PTAnhNgaPHDThangNamCoTich

Lng người th rộng mở m cnh cửa cuộc đời th khp chặt v tnh.

Tại sao chng mnh cứ mi lặng cm để cho dng đời tri đi một cch oan uổng thế ny....

... một khi em đ quyết tm, th em sẽ quyết đến cng ?

Thng năm cổ tch

tặng mười năm cổ tch

v Misa thương yu

Ngy ... thng ... năm ...

Nhắm mắt lại, em vẫn nghe như lời ni ngy no của Phi trở về thn quen. Khi đ, em khng cn ưa thch mở to hai mắt ra nữa, cứ mặc cho những sch những vở vỗ về dịu m. Ci mơ, như khi lặng hồn v khp mắt, vẫn mang nt tuyệt vời của ngy thng khng phai. Phi ơi, Phi ơi. C phải l những ngy thng ấy đẹp qu hay khng Phi. Phi c biết l giờ pht ny em đang ngập chm trong biển nhớ. Mun đời chắc Phi cũng khng trở về, v suốt kiếp em sẽ bơ vơ.

Khng gian bắt đầu giao ma rồi đ Phi. Những xc phượng vương vi hai bn đường đ ho thẫm v thay thế cho mu đỏ rực của những cnh phượng vươn cao, kiu kỳ với nh nắng. Những hạt mưa thời chuyển ma cũng đ bắt đầu rủ xuống thnh phố nhỏ m ny. Phi c nhớ cơn mưa năm no đ đưa Phi đến phố nhỏ khng. C nhớ ngy mưa no em ngồi ở yn sau v Phi ở yn trước chiếc xe đạp trời ơi đất hỡi ấy, mưa bay ướt cả mắt mũi v vỡ theo từng lời ni của Phi, của em. Chiếc o mưa của Phi em vẫn giữ trong tay m khng mặc vo cho khỏi ướt. Em đ cười khi ni với Phi : ể cng ướt cả hai. V Phi đnh lắc đầu cho thua : C b bướng thật.

Ơi Phi. i lc em tự hỏi : giy pht ny Phi đang lm g, c lặng người v chợt xt xa cho một cu chuyện no xưa...

Ngy ... thng ... năm ...

Buổi chiều em đi học về, mặt nước sng Hương đ dng cao thm, cứ vươn ln gần st lề đường Phi ạ. Như thế l mực nước đ cao hơn nhiều so với lc em đi học, khi trưa. Em vẫn thch th thăm d mực nước, đo bằng mắt từng khoảng cch lớn b giữa mặt nước v ci vệ đường ct sỏi. Phải tnh cảm c chiều di chiều cao để em dng thước đo từng ni tấc được Phi nhỉ.

Ma đng ở Huế, mưa bay hoi huỹ. Phi vẫn chưa biết đến ma đng ở nơi ny đu m. Những ngy Phi đến đy, rong chơi trn những đỉnh đồi xa tt tắp, lăn lc quanh những gc thnh ru cũ hay theo hộ vệ em hm em đi ghi danh vo đại học, chỉ mới l đầu thu với những cơn mưa nhỏ nhoi đủ lm ướt tc v khiến những dấu chn bỗng ho buồn tnh. Những cơn mưa by giờ th hung hn hơn nhiều v xoy lạnh mắt mi em đến xanh xao, tội nghiệp.

Em muốn khc gh nơi, Phi ơi, nếu như Phi đ qun mất đường về lại Huế. C lần đi học về, mưa to, một ng bạn chợt lạ chợt quen đ đồng hnh với em một qung đường ngắn, th thầm : Anh thch ma đng ở thnh phố ny, lạnh khiếp nhưng thật thch hợp với những cu tnh tự. Em sợ qu Phi ơi. ng bạn chợt quen chợt lạ đ ginh yu mất ma đng của Huế. ến khi no Phi mới bị ci lạnh của thnh phố ny thấm nhập vo tim c v sẽ trở nn khng qun được hở Phi. Hay đối với em rốt cuộc Phi cũng chỉ l người trước quen sau lạ như bao kẻ một lần gh qua phố nhỏ.

Ngy ... thng ... năm ...

Nẵng những ngy loạn lạc. Phng bn v my bay đng đc v bến tu nghịt người... Tiếng ku khc, những lằn đạn sng đỏ bay dọc ngang trong đm tối v những to nh cao tầng bốc chy. V mưa. Mưa to, o ạt, như cuốn phăng đi mọi thứ. Như trong cơn đại hồng thuỷ.

Hnh như trong những pht giy cận kề ci chết, liu xiu trn bờ vực, em đ nhiều lần thầm gọi tn Phi. V c lẽ từ b đến lớn đ cũng l lần em đ khc nhiều nhất.

Rồi em trở về Huế. Khng cn một tin tức no của Phi nữa cả sao.

Ngy ... thng ... năm ...

Em ni với ng, khi ng cng em đứng ở hin trường v bn ngoi sn những vũng nước mưa đ bắt đầu lp xp ngập lối đi : Em vẫn ưa thch lm một người bnh thường nhất để khỏi c những vấn đề đặt ra bn ngoi ci phc, những lạ lẫm phiền toi rối rắm trong đời. ng ni : Những lc trời lạnh như thế ny bộ An chả thấy thiếu một ln hơi ấm hay sao. Ci phc của em đ, chẳng đủ ấm lng em sao ng. ng ht to : Ci phc, ci phc... nếu ci ci phc đng ght đ của An l một ci g sờ nắn được, ti sẽ khng ngần ngại đặt tri nổ ph huỷ n đi tức th. Em thch thức : Thử xem đi, ng. Bởi chắc phải cn lu lắm, em mới vn mn ci phc bước ra với những rối rắm của thế giới người lớn.

Nếu ng ni gần như đ thnh một nhu cầu của đời sống, viết cho An mỗi ngy, th em cũng thế, em vẫn chưa bỏ được những hng chữ ghi cho Phi, dẫu cng ngy cng thưa thớt dần đi. Nhớ hm Tu trở về từ Si Gn sau cơn loạn lạc, c chp cho em mẩu địa chỉ của Phi ghi ở mục nhắn tin cho em trn bo, em thương cho Phi v cho em qu đỗi. Nhất l khi bạn b về từ phố biển kể cứ nghe loa phng thanh tm thn nhn ro tn An miết. Phi ơi, sao thế hở Phi. C phải chng mnh vẫn mải loanh quanh v rối rt tm nhau, tm m khng gặp, trong dng đời cuộn chảy khng thi m chng mnh th đ mất đi mọi phương hướng.

Phi ơi, đi lc em cảm thấy như mnh đang nhập cuộc vo một tr chơi bằng tim thật đau xt, nối kết bằng lắm chuyện bất ngờ. Chuyện giữa em v Phi chẳng phải đ bắt đầu bằng một run rủi tnh cờ trong cuộc sống đ sao. Một tuần lễ ngắn ngủi Phi gh qua phố nhỏ, rong chơi tận tnh, rồi Phi lại trở về với phố lớn rộn rng của Phi, qun khoấy đi cả lời hứa hm no, l từ xứ dừa xa xi ra thăm em.

Phi ơi, mnh đ lạc nhau mất rồi phải khng.

Ngy ... thng ... năm ...

Khi em ngồi đếm nhẩm lại những ngy thng chia xa, em đ tự hỏi như thế l mnh thực sự qun mất nhau rồi sao.

Qun, nghĩa l đ nhớ. c những vắt kỷ niệm khiến hồn lao xao, khiến lng mi nhớ. iều ny th đ qu r rng về pha em, với nhiều biểu hiện, nhiều chứng cớ trong cuộc sống. Ngồi ở phng học, ở giảng đường, ở phng thảo luận, lc nhm nhi cay chua mặn ngọt với bạn b, cng cười cng ni, cng ht cng ca, lc thnh thang trn đường ra viếng Cổ thnh Quảng Trị, lc tập tnh lm c gio, lc nhm nhi nỗi buồn rồi khc lơ ngơ, cười mếu mo... i Phi ơi, sao Phi cứ m em mi thế ny. Phi tn c qu, Phi xa xi, Phi xa xăm, Phi xa tt m đi rồi, sao Phi chẳng trả em về với ci phc dịu dng mến thương.

Một đi khi em nhớ đin cuồng, ci mặt trng u sầu ảm đạm giống y cnh l ho, ng khng ra chi cả. V em đ cầu mong cho mau mau qun, l lẹ đi kẻo rồi lại mếu mo khc. Bởi v khi em qun, th ci phc thật sự ắp đầy yu thương, ba mạ, bạn b, người thn... l cả một ni tnh thương, một trời hạnh phc. Bởi v khi em nhớ, l hồn em lao đao, bước chn xiu vẹo tội tnh, mắt mi l cả một bầu trời my phủ. Phi ơi, em on ng, em căm giận ng biết nhường no.

Ngy ... thng ... năm ...

Phi ơi, sao nhiều khi em cảm thấy ng bạn lớn ở xa em qu. Em linh cảm c điều g sẽ đến, v chẳng cn hiểu mnh mong muốn ci g. Ci thư duy nhất em nhận được của Phi chỉ khiến em muốn khc. Dường như em cn khng nhận ra Phi nữa. Lời lẽ trong thư sao như của một ai khc, gởi từ một thế giới xa lạ no khc.

