Nam Dao giới thiệu

thơ  

PHẠM NGỌC LƯ

 

http://www.luanhoan.net/thoVN/ThoNhanTuBanGoi/thoPhamNgocLu/thoPhamNgocLu_files/image001.jpg

 

 

 

 

Gặp thơ hay, như giữa đường nhặt được những vin kim cương đi khi người đời vương vi bỏ hoi. Bạn giới thiệu thơ hay, như kẻ cho ta ngụm nước khi cổ bỏng rt cơn kht ci đẹp đến từ vần điệu ngn từ. Cm ơn nh thơ DuTử L giới thiệu v Lun Hon sưu tầm thơ Phạm Ngọc Lư trc tuyệt, nay xin trn trọng gửi đến độc giả amvc.

 

 

 

Phạm Ngọc Lư, sinh năm 1946 (Bnh Tuất) ở Thừa Thin.

Nh thơ cư ngụ tại Đ Nẵng từ năm 1994. ng khởi đăng thơ v truyện

từ năm 1963. C bi đăng trn cc tạp ch: Nghệ Thuật,

Khởi Hnh, Văn, Bch Khoa, Trnh By, Thức, Tuổi Ngọc...

trước 1975.

Đ xuất bản:

Dan Tm (thơ, 2004)

My Nổi (thơ , Thư Ấn Qun, 2007)

 

BIN CƯƠNG HNH

 

Bin cương bin cương cho bin cương

Cho ni cao rừng thẳm nhiễu nhương

Mu đ nui rừng xanh xanh ngắt

Ni chập chng như dy mồ chn

Gớm, gi Lo tanh mi đất chết

Thổi lấp rừng gi bạt ni non

Ma kh tới theo chn th địch

Ta về theo cho rậm chiến trường

Chiến trường nm binh như vi đậu

Đon qun ma bay khắp bốn phương

Lớp lớp chồm ln đ bẹp ni

Ni mang cao điểm ngt oan hờn

Đ mang dng dấp hnh chinh phụ

Trơ vơ chp ni đứng bồng con

Khu chiến ngy trn lan lửa dậy

Đ Vọng Phu mọc khắp bin cương

Bin cương bin cương đi biền biệt

Chưa hết thanh xun đ cng đường

Trng ni c khi lầm bng vợ

m đ m mơ chuyện yu đương

Thi em, s chi ta m đợi

S chi hạt ct giữa sa trường

Sa trường anh hng cn vi dập

H rằng ta biết hẹn g hơn ?

 

Đy bin cương, gh thay bin cương !

Ni tiếp rừng, rừng tiếp khe trung

Hi hng chưa trời hoang my rậm

Ma mưa về bo hiệu tai ương

Qun len lỏi dưới tn l dữ

L xn xao xanh mặt hoảng hồn

St kh đằng đằng rừng dựng tc

Ma thing cn ngn bọn c hồn

C hồn một lũ nơi quan ti

C khi đ ha thnh th mung

C hồn một lũ nơi đất trch

Vỗ đ m ca ngng ht cuồng

Chm cy cho đỡ thm giết chc

Đỡ thm mi mắt gi bun hương

 

Đy bin cương, gh thay bin cương !

Tử kh bốc ln dy như sương

Đ chảy mồ hi rừng ứa mu

Rừng ni ơi ta đến chia buồn

Buồn qu giả lm con vượn h

No ngờ ta con th bị thương

Chiều hm bắc tay lm loa gọi

Gọi ai nơi viễn xứ tha phương ?

Gọi ai giữa sơn cng thủy tận ?

Ai người thin cổ tiếc mu xương ?

Em đu qu nh chong mắt đợi

Hồn theo my trắng ra bin cương

Thi em, yu chi ta thm tội

V duyn xui rơi lược vỡ gương

Ngy về khng hẹn ngy hn lễ

Hoặc ngy ta mắt nhắm tay bung

Thi em chớ liều thn c phụ

Chiến trường nay lắm nỗi đoạn trường

Nơi nơi lạnh trăm dng sng Dịch

Kinh Kha đời nay cả vạn mun

H một mnh ta xui bin ti

Nhất khứ bất phục phản l thường !

 

Thi em, cn chi ta m đợi

Ngy về thn cạn mu kh xương

Ngy về hn lễ hay tang lễ

Hề chi ! buổi chinh chiến tang thương

Hề chi ! kiếp cy rừng đ ni

Nghn năm hồn quanh quẩn bin cương

 

thng 5 1972

 

 

QUA SNG TỰ VỊNH

 

Sng Hn, mệt lắm, sng Hn !

