BienMat12-TuHuy

 

Biến mất 12

 

Gương mặt  đá

hiền hậu đau

xanh xao đau

câm lặng đau

vĩnh hằng đau

bất biến đau

phủ đầy cỏ nhằng nhịt những đường gân đau xanh lục

hơi thở nặng vạch những hành lang dài trên mặt phẳng biếc

 

 

Đôi mắt đá

không có con ngươi

không nh́n thấy biển

dù gương mặt sát kề mép nước

kề sát những con sóng trắng ban ngày và ban đêm ngủ mê trong lời tâm t́nh bè bạn

đôi mắt đá

mở vào trong

vào nội tâm đá

dơi theo h́nh bóng huyền hồ

của những người bạn đă thôi không c̣n là bạn

của những người bạn chưa từng là bạn

của những người rồi đây sẽ là bạn

của những người tưởng chừng là bạn

và của những người vĩnh hằng là bạn ?

 

 

hai con ngươi đá

một con bay lên ghim vào bầu trời ban ngày toả sáng

một con rụng xuống ḷng đại dương

kể từ ngày những lời thề non hẹn biển bị bội phản

đá nh́n mà không thấy

thấy mà không cần nh́n

 

 

Vầng trán đá những nếp nhăn không buồn suy nghĩ

mơ một cái chết không bao giờ đến

khắc khoải một biến mất không thể thực hiện

gương mặt đá, gương mặt của biến mất bất khả

b́nh thản hít thở làn khí cuối đông không loăng không đặc

 

 

Khuôn mặt đá

không có miệng

cỏ chôn kỹ làn môi đá

giam giữ tiếng cười trong lỗ hổng không xác định tận cùng ḷng đất

đá không cần lưỡi

im lặng phóng những tiếng nói vô âm phi mă không gian ba chiều

vượt các tầng khí cho đến khi vấp phải

tồn tại đá vô tri và vĩnh cửu

đời này đá không màng biến mất

tồn tại không màng hoang mang…

 

Etretat, 24/4/2008