Phi ơi, năm cuối m cặp đến giảng đường đại học, em sợ ra trường v sợ đổi thay. ổi thay mi trường chỉ l điều nhỏ, nhưng cn những ci n sẽ ko theo sau... em vẫn sợ mnh khng đủ can đảm để vượt qua. Hnh như trong những lời cuối gởi cho Phi, em đ bật ln điều đ.

V hm chị Thi đi Si Gn về, giữa những ngy em đang thi tốt nghiệp, em đ đn nhận sự đổi thay, một đổi thay bất ngờ, khng hề mong đợi v qu kh tin. D cố nn, em cũng đ gục mặt khc ngay trong phng thi, trn trang giấy đang viết dở. Phi ơi, c thật Phi đang hạnh phc hay khng, trong bước rẽ ngoặt c tnh quyết định trong đời m khng c em đi cng đ. Thư Khi chỉ viết : Cả nh ai cũng sửng sốt, nhất l m, khi anh Phi bo tin sắp cưới một c đồng nghiệp cng trường. Nhưng khng biết anh Phi đng thương hay đng trch nữa....

Ngy ... thng ... năm ...

mấy thng rồi em l c gio. Ngi trường với bao kỷ niệm thời sinh vin đ trở thnh nhiệm sở đầu đời của em, d cho nguyện vọng đăng k khi ra trường l đồng bằng sng Cửu Long, như lng em vẫn hằng mong muốn. V ngy thng cứ thế tri qua, cho em quen dần với nghĩ đ xa rồi một tnh thn cũ, m chẳng đủ can đảm để tm hiểu v sao lại thế.

Phi ơi, c lẽ chỉ c những lc lắng đọng nhất, người ta mới đủ điềm tĩnh để dễ dng nhn lại mnh một cch r rng v sng suốt. Những hm em đau, nằm vi trong chăn, khng cn phải bận tm về nhiều thứ nn em đ suy nghĩ rất nhiều. V c lẽ by giờ em cũng đ trở thnh người lớn, nn nhn về dứa b con ngy trước cũng đng hơn.

Mười bảy tuổi. Em khng tự trch mnh v sao ngy ấy em khng tạo lấy cho mnh một hạnh phc nhỏ để by giờ phải tiếc ngẩn ngơ. Hnh như Phi v em, cả hai đều đ cố hết sức mnh v chẳng ai đng trch cả. Phi đ cố vun đắp cho ci cảm xc rất chn thật của mnh, em cũng đ cố gn giữ một tnh cảm nhẹ nhng, d chưa hiểu r đ l tnh cảm g đi nữa. C điều, hnh như ở hai thnh phố cch xa nhau hơn ngn cy số, Phi v em đ đi hỏi ở nhau những điều khng thể c. Nếu hiểu rằng khng thể đi hỏi ở một đứa b con những cảm nhận bn nhạy v mau mắn như ở một người lớn, nhất l lc đứa b con đ vẫn đang khp np bn trong khun php gia đnh, c lẽ Phi đ khng buồn gh gớm khi khng được đp ứng về một địa chỉ v một tấm hnh (Phi ơi em no đu dm trước những điều cấm kỵ qu ư khắt khe của ba em). V gi như em hiểu hết tnh yu thương của Phi, gi như em chẳng khư khư đi hỏi một lần gặp lại để c thể xc định r hơn tnh cảm của chnh mnh... Bởi lm sao từ ngn cy số xa Phi c thể về lại Huế d rất muốn. Ring em, em chẳng biết lm sao hơn, những điều răn dạy của ba em đ khng cho php em được sống như em mơ ước. Dẫu l trong những điều nhỏ nhoi vụn vặt như nhận thư Phi ngay tại nh, hay gửi cho Phi một tấm hnh của em. Em khng on trch gia đnh, on giận ba em (c đứa con no dm on giận bố mnh đu). Những điều gio huấn d khe khắt đến đu cũng xuất pht từ tnh cha thương con. Nghĩ cho cng, lẽ ra em phải c cch bảo vệ cho những điều rất ring của mnh, nhưng ngy ấy em cn qu nhỏ v cũng chưa hiểu r chnh mnh để c thể c quyết tm hơn. Em c cam đảm vượt hết mọi kh khăn, bảo vệ cho tnh cảm của mnh, nhưng ngy ấy em chưa đủ sng suốt để tự hiểu, em chưa dm xc định tnh cảm của mnh đối với người bạn xa, em sợ hi với những g đ vượt qu những điều răn của ba em v em khng dm phạm thm điều cấm kỵ no nữa cả. Em khng tự bnh vực đu, em khng ni như thế l em đng, nhưng phải hiểu gim em l trong những điều kiện như thế em khng thể lm g khc. Cng tội nghiệp hơn nữa, l những nghĩ, quan niệm của em vẫn cn bị b buộc bn trong những vy bủa gia đnh, trong giới hạn của những g ba thường dặn d em. Tội nghiệp cho em, khi khng dm ước mơ v thực hiện ước mơ của mnh. Phi ơi, khng ai nỡ on trch một ch chim từ nhỏ vẫn bị nhốt trong lồng, nếu n khng cất tiếng ht bnh thường v sợ hi khi phải bay xa. Phi c đồng với em khng Phi ?

Ngy ... thng ... năm ...

C những đm khuya giữa hai giấc ngủ em chợt c nghĩ viết cho Phi một ci thư. Như để xo hết những g vẫn khiến em trĩu lng. Rồi em lại thiếp đi cng với tưởng ngọt ngo vừa thong qua. Sng hm sau tỉnh dậy, em nhớ đến điều dự định trong cơn m mng khuya khoắt đ v rồi muốn khc. Chỉ cần một cht l tr cỏn con cũng đủ nhắc em nhiều điều. Em khng thể trch mnh sao ngy trước qu ngu ngơ để khng cng Phi gởi cho nhau một lời chung hứa. Em đ khng dm, bởi bất cứ điều lạ lẫm no cũng khiến em co người sợ hi. ể rồi giờ đy, d c thấy mnh đng thương bao nhiu em cũng phải lun nhớ một điều : hạnh phc của Phi. Bởi đ chnh l điều em đ từng mơ ước. V d cho by giờ trong hạnh phc của Phi khng hề c cho em một chỗ đứng d nhỏ.

Hạnh phc. Hạnh phc. Phi ơi, em vẫn chưa tạo nổi cho mnh một hạnh phc. C nn trch Phi v tnh thn ngy trước em dnh cho Phi khng. Su năm em quen Phi, m em khc cũng đ ngần ấy năm. Nhưng c phải lỗi ở em khng nếu đời sống của ring em vẫn xm xịt, u tối đến khiếp. Từ ngy em quen rồi em xa Phi, sao chẳng ai tạo được cho em nghĩ c thể thay vo một chỗ đứng... C những người em quen, em thn, c người em chỉ biết, nhưng ai ai cũng khiến em cảm thấy thm gắn b với một người bạn cũ, d trong một thời gian di ơi l di em chả gặp, cũng chả c thư, c tin g của Phi, v Phi đ rẽ sang một lối đi khc khng c em theo cng.

C phải em ngu, ngu, ngu v cuối cng cũng chỉ l ngu ? Em khng nui nấng nổi một tnh cảm, khng giữ gn n nổi v cuối cng th khc ngẩn ngơ. R rng l insupportable, intolrable et pourtant pitoyable [1] ! Phi ơi, c lc em tự hỏi Phi c xứng đng với nghĩ trong lnh em vẫn dnh cho Phi khng. V em c nn sống mi trong ci fidlit absurde [2] ny. Bạn b ni em ngu xuẩn. Chung tnh đến ngu xuẩn. Em chỉ gật đầu v cười : Ừ, tau ngu. M lng th qu xt xa.

Ngy ... thng ... năm ...

H Nội ma ny đ rt lắm chưa. Tối qua d điện cp em vẫn thắp đn dầu để viết cho chị Nguyện một ci thư di. Nhớ v cng H Nội thng ngy ny năm trước. Những buổi học bỡ ngỡ ban đầu v thn thiết hơn về sau. Những tối trăng sng. Dy nh tập thể. Phng ở bốn đứa. Phng ăn cn bộ ngy hai bữa. Những hm đau nằm vi. Phố x rộn rng. Tu điện. Xe but. Lao động ở ao c nh Bc, vết xước nhỏ ở tay m khiến lao xao cả lng y tế Phủ Chủ tịch. Những hm gan cng mnh đi xem phim về rất khuya. Buổi sng cuối cng phng xe ra phố, đạp ngược chiều bị thổi ci. Sn ga. Những người đi tiễn. Bạn lớn, bạn nhỏ, những nắm tay khng rời. Nước mắt... Tu sắp chạy rồi. H Nội, H Nội, cn chi. Chị Nguyện ơi, tout a une fin [3]. Em lm răng đi thời gian trở lui để sống lại những pht đ qua. Hạt nước mắt đ rơi xuống, rồi nhiều hạt nước mắt nối tiếp nhau. Ơ, con b hay khc nhớ nh lại mếu mo lc sắp về với Huế. Tout a une fin, Phi biết khng. Một chuyến cng du kỳ th, chuyến đi một thng thi, nhưng đủ để em nhận ra khng nơi no em c thể qun. Phi trch em ư ? Em sống thật với em, v trong điều cảm nhận đ em vừa thấy ngọt ngo vừa nghe cay đắng. Tnh cảm đầu đời... Inoubliable [4], Phi ơi. D n muộn mng. D sinh sau đẻ muộn v thoi thp v bị chối bỏ. D khng lc no em qun l tu maimais [5], aimais ở th imparfait đng với nghĩa của n.