Mai qua chiều lại trưa sang tối về

Đời mn lăn chậm bnh xe

o cơm bải hoải nặng nề lăn theo

Di chi nhịp nhịp giang kiều

Tha hồ gi ngạo mưa kiu rch lng

Đnh như hn sĩ qua sng

Đnh như khu nữ chậm chồng qu giang

Trng ra trời nước mơ mng

Giật mnh trẩy khc gian nan qua cầu

Đoạn trường lăn bnh xe đau

Sng Hn lạnh sng Hn su im lm

Sng no nước xoy trong tim ?

2 1997

 

 

GỞI KIỀU NỮ V DANH

 

Em mấy ma vung vi phấn hương ?

M đm nay rũ rượi y thường

Nhn ta đi mắt như ngm rượu

Xanh lt bn tay rt tang thương

 

Qun t m như một m cung

Rượu ph hoa rt chn ph dung

Một ly thm tạ tnh nhan sắc

Hai ly bi kiến nợ đo hồng

 

Em khuấy tiếng cười pha giọt lệ

Rt mời ta cạn một biển lng

Sao mắt chua như mu rượu bạc

Cứ cụng đầu như cụng thinh khng

 

Gặp nhau như thể trong thơ truyện

Cũng lệ Tầm Dương ươn ướt tnh

Chỉ tiếc đời bặt tăm Từ Hải

Em đnh vương vu nợ Thc Sinh

 

Hương phấn mấy ma thi gp lại

Dọn mnh đi ta gởi đa hồng

Đm nay tương kiến l tương biệt

Mai em về một bến nước trong ?

 

 

TY HOI

 

Uống cạn mươi ly

Nhớ qun rồi cũng hết

Trời buổi chiều bỗng dưng m mịt

Đầu ta như khi bốc min man

Lng lnh đnh lạnh buốt sng Hn

 

Cơn say no cao vt Hải Vn

Ta bay vo my gi lng lng

Xn xao trời thu tung tăng hong diệp

Mnh mng ngn thu rụng rời thương tiếc

 

h !

Ngươi c ta khng

Ta cn ngươi mất

Thoắt bng thoắt hnh

Chập chờn hư thực

Chưa say, nm hồ trường qua biển Bắc

Yn ba tan tnh im bặt

Hương quan gờn gợn m tăm

Say rồi, tung chn rượu xuống trời Nam

Trời Nam o o mưa ngy ngất

Giang hồ lnh lng sng ln men

Say rồi,

Nhớ tuổi qun tn

Xt lng trng cy nhớ cội

Phải ngươi ba chm bảy nổi

Bắt ta mười kiếp long đong

My c gi khng

Tnh cm thơ điếc

Giai nhn cn m anh hng hết

Chưa ma đng sao tc xanh rơi bạch tuyết

Ngũ thập rồi tay trắng xa bạch vn

h !

Thin địa v cng

Uống say m khc Đặng Dung - Thuật hoi

 

Khc rồi,

Đập nt cơn say

Hốt nhin bừng bừng ho kh

Vươn vai nhập thn ho sĩ

Dậm chn nổi gi Đng Đoi

Cởi chim hồng nhạn m bay

Theo trăng qua Đằng Vương cc

Thu lại hồ trường nơi biển Bắc

Nhặt ln chn rượu cuối trời Nam

Chơi hết thng ngy chưa tương đắc

Tung h cơm o bất phng thời

Uống nữa ngươi ơi

Một ngn ly một lần xin cạn

Ấm lạnh sng Hn ơi

Chỉ cn ngươi

Chỉ cn ngươi soi bng ta thi !

 

10 1994

 

 

 

HOANG MỘNG

 

Bồng ngy bế thng ẳm năm

Xun Thu l lượt o khăn đi rồi

 

Ơ ka em dỗ dnh ti

Rủ r Hoang Mộng cất lời ru sung

Ru ti trơ trụi trần truồng

Tay em trn trịa nn nường khai hoa

Cng ti bật khc oa oa

Cng ti pht chốc phi pha bạc mu

Một đm trằn trọc ru nhau

Sng soi gương hai mi đầu trắng my

 

Trắng em nhẵn mặt trơn my

Trt năm cởi thng lột ngy trơn tru

Bồng ti nhẵn nhụi xun thu

Tnh hnh Hoang Mộng ngồi ru sượng sng

12 2006

 

 

MY NỔI

 

My nổi lu bu chiều lỏng bỏng

Đội trn đầu bầu trời bọt rỗng

Dưới chn đất đ như lầy

Hi lng ta ao t ngm mộng

 

Ngất ngưởng m chi một bầy ni rởm

Rc rch lm chi suối khe hn mọn

Thảng thốt hồn ta tiếng h hư v

Tiếng sinh linh ầm ầm gh rợn

 

Đời thẳm người su

o o sng dữ

Vy hm đời ta

Đen ngm Bể Khổ

h !

