RuTinhLuuLacNguyenUoc

 

Ru tnh lưu lạc

 

Ru tnh lưu lạc

Ru em mai ở lại bầy,

Ru ta một bng chim bay xa miền.

 

Ru đm cm nn xuống thuyền,

Trng khơi sng vỗ say nghing ngữa người,

Trơ vơ đảo lạ ven trời,

Bập bng đốt lửa hơ đời ho hon.

Tc xơ xc gi hong hn,

Tiếng em ht nhỏ trn boong thuyền di,

Tưởng ngn thu gọi hồn ai,

Chập chờn ngọn sng, ngất ngy trong chiều.

 

Ru đời đơn điệu đu hiu,

Kh khan doanh trại, chắt chiu thng ngy.

Hm no mắt sng cn say,

M nay giọt lệ chan đầy chn cơm,

Chung quanh nhn ngi chập chờn,

Chao ơi thm nhớ sắt son dng kiều!

 

Ru tnh khng ni lời yu,

Sao tay mười ngn thương du dập nhau,

Tận cng hơi thở xn xao,

Cn m u lạnh nỗi đau khng rời,

Sng sương trưa nắng qu người,

Chiều hoang vu gi mi cười tủi thn,

khng hẹn cuộc dương trần,

Nửa khuya u yếm vẫn thầm gọi anh!

Nồng nn nhịp thở dồn nhanh,

Ngọt mi ướt đẫm những thanh m tnh,

Trong cơn cuống qut bồng bềnh,

Em v da thịt ho thnh ơn thing,

Cho anh vơi cht niềm ring,

V em tươi lại tri tim nhọc nhằn.

 

Ru thuyền v bến cch ngăn,

Nước non lạnh nửa chỗ nằm từ đy,

Em ven rừng thẵm lưu đy,

Anh xui phố thị nhớ cy thương cnh,

Vi năm sẽ bạc tc xanh,

Run chn ngựa mỏi loanh quanh xứ người.

 

Ơi em mai lạc nhau rồi,

Phương anh ngn dặm m trời tuyết bay,

Ơn đời cao mấy tầng my,

Ơn em sưỡi ấm thng ngy điu linh,

Mai em ra suối một mnh,

C buồn lc gi ru tnh cng cy,

C nghe một thong mắt cay,

Chừng hương ngy cũ đu đy thoảng về.

 

Nguyễn Ước