H Nội thng 11 năm ngoi đ gip em sống trọn vẹn v nhn thấy cuộc đời đầy nghĩa, ngay cả trong những khm ph về mnh. Fidle[6] đến l lợm, đến ngu xuẩn. Những tnh cảm của Tr., của . khng xuyn nổi tim em. H Nội gip em lớn nhiều ln nhưng hnh như khng gip được em qun. L đến nước đ th thi, Phi ơi. Th mong g hai năm tới đi học xa em c thể xo đi mọi thứ.

Ngy ... thng ... năm ...

H Nội ma thu.

Hm nay l ngy 25 thng 9. Giờ ny em đang ngồi rất im, thm cho mnh một chốc thật yn tĩnh. Rồi em thm khc, thm c những hạt nước mắt ứa ra, đơn sơ nhưng v cng thấm tha. Em muốn tất cả quanh em đều chm lắng, khuất lấp. Những dy nh, lối đi, bạn b thn sơ, những người quen biết. V cả tiếng ếch nhi đứt đoạn ngoi đm tối nữa. Hy im đi hết thảy, hy biến đi tất cả cho em được một mnh, tha hồ m nhớ.

Cy viết mới mua được ở căng tin (tiu chuẩn cho ba người một) khng đẹp lắm nhưng hm nay em muốn dng n để trải hồn mnh ln giấy. Ui chao, răng tối ni em đoảng vị ri. Lu rồi em c như ri m. C lẽ tại ngy 25 thng 9, nhưng tại sao cứ mỗi năm vo ngy ny, thng ny em lại nhớ. C ai rng buc, p uổng chi em đu. C phải tại em đang tự lm khổ mnh, ngẩn ngẩn ngơ ngơ như vừa vuột mất một hạnh phc mến yu. Su năm rồi cn chi. Bảy năm rồi cn chi. Chẳng cn lại g, ngoi hạt nước mắt chợt vương nhẹ mắt em lc ny. Cn chi...

i lc trong đm tối, giữa hai giấc ngủ m em tự hỏi : tại sao lại phải xa nhau. C lẽ chỉ trong trạng thi m muội đ em mới ngớ ngẩn đến thế. Bởi thường khi, em vẫn tự trấn an chnh em v chấp nhận mọi điều mất mt. Nhưng d sao cu hỏi hiện ra trong bng đm yn tĩnh cũng khiến em nhu my v buồn hẳn đi. Em khng tự trch mnh được, d em c cố khe khắt với chnh mnh bao nhiu đi nữa. Khng ai nỡ trch mắng một c b nếu c cứ mi tiếc nuối một cu chuyện tưởng đ chm khuất, rồi bỗng chốc trổi dậy lm nhi một gc tim.

Em khng biết giờ ny em c quyền kể lể hay khng, d l kể cho ring em v chỉ trong thong chốc. Cch đy ba hm, trong giấc ngủ khuya khoắt em đ chim bao thấy một điều m lc chong tỉnh dậy em v cng ngẩn ngơ v tiếc. Em thấy mnh đang ở nh, ở Huế. Chị Thi đến đưa cho em một xấp thư, ni c một ci thư của Phi. Thế m em chẳng ngạc nhin bao nhiu, chỉ hai tay l run run khi lật tm ci phong b quen cũ. Em loay hoay tm mi. Khng c nt chữ no l của Phi cả. Cuối cng em tm ra một phong b nhỏ, chữ của Khi, bn trong l một l thư ngắn, vợ chồng Khi v Phương ghi. Những cu chuyện rất ngắn về ng anh, về một hạnh phc đ khng cn của Phi. Khi hỏi : Khng hiểu An dạo ny ra sao, c cn mong g được người bạn cũ nu chn Em o khc. O khc thật lng. Cn một ci thư di nữa m em chỉ mới lướt qua mấy chữ đầu, khng đọc tiếp được v ba em tnh cờ đến bn em, hỏi. Em vội dấu biến đi tất cả, chỉ đưa ba xem một tấm thiệp hoa của Phương v một trang thư v hại của Khi. Ba em khng đọc m đưa lại cho em, bảo đem cho mạ em đọc... Tự nhin em bật khc, như một điều ring giữ vừa bị chạm đến. Em khc hết sức, to v tức tưởi. Lc đ c cả anh lớp trưởng lớp Cao học của em hiện nay. Em chỉ biết mắp my : Ba An vẫn như thế... trước nay. Hai mắt trn xoe v miệng h hốc, anh chẳng ni g. Chỉ nhn em khc... Em chưa kịp đọc ci thư di th đ tỉnh giấc. Tỉnh giấc, để m tiếc ngẩn ngơ. Thm đắm mnh lại trong cơn m để lại đọc những điều mới mẻ. Nhưng giấc ngủ chưa kịp đến th em đ hiểu ra : ch g nữa đu.

Em đang buồn ngủ lắm. Giờ ny quanh em chỉ l giấc ngủ lan đầy. Cả lũ ếch nhi cũng chẳng buồn ln tiếng v c lẽ cũng đ ngủ say. Chỉ cn tiếng my quạt quay đều ở phng bn v thỉnh thoảng một tiếng ho từ đu đ vọng lại. Em vẫn chưa muốn đi ngủ, d hai mắt đ trĩu nặng lm sao. Ngy mai ln lớp cả ngy v những bi vở cần n thi. Em tung h tất cả rồi . Khng ưng chi nữa cả . Hộp phấn mở tung, nắp một đng v hộp một nẻo. Cuốn sổ thời khắc biểu, sổ ghi trch đoạn thơ văn, cuốn nhật k vẫn cn đy. Chiếc lược mới lc ny em gội đầu v vừa chải tc. Cy thước dng để đo chiều ngang chiều dọc chiếc o len đang đan. Ống kho nghing ngả. Chiếc gương trn kỷ niệm của Nam ng. Mỗi thứ đều gắn liền với cuộc sống của ring em, l chứng nhn của qu khứ xa v gần. Thế cn tnh yu, c hay khng. C g chứng minh n c hay khng. Lc ny em ni : em muốn độc lập, một mnh chơ vơ như cy thng reo trn ngọn đồi. D c phải gi cuốn tri đi hay tri theo ln nước. Tri theo dng đời. Em đ ni thế thật, nhưng rồi nước mắt đ ứa ra. Lạ qu...

Thi em khng tiếp tục nữa. m đ khuya v khng cn di. 25 thng 9 rồi sẽ khng cn. Em đang tiễn n đi. Adieu [7]. Em khng thm Au revoir [8] m chỉ Adieu. Lại thm một năm nữa tri qua.

Ngy ... thng ... năm ...

Căn phng giờ ny yn tĩnh như một lu đi vắng. Trước mắt em l ci cặp sch, sch vở giấy bt xếp chồng. Ci lạnh đ bớt nhức buốt hơn hm qua.

Nhiều lc em cảm thấy trong em v cng mnh liệt một nhu cầu suy ngẫm. Suy ngẫm, cảm nhận v khm ph. Nhu cầu như bng ln r rệt sau thời gian im ắng. ể cuộc sống như hiện ra diệu kỳ v tuyệt vời hơn. Em muốn thu người lại, np mnh vo một x nhỏ để c được cảm gic chứng kiến dng đời đang tri nhanh, đang tri xa v cuốn phăng mọi thứ. Em chẳng hiểu do đu m những lc sau ny em hay lui về với ngy xưa. l một sự trốn chạy khỏi hiện tại u buồn hay do em đ hiểu ra rằng phần đời đ mất em vẫn khng thể bi xo n đi. D cuộc sống đ vi lấp n từ lu lắm rồi.

Em c thế xo đi chnh mnh để chấp nhận một đổi thay trong đời. Nhưng tại sao mỗi một cuộc thử thch mới đều khiến em thất vọng v li về một nỗi nhớ xưa. Khng ai hiểu em hết. Nhịp tim khng cng tần số với một ai. Thế l em kiu hnh hay em gỗ đ hở Phi. Sao những chiều chuộng, những chăm sc v tnh cảm chn thnh của ai ai cũng khng khuất phục nổi em. Em tự hỏi khng lẽ em kiu kỳ qu thể đi . C phải em ao ước được bao trm, được dẫn dắt v được hiểu, nhiệm vụ xưa Phi chẳng hon thnh, Phi bỏ lửng v cho đến nay vẫn chưa ai đảm đương nổi.

