BienMat11-TuHuy

 

Disparition 11 - Biến mất 11

 

Elle nentend presque pas le bruit de la mer, mme quand elle se met juste sur la plage, deux pas de leau. La tranquillit est quasiment absolue. Sous le soleil, en plein midi, rien ne sort de lair. Il ny a que la mer, que le soleil, que des cailloux, aucune pense narrive prendre forme. Rien ne sort delle.

Elle est blesse par une espce dherbe vnneuse en mettant par mgarde sa main par terre. Cela lui fait mal mais la rassure : mme les herbes savent se dfendre, pourquoi ne se dfend-t-elle pas ? On ne peut pas la traiter nimporte comment. Dautant plus quelle est un tre humain.

Elle monte au sommet de la falaise, toute seule. Elle en a peur et en mme temps, toute contente. Elle apparat l, entre la mer et le ciel. Elle voit des gens au pied de la falaise. Ils font un geste pour lui dire quil faut descendre. Elle fait un signe pour les saluer. La pntre une angoisse de la solitude et dtre en haut toute seule. Elle se sent lgre dans cette angoisse. Une lgret joyeuse. Puis, la peur disparat dans une communication directe et mystrieuse avec la nature. Un souffle de vie vacue tous les dchets organiques et spirituels. Elle vide son corps, sa tte, son me. Du haut de la falaise, en face de la mer, le soleil sur le crne, entoure et protge par la srnit, elle respire la libert. Les champs immenses souvrent sur linfini, locan souvre lui aussi sur linfini. Elle souvre sur la disparition. Elle senfonce dans le centre de la disparition. Un grand trou, grand et profond. Elle sestompe petit petit, devient blanche, transparente, comme la lumire. Invisible. Elle disparat avec tout cela, avec la mer, la falaise, le ciel, le soleil, les herbes Rien ne reste. Elle ne laisse aucune trace. Elle disparat dans lair. Comme lair.

***

Hầu như khng nghe thấy tiếng biển, kể cả khi c ngồi ngay trn bi, cch mp nước vi bước chn. Yn tĩnh gần như tuyệt đối. Dưới mặt trời, giữa trưa, khng c g sinh ra từ khng kh. Chỉ c biển, chỉ c mặt trời, những hn sỏi, khng một nghĩ no. C khng nghĩ được g cả.

      Khi lơ đng đặt tay xuống đất c bị một loi cỏ độc đm bị thương. N lm c đau nhưng cũng khiến c yn tm : thậm ch cả cỏ cũng biết tự bảo vệ, tại sao c khng tự bảo vệ mnh ? Người ta khng thể đối xử với c như thế no cũng được. Huống chi c l một con người.

         C tro ln đỉnh vch đ, một mnh. C sợ v đồng thời cảm thấy rất hi lng. C ở đ, giữa biển v trời. C nhn thấy mấy người dưới chn vch đ. Họ lm hiệu bảo c xuống đi. C vẫy tay cho họ. C thấy dng ln một nỗi sợ hi v đơn độc v v ở trn cao một mnh. C c cảm gic nhẹ nhm ngay chnh trong nỗi sợ ny. Một cảm gic nhẹ nhm vui vẻ. Rồi nỗi sợ biến mất trong mối tương giao trực tiếp v kỳ diệu với thin nhin. Một luồng sinh kh tẩy uế hết mọi chất thải của cơ thể v tinh thần. C lm rỗng ton bộ cơ thể, đầu c v tm hồn. Đứng trn vch đ cao, đối diện với mặt biển, mặt trời trn đầu, được bao bọc v bảo vệ bởi sự bnh yn, c ht thở tự do. Những cnh đồng mnh mng mở vo v tận. Đại dương cũng mở vo v tận. C mở vo sự biến mất. C dấn vo trung tm của sự biến mất. Một lỗ hổng lớn, lớn v su. C nho nhạt dần, trở thnh trắng tinh, trong suốt, như nh sng. Khng cn nhn thấy c nữa. C biến mất với tất cả những thứ đ, với biển, vch đ, bầu trời, mặt trời, cỏ Khng cn g. C khng để lại dấu vết no. C biến mất trong kh. Như chnh khng kh.

(Yport, le 23-4-08)