chuyện lớn. Đ c chữ viết mấy trăm nghn năm nay, nhưng c kẻ vẫn cứ muốn diễn đạt theo cch của ch. Chng n vừa sủa, vừa khạc nhổ ra trn giấy, chứ sử sch g ! Ta đang đọc l sử của lng. Nhưng lo T Gio bảo chẳng phải sử sch chi cả. Cũng c sng ni, ruộng đồng, chim chc, cũng c những đn ng đn b hỉ nộ ai lạc dưới bầu trời trăng sao, cũng c phn biệt giữa chnh với t, giữa thiện với c, bắt đầu l sao, kết thc l sao, th sao khng l sử sch? Cứ tưởng lo nổi giận v cch chất vấn của ta. Nhưng khng. Ta lại sợ ngươi bị chm vo ci tăm tối. Lo lại răn bảo ta. Xưa c người ngủ dưới gốc minh linh suốt mấy mươi năm để nghĩ ra cch lm cho cy minh linh trỗ hoa suốt bốn ma, chuyện ấy c chp trong sch ấy khng? Những nghn năm qua, đm dn của lng vẫn m thầm sống với mảnh đất sỏi đ, khng nửa lời on trch, v đất trời đ ban cho đất đai để sống th sao cn on trch, chuyện ấy c chp trong sch khng? Những nghn năm qua đm dn của lng vẫn cứ chửa đẻ khng ngừng để cho nước c dn, để cho đm vua cha cc triều đại c lnh trng canh giữ bờ ci, canh giữ ngai vng, chuyện ấy c chp trong sch khng? Ta b. Bỡi lo T Gio ni đng cả. Sch chp l chp cng lao trị nước của cc triều đại, dn sống được l do ci php cy vua ban, chứ khng phải l do ci cch cy của dn. Sch chp l chp ci sức giu của nước, rừng vng, biển bạc, kho lẫm lun đầy. Sch chp l chp ci sức mạnh của một ni giống, người đng, đnh chiếm giỏi, lừng lẫy bốn bể mười phương. L chng n sủa, phải khng? Lo lại tiếp tục tấn cng ta. Nhưng cn khạc nhổ? Ta lại vặn lo. Ca ngợi bọn vua cha k giường trn đầu dn để ngủ với đm mỹ nữ th khng khạc nhổ l g? Lo T Gio ni. V giật lấy cuốn cổ thư trong tay ta, x toạc một trang. Php mu? Từ nơi trang sch nhu nt lại bước ra một người con gi. Ta thch m sợ. C gi chong ln người lo T Gio chiếc nhung y. Để c sức m x toạc v minh. Một cuộc ht thơ? Những giấc mơ mu đen. Cơn thm muốn chạy dọc theo bin giới của những phn biệt. Bất chấp mọi hnh th của những tưởng hnh thnh tự những thin nin kỷ trước. Con nước dội ngược dng tiến ha. Những tiếng tht bật ra nơi cổ họng của những kẻ th bạo. Xương cốt vặn mnh thnh trận thế. Chảy những m vang nt đ. Xi mn những mu sắc m la. M la lun thường. M la ging giống. Lũ quỉ mặc o chong gai dựng những l thiu minh triết trn khắp mặt đất. Bữa tiệc hận th diễn ra dưới nh trăng đầu ma lm tắt nghẽn mọi ngả vo thế giới. Em lang thang vo những lối vo bụi bặm. Những bước chn mệt mỏi v bụi bặm. Nhay bộ ngực kh cạn vo miệng đứa trẻ kht sửa bỗng thấy thm muốn một ngy c mưa. Tiếng ku cứu của lũ quạ chuyn ăn xc chết t mất tiếng khc trẻ thơ. Ai đi bn bờ vực thẳm nếu khng phải l những loi th sắp bị tuyệt chủng? Ht giữa những xc người l việc lm của kẻ đang đi. Em, một ngy ht khng biết bao nhiu bi ht về những loi hoa đương nở trn những ngọn ni rực lửa tham tn. Ht l ht cho những bng hoa đang nở. Nhưng bọn người quyền thế đ mang những bao tiền đầy ắp đ em xuống tận đy cuộc đời. Cho đến lc chẳng cn ht nổi chng vứt em vo thứ c nhi viện dnh cho những người lớn đ bị liệt vo hng phụ phẩm. Lo T Gio khng giải m th ta cũng chẳng hiểu c gi đ ni những g. Từ lng ny ra đi nn ta biết tỏng lũ người xu thế. Đầm đa giọt sương. Ta đi giữa những go tht của lũ người thuyết l. Kể từ lc nhận ra ngọn lửa tr tuệ trong người l con người quen thi thuyết l. Hương thơm của những miền khng c đu. nh sng của những năng lực huyền b. Trực gic. V v ngn. Thuyết l như những giọt cam lồ rưới ln nỗi khổ đau của con người. V con người th chẳng hay biết tự lc no thuyết l đ trở nn thứ phương sch hai mặt. Để xch lại nhau hơn. V cũng để th hận nhau hơn. Nng đ lạc loi giữa cuộc hận th của thế giới. Ht để c o mặc. Để c cơm ăn. Cho đến lc lũ người thuyết l nm nng vo thứ l dưỡng sinh đương đại, ta chuộc nng từ tay cai ngục, để kết nghĩa phu th. Lập tức lũ chng, ci lũ người nhn danh chnh gio, h hon rằng ta l kẻ trụy nt. Ta lặng lẽ cam chịu lm kẻ trụy nt để cho trn nghĩa phu th. Nhưng đến lc lũ người thuyết l lập đn tế trời, ku gọi lương dn đem sức lực ra ph rừng trồng k, ta khng im tiếng được, bảo rừng l trời sinh để thở dưỡng chất cho con người, ph rừng l lm cho con người khng cn thở nổi. Lập tức lũ chng bảo ta l phản trắc. Ta ni th lm kẻ phản trắc chứ khng thể để cho kẻ ngu lm cho lương dn thoi thp. Lập tức chng đuổi ta ra khỏi lng. V ghi vo sử sch rằng ta l kẻ theo t gio. Mấy trăm năm qua phu th ta đ đi khắp thế gian để ni cho mọi người hay những thuyết l xưa nay đm vua cha đem ra để trị dn chẳng qua l những nước bọt đ được c đặc lại thnh chữ nghĩa. Nhưng ta lại lo cho ngươi đang thnh kẻ xu thời ! Lo T Gio v nt trang cổ thư nm xuống chn, bảo. Rồi dắt c gi bước về pha v hạn đang mở ra ở pha trước.

tiết lập hạ, 2011