C lẽ em mơ mộng qu đng, em nng kỷ niệm ln một tầm cao v l tưởng ho n. ể rồi em sẽ suốt đời tự lm khổ mnh. Nhưng xin đừng trch cứ mắng mỏ g em. Sự diệu kỳ trong nhịp tim khng thể dễ dng giải thch, d n đ nhiều năm v chưa biết lc no chấm dứt. Cũng c thể những năm thng qua đ lm mỗi người đều đổi khc, Hong Phi của ngy xưa chỉ cn l một m vang tội nghiệp, xa xăm v ngy nay ng đ v cng lạ lẫm. Em khng biết, cũng chẳng cần biết. hơn tm năm, v tối qua em đ c định chp lại thnh một tập những bi thơ viết từ hai nơi chốn, cho nhau.

Chẳng để lm g. Nhưng c phải t ra em cũng mong cảm thấy một điều : tm hồn em được dng trn, được lấp đầy bằng m hưởng một hạnh phc đ xa.

Ngy ... thng ... năm ...

nh sng đ lo ln, thm một ngọn nến cho ngy hai lăm thng chn. Một ngy sinh nhật. Em đ mừng tuổi mới cho ngy cũ thế ny đy sao. Ngọn nến trắng như một lời gi từ thn thiết, cy kẹo chocolate đẹp tuyệt v ci vỏ ốc ngậm kn miệng mang từ Huế ra. V thm một phong thư đựng những tấm ảnh ngy no... Em chẳng dm bc ra xem lại, d l trong tối hai lăm thng chn, Phi ơi.

Em vẫn thường tự hỏi : khng biết mỗi lần đn ngy thng ny em c nn lặp lại một vi thủ tục no đ, để ghi nhớ năm xưa. Năm thng đ mờ phai v chuyện cũ chỉ cn l sương khi. Phi rất xa, đ từ lu em chẳng cn mong g khơi dậy một mẩu chuyện đ ngủ yn, đ chm khuất. Mọi việc đều đ khc xa ngy trước v lm g em quay ngược nổi bnh xe cuộc sống phải khng Phi. Nhưng c lẽ Phi cũng chẳng lắc đầu từ chối, khi em xin được thm một lần, dnh trọn một tối để nghĩ về một chuyến cng du tm năm về trước. Một lần gặp mặt, v một đời chia xa. Phải thế khng Phi ?

Em xin lỗi nếu lối gọi em dnh cho Phi vẫn cn phần no qu thn i. Em hiểu giờ ny chẳng cn rơi st lại g, tnh yu v nỗi nhớ. Nhưng hy hiểu l em kh tỏ vẻ lạ xa. Mỗi một sự đổi thay d chỉ trong cch gọi cũng dễ gợi ln nhiều điều, m c phải tốt hơn cả l hy lẳng lặng vi chn tất cả. ể chỉ nghĩ về trong mỗi một dịp hiếm hoi no đ. Như hm nay chẳng hạn.

Phi ơi hỡi. Em vẫn muốn lặp lại một hng chữ em thường viết vo mỗi dịp 25/9 : ngy ny, thng ny, năm xưa. nh mắt đ chng xuống, nhưng nước mắt khng cn ứa ra dễ dng như trước. Em ngẩng đầu đ cao. i khi người ta vẫn phải ngẩng cao đầu để ngăn kịp thời những hng nước mắt. Sống trong đời sống, tất nhin phải c một tấm lng, như trong một lời ht quen, nhưng Phi ơi, c phải ta cn cần tập n nn cm v vượt qua mọi nỗi. Em hiểu chẳng dễ dầu g m tự nhủ thi hy qun đi qun đi, nhưng đ tm năm rồi phải khng. Tm năm, ngần ấy thời gian v những đổi dời, những biến động tiếp liền đ gip em dần d thot khỏi cơn m ngy cũ. Phi trước em sau, chng ta đ nối gt nhau trong những bước đi vụng về để tm qun. Em tự nhủ ngy rời Huế rằng ở thnh phố lạ em sẽ chẳng phải nhớ nhung g hết. V em đ bắt đầu tập dứt bỏ những muộn phiền cũng từ lc đ.

Hm nay em viết những dng ny ở một nơi chốn rất chi l xa Huế, lại cng xa ci xứ sở của Phi. gần hai năm, cuộc sống xa lạ nơi đy với em cũng dần quen. Em lớn ln, rồi em gi đi lc no chẳng biết. Nhưng hầu như chẳng bao giờ em dm quay về một nhịp tim xưa cũ, chỉ dm thi thoảng tự cho php mnh nhớ về. Em hết c quyền ấy rồi. Gần ba năm gi từ cuộc đời sinh vin, em tập tnh lm c gio đại học, rồi đ gần hai năm tu tin ở ci người ta ny, em vẫn tiếp tục tập sống một mnh. Dẹp hẳn ng bạn ngy no sang một bn, em tập tnh kiu hnh. Em khp lng mnh lại, im thin tht trước những nhịp g rải rc từ nhiều pha. Hạnh phc đ vỡ tan thnh những hng nước mắt, em chẳng cn mong mỏi ci g nữa hết. Em vi đầu vo cng việc, gio n v học tập chong lấp ngy thng gip em chẳng yếu mềm. C gio An ngy hai buổi ln lớp, với o quần bleu blanc rouge [9] những hm mưa gi vẫn l một c gio ngoan. Nỗi niềm su kn vẫn chỉ l ci ring. Nếu bốn năm đại học em cố giữ tim mnh yn ổn cho một niềm tin, một tia hạnh phc mong manh, th ngy ra trường, em đ gi từ cả tuổi nhỏ lẫn niềm tin tội nghiệp đ. Nỗi buồn khng khiến em quỵ ng, khng khi no đu Phi, bởi em vẫn l một An chưa hề biết thua cuộc lần no. Nhưng hạnh phc phải chăng chỉ l bọt biển nn chỉ cn lại cho em một cht hơi nước mau chng biến tan đi. Un souvenir heureux n'est-il pas, sur terre, plus vrai que le bonheur ? [10] Cho đến ngy em bỏ Huế m đi.

ng bạn lớn đ xa. Mỗi con người lớn ln đều mong ước cho chnh mnh một hạnh phc. Một hạnh phc cng chia. Khi em bắt đầu hiểu ra chẳng thể no mong một bước chn xa quay về, em đ cầu mong cho Phi một hạnh phc thật đầy, d em chẳng thể gp phần vo. Mặc em nếu em c l người nhận chịu phần thua thiệt nhất. Cuộc sống phức tạp khng chiều chuộng g em nn c lm g hơn thế được hở Phi. Em lỡ sinh ra l một con b biết qun mnh v bướng bĩnh nhất nhất kia m. Em qun em, bp nt tim mnh v ti luyện lng cng rắn rỏi. Rồi em gặp Duy.

Nếu từ ngy Phi bỏ chẳng bao giờ về lại Huế nữa, bỏ em để hướng tới một hạnh phc lạ xa, c một người duy nhất em mong c thể thay vo một chỗ đứng, th đ chnh l Duy. Su năm sau ngy Phi bỏ em, em quen Duy, v một năm sau đ, em như bắt gặp trong tim mnh một nhịp đập mới. c phải l tnh yu ? Em chưa r lắm. Nhưng vng tay v nh mắt đ thn quen khng ngờ. Những cch xa v những gần lại. Khoảng cch nối liền... Em chưa dm xc nhận tnh cảm của mnh v ci hạnh phc dường như mới chớm. Hnh như c m cũng hnh như khng. Em vẫn chưa tm ra cu trả lời cho những cu hỏi Duy đặt ra cho em. Khoảng cch chia xa vẫn cn, kh vượt qua v chiến thắng. Nhưng khng hiểu sao em đ nghĩ đến một điều : hạnh phc.

Em đang tưởng tượng ra cng lc ny ở xứ dừa xa xi kia, nơi em chưa một lần đặt chn đến, Phi cũng đang trong một pht giy hồi tưởng. Phi c mong ước cho em một hạnh phc dễ thương, một hạnh phc muộn mng nhưng vẫn di lu ?

Ngy ... thng ... năm ...

L thư ngắn của Khi bo tin sắp ra H Nội dự Hội nghị chuyn ngnh ton quốc, em nhận được một ngy trước hm Khi tm đến gặp em ở căn phng nhỏ b th sơ bằng phn l của em, trong lng đại học mi tranh vch đất. Em run rẩy trước mn qu Phi gửi Khi mang ra : những thanh kẹo dừa, km với hai dng chữ đơn sơ : Gởi c bạn nhỏ. - ng bạn lớn.. Khng c lấy một chữ k, nhưng em nhận ra nt chữ thn quen ngy no, nt chữ nghing nghing của những l thư, những bi thơ, của bao nhiu l cnh hồng p kh thời xưa cũ. Nt chữ by giờ run run, như một nỗi niềm ring khng dễ g tỏ lộ.

Khi th nhận định ban đầu của Khi l sẽ khng kể g cho em về những nỗi niềm su kn hiện nay của Phi, nhưng khi Khi hỏi em c muốn biết g về cuộc sống của Phi khng, v em đ trả lời bằng một yu cầu nhỏ : ừng ni dối An bất cứ điều g. Nếu c g khng kể được, hy cho An biết, An sẽ khng hỏi thm. Nhưng hy hứa với An l tuyệt đối sẽ khng ni điều g sai sự thật, th Khi biết khng thể giấu g em được nữa. iều cả hai cng khng ngờ v thực sự khng tin được l những g em tự mnh mường tượng ra về người bạn cũ lại hon ton khớp với sự thật, kể cả những chi tiết nhỏ, tinh tế nhất m ngay những người thn sống gần Phi cũng kh lng đon biết. Em cứ thế m ni ln những g mnh hnh dung về Phi, v Khi cứ thế m gật đầu xc nhận...

