Những ḷng giếng vừa khô vừa cạn

 

Những ḷng giếng vừa khô vừa cạn

 

Chúng tôi,

những ḷng giếng vừa khô vừa cạn.

Chúng tôi sống trong những túp lều không đàn ông, không trẻ thơ.

Chúng tôi dật dờ trên đường phố, ngủ dưới gầm cầu,

tắm ở bến sông, ăn trong sọt rác,

không sở hữu một mi li mét không gian nào trong cái thế giới vô tận này.

 

Chúng tôi,

những ḷng giếng vừa khô vừa cạn.

Chúng tôi không hưởng bất cứ  thành quả nào của nền văn minh chỉ cách vài chục độ đường.

Chúng tôi bị đầu độc bởi chất độc ngấm trong thực phẩm hàng ngày : thuốc trừ sâu, thuốc tăng trọng, thuốc bảo quản…

Chúng tôi bị tra tấn đánh đập tả tơi ngay trong thời buổi hoà b́nh.

Chúng tôi bị tấn công bởi sự giả dối, lọc lừa, mánh khoé, bạo lực… và bởi sự quên lăng.

Chúng tôi kiệt quệ cạn khô bên cạnh toà tháp mười lăm tầng nước phun lên tận đỉnh nóc.

 

Vừa khô vừa cạn,

chúng tôi trói ḿnh vào một rễ tre, một cối xay tre, một vơng tre, một lời ru tre, một tiếng nấc       tre.

Ngày mai, trên cái băi thải công nghiệp khổng lồ này, chúng tôi sẽ đặt chiếc lá tre cuối cùng lên cánh một bông ly đang nghẹn giọng v́ thiếu nữ nhuộm tóc vàng không c̣n biết khóc.

Vừa khô vừa cạn,

chúng tôi không tri âm và không có tri âm,

mọi âm thanh tắt ngấm trên nhúm cát khô và mỏng c̣n sót lại đáy giếng.

 

Chúng tôi,

những ḷng giếng vừa khô vừa cạn.

Chúng tôi sợ những viên sỏi ném xuống

để đo độ nông sâu hay để đo mức đầy vơi.

Những viên sỏi tự cho ḿnh cái quyền kết tội chúng tôi vô cảm.

Những viên sỏi khục vào nỗi đau không c̣n nước.

Chúng tôi đợi

những cơn mưa nhiệt t́nh

những trận sấm sét cuồng nộ

những tia chớp can đảm

những cơn băo gây hấn,

và cả những tiếng nức nở kẹp trong tiếng gào giông tố.

Chúng tôi đợi,

và xung quanh

im lặng băng giá đóng cục trên sự chờ đợi vô vọng

 

Vừa khô vừa cạn,

đêm không sao

chúng tôi nằm mơ những ḥn đảo ngoài khơi

cạn kiệt khô rốc giữa một đại dương ngồn ngộn nước

những ḥn đảo mất căn cước

những ḥn đảo bị bỏ rơi

máu đỏ hàng bao thế kỷ giờ tím bầm trong nhục nhă

 

Đêm không sao

chúng tôi nằm mơ những chị em gái

bị bán làm nô lệ ở xứ người

đàn ông xứ này đang làm ǵ ?

những kẻ lớn tiếng trách chúng tôi là ḷng giếng cạn,

giờ đây các người ở đâu ?

miệng tiếp tục ngậm chặt nỗi sợ hăi

những bông ly tiếp tục nở duyên dáng trong pḥng khách của các thiếu nữ @

khí phách thời đại kết tụ trong tự do im lặng

 

 

Đêm không sao

chúng tôi nằm mơ một vầng trăng rộng

tự sông Hàn

mặc tử gọi chúng tôi

 

nhớ không :

« ḷng giếng cạn

ḷng giếng cạn… » ?

chết chẳng ai hay

 

cạn cho đến khi không c̣n nước để mất

 

nhưng đây

cát

ḷng giếng ủ ngấm ngầm một cơn băo cát

và nén chặt

tiếng rền của những ḷng giếng cạn

đợi một ngày dâng lên