My nổi lang ben chiều loang lổ

Du du m chi Trời kia Đất nọ

Thin hề v phương !

Địa hề v lộ !

Ruồng rẫy ta hề !

Nhn thế bất nhn

 

My nổi chiều tri vẽ vời ch mộng

Mc nước To kh rửa lng hư vọng

Ma thu nầy thất tn tri m

Gi tai ương đin cuồng h lộng

9 2007

 

 

LẬP THU

 

Gi lập thu thổi ướt lng

o t em mỏng phập phồng nao nao

Ngn cy ngy gi xn xao

V my về tự thu no đang tri

 

Thổi về một cht thu thi

M hiu quạnh thấu đất trời tịch khng

Mnh em khp np bn sng

Di tay ko sợi giăng lng bng quơ

Sau t khi mỏng phất phơ

Mu thu như nhuộm hai bờ Vn giang

Lng em như l mơn man :

Nửa xun xanh biếc nửa vng theo thu

 

 

HẢI VN

 

Uy nghi Hải Vn !

Cng đ đeo rừng vt ln mun trượng

Bạt gi đ my ngất ngưởng

Nguy nga đệ nhất hng sơn

 

Ngạo nghễ Hải Vn !

Cht vt tầng tầng snh vai trng điệp

Ni đứng ngang trời lẫm liệt

Xun thu tề tựu my chầu

 

S g du bể bể du

Ni vẫn trơ gan đạp ngang biển cả

Bắt sng rửa bn chn chai đ

Dựng chơi một dy trường thnh

Chặn đường thin l

Khiếp va lữ hnh

Trăm ngựa chồn chn

Ngn xe thở dốc

Hun ht rừng cao cy xanh mặt

Cheo leo lưng ni đ rng mnh

Đo my lơ lửng

Trời biển chnh vnh

 

Kỳ vĩ Hải Vn !

Chớn chở chập chng

Oai nghim sừng sững

Ngươi mượn biển xanh ngắm hnh soi bng

Hin ngang toan mở lối ln trời

Vẽ gi vờn my h lộng

Đổi thay sắc diện lin hồi

Lc b ẩn thm nghim

Khi im lm kỳ ảo

Ngươi uốn mnh chơi vơi thượng đạo

Cong lưng thắt ruột đường đo

Xẻ vực su thăm thẳm

Dựng vch đ hiểm ngho

Trng ln chất ngất

Ng xuống mịt mng

Biển trời ngờm ngợp thinh khng

Nhớ ra hnh hi ct bụi

Thanh trọc bao phen chm nổi

Phế hưng mấy cuộc tồn vong

i Hải Vn Hải Vn !

Hẻm ni hốc rừng ngn xưa hung bạo

Chiều nay lau lch đu hiu

Ai người khai sơn ph thạch ?

Xả thn chm đ mở đo

Xưa đồn ải no ai trấn thủ ?

Nay đầu ghềnh khắc khoải chim ku

Mơ hồ bng người lnh th

Tạc vo gạch đ hnh ru

Giăng giăng quan ải my hoi cổ

Bng bạc sơn đầu khi đăm chiu

My trắng mnh mang

Biển trời vi vi

Nhn thế về đu chập chờn sng tối

Hồn xưa phương no ấm lạnh u minh ?

Quạnh quẽ Hải Vn !

Đu dấu chn người ngn năm trước

Ni trng my, my ng ni u hoi

Đo cao co thăt từng khc ruột

Thin cổ qua về ai nhớ ai ?

 

(viết năm 1992, nhuận sắc năm 2007)

 

 

NIỆM ĐẶNG DUNG

 

Mi gươm !

             Gươm khuyết bao giờ ?

Cắm chui gươm gỉ trước mồ trượng phu

Cảm hoi kh tiết thin thu

Ngm cu thế sự du du lệ nha

Lo h ! i nại lo h ! (*)

My ru v mệnh ha ra tầm thường

Ci đầu trả lại chui gươm

Trăng t đ khuyết mi sung nỗi lng !

 

(* Thế sự du du nại lo h !

Cu đầu trong bi thơ THUẬT HOI nổi tiếng của ĐẶNG DUNG)

 

Phạm Ngọc Lư

(trch từ thi tập ĐAN TM v MY NỔI)