Phi ơi, điều g đang xảy ra thế ny. V sao lời em dẫu nhẹ như gi thoảng, lại c thể dứt khot, r rng đến thế, như thể em đang từ tốn kể về chnh mnh, về những cảm nhận của chnh em chứ khng phải những suy đon về tm trạng một người thn yu đ nhiều năm khng gặp...

Ngy ... thng ... năm ...

Em sắp trở lại với những trang tiểu luận cao học rồi. Sch vở giấy bt by đầy bn học sắp cuốn ht lấy em. Một nguồn đam m rất chi l dễ thương sẽ gip em qua khỏi những ngy khốn kh ny, phải vậy khng Phi. Sng nay thức dậy, em đ tung chăn với một nụ cười. Cũng phải vươn vai m sống chứ.

Phi ơi, c lẽ em chẳng cn cch no khc hơn l phải cố gắng. Khi ni em fragile [11] qu, nhưng đến nỗi g phải khng Phi. nhiều năm qua em khng ngừng cố gắng, hai tay nắm chặt d nước mắt th vng quanh. i khi em chẳng hiểu em cố như thế để đạt được ci g, bởi hạnh phc của em đ bay v đi mất v em khng bao giờ c can đảm ginh giật hạnh phc của một ai. V đau đớn hơn cả, l em khng thể qun, em lun lẩn quẩn trong những suy nghĩ khng c lối thot.

Phi ơi, c phải mọi nỗ lực by giờ phải nhằm tạo cho em một thế qun bnh no đ, d n chẳng di lu. Em biết lm sao hơn được. Hạnh phc chẳng khi no c phần cho em phải khng Phi, v v sao th em no biết. Em chỉ cần biết một điều : nếu cuộc sống cố dm em xuống th em cng phải ngoi v vươn ln. Tin em đi Phi, em sẽ khng vấp ng đu. Tin em đi, như hm chia tay ở sn ga, Khi đ hứa sẽ mi tin em.

Ngy ... thng ... năm ...

C lẽ bắt đầu chiều nay Khi sẽ về đến Si Gn. Quang cảnh sn ga Bnh Triệu c lm Khi nhớ lại ga Hng Cỏ với một bng dng thn quen. Khng hiểu sao em vẫn cứ sống lại ci cảm gic hụt hẫng lc tu rời xa m em chẳng dm nhn theo một khung cửa. Hết mất rồi, hết mất chẳng cn g. Một thong chốc v tất cả đều li xa, mất ht. Em đ quay đi. Con tu trườn mnh trn đường sắt, xa dần, xa dần v nho nhoẹt, lung linh. Hết thật rồi m. Em bước theo đon người đi tiễn, ra pha cửa sắt, rồi vng lui nhặt một mẩu v tiễn lẩn trong đm bn. Chẳng hiểu đ c phải l ci v mới lc ny bạn thn trao cho khng. Em ra nhận xe đạp, lầm lũi như một ci my. Phng đi. Ở một chỗ ngồi quen trong phng đọc thư viện, em cứ ngẩn ra. ầu c rối bời, những trang sch trơ trơ chẳng gợi ln được điều g. Thật lu, rồi em đứng dậy, bước đi... Em trở về trường, gậm nhấm ci bnh m từ hm trước, xong nằm vi. On est seule, vraiment bien seule...[12] Em vi đầu trong chăn đến tối, bụng chắng thấy đi v đầu c th chao đảo. Những hạt cơm nng của cc bạn Cao học đ phần no sưởi ấm cho em, gip em khỏi quỵ xuống. V gip em đứng ln.

Ngy ... thng ... năm ...

Tối qua trường vẫn mất điện. Bng tối đầy trn v ngọn đn dầu leo lt trng đến l tội nghiệp. Sau bữa cơm tối (bữa cơm nấu ton gạo Bến Tre Khi mang ra), c tiếng g cửa. ng đến. Khng, Khi ơi, An khng sợ đu, An mạnh rồi, bởi An biết d ở xa Khi vẫn lun che chở cho An.

Buổi tối d co ro một mnh, ngồi đối diện với ng em vẫn cố vững vng. Em khng sợ g đu, cả những mẩu chuyện của ng xoay quanh một tnh cảm cũ m trước kia ng đ dnh cho em, cả lối ni chuyện lừng khừng, cả bao thuốc l khng ng vo trn rồi nm ở gc bn của em. Em bnh thản, cũng như lc chiều khi Duy từ H Nội đạp xe vo em đ bnh thản. Hnh như c cả một cht xu lạnh lng nữa. Một lc, rồi ng ra về. Em khng tiễn, nhưng cnh cửa khp được một lc th ng lại gọi em. (Một keo mới, phải khng Khi ?) Chai dầu b con ng cố đặt ln bn của em, d em từ chối khng chịu nhận, v d em gọi với theo khi ng quay đi. Em tức tối đến muốn bật khc.

Ngy ... thng ... năm ...

Ma đng H Nội.

Em buồn ngủ lắm rồi. Sch vở by biện đầy bn v trang đầu tin của ci tiểu luận đang viết dở. Thế m đầu c như đng đặc lại. Khng nặn ra được một suy nghĩ no nữa cả.

Ơi Phi. Lc ny ở trang nhp em đ k tn loạn xạ rồi tự nhin em viết : Hong Phi ơi, nhiều khi em nhớ... Em c lỗi g khi nảy ra nghĩ đ v ghi n ln giấy ? Phi ơi. nghĩ chn thnh vụt thot khỏi tim, bất ngờ m chẳng lạ lẫm. C lầm lỗi g khng Phi, khi em chẳng cn quyền g đối với một cu chuyện đ xưa. Tm năm rồi cn g. Mọi ci đều đ đổi thay, cả những nt vui buồn trong tia nhn của em nữa... Một pht hụt hẫng v nỗi nhớ vỡ bờ. Em những tưởng nhn thấy trong chiếc gương soi b con hai mắt em đầm đa nước mắt.

Em c thế x tan, đốt chy mẩu giấy nhỏ, nhưng xo bỏ những nghĩ đang ngủ yn th em khng thể. Những điều tưởng đ chm su, khuất lấp, đang m ỉ dưới mớ tro cũ. Phi ơi Phi ơi, by giờ ở một nơi chốn qu đỗi l xa, nơi xứ lạnh căm căm ny bỗng dưng nỗi nhớ vng dậy. Phi c bao giờ ngờ c bạn nhỏ ngy no vừa l vừa bướng vẫn tiếp tục sống l lợm với chuyện cũ. L lợm, nghĩa l khng dứt bỏ d cuộc sống đ buộc phải chia xa.

Phi ơi hỡi. Em cần phải thot ra khỏi những vy bủa của mộng mơ, phải thế khng Phi. C lẽ Phi lắc đầu, ni con b hư thật, phải sống thực tế v người lớn hơn. Em biết chứ, biết nhưng sao thật kh lm theo. Em đ cố, cố lắm rồi, lắm lc gạt nước mắt mm mi bước tới thật tội nghiệp. Em cố sống vững vng, cố qun bớt mặc cảm yếu đuối để vươn ln với đời. M đời no phải bao giờ cũng bao dung đu hở Phi. Nn em cng phải cố. Cố ho vo một nhịp tim mới, để dứt khỏi chuyện cũ. Rồi cuối cng em hiểu ra, hiểu ra với nhiều nước mắt, rằng em khng thể.

Phi nghe chưa. Em chưa một lần thay thế một ai vo chỗ Phi được. D em đ cố. Phi ơi, tại sao Phi lm khổ em thế ? Em đng bị xử phạt nặng nề đến thế sao. Hạnh phc lc no cũng xa tầm tay với. Em đ lm g để phải nhận chịu mọi hnh phạt khe khắt ấy.

Phi ơi, lắm lc em thấy, đng như lời bạn em ni, người bạn trong một cơn bạo bệnh đ bỏ em đi mất chẳng bao giờ về. Rằng em ngu. Thậm ngu. Em ph bỏ cả một qung đời đẹp nhất cho một cu chuyện vẩn vơ. Rằng chuyện cũ chỉ dễ thương v em đ t hồng n ln. Tại sao em phải tự đy ải để thuỷ chung với một người khng chung thuỷ. Tại sao mọi người đến với em, cuối cng em đều xem tất cả chỉ l bạn, để lại gọi Hong Phi ơi. Em đin phải khng Phi. Em đang gọi Phi đy. Em đang khc đy.

Ngy em bỏ Huế ra đy học, em tưởng hai năm sẽ gip em qun hết. By giờ em mong được về, bởi ở nơi xa ny rốt cuộc em cũng nhớ. Nỗi nhớ cng tội nghiệp hơn nhiều, bởi em cng đơn độc hơn giữa chung quanh.

Em khng biết c nn mong hay khng một sự đổi dời, như gia đnh đang mong mỏi cho em. Một tấm chồng ở đất người... Hnh như gia đnh của H. lại tiếp tục đnh tiếng v thc giục ba mạ em trả lời. Em chỉ cảm thấy mệt mỏi. Nhưng d sao, cũng chỉ cn vi tuần nữa thi, l em sẽ từ gi nơi ny để trở về với Huế.

Em mới cắt tc hm qua.

Ngy ... thng ... năm ...

Em chong tỉnh. Bn ngoi bầu trời kh ro, sng trong, nhưng khoảng sn rộng trước nh bc Năm vẫn cn ngập nước. C phải những trận mưa dữ dội từ khuya đến cả buổi sng nay đ tun xối xả xuống thnh phố Si Gn những ẩn ức ngập trn. C phải buổi chiều em từ Bến Tre về đến thnh phố, cũng như buổi sng hm no Phi đi đều phải c những cơn mưa vỡ nho mắt mũi. Lc trưa trong bữa cơm bc Năm đ ni : Mưa gi lụt lội như vậy tiễn đưa mới tnh nghĩa. Em chỉ biết cười.

Phi ơi, mọi việc đ đến c thực l đ xảy ra khng hở Phi. Những buổi rong chơi rẩt đỗi dễ thương ở phố lớn, chuyến về xứ dừa ngắn nhưng trn đầy những nồng ấm, v giy pht tiễn nhau. Chn năm đ qua, nhưng sao pht giy gặp lại nhau em vẫn ngỡ như mới vừa hm qua đy thi. i mắt Phi vẫn man mc u buồn như ngy xưa, v Phi vẫn một mu o xanh quen thuộc. C khc chăng l chng ta đang ở Si Gn chứ khng ở Huế. V sự chia xa đ l hiện thực.

Rồi Phi c việc phải về qu trước. Hm sau em cng Khi, Phương v b Mi mới khăn gi về Bến Tre. V một đm thao thức trong căn hộ của Khi v Phương ở ngi trường lng.

Ơi Phi, hy cho em hạnh phc t xu (đừng tội nghiệp em lm g) khi gần trưa ở ngi trường xa lạ, em đ bật cửa v bắt gặp Phi với một tia reo vui trong nh mắt (khng như hm Phi cng Khi đến em ở Si Gn, đi mắt cứ buồn b xa xăm). Em đ chẳng ngạc nhin d Phi xuất hiện khng hề bo trước. Hnh như em đ linh cảm từ trước đ rằng Phi sẽ đến, em đ loay hoay trong căn phng lạ, trong lc mọi người vẫn ngủ say. ến khi c tiếng xe dừng trước cửa v c tiếng g cửa, em đ ra mở chốt. Cửa mở v Phi hiện ra... Em vẫn tưởng em đang mơ. Cả lc Phi ngồi ăn bữa cơm vớt vt v vội v đến đy m chưa kịp ăn, v em tẩn mẩn gắp từng cht thức ăn cho Phi. Cả lc Phi phng xe hết tốc lực chở em về Phong Mỹ thăm ba m Phi. Tại sao mọi điều đ khng đến từ nhiều năm trước hở Phi. Phi c biết, ngay từ pht đầu đặt chn ln xứ dừa, em đ biết trước l em sẽ đi khỏi nơi đ với hai mắt nho ướt.

Nhưng em đ khng tự ngăn cấm lng mnh c những xc cảm dễ thương. Con đường lầy lội đầy bn dẫn đến ngi nh thn quen của Phi (Phi đ sinh ra v lớn ln ở đ), cổng ra vo hun ht su. Phi bảo An đừng sợ, m sao em qu đỗi l run. Em đ gặp m Phi, ba Phi. Những ngạc nhin mừng rỡ, tnh thương chong ngợp. Em đ đến với gia đnh Phi như thế đ, nửa ngần ngại nửa liều lĩnh, c đi cht no hoang mang trước những bất ngờ c thể xảy ra ? Nhưng d g đi nữa, th đ qu muộn mng. Muộn mất rồi, phải khng Phi, một khi cuộc sống thực tế buộc phải vi lấp những ước mơ trong sng dễ thương.

Phi đi vo buổi chiều, sau khi đưa em đi quanh thăm những thứ cy cỏ v d, g, ch... oạn đường ngắn tiễn nhau, tiễn tới tiễn lui. Rồi Phi ra đi. Khng, Phi đang trở về. Ci tổ ấm nhỏ bao giờ lại chẳng l một nơi chốn để trở về, d tim hồn c phải vắng xa.

Khi, Phương v b Mi đến sau đ một lc lu. Căn nh rộn r tiếng cười vui. Bữa cơm tối, rồi đm cng nằm một giường thủ thỉ chuyện tr với m Phi đến khuya. Nước mắt đ ứa ra nhiều lần cho những tiếc nuối. Từ chiều, m đ hỏi tại sao. Tại sao, tại sao, no ai biết. Tại sao những tm hồn đồng nhịp th cuộc sống lại buộc phải chia xa... Em thưa m chắc tại ci số. Bởi chẳng cn biết phải giải thch ra lm sao. Cũng như em khng thể giải thch v sao ngay từ pht đầu, m đ nhận ra rằng em chnh l phần đời đng ra Phi đ phải c v nng niu gn giữ từ nhiều năm qua.

Cơn mưa o ạt đến từ giữa khuya. Em nghe bn tay của m nồng ấm luồn vo tc em, v vng tay m m lấy đầu em. C phải đ l nơi em c thể nương tựa vo. Ơi cuộc sống, thế m em chẳng bao giờ cn dm trở lại nơi ny nữa. Lng người th rộng mở m cnh cửa cuộc đời th khp chặt v tnh. Giữa đm trong vng tay ca m em đ tht tht khc, v hnh như m cũng đ rn rụa nước mắt.

Khi đưa em ln thị x vo sng hm sau. Bữa ăn vội vng, sớm sủa. Em bước ra khỏi nh, lu ru cho mọi người m nước mắt th vng quanh. Suốt một đoạn đường di, em nn cm, d Khi hỏi han v chăm lo. Sẽ chẳng bao giờ em cn trở lại nơi ny nữa. Em c hứa sau ny sẽ mang chồng con về trnh diện với ba m, nhưng c phải như thế c nghĩa l sẽ khng bao giờ. Em sẽ "hiện hồn" về, như em đ ni với Khi v bạn thn bỗng hoảng hốt ?

Trời vẫn cứ mưa. ến thị x, Khi đưa em đi quanh một vng. Trường học cũ, bờ hồ, ty gio dục... rồi từ xa, ngi nh mang biển số l ci địa chỉ đ in su trong k ức em từ bao năm. Em những mong lm sao c thể đến đ, đến thăm ci tổ ấm b nhỏ của Phi, nhưng tối qua m đ bảo đừng. Bởi d lng em trong sng đến đu đi nữa, với m đ vẫn l điều khng nn.

Khi đưa em về nh chị Thảo. Căn nh nhỏ, pha sau vươn ra một khc sng v một qung lớn ton nước, mnh mng mnh mng. Bữa cơm tối, những mẩu chuyện cảm thng. Ci lọ hoa b xu v ci kẹp tc chị Thảo tặng. Em tưởng tim mnh đ nhảy ra khỏi lồng ngực. Em c g đu m ai cũng thương yu, chăm sc n cần. C g đu m anh Bn chị Thảo phải chiều chuộng chở đi một vng thị x, rồi gh một qun bnh cuốn v một qun ch đặc biệt. Khi ni tnh thương của cả nh sẽ b đắp cho em một tnh cảm đ thất thot. Khi ơi, tri lại n cng lm cho An cảm thấy điều mất mt thm lớn lao. Bởi An no c quyền đến với những điều thn thương đ.

Giấc ngủ buổi tối m đềm. Sng thức giấc, em vẫn vi mnh trong chăn. Chi Thảo chỗi dậy đ lu nhưng bao mệt mỏi dồn nn từ nhiều ngy khiến em muốn ko di giấc ngủ nướng. Khi em thức dậy hẳn, chị Thảo đ chuẩn bị đi đn Misa. C b im lm lc mới đến, một tay cn m chiếc gối di v tay kia cầm ci giỏ b xu đựng gi xi. Con im lm, c sợ hi như c An trước mọi điều sẽ đến ?

Hai chị em đi vỗ bụng ở qun hủ tiếu gần nh, xong về thu xếp cc thứ để ra bến xe.

Chn giờ, xe chuyển bnh. Chị Thảo về trước với Misa, để cn kịp đạp xe đến trường buổi sng. Thi em đi đy chị Thảo, i khỏi xứ dừa bởi ở đy chẳng c cho em một chỗ đứng no. C An đi đy Misa. Phải chi c An được php mang lun con theo, đến sở th Si Gn xem những đ điểu, cọp, beo, khỉ, gấu, voi, c... như hm no, hay đi tm cho con một ngọn cỏ non để con ni : C An cầm bng cho em. C An cột ruồi bu khi băng vết thương ở chn con để ruồi khỏi bu, c An cho con mo, c An cho con cam... Tiếc l c An chẳng thể cho con cả cuộc đời mnh. C An chẳng c quyền, con c hiểu khng Misa ?

Xe chạy. Em lau kh hai hng nước mắt. Những mẩu bnh m Misa đt (C An ăn bnh m) chẳng cn hương vị no ngọt thơm ở đầu lưỡi. C An chẳng buồn ba con đu, c An cũng chẳng buồn mẹ con, c An chẳng khc nữa đu. Buổi sng ba con đ nn lại để cho c An m khng kịp gặp, con c biết khng. Rồi sau ny lớn ln, liệu con c hiểu ba mẹ con, c An của con tội nghiệp như thế no khng ?

Phi ơi, c lẽ em phải nghỉ một lc mới ghi tiếp được. Mệt qu. Em chỉ muốn chp lại đy những đoạn văn trch từ một cu chuyện đ đọc. Hnh như của Từ Kế Tường.

C thể C. đ hiểu tnh cảm của mnh ra sao, nhưng giữa C. v ch đ c một khoảng cch. C. v ch chỉ c thể tới gần nhau, nhận ra người ny cch người kia bằng một bức tường trong suốt, thấy nhau m khng thể bắt tay nhau được...

... Ngay trong chiều nay, C. sẽ tới một thnh phố khc. Ở đ, chắc chắn những cơn mưa sẽ khng giống những cơn mưa ở đy. C. sẽ chỉ cn lại bằng một hồi tưởng lạnh của mnh, về những cơn mưa o ạt tới trong thnh phố ny, cng với những kỷ niệm ngậm ngi vương theo mỗi bước chn đi. Adieu...

Ngy ... thng ... năm ...

C thật l Phi đ khng. Huế đang ma trở rt. V Phi.

Một chuyến đi lẽ ra Phi đ thực hiện từ chn năm trước.

Em chẳng nhớ nổi điều g đ xảy ra. Hnh như c một hy vọng no đ về khả năng cứu vn những mất mt. Nỗi niềm yu thương từ lu thoi thp như được ph thm sức sống.

V nụ hn đầu tin, thực sự đầu tin m sao qu đỗi muộn mng...

Ngy ... thng ... năm ...

Những ngy Tết đ hết. Cơn mưa phn buổi sng ko di, v ci lạnh v cng thấm tha. Ci Tết buồn, với những pht vui đa hồn nhin khng t nổi những điều lo nghĩ. Nhưng d sao em cũng đ thnh cng ở một điểm : em đ thi viết, v những giy pht nhớ cũng đ t hơn, đỡ quay cuồng hơn.

Em khng phủ nhận l em đ khc, đ c những hạt nước mắt m thầm trong thinh lặng. Tối mồng một, viết cho Misa một ci thư ngắn, em cứ phn vn mi khng biết c nn gửi cho con...

Em đ ăn Tết với rất nhiều dự tnh. lo toan cho chuyến đi cng tc sắp tới ở H Nội. V đn cho ngy sinh nhật của mnh với rất nhiều quyết tm, d buồn nhiều hơn vui. C phải em đang cố bm vo những cng việc ở trường, ở nh để bớt đau đầu về nỗi niềm ring ? Khng, em khng lẩn trnh, trốn chạy, tri lại em sẵn sng đương đầu, d c phải nhận chịu sự mất mt lớn lao nhất. Em khng hề nhắc tới người bạn xa, d trong những pht tận cng nỗi nhớ. Chỉ thong nhắc đến một tnh thn, khi mang gi kẹo của Phi mời cậu học tr cũ. Lạy trời em khng phải nhắc đến nữa. Sẽ cn phải cố gắng nhiều lắm, phải thế khng Phi.

Ngy sinh nhật thứ hai mươi bảy của em c l một ci mốc, một bước ngoặt hay khng. Em đ mở to hai mắt trong đm tối, trước ngy đ, để tự hỏi v nu quyết tm. Tối sinh nhật, em đ tự đốt chy cổ họng bằng những giọt rượu của ngy vui. Khng say, chỉ hơi buốt đầu v ẩm ở bụng. Em đi ngủ với tiếng cười lạ lẫm (để trấn an em gi của em) v những hạt nước mắt. V em đ tự nhủ : em phải sống.

Em phải sống. iều đ c nghĩa l g nếu khng phải l em phải tự lm chủ đời mnh, đng với ước mơ v khun php. Em phải cố, d c phải vượt qua mun vn kh khăn. Em phải giữ đng lời hứa với ba m Phi, cũng l ba m nui của em, rằng em sẽ lun xứng đng với tnh thương v lng tin của ba m. C thể m sẽ hiểu em hơn bao người khc, nhưng m ơi, lm sao m hiểu hết điều mất mt lớn lao v chừng m con đang dọn mnh để nhận chịu. C phải đ l con đường m cuối cng cuộc sống sẽ dnh cho con, sau nhiều ngy cho con nui nấng một tia hy vọng nhỏ nhoi ? Những g m Phi đ phc hoạ ra trong chuyến về Huế muộn mng cch đy khng lu, sau những thăng trầm chm nổi, để mớm cho con một tia sng nhỏ về một hạnh phc c thể nu ko trong đạo hạnh v khun php. Nhưng, Phi ơi, lm sao em c thể hy sinh mi ấm v tương lai của Misa để đạt được niềm vui cho chnh mnh ? Bởi với em hnh như điều cần nng niu, chăm cht nhất by giờ chnh l con, đứa con tội nghiệp m sẽ chẳng bao giờ em được php gần gũi, đứa con chẳng bao giờ l của em...

Một năm mới, một tuổi mới. Em nhn em trong gương để bắt gặp một nt buồn, u uẩn. V một ci g giống như hạt nước mắt. Nhưng em đ cố mỉm cười. Khng, sẽ chẳng ai c thể bắt gặp em với những hạt nước mắt tiếc thương, d ngy mai vẫn mịt m v hạnh phc c lẽ sẽ chẳng bao giờ trở về. Nếu em khng thể tm kiếm cho tim em một nhịp đập mới, v chẳng mong g bắt gặp bất cứ một nhịp tim no khc, th c phải em cũng cần lm thế no để người bạn xa khng cn phải xt xa v tm được bnh an trong đời sống ring.

Ngy ... thng ... năm ...

Phi thn yu, em vừa soạn xong gio trnh từ vựng học cho sinh vin năm bốn hệ năm năm. ng ra c cả phần bi tập thực hnh nữa, nhưng bi tập nhiều qu, c lẽ em khng nhập chung với phần l thuyết ni m. Sng mai em sẽ ghi lại cc cu hỏi c sẵn sau mỗi bi v soạn thm vi cu hỏi nữa. Như rứa l xong phần của em trong chương trnh bin soạn gio trnh l thuyết tiếng của tổ.

C lẽ nhờ em mải chi mũi vo bi vở nn lng em cũng phần no bớt quắt quay. Phi ơi, nhưng vẫn c rất nhiều khi, đang tập trung suy nghĩ về một phần gio trnh đang soạn em đ bỗng nhin nhớ. Nỗi nhớ bng dậy chiếm cứ lấy em. Cuốn sch ti liệu tham khảo rơi xuống mp giường, v em th nhắm nghiền mắt, hai tay bung xui chẳng cn sức để nắm giữ bất cứ ci g. Nhưng rồi em cũng vng dậy, xua tan nỗi nhớ v vi đầu vo những trang giấy chằng chịt những chữ. Như một tm qun.

Em vẫn thường tự nhủ An ơi hy cố gắng. Bao năm qua em đ cố gắng th v sao giờ đy em lại c định bung tay. Phi ơi, chẳng hiểu sao em cảm thấy kh lng đạt được điều mơ ước xa xưa tưởng đ lịm tắt từ lu m Phi đ nhm trở lại cho em. gần một năm kể từ ngy chng mnh gặp lại nhau sau chn năm chia xa. V đ c một lối thot no chưa hở Phi ? Ma h lại sắp sửa đến rồi đ. Trận mưa trắng xo trời đất hm qua đ dứt hẳn rồi, trả lại cho thnh phố của em những sợi nắng ấm, d nắng lc ny đ phần no bớt dữ dằn hơn. Ma h. By giờ em khng mong g c được cho mnh một chuyến đi nữa. Em khng c quyền Phi ơi, d Phi c ni g đi nữa. Chng mnh chưa khẳng định được ci g, chưa thuyết phục được ai về ci đng của mnh, th em với Phi vẫn phải chịu chia xa nhau thi. Phi ơi, c phải by giờ em chỉ cn c một cch duy nhất l chờ đợi. Ma h sắp tới cng lm em thm rối lng Phi biết khng. Nhưng khng thể cứ thế ny mi. Hoặc sẽ c điều g khc đi, hoặc chnh em sẽ tạo ra sự chuyển biến. Em vẫn thường hy vọng, tự hứa từng qung thời gian ngắn : đầu thng em đợi đến cuối thng v cứ thế đ bao thng nay. Gần mười năm ngy hai lăm thng chn rồi, Phi c nhớ khng.

Phi c nhớ trong những ngy ngắn ngủi Phi trở lại Huế, c buổi sng em dẫn Phi ln Ngự Bnh thăm mộ bạn em, sau khi Phi đi đăng k v xe v chng mnh cng đến Tổng Hội Sinh Vin uống c ph ? l tn bạn v cng thn của em, tn bạn đ bỏ cuộc chơi ở trần thế ny m ra đi sau những ngy di đau đớn vật v v bệnh. Em vừa c thm một ci tang nữa : một đứa học tr cũ kh thn, do sốt thương hn. Em chẳng được gặp n trước khi n ra đi, cũng chẳng len nổi đm đng để vo nhn mặt n lần cuối trước giờ nhập quan. Em đ đến phng điếu cng với khoa của em ở nh n, v dự lễ ở nh thờ rồi đưa n đến nơi an nghỉ. By giờ em đ xếp đủ hai tập thư : một của bạn em v một của đứa học tr thn, để cất giữ vo một gc ring. Khng việc g phải ngăn những hng nước mắt phải khng Phi.

Ngy ... thng ... năm ...

Vậy l em đ xong một nửa thời gian của ma h. Tối nay em đ li những tấm ảnh của Phi ra nhn v khc. Nửa muốn viết cho Phi một ci thư, nửa khng muốn v chẳng biết viết cho Phi ci g by giờ. i thng tm. C lẽ em khng mong g nhận được tin của người bạn xa đu phải khng. Dấu tch cuối cng em nhận được của Phi l ci điện tn đến Huế ngy mười bảy thng bảy. gần một thng. Một thng vắng tin em tưởng đu đ nhiều năm. D chnh em đ đề nghị Phi thi viết thư.

bao lần em nghĩ đến việc viết cho Phi một ci thư mới, nhưng cố gạt đi, v vi đầu vo bi vở v cng việc đủ loại để khỏi phải nhớ đến nhịp tim tội nghiệp của mnh. Tối nay th em khng ti no yn ổn với sch vở v lng tự nhin đ hẫng đi. Em yếu ớt chứ khng cứng cỏi được như mong muốn đu Phi.

C lẽ tại ci phao cuối cng cho em l lớp học ở nh đ khng cn. Nn em đ chao đi. ối với mọi người th đy chỉ đơn giản l thời gian ngơi nghỉ trong h nhưng với em th lại l một mất mt lớn. D sao em cũng đ vin vo đ m sống qua một đi tuần. Một trch nhiệm cụ thể v sự tiếp xc với lớp học vẫn dễ dng gip em qun hơn l những trang sch dy đặc chữ. Trời ơi, em đ đuối hơi, đ tệ tn đến phải vin vo những điều nhỏ nhặt đ mới sống được hay sao. Rồi em sẽ vin vo đu nữa để sống nốt trong thời gian sắp đến.

Tự nhin em thm một chuyến đi. Em biết l em khng c quyền c mặt bn Phi lc ny, nhưng nghĩ chợt đến như một ước mơ chn thật nhất. Nhưng rồi c lẽ em cũng sẽ "tổng kết" về ma h cũng như đ tổng kết về năm học đ qua. Nghĩa l cng việc được đc kết bằng những kết quả, những con số, cn cu chuyện đau đầu bấy lu vẫn l một dấu hỏi to. Biết lm sao hơn phải khng Phi.

Tại sao chng mnh cứ mi lặng cm để cho dng đời tri đi một cch oan uổng thế ny hả Phi. Em gần hụt hơi với cuộc chiến đấu lặng lẽ v đơn độc ny rồi. V ngy thng th cứ qua đi qua đi. Liệu nếu cửa vẫn khp v đời im ỉm kho mi thế ny th em c cn đủ sức để sống đến ngy phn xt cuối cng hay khng. Một ngy qua đi l em c cảm tưởng cng tiến dần đến ci chết của mnh. V mất đi một ngy oan uổng. Liệu hạnh phc c cn cho chng mnh một ngy mai tươi sng khng Phi. Em phải lm g đy. Tiếp tục nui nấng tin yu d đp lại chỉ l một bức tường khng trong suốt ? V thời gian th mi cứ tri qua tri qua. Hay mm mi bi xo hết. Bi xo tất cả, ngay cả bản thn mnh, cả lẽ sống cuối cng của mnh ? Phải chi giờ ny c Phi ở đy để em biết, em hiểu v được Phi hiểu. Rồi c phải nghn trng cũng can tm.

Bng trăng tối nay khng sng lắm. Một khoảng trời lờ mờ. Em như nhn thấy một thế giới no khc, lạ lng, kh hiểu v xa xăm. Nhiều lần em nghĩ đến một lần xui tay nhắm mắt, v mọi suy nghĩ của em đều nhằm chuẩn bị cho một lần ra đi đ. Một chuyến đi thanh thản.

Ngy ... thng ... năm ...

Cuối cng th ngy hai lăm thng chn cũng đ đến. Mặc d suốt cả ngy em xoay lơ theo cng việc ở trường v ở nh, v mi đến tối khuya mới rỗi, khng pht giy no em qun rằng ngy hm nay, ci ngy hai lăm thng chn ny, em chờ đợi đ lu.

Buổi sng ngồi ở bn thư k đại hội chi đon cn bộ khoa, em đ bắt gặp lẫn trong đm đng một người với ci nhn, nt mặt gợi nhớ đến người bạn xa. Tim đ nhi ln một cht, rồi em đ gạt đi. Chiều nay cng b nội em, v tối cng thm ch, mang ch về thắp hương cho ng ngoại em, như vậy l xong một ngy...

i hai lăm thng chn. Em đ mong chờ từ lu lắm rồi. mười năm cn g. By giờ em khng cn tự cho php mnh ơi người bạn xa nữa, cũng khng gọi ng l thn yu nữa. Hết thật rồi, hết chẳng cn g. Mười năm trời chẳng thương mnh, để anh lm kẻ bạc tnh... Lời ht của ai hay của chnh em...

By giờ th em thực sự quyết tm. Phải mm mi thi bởi chẳng cn cch no khc. Em đ mong đợi một chuyến đi, nhưng khng c được d cơ hội đ đến v em cũng v cng mong được đi... V như thế l hai lăm thng chn lại đến, lạnh lng v tn nhẫn, như một lời lẽ đanh thp nhắc nhở lng tự trọng của em.

C lẽ đy l những hng chữ cuối cng của em ở tập vở ny. Em hết c quyền ghi tiếp. Em khng ngại khi phải đấu tranh với thử thch để bảo vệ hạnh phc, nhưng em khng thể tự cho php mnh xen vo cuộc sống của bạn em một khi đời sống khng cho php v bạn em chỉ c thể nn cm. ừng cho l em on giận trch cứ g ai. Cuộc sống chẳng dnh cho em ci quyền g cả, ngay cả quyền trch. D n đ tn nhẫn với em v cng. Em chỉ xứng đng đn nhận đắng cay như vậy thi sao.

Em viết những điều ny khi đầu đ rất nặng v hai mắt th đầy trĩu giấc ngủ. Nhưng c lẽ chẳng cn lc no để em trở lại với cuốn nhật k ny, d n mới chỉ được viết c một nửa số trang. Em viết như vt cạn tất cả sự minh mẫn sng suốt trong lc ny v ghi những suy nghĩ ra giấy. Rồi ngy mai em sẽ trở lại với sự nn cm v tự p lng mnh. Nếu với nhiều cố gắng em khng thể tm thấy bnh an. Em sẽ dẹp bỏ hết, từ những đồ vật gợi nhớ đến những l thư, những lời nhắn tin..., dẹp bỏ cả ước mơ v hạnh phc. Rồi cng việc sẽ gip em mau chng đứng vững, mau chng lm chủ đời mnh. Tout a une fin kia m. Tại sao cứ mi nu ko một cu chuyện đng ra phải dứt khot từ lu. Tại sao em cứ chiều theo nhịp tim của mnh mi thế. Tại sao em c thể tin l hạnh phc cuối cng sẽ đến sau bao năm thử thch, v tin mọi người sẽ hiểu em... ể đến hm nay mọi tnh thn ngy no đều xa lnh em, v người bạn xa cũng đ trở thnh xưa cũ.

Mười năm. đủ cho em giữ trọn thuỷ chung hay chưa. ể giờ đy em c thể quẳng đi hết thảy v tập sống một mnh, hoặc l nhẫn tm với bao kỷ niệm cũ hơn, l mm mi bước tới... M c lẽ cuối cng cũng phải thế thi. ể gỡ cho nhau bao nỗi rối lng.

Liệu em c cần tự nhắc nhủ lng mnh : một khi em đ quyết tm, th em sẽ quyết đến cng ?

Một ngy hai lăm thng chn, sau mười năm thử thch v người bạn xa vẫn khng thể gần lại, xin cho em được một lần cuối mm mi. V ni Adieu.

Adieu.

Adios amor.

 

Phạm thị Anh Nga



[1] khng chấp nhận được, khng tha thứ được, thế m lại đng thương

[2] sự chung thuỷ phi l

[3] tất cả đều c kết thc

[4] khng qun được

[5] anh đ yu em

[6] chung thuỷ

[7] vĩnh biệt

[8] tạm biệt

[9] xanh trắng đỏ

[10] Một kỷ niệm hạnh phc trn đời đu phải l khng thực hơn hạnh phc ?

[11] mong manh dễ vỡ

[12] Mnh đơn độc, thực sự